Ta Là Nữ Phụ! Nam Chính Sao Cứ Theo Ta Vậy!?

Chương 24: Ngoại truyện : Dark



Ta vốn dĩ cũng sẽ như những đứa trẻ khác , được thương yêu , được nuông chiều , có bố mẹ nhưng tất cả những điều ấy chỉ là có lẽ mà thôi vì năm 12 tuổi , bi kịch của đời ta đã xảy ra .

Vào đêm sinh nhật 12 tuổi đó ta vui vẻ tạm biệt ba mẹ đi làm và nói với họ rằng sinh nhật ta nhớ mua quà về cho ta . Hôm đó ta vui lắm , cả ngày hôm đó ta cười suốt không thôi .

7 giờ tối ba mẹ vẫn chưa về ta bắt đầu hơi lo lắng nhưng nghĩ họ chắc đi mua quà nên cũng không lo nữa . Rồi cứ thế

5 phút ...

10 phút ....

15 phút ....

20 phút ....

25 phút ....

30 phút ....

Cứ thế thời gian trôi qua , ta thấy lòng thấp thỏm không yên . Ta đi lấy bánh kẹp cùng bánh gato ra để sẵn đợi bố mẹ về .

Nhưng 11 giờ đêm , hai người họ vẫn chưa về . Ta rất muốn khóc nhưng không được , sinh nhật không được vì như thế là điềm xấu .

Ta tự thắp nến lên , hát mừng sinh nhật một mình rồi ta òa khóc . Sao bố mẹ vẫn chưa về , hôm nay là sinh nhật ta mà . Ta sợ ở một mình lắm .

Ta khóc nức nở đột nhiên cánh cửa bị đạp mạnh . Ta nhìn ra là cô chú ta . Sao cô chú lại ở đây ??? Ta nhớ cô chú với bố mẹ ta không ưa nhau lắm . Chẳng ai thèm nhìn mặt ai cơ mà .

Bỗng cô ta lại gần rồi xô toàn bộ bánh kem cùng kẹo xuống nền đất rồi điên cuồng cười

“ Hahahaha ~ Cháu trai yêu quý của ta . Bây giờ còn ở đây tổ chức sinh nhật sao . Ba mẹ mày ở trong nhà xác rồi kìa “

“ Cô nói thế là sao !?”

“ Hahahaha ~ Mày còn không biết ư ? Bố mẹ mày vì đi mua qùa cho mày mà bị tai nạn giao thông cấp cứu không kịp nên chết rồi đó “

Đoàng ! Cả người ta chấn động khi nghe lời nói của cô ta . Không thể nào , không thể nào ... Sao lại thế cơ chứ . Ba mẹ ta chết rồi sao ??? Chết vì mua quà cho ta sao ...

Ta quỳ bụp xuống sàn nhà , nước mắt ta cứ chảy mãi ... Không thể nào . Ba mẹ ta ...

“ Bây giờ tài sản của ba mẹ mày là của tụi tao . Bây giờ mày tốt nhất là cút đi “ Cô chú ta lôi ta ra khỏi nhà .

Từ hôm đó ta từ một đứa trẻ có tất cả trở thành một đứa trẻ không có gì ... Thậm trí một chỗ ở cũng không có . Ta nay ngủ ở nơi này , mai ngủ ở nơi kia . Ăn bữa đói , bữa no .

Có những lúc ta phải dành đồ ăn với cả mấy con chó , dành đến mức bị thương khắp người , còn có cả những khi ta phải lục thùng rắc tìm đồ ăn mà người ta đã bỏ chỉ vì để no bụng .

Những đêm mưa ta chỉ biết thu mình vào một góc . Ta khóc ta khóc rất nhiều . Những khi thấy một đứa trẻ đi cùng bố mẹ ta rất ghen tỵ . Ta rất tủi thân , tại sao ông trời lại bất công như thế chứ ??

Nhiều đêm ta không nhịn được đói rét ta bắt đầu ăn trộm quần áo rồi đồ ăn . Ta còn nhớ có một lần ta trộm một cái bánh mỳ của tiệm bánh mỳ bị người ta bắt được , ta bị bọn họ đánh nhưng ta vẫn khăng khăng giữ lấy cái bánh mỳ . Mọi người xung quanh chế nhạo ta , chửi bới ta

“ Nhìn kìa , nhìn kìa . Mới từng đó tuổi đã ăn trộm . Không biết lớn lên thì như thế nào !?”

“ Hứ . Đúng là cái loại không có cha mẹ giáo dục “

“ Đánh đi . Đánh đi “

“ Đánh chết cái loại dã xúc đó đi “

Ta như chết lặng . Cuộc đời này ai cũng quay lưng với ta

Khi bọn người đó đi , ta vẫn nằm ở đó không hề nhúc nhích .

Tích tách ......

Mưa ...

Mưa đang rơi ... Mưa rơi thật nhiều và nặng hạt . Mưa như đang khóc cho lòng ta vậy .

“ Ba ... Mẹ ... Con nhớ hai người “ Ta thều thào , ta khóc , nước mắt ta hòa quyện với nước mưa .

Ta từ từ đứng dậy bước đi về phía trước trên con đường vô danh .

Cuộc đời này ai hiểu cho ta ? Ai thương ta ? Ai ?

Ta cứ bước đi mãi đến lúc kiệt sức ngã xuống đất . Mệt mỏi nhắm mắt lại .... Ta rất mệt mỏi vì cuộc sống này . Ba mẹ ! Con muốn gặp hai người . Con nhớ hai người lắm !!!

------------ kết thúc ngoại truyện ---------

Oa~ Tội nghiệp con trai ta quá . Dark ơi ~ Con thật đáng thương

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.