Ta là Thực Sắc

Chương 32: Tập kích tiểu đệ đệ của người nào đó




Phỏng chừng thanh âm trẻ con của tôi không có mất hồn như của người ta trong tivi, cái này cũng khó trách, bản lậu sao có thể lợi hại như bản chính cơ chứ?

Vì thế tôi lại hít thở thật sâu, quyết định làm lại một lần nữa.

"Hằng Nguyên Tường. Chuột chuột chuột. Hằng Nguyên Tường. Trâu trâu trâu. Hằng Nguyên Tường. Hổ hổ hổ. Hằng Nguyên Tường. Thỏ thỏ thỏ. Hằng Nguyên Tường.......A".

Đang lúc tôi đọc Hằng Nguyên Tường hăng say, Thịnh hồ ly đem móng vuốt bịt miệng của tôi lại.

Hắn nhìn tôi, nở nụ cười mềm mại mà vô hại. Nhưng ánh mắt này bắt đầu thoáng lên ánh sáng hung tợn của dã thú: "Đừng phí công vô ích nữa, hôm nay ngươi trốn không thoát đâu"

Tôi gật gật đầu, ý tứ chính là, lão thái, ngươi nói không sai, ta đều nghe lời ngươi, chỉ cần ngươi không làm hại ta, ta cam tâm tình nguyện cho ngươi đè.

Hắn tựa như hiểu được tâm linh cảm ứng của tôi, mỉm cười buông tay ra

Tôi lập tức hô to: "Cứu mạng! Cưỡng gian a! Mau đến xem hiện trường AV! Đến muộn sẽ không có! Tới sớm còn được tặng thêm hạt dưa đậu phộng."

Thịnh hồ ly không chút hoang mang, không chút vội vàng nói: "Nhắc nhở ngươi một câu, phòng bệnh này cách âm"

Thì ra sớm đã có chuẩn bị, trán tôi bắt đầu mồ hôi lạnh chảy ròng ròng như những con sâu.

"Ngươi muốn thế nào" tôi hỏi.

"Đè ngươi, muốn ngươi, làm thịt ngươi." Thịnh hồ ly lời ít ý nhiều nói

"Hừ, cho dù ngươi có chiếm được con người ta. Cũng không chiếm được trái tim ta." Tôi hóa thân thành người con gái giữ gìn trinh tiết, thà chết chứ không chịu nhục.

"Không sao cả, cũng chỉ cần con người ngươi thôi" Thịnh hồ ly mắt thú âm u

Tôi tức giận đến huyệt thái dương giật giật: "Vì sao không giống với lời thoại trong phim truyền hình?"

"Bởi vì." Thịnh hồ ly cúi người xuống, trên khuôn mặt đường nét rõ ràng kia có tia sáng giảo hoạt mà mềm mại: "Chúng ta làm súng thật đạn thật"

Tôi càng ngày càng cảm thấy được sự tình bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo tôi dự đoán.

Vì vậy, khôi phục lại vẻ đứng đắn, nói: "Thịnh Du Kiệt, mau thả ta ra"

Trong mắt Thịnh hồ ly có loại ý cười đặt biệt, hắn nói: "Ngươi tưởng rằng có khả năng sao?"

Tôi nuốt nước miếng, nói: "Ta chịu thua, ta xin thề, sau này cũng sẽ không chọc đến ngươi nữa. Được rồi, trò chơi đến đây kết thúc."

Khóe miệng Thịnh hồ ly khẽ nhếch lên, lóe ra tia sáng thanh lệ, trông thật đẹp

Mỗi một từ hắn nói ra đều giống như một viên trân châu bao bọc sáng bóng, nhẵn mịn, lóa mắt: "Ta chưa bao giờ cho rằng đây là trò chơi"

Da thịt toàn thân tôi, bởi vì lời hắn nói, bắt đầu co rút, bắt đầu có chút khó chịu.

Tôi bắt đầu sốt ruột, trừng mắt nhìn hắn nói: "Mau thả ta ra! bình thường chẳng qua là đùa với ngươi một chút, đừng tưởng thật nha."

Thịnh hồ ly híp mắt, cái loại nhàn nhã này, cái loại tự đắc này, giống như là tôi là con dê béo đã bị hắn nắm trong tay.

"Thật đáng tiếc" hắn nói: "Ta là tưởng thật"

Nghe vậy, đầu óc tôi giống như bị người ta quất cho một gậy, quấy đảo không ngừng, lúc đỏ lúc trắng, trước mắt trở thành một mảnh hỗn độn.

Rốt cuộc phải thế nào mới là tốt!

Thịnh hồ ly đối với tôi như vậy dường như một nửa vì báo thù, một nửa vì adrenaline tăng vọt

Như vậy, phải cùng hắn tình một đêm sao?

Đương nhiên, lựa chọn cũng không phải là một chuyện rất khó chấp nhận.

Dù sao bộ dạng của Thịnh hồ ly cũng là vô cùng đoan chính. Chẳng qua miệng hơi đáng đánh một chút, nhưng chắc là lúc làm vận động trên giường, hắn chắc cũng không nói những lời mất hứng đâu.

Nhưng tôi thì sao?

Tôi cố gắng nghĩ cho rõ tình cảm của chính mình.

Kể từ khi chia tay với Ôn Phủ Mịch, tôi cũng không có quen bạn trai nữa.

Trên miệng tuy nói là thà thiếu chứ không quen bừa, hoặc là do học hành công tác bận rộn, không có hơi đâu đi kiếm đàn ông.

Nhưng mà mỗi một tế bào trong cơ thể đều biết được, tôi đang trốn tránh.

Hoặc là nói, tôi đang chờ đợi.

Cũng có lẽ sẽ có một ngày, Ôn Phủ Mịch thật sự từ Mỹ bay về, đến gõ cửa nhà tôi, nói, Thực Sắc, người ta yêu nhất chính là ngươi, chúng ta bắt đầu lại có được không?

Cái suy nghĩ này tuy rất không có chí khí, nhưng bản thân tôi chính là một người rất không có chí khí mà.

Đối với Ôn Phủ Mịch, có lẽ cả đời cũng không thể quên được.

Có thể, hắn ta sẽ không quay trở về nữa.

Hoặc là có trở về, thì bên cạnh cũng đã có người khác rồi.

Cũng đúng thôi, tình yêu lúc mười mấy tuổi, có thể thành thật không?

Hoặc là, chỉ có một mình tôi còn đang tưởng nhớ đến phần tình cảm đã chết non kia.

Mà thân thể, trống rỗng lâu nay, cũng cần phải có nhu cầu rồi.

Nếu vậy, có phải là nên đem Thịnh hồ ly làm búp bê bơm hơi, phục vụ lẫn nhau, cùng nhau phóng thích một hồi kích tình hay không?

Đang lúc tôi gắng sức suy nghĩ, đột nhiên cảm giác thấy lồng ngực một trận lạnh lẽo.

Cúi đầu xuống nhìn, phát hiện không biết từ lúc nào, Thịnh hồ ly đã cởi áo ngoài của tôi, bây giờ, hai cái đồi của tôi, chỉ còn được bra tỷ tỷ bảo vệ.

Lại nhìn lên Thịnh hồ ly, đôi mắt thanh tú đẹp đẽ của hắn, có một đám lửa nhỏ đang kín đáo chuyển động.

Trái tim tôi, nhất thời thình thịch thình thịch bắt đầu học Hà Văn Na[1] nhảy bạt nhún.

“Ngươi làm gì vậy?” Đại não đang thiếu khí của tôi chỉ có thể hỏi được vấn đề ngu ngốc như vậy thôi.

Ánh mắt của Thịnh hồ ly, giống như viên ngọc thạch màu đen u ám hoa lệ nhất, giờ phút này, ở đáy mắt tràn đầy ánh sáng tươi đẹp thần bí: “Mấy hôm trước chẳng phải ngươi đã nói, ngực ngươi bơm silicon sao? Vậy thì, để ta kiểm tra xem thế nào.”

Tôi muốn đưa tay che ngực, tiếc là hai tay đều bị hắn bắt lấy, đặt ở trên đỉnh đầu.

Không có biện pháp, tôi chỉ có thể kêu to: "Không có, không có, hai cái đồi của ta chính là hàng thật giá thật, không lừa già gạt trẻ, là sản phẩm không bị kiểm tra bởi cục chất lượng quốc gia đâu.”

Hắn cười như gió xuân bừng tỉnh, nói: "Nếu đã là thật, ta càng muốn sờ một chút."

Tôi hít một ngụm khí lạnh, nhìn thấy tay hắn chậm rãi chậm rãi tới gần ngực của tôi.

Nếu như là bình thường mà nói, thì lúc này hẳn là phải có người xông vào.

Người tới có thể là lão viện trưởng, sau khi mở cửa ra, ông run lên một chút, tiếp theo, một tia sáng lướt qua mắt kính, sau đó ông ta làm một tư thế thắng lợi với tôi, ý tứ là: Đồng chí Hàn Thực Sắc, sắc giới của ngươi làm không tệ nha, phải tranh thủ tiến hành mỹ nhân kế đến cùng, sau đó ông lui ra.

Vì vậy, Thịnh hồ ly sẽ không còn hứng thú, chỉ có thể đem tôi thả ra.

Người tới cũng có thể là một đôi nam nữ đang chuẩn bị đến đây OOXX, hoặc là một đôi nam nam, sau khi mở cửa, nhìn thấy chúng tôi, liền run lên một chút, tiếp theo nói, thật ngại quá, ở đây là phòng 135 chúng tôi giữ chỗ trước rồi.

Bởi vậy, Thịnh hồ ly sẽ không còn hứng thú chỉ có thể đem tôi thả ra.

Người tới có thể là bạn Đồng Diêu sắp xuất viện, sau khi mở cửa ra, hắn cầm camera, học theo Edison[2], tách tách chụp hơn 100 kiểu, tiếp theo hướng cửa mà chạy, ra ngoài phát tán ảnh chụp.

Bởi vậy, Thịnh hồ ly sẽ không còn hứng thú, chỉ có thể thả tôi ra.

Thế nhưng, tưởng tượng lúc nào cũng là đẹp đẽ a.

Không có ai đến, cho nên, thịnh hồ ly đưa tay chạm vào hai cái bánh bao của tôi.

Ngón tay của hắn, thon dài, trắng nõn, khớp xương rõ ràng cứ như vậy di chuyển ở trên ngực của tôi.

Nếu nói theo những quyển sách 3 hào rẻ tiền thì chính là: "Đi khắp muôn sông nghìn núi."

Ngón tay hắn mát lạnh. Đầu tiên là ở giữa hai đồi núi của tôi, di chuyển qua lại.

Tiếp theo, nó từ từ đi lên đồi núi, nhẹ nhàng, trên bánh bao trắng noãn có của tôi thực hiện một động tác dừng lại gợi cảm.

Cái dừng lại này, từ nơi dừng lại của hắn, dần dần thay đổi vị trí, mang theo vết tích dụ hoặc, từ từ dạo chơi.

Đầu ngón tay dài sạch sẽ, phảng phất như mang theo dòng điện, ở trên da tôi làm dấy lên từng trận run rẩy.

Các đầu ngón tay trắng lạnh dọc theo đường ren của nội y màu đen chuyển động, giống như muốn đi vào thật sâu, thám thính vuốt ve tất cả những nơi mẫn cảm, nhưng mỗi lần đều là một loại thăm dò đầy dụ hoặc.

Những đường vân thần bí ở lòng bàn tay hắn, ấn lên trên da thịt bóng loáng, nóng rực như đang khắc dấu lên.

Yết hầu của tôi bắt đầu khô khốc.

Bỗng nhiên Thịnh hồ ly cúi người xuống hôn lên ngực của tôi.

Môi của hắn, mỏng mà nóng, tôi tựa như cảm thấy được ở dưới môi máu đang chuyển động.

Đôi môi nóng bỏng đó ở trên cổ của tôi du ngoạn, mang theo tình dục dày đặc.

Sau đó, đôi môi nóng bỏng ướt át kia hôn lên xương quai xanh của tôi, cùng lúc vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm.

Tiếp theo, mang theo độ nóng đầy khoái cảm đó, chậm rãi trượt xuống ngực của tôi, đi theo con đường mà vừa rồi ngón tay mới lướt qua

Tôi không tự chủ được mà nâng người dậy, đó là tư thế đang tác cầu.

Môi của hắn cuối cùng cách bra ngậm lấy nụ hoa của tôi.

Tuy rằng ngăn cách bởi lớp vải, nhưng nhiệt độ này, lại liên tục không ngừng mà truyền đến, tiến vào cơ thể của tôi.

Nước ở trong miệng làm ẩm ướt lớp vải mỏng, mơ hồ hiện ra màu da bị kích thích tình dục, mà nụ hoa dưới sự khiêu khích của lưỡi hắn tản ra xuân sắc vô tận.

Hô hấp của tôi bắt đầu trở nên dồn dập, ánh mắt cũng có một chút mơ màng.

Trong cơ thể cũng bắt đầu có khát vọng.

Cả thân mình mềm mại như nước, chịu hết sức nặng cơ thể hắn.

Thịnh hồ ly chậm rãi buông tay của tôi.

Bởi vì giờ phút này, tôi đã không còn có thể phản kháng nữa.

Môi của hắn hôn lên ngực tôi.

Mà tay của hắn dọc theo bụng tôi từ từ đi lên, cuối cùng đến phía dưới áo bra của tôi.

Không báo trước, hắn bỗng nhiên đẩy áo bra lên.

Bộ ngực tròn của tôi hoàn toàn hiện ra trong không khí.

Không còn ngăn cách, môi của hắn rất nhanh đi đến nụ hoa mẫn cảm trên ngực tôi, ngậm lấy.

Kích thích bất ngờ xảy ra làm cho cả người tôi run lên.

Ngực tròn của tôi, bị hắn ngậm ở trong miệng, mà lưỡi của hắn rất có quy luật trêu chọc nụ hoa hồng nhạt, nhẹ nhàng mà mút vào, dây dưa không dứt.

Đầu lưỡi kia hơi hơi cọ xát, dọc theo hình dáng nụ hoa của tôi vẽ vòng tròn, lưu lại sự ấm áp, cùng dấu vết ẩm ướt.

Từng chút từng chút một, tư thế thật mê hoặc.

Cơ thể của tôi bắt đầu run rẩy, bắt đầu phát sốt, tình dục cũng bắt đầu tăng vọt.

Tay hắn, không muốn bên trọng bên khinh, cũng đưa tay xoa ngực bên kia.

Ngón tay như mang theo điện kích thích nụ hồng nhạt, thẳng đến khi hai nụ hoa dựng đứng lên.

Ngực tròn của tôi, bị nắm trong tay hắn, bị giữ trong miệng hắn.

Tình dục trở nên hung hăng, mất đi khống chế, trở thành ngọn lửa lớn cháy lan ra đồng cỏ.

Trong mắt tôi xuất hiện ánh nước.

Mà hai tay trắng nõn của tôi cũng đã choàng lên chiếc cổ bóng loáng ưu nhã của hắn, bắt đầu lẻn vào trong mái tóc đen như mực có mùi hương thoang thoảng của hắn.

Tóc ngắn quấn quanh đầu ngón tay của tôi, không biết là ai quấn quanh ai.

Tay hắn lại không an phận bắt đầu di chuyển trên người tôi.

Ở trên đùi tôi nhẹ nhàng chuyển động, chậm rãi đi đến phía trên đùi, ở nơi da thịt mỏng manh mẫn cảm lưu luyến tàn sát bừa bãi.

Cuối cùng, cách lớp vải, xoa nơi tư mật của tôi, nhẹ nhàng mà trêu chọc.

Dưới hạ thể mẫn cảm bỗng nhiên truyền đến khoái cảm hỗn hợp của sự sung sướng cùng khó chịu, điên cuồng mà cắn nuốt toàn bộ lý trí của tôi.

Dưới sự kích thích mãnh liệt như chất độc ăn vào xương cốt, lấp đầy toàn thân tôi, làm cho tôi hưng phấn cũng làm cho tôi run sợ.

Tôi bắt đầu trốn tránh, răng cắn chặt môi dưới, lại như trước không kiềm chế được mà rên rỉ từng trận.

Tay hắn tiếp tục vỗ về chơi đùa, ngón tay kia hơi lạnh, làm sản sinh ra ái dịch trong suốt, ẩm ướt lớp vải, tạo thành khung cảnh hỗn loạn.

Bị tình dục tập kích không chỉ mình tôi, mà thân thể hắn, cũng bắt đầu trở nên cực nóng, mà tiểu hồ ly kia cũng bắt đầu đứng thẳng.

Hắn bỗng nhiên đem môi ghé vào bên tai tôi, dùng âm thanh khêu gợi mà nói: "Như vậy, màn dạo đầu đến đây là dừng được rồi đi."

Nói xong, hắn tại nơi đó bắt đầu cởi quần lót của tôi ra.

Hạ thân của tôi bắt đầu một trận lạnh lẽo, nhưng ngay sau đó, một vật thật lớn cực nóng nhẹ nhàng tiếp xúc cùng lúc chuẩn bị đi vào.

Tôi mở to đôi mắt tràn đầy tình dục, trong nháy mắt, cả người máu như bị rút đi, một giọt cũng không còn, cả người lạnh đến phát run.

Tôi dường như nhìn thấy một thiếu niên đẹp trai có gương mặt lạnh lùng.

Gương mặt người thiếu niên ấy cho tôi nhiều vui sướng cùng chua xót.

Trong lòng tôi vẫn nhớ rõ khuôn mặt của Ôn Phủ Mịch.

Thân thể tôi trong nháy mắt trở nên cứng ngắc.

Thịnh Du Kiệt tựa hồ đã nhận ra tôi có điểm không thích hợp, thanh âm của hắn tại giờ phút này, bị nhuốm dục vọng trở nên khàn khàn: "Có vấn đề gì sao?"

Tại thời khắc đó, Ôn Phủ Mịch biến mất.

Trước mắt tôi chỉ còn Thịnh Du Kiệt.

Đồng thời cũng hiểu rõ tôi làm không được.

Vì thế, tôi đẩy hắn ngã. Tiếp theo rất nhanh mà mặc quần áo, chuẩn bị thoát khỏi hiện trường.

Nhưng Thịnh hồ ly là tên đã lên cung không thể không bắn.

Hắn lôi tôi đang muốn xuống giường trở vào lòng hắn, con mắt lộ ra một tia nguy hiểm: "Hàn Thực Sắc, ngươi cho là ở trong thời điểm hiện tại, ta có thể cho ngươi trốn thoát hay sao?"

Tôi cảm thấy hổ thẹn, chỉ có thể cười lấy lòng: "Thịnh hồ ly, không, bác sĩ Thịnh thật sự là ngượng ngùng ta đột nhiên nhớ ra trong nhà có việc gấp không bằng chúng ta lần khác hãy làm đi"

Thịnh hồ ly trên mặt nở ra một nụ cười ý vị thâm trường bình tĩnh đồng thời mang theo mùi vị huyết tinh, nói: "Không được dễ dàng trêu chọc nam nhân, đặc biệt là nam nhân dục hỏa đang thiêu đốt"

Trong lòng tôi xoắn một cái, hiểu được kiếp nạn lần này không thể chaỵ thoát.

Lúc ấy, tôi đang nằm nghiêng.

Mà cái gốc rễ hồ ly của hắn đang giương cánh bay cao kề sát trên má tôi.

Tôi nhắm mắt lại yên lặng nhẩm một câu: Hồ ly coi như đời này ta mắc nợ người đi.

Sau một lúc âm thầm xin lỗi xong, tôi đột nhiên "Oa" một tiếng, mở miệng thật to, lộ ra hàm răng trắng, nhằm ngay cái kia của Thịnh hồ ly mà cắn.

Thịnh hồ ly hít một ngụm khí, thân hình mạnh mẽ run lên.

Bị kinh sợ, tiểu đệ đệ đang chuẩn bị thể hiện hùng phong bị sự hù dọa của tôi rụt trở về.

Mà Thịnh hồ ly cũng giống như tượng gỗ bất động, trở nên cứng ngắc.

Tôi thoải mái mà giãy thoát khỏi cái ôm của hắn, sửa sang lại quần áo cùng đầu tóc, hắng hắng cổ họng, nhỏ giọng nói: "Hiện tại ngươi đã không còn dục hỏa đốt người, cho nên ta có thể đi rồi, ừm, không cần cảm tạ ta, tạm biệt".

Nói xong, chạy nhanh ra mở cửa, nhanh như chớp mà chạy trốn.

[1] Hà Vân Na (19/01/1989) người Phúc Kiến, là vận động viên nhảy bạt nhún của Trung Quốc, đạt giải quán quân nhảy bạt ở Olympic 2008 Beijing.

[2] Edison Chen: Trần Quán Hy, Scandal ảnh sex