Tà Ngọc Thần Y

Chương 11



Vội vã chạy trốn, ManTiểu Tri cao hứng nhìn thấy cửa ngõ, trước mắt bỗng nhiên đen tối, đập vào một bức tường thịt cứng rắn, người suýt ngã xuống lại bị ôm lấy.

“Nữ nhân ngốc nghếch này!” Tiếng rống giận dữ chấn thiên vang lên bên tai nàng.

Thanh âm quen thuộc này! Nàng ngước mắt nhìn lên, quả nhiên thấy khuôn mặt tuấn mỹ của Băng Nhược Húc, cái miệng nhỏ nhắn mím lại, nước mắt trào ra.

Hắn cho dù có lửa giận bằng trời, thấy bộ dáng vừa ủy khuất vừa kinh sợ của nàng nhất thời chuyển thành đau lòng, vòng tay ôm chặt nàng, “Không có việc gì.”

Cũng coi như nàng có vận khí tốt, hắn vốn là đi theo cha ra kho dược liệu, định chọn một ít dược liệu quý tẩm bổ cho nàng, nhưng mà nhìn nhìn lại thấy tâm thần không yên, dược liệu đơn giản cũng không chọn được, muốn về phủ nhìn nàng một chút.

Không ngờ lúc trên đường cái, khóe mắt chợt trông thấy một bóng người rất giống nàng, hắn cũng không để ý lắm nhưng khi về phủ không thấy nàng hắn bắt đầu nóng vội. bất chấp mọi người đang ở phía dưới, thi triển khinh công khắp ngõ ngách tìm nàng.

Mới phát hiện bóng người của nàng đã thấy ngay nàng có nguy hiểm, lập tức tới bên cạnh nàng, may mắn là tới kịp lúc.

Sau khi Băng Nhược Húc đến đây, ManTiểu Tri đang bỏ chạy thất tâm bát đảo cũng trở nên trấn định bình thường, nàng nhớ đến người ở phía sau, có chút sợ hãi xoay người trốn sau lưng Băng Nhược Húc, như thế này mới thấy tay kia của hắn bắt lấy cây mộc côn, lòng nàng kinh hãi. Nếu không có Nhược Húc, mộc côn kia đã sớm đánh trúng nàng!

Hắn không vứt bỏ mộc côn, ngược lại cười vô cùng quái dị âm ngoan, đem mộc côn nắm chặt, đôi mắt sắc như mũi tên, nhìn vào ba người muốn chết kia.

Cái cảm giác băng hàn quen thuộc này làm cho Lí Thiếu Vũ chấn động, toàn thân như gió rụng lá cây, run run không ngừng, hoảng sợ nhìn Băng Nhược Húc, “Không, không…”

“Húc, hắn với tỷ tỷ ta hình như có chút vấn đề, thần trí hắn…hình như cũng không tỉnh táo.” ManTiểu Tri tựa vào lưng hắn, tỷ tỷ cùng Lí gia không phải đã giải trừ hôn ước rồi sao? Vì sao Lí Thiếu Vũ còn có thể có liên quan cùng tỷ tỷ?

Còn có, vừa rồi hắn nói trên người không trọn vẹn đều bởi vì tỷ phu? Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Xem ra nàng phải mau mau về nhà xem một chút có phải xảy ra chuyện hay không gì.

“Nàng đi ra ngoài trước đi.” Không cần biết hắn có cừu oán với ai, hắn có bị bệnh gì, chỉ cần động đến thê tử của hắn chính là muốn chết.

ManTiểu Tri liếc hắn một cái, cái miệng nhỏ nhắn cong lên lại hạ xuống, muốn nói gì nhưng nghĩ lại hắn hoàn toàn không nghe, nói cũng vô ích, cuối cùng đành phải ngoan ngoãn đi ra ngõ nhỏ, trước khi rời đi, nàng nhìn ba người Lí Thiếu Vũ bằng ánh mắt đồng tình.

Xác định nàng đã đi xa, Băng Nhược Húc mới bước đi chậm rãi tiêu sái vào ngõ nhỏ, “Hiện tại chúng ta nói chuyện một chút, dọa thê tử của ta, phải trả giá như thế nào đây.”

“A......” Ngõ nhỏ không ngừng truyền ra tiếng thét.

Đã chạy trốn được một khoảng cách, Man Tiểu Tri vẫn hoảng sợ. Xa như vậy còn nghe được, có thể thấy Húc xuống tay tuyệt đối không nhẹ, mỗi khi trong ngõ truyền đến tiếng la, người nàng liền run một chút, lúc thanh âm càng ngày càng suy yếu, nàng cũng bắt đầu phiền não.

Rốt cục, bóng người Băng Nhược Húc xuất hiện ở đầu ngõ, bộ dáng ngọc thụ lâm phong kia, người không quen sẽ hắn chỉ là một vị công tử, nhưng người quen thuộc , sẽ biết hắn căn bản chính là ma quỷ hóa thân.

Nàng không khéo lại là người quen thuộc của hắn, hơn nữa quen đến mức trên người hắn như thế nào đều rõ ràng rành mạch, cho nên nụ cười trên mặt hắn là phẫn nộ tươi cười, nàng cũng biết rât rõ ràng.

“Ai cho phép nàng rời khỏi nhà?” Băng Nhược Húc đầu tiên là áp chế nàng hỏi.

Muốn làm đáng thương cũng không còn kịp rồi,“Người ta muốn đi dạo thôi.” Hiện tại đánh chết cũng không thể nói nàng rốt cuộc rời khỏi nhà để làm gì, bằng không hắn nhất định sẽ phun hỏa.

“Tại sao không mang theo người đi cùng?” Sắc bén truy vấn nàng.

Man Tiểu Tri cứng đờ, không khí ngưng kết một chút, suy nghĩ trong đầu nàng có chuyển động, tạm dừng hồi lâu mới mở miệng, “Ta không thích cảm giác có người đi theo.” Nàng viện lý do, ngay cả nàng còn không tin huống chi là Húc.

Hắn nhíu mắt lại, còn muốn truy vấn, nàng tiến lên ôm lấy cánh tay hắn.

“Húc, ta đã đói bụng, chúng ta đi ăn chút gì đi.” Hắn hỏi mãi không dứt, từ khi nào hắn trở thành một nam nhân lằng nhà lằng nhằng như vậy.

Cân nhắc một chút, dù sao nàng cũng trốn không thoát, cuối cùng cũng phải trở lại trong phủ, “Đi thôi.” Nắm lấy cánh tay của nàng, trước giải quyết của bụng nàng, sau đó giải quyết vấn đề của hắn.

“Được.” Nàng cười duyên lên tiếng, lau đi mồ hôi lạnh trong tay, dù sao chỉ cần hiện tại có thể đi qua là tốt rồi.

Hai người vui vẻ rời đi, không bao lâu, căn nhà kế bên có một đại nương đi ra, cầm trên tay chậu nước muốn hắt vào trong ngõ, đột nhiên nghe đến mấy tiếng hét chói tai---

“A! Có ai không! Giúp đỡ cứu người a!” Kế bên hiên nhà có ba người nằm chồng lên nhau, mặt mũi thì bị những vết thương to nhỏ, thật sự rất đáng thương, làm sao bị người ta đánh thành như vậy a?

Một đêm kia, sau khi trở lại trong phủ, ManTiểu Tri nàng gặp khổ hình lớn nhất đời này, bị nhốt tại trong phòng ước chừng bị mắng hai canh giờ. Cuối cùng Băng Nhược Húc líu lo nhắc đi nhắc lại nàng chỉ còn cách đưa môi đỏ mọng lên.

Cách trả giá này thật là quá mức tàn nhẫn rồi, tàn nhẫn đến mức ngày hôm sau nàng thiếu chút nữa là không xuống giường được, cũng vì chuyện này, Húc càng quyết định nhanh chóng trở về Y Lư.

Nàng có chút phiền chán ở trong thư phòng đi tới đi lui, ba người Băng gia phụ tử ngồi ở một bên, đàm luận năm nay muốn vận chuyển tiến cung cống phẩm dược liệu. Môi đỏ mọng mấp máy, nàng lặng lẽ vụng trộm rảo bước ra cửa.

Nhưng mà nàng đi chưa được ba bước, phía sau liền truyền đến –

“Nàng muốn đi đâu?” Khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời nhíu lại, giận dỗi dậm chân, “Ta muốn đi ra ngoài một chút, chàng với cha, còn có tiểu thúc đang nói chuyện, ta buồn sắp chết rồi.” Nàng giống như bị trói lại với hắn, nửa bước cũng không thể rời đi.

“Đợi một lát nữa, ta cùng đi ra ngoài với nàng.” Băng Nhược Húc không ngẩng đầu, mắt vẫn nhìn vào danh sách dược phẩm.

Lúc trước lật đổ Lục vương gia, phải trả giá không ít, Tần phi góp lời bên tai hoàng thượng, hiện tại đều là chủ nợ của hắn a.

ManTiểu Tri nhích tới nhích lui như con giun, thật khó ngồi yên, buồn chán một hồi lâu sau lại nói: “Ta muốn đi tìm nương.” Thời gian ước định đã qua, đành phải đi tìm cứu binh.

“Được, chờ ta.” Trả lời nhanh không kém khi nãy.

Nàng vội muốn chết, ngày hôm đó trên đường nàng cầm lệnh bài của tỷ phu đưa cho nàng trước khi rời khỏi nhà, nhờ quản sự Sở gia an bài một người hộ tống nàng trở về Thành Đô.

Ai bảo Húc thế nào cũng không chịu đưa nàng về nhà, nàng đành phải tự cố gắng, nhưng mà không ngờ vừa ra tới cửa đã đụng cừu gia của tỷ tỷ, còn làm cho da thịt bị đau, Húc sợ nàng lại gặp chuyện không may nên đem nàng cột vào bên người, làm cho nàng không thể tìm cơ hội chuồn ra khỏi cửa, nếu không đi, qua hai ngày nữa Húc sẽ mang nàng trở về Y Lư.

Không được! Nàng nhất định phải trở về Thành Đô một chuyến, biết rõ ràng Lí Thiếu Vũ cùng tỷ tỷ rốt cuộc là chuyện gì ? Tỷ tỷ sẽ không xảy ra chuyện chứ? Nàng lo lắng, nhất định phải tận mắt nhìn xem tỷ tỷ có xảy ra chuyện gì hay không!

Băng lão gia nhìn con dâu nhăn nhó, thật không đành lòng, “Tiểu Húc a, con dâu muốn tìm nương ngươi nói chuyện, ba đại nam nhân chúng ta ở trong này nói chuyện, Tiểu Tri nghe lại không hiểu, con đừng làm khó con bé.” Ông nháy mắt với đứa con thứ hai.

Nhận được tín hiệu rồi! Băng Nhược Ẩn gật gật đầu, ho một cái, “Khụ! Đại ca, cha nói phải đó, đại tẩu cũng buồn nhiều ngày, huynh cho đại tẩu hít thở không khí đi.”

Băng Nhược Húc trầm ngâm, xem vẻ mặt khát vọng của nàng, đáy lòng buồn cười. Dù sao ở trong phủ cũng không sợ nàng xảy ra chuyện!

“Được rồi, nhưng không cho phép ra phủ.” ManTiểu Tri cao hứng, xông lên hôn hắn một cái,“Vâng! Biết rồi......” âm cuối chưa đứt, người đã không ở trong phòng.

Hắn cười lắc đầu. bộ dáng của nàng này thật đúng là như là phạm nhân bị nhốt thật lâu, khẩn cấp muốn được tự do.

“Tiểu Húc, cảm tình con dâu với con thật đúng là quá tốt.” Băng lão gia cùng Băng Nhược Ẩn nhìn thấy đều choáng váng.

Băng Nhược Húc liếc mắt,“Cha, người nói vô nghĩa sao?” Cảm tình không tốt sao có thể có thể lấy nàng làm thê tử? Cha thật sự là càng già càng hồ đồ.

Băng lão gia cảm thấy ủy khuất cúi đầu. Mới vừa rồi con nhìn con dâu ánh mắt ôn nhu như vậy. Sao mới đó đã đối cha mình liền hung như vậy a?

Lòng Băng Nhược Ẩn cũng đang thích thú và cản thấy yên tâm, an ủi vỗ vỗ bả vai lão cha,“Cha, thói quen là tốt rồi.” Đại ca hiện tại gìn giữ thê tử còn hơn cả mạng sống, mọi thứ còn lại đều là cỏ nhỏ ven đường, tùy thời có thể bỏ qua.

“Phát ngốc cái gì thế? Còn không mau xem?” Băng Nhược Húc nhướng mày.

“Nha!” Băng lão gia cùng Băng Nhược Ẩn trăm miệng một lời đáp.

Lại là nha! Băng Nhược Húc đè nén ý nghĩ muốn giết người, đồng thời có cái nghi hoặc. Vì sao người nhà của hắn còn có thê tử, mỗi lần trả lời hắn đều là này chữ nha này?

Đế đế đế thóa...... Thanh thúy tiếng vó ngựa không ngừng vang lên, một chiếc xe ngựa tinh xảo xuyên qua cửa thành Thành Đô, tiếp tục hướng mục tiêu chạy tới.

Lúc này phía chân trời mới hơi lộ ra ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm mai, ngã tư đường còn có một lớp sương mờ nhạt bao phủ, ánh sáng mặt trời chiếu xuống, cả tòa thành đều bao phủ ở giữa sương trắng, thật sự rất đẹp.

Xe ngựa chậm rãi đi vào một tòa phủ đệ màu son, Tấm biển phía trước đề -Sở phủ. Cửa lớn hàng ngày vẫn luôn đóng chặt nay vì nghênh đó khách quý mà mở ra, trước cửa cũng có vài bóng người đang đứng, trong đó một nữ tử dáng vẻ to tròn, nhìn lên gặp xe ngựa tới gần, nhịn không được đi thẳng về phía trước, nam tử phía sau thân thủ giữ chặt nàng, nhẹ lay động thủ.

Nữ tử bất đắc dĩ, đành phải dừng lại ở tại chỗ, lòng nóng như lửa đốt chờ xe ngựa một đường đi vào trước mắt mọi người, rồi sau đó chậm rãi dừng lại. Mã phu trước đối với hai người xoay người hành lễ, mới rất nhanh chạy đến phía sau xe ngựa, mở cửa xe, cung kính mời người trên xe xuống.

Ôm lấy cái bụng to tướng, đôi mắt của nữ tử kia đã hơi có một lớp sương bao phủ, dáng vẻ nôn nóng nhìn bóng người đang bước từ trên xe xuống, đôi gò má đỏ hồng kia cùng kết hợp với thân thể đầy đặn nhanh nhẹn, có thể thấy được người đang trông chờ thân thể vô cùng khỏe mạnh bình an.

Người vừa xuống xe ngựa cũng đang hàm nước mắt chứa kích động, bình tĩnh nhìn nữ tử, tất cả đều không thể thốt thành lời.

“Tỷ!” ManTiểu Tri vốn định ôm tỷ tỷ, nhưng thấy nàng mang thai, khó mà ôm lấy, đành phải thân thủ gắt gao nắm chặt lấy tay nàng.

Man Tiểu Nhu kích động nhìn nàng, nước mắt chảy xuống,“Tiểu Tri, ngươi rốt cục đã trở lại.” Muội muội của nàng! Muội muội số khổ của nàng cư nhiên có thể giống như bây giờ, một mình một thân trở về nhà, bộ dáng khỏe mạnh như thế.

Che chở bên cạnh thê tử đang mang thai, Sở Hòa Khiêm mỉm cười với ManTiểu Tri, “Vào nhà đi”

“Vâng!” Nàng gật gật đầu, nghiêng người giúp đỡ tỷ tỷ đi vào nhà.

Dọc theo đường đi, hai tỷ muội nắm tay quá chặt chẽ, ai cũng không chịu buông ra, hai mắt đẫm lệ nhìn nhau, nhìn thấy trong mắt nhau, lộ ra vui mừng, kích động cùng cao hứng.

Đi vào trong phủ, Man Tiểu Nhu nắm tay muội muội ngồi xuống, một tay kia nhẹ vỗ về mặt của nàng.

“Muội khỏe hơn không?” Tuy rằng trong thư muội muội, nói thân thể nàng một ngày một ngày tốt lên, nhưng không tận mắt thấy, nàng vẫn là không thể tin được, chỉ sợ là muội muội thiện lương sợ nàng lo lắng, lừa nàng, nay thoạt nhìn, hình như là thật sự.

ManTiểu Tri gật gật đầu, phút chốc rơi lệ,“Tốt lắm, tỷ nhìn muội xem, đã béo lên rồi.” Tỷ tỷ có dáng vẻ thật hạnh phúc.

Sở Hòa Khiêm thấy hai tỷ muội dường như có rất nhiều lời muốn nói, tinh ý lấy cớ đi trước, để cho hai tỷ muội các nàng hảo hảo ôn chuyện.

“Tỷ phu đối với tỷ có tốt không?” Tỷ tỷ gả cho Ngũ công tử Sở gia ở Thành Đô, có tiền có thế, Sở gia là dựa vào binh khí lập nghiệp, là một chú kiếm thế gia nổi danh.

Trước lúc nàng cùng với Húc rời đi, nhìn thấy cá tính tỷ phu tựa hồ cùng với vẻ bề ngoài không giống nhau, nhưng vì hạnh phúc của tỷ tỷ, nàng vẫn nên để trong lòng, tùy ý bọn họ phát triển.

Nghĩ đến trượng phu, Man Tiểu Nhu tràn đầy hạnh phúc, “Hòa Khiêm rất tốt với tỷ, mọi người trong nhà đều thương tỷ, tỷ tỷ thật sự hạnh phúc” Nàng biếtTiểu Tri vẫn nghĩ nàng vì bệnh của nàng mà gả cho Hòa Khiêm, tuy rằng sự thật đúng thế.

Băng Nhược Húc và Hòa Khiêm là anh em bà con, lúc trước bệnh của Tiểu Tri ngày càng nghiêm trọng, một ngày nàng phát hiện quan hệ giữa sở gia và Băng Nhược Húc liền đi tìm Hòa Khiêm thương lượng, trải qua một chuyện, nàng gả cho Hòa Khiêm, còn Băng Nhược Húc đem Tiểu Tri đi chữa bệnh.

ManTiểu Tri cẩn thận nhìn vào mắt tỷ tỷ, nhận thấy đáy mắt chân thành, “Vậy là tốt rồi.” tỷ phu quả là không phụ kỳ vọng của nàng, thật tốt quá, tỷ tỷ đã tìm được hạnh phúc của mình rồi.

“Đúng rồi, muội ở Trường An đụng phải Lí Thiếu Vũ!” nàng đem tất cả chuyện gặp Lí Thiếu Vũ nói với tỷ tỷ.

Sau khi Man Tiểu Nhu nghe xong, xấu hổ vuốt tóc, “Kỳ thật sau khi tỷ gả cho tỷ phu muội, Lí Thiếu Vũ lấy thân phận khách nhân tới ở trong nhà.” Vị hôn phu cũ này lúc trước sợ bị nhà nàng làm suy sụp nên đã thoái hôn.

“Còn tỷ phu…” Man Tiểu Tri kinh ngạc trợn to mắt. Tỷ phu biết không tức giận?

“Tỷ phu muội có biết, Lí Thiếu Vũ này cũng là xấu xa, muốn đánh cắp binh khí đồ của Sở gia, tìm tới tỷ nhờ hỗ trợ, nghĩ đến dùng tiền là có thể mua ta, ta liền trêu cợt hắn một chút.”

Không ngờ rằng trò đùa của nàng gây ra một số chuyện về sau.

“Lí Thiếu Vũ cầm binh khí đồ giả đi chế tạo vũ khí, kết quả làm cho Lí gia tổn thất nặng nề, hắn tới cửa tìm ta gây phiền toái, tát ta một cái, vừa vặn bị tỷ phu muội thấy được, tỷ phu muội ra tay quá nặng, làm hắn mất nửa cái mạng” Man Tiểu Nhu nói đơn giản ân oán của nàng cùng Lí Thiếu Vũ lúc đó.

Man Tiểu Tri gật gật đầu. Như vậy có thể giải thích được vì sao Lí Thiếu Vũ hận tỷ tỷ đến thế, thì ra là do thương thế của hắn do tỷ phu đánh, khó trách thấy bộ dạng của nàng liền hận như vậy.

Khoát tay, không cho muội muội nghĩ nhiều. “Mọi chuyện đều qua, không nói nữa. đúng rồi, Nhược Húc đối với muội có tốt không?” Nàng vẫn lo lắng điểm này, lúc trước dùng một ít thủ đoạn nhỏ lừa Băng Nhược Húc giúp muội muội chữa bệnh, nàng biết không lừa được bao lâu, cho nên rất sợ hắn khi dễ Tiểu Tri.

“Húc rất thương muội” Đỏ bừng mặt, nàng nói. Kỳ thật nàng hiểu lầm, nghĩ rằng tỷ tỷ đã biết bọn họ cùng một chỗ, không biết tỷ tỷ nàng không phải ý tứ này.

Mày liễu hơi nhíu lại, Man Tiểu Nhu nhìn bộ dạng thẹn thùng của muội muội có chút ngạc nhiên, nhưng nàng không đả thảo kinh xà, làm bộ như không có việc gì.

“Phải không? Vậy thì tốt rồi, tỷ tỷ còn lo lắng hắn sẽ khi dễ muội.” Thẹn thùng như vậy là vì Băng Nhược Húc? Hai bọn họ không phải là….

Man Tiểu Tri biết ấn tượng của hắn trong lòng tỷ tỷ không tốt, liên tục xua tay, “Không có, Húc rất thương muội, thân thể của muội đều do huynh ấy chiếu cố” Những mưa gió phát sinh thời gian trước không cần nói đến.

“Ừm, nếu đã vậy tại sao muội lại trở về một mình?” Tiểu Tri rõ ràng thay hắn nói chuyện, nhất định đã rơi vào lưới tình của Băng Nhược Húc.

“Ách…” Man Tiểu Tri suy nghĩ, cắn cắn môi, không biết có nên nói thật hay không. Vỗ vỗ tay nàng, cho nàng ánh mắt an tâm, “Muội nói đi, tỷ tỷ sẽ không để ý”

“Kỳ thật là Húc, huynh ấy...... Huynh ấy đang tức giận, thời gian trước tỷ nói muốn đính thân cho muội, huynh ấy liền cáu kỉnh tức giận.” Xấu hổ nhìn tỷ tỷ, sợ nàng tức giận.

Man Tiểu Nhu đương nhiên rất tức giận. Vì lý do này cáu kỉnh, để cho Tiểu Tri một mình một ngựa trở về, tốt lắm! Đừng nghĩ nàng sẽ đáp ứng gả Tiểu Tri cho hắn!

Nhưng mà, nàng hoàn toàn không biết là mình đã chậm một bước, hơn một tháng trước, muội muội yêu nhất của nàng đã lập gia đình, hơn nữa, trước khi lập gia đình đã bị ăn.

“Như vậy à, không sao, bây giờ muội đã trở lại là tốt rồi.” Nàng nở rộ ra nụ cười xinh đẹp cho dù tức giận cũng không phải giận muội muội, nàng đương nhiên sẽ tìm người tính toán sổ sách.

“Vậy là tốt rồi.” ManTiểu Tri không phát hiện tâm tư phức tạp của nàng, an tâm đáp lại.

“Nhị tỷ!”

“Tiểu Tri a!” Cửa phòng khách đột nhiên xuất hiện nhiều người..

Nàng vừa thấy nước mắt đang ngừng lại trào ra, bước vội lên.

“Cha! Nương!” Nàng nhào vào trong lòng nương.

Người đến chính là cha nương và đệ đệ duy nhất của tỷ muội Man gia, bốn người ôm nhau vừa khóc vừa cười.

Man Tiểu Nhu thong thả đứng dậy, Sở Hòa Khiêm lúc này cũng đi vào phòng khách, đến cạnh thê tử, ôn nhu đỡ thắt lưng thê tử.

“Còn tưởng huynh sẽ đi đâu, thì ra là đi rước cha mẹ đến” Nhìn cảnh trước mắt, ngực nàng thật ấm áp.

“Ừm” Sở Hòa Khiêm cúi đầu hôn khẽ lên má thê tử, đáy mắt tràn ngập tình yêu say đắm, nàng nhìn trượng phu, nắm tay hắn cùng gia nhập người nhà đang cười nhưng lại có nước mắt kia, hưởng thụ giây phút đáng quý.

Sở Hòa Khiêm lơ đãng nhìn thấy vòng ngọc trên tay cô em vợ. Đó không phải là…

Giống như biết được điều gì, hắn nở nụ cười thần bí. Xem ra thê tử của hắn có thể phải nhận người nàng ấy ghét nhất làm em rể rồi.

Ban đêm, Man Tiểu Tri ngủ thoải mái, xoay người một cái, Hả? Cảm thấy chăn bông có chút quái lạ, từ từ nhắm hai mắt, nhíu mày lại, giật người một chút, lùi lại một chút mới mỉm cười, tiếp tục ngủ.

Ngủ ngủ, như thế nào lại cảm thấy có một cảm giác nóng cháy? Bên trái bên phải đều có a!

Mơ mơ màng màng mở mắt ra. Hả? Trên tay giống như có cái gì đè nặng vậy, dụi dụi mắt, nàng từ từ ngước mắt lên --

“A --” Tiếng kêu thê lương vang lên, nàng giật bắn cả người.

Dọa người mà! Có một người đang nằm cạnh nàng, lửa giận hừng hực trừng nàng, khó trách nàng cảm thấy nóng. Có thể nửa đêm nằm cạnh nàng, còn ai vào đây nữa. Đương nhiên là người đuổi từ Trường An tới, Húc!

Man Tiểu Tri ôm ngực, tim đập nhanh, thật sự bị dọa rồi.

“Chàng, chàng đã đến rồi?” Ngay cả nói cũng lắp bắp.

Không xong! Xem sắc mặt trượng phu, nàng thảm rồi.

Băng Nhược Húc đôi mắt lạnh như băng nhìn nàng, “Nàng dám lén đi!” Khi hắn muốn tìm gặp nàng lại không hề nhìn thấy bóng dáng, lo lắng đến độ tóc đều dựng thẳng lên .

Tìm nương hỏi mới biết nàng đã sớm chuồn khỏi cửa, còn lên xe ngựa về Thành Đô.

Hắn không do dự, lập tức đuổi theo, còn bỏ lại đằng sau một vài ý gì đó, muốn da của nương căng thẳng một chút. Lúc hắn đuổi theo, cửa thành đã sắp đóng nhưng hắn cũng không để ý, bay thẳng qua cửa thành, thẳng đến Sở phủ, sau khi tìm mấy gian phòng khách, cuối cùng nhìn thấy thê tử đang ngủ say sưa, tuy rằng rất muốn bóp chết nang nhưng vẫn cố nhịn xuống.

Man Tiểu Tri tự biết đuối lý, nhưng vẫn là nhịn không được oán giận,“Ai bảo huynh không chịu mang ta về nhà.” Nếu hắn không chậm chạp không chịu mang nàng trở về, mình thế nào lại lén lút chạy trốn.

Nương mạo hiểm lén đưa nàng ra ngoài, nàng cũng là vạn bất đắc dĩ mới ra hạ sách này.

“Tiểu Tri!” Man Tiểu Nhu ôm bụng, quát to tên muội muội.

Nửa đêm đang ngon giấc, đột nhiên nghe tiếng kêu sợ hãi của nàng, một đám người từ phòng mang đao kiếm chạy đến đây.

Sở gia từ lão Đại đến lão Ngũ, mỗi người đều chỉ mặc áo đơn, ngay cả giày cũng chưa kịp mang, ai nấy cầm vũ khí trong tay, nghĩ rằng có địch nhân đến.

Hùng hổ như vậy, ManTiểu Tri cũng bị dọa, vội vàng từ trên giường leo xuống, “Tỷ! Muội không sao.” Nhưng mà ai nấy cũng trợn mắt, mặt xanh mét.

Ánh nến trong phòng không rõ nên trong khoảng thời gian ngắn mọi người cũng không phát hiện trên giường nàng còn có người, đến khi hộ vệ đem đèn đuốc bốn phía đốt lên bọn họ mới nhìn thấy một bóng người cao to trên giường.

“Nhược Húc?” Lão đại Sở gia nhìn thấy đầu tiên, không nhịn được kêu lên.

Những người khác nghe thế liền quay đầu lại, đồng thời trừng to mắt. Làm sao biểu đệ lại nằm trên giường em vợ của Ngũ đệ?

Sắc mặt Man Tiểu Nhu trầm xuống rồi nở một nụ cười, “Băng Nhược Húc, tại sao ngươi nửa đêm lại chui vào chăn của muội muội ta? Ngươi có ý gì?” Cho dù hai người thật sự cùng một chỗ cũng không thể như vậy chứ!

Khuôn mặt Băng Nhược Húc so với nàng còn khó coi hơn, “Liên quan chó gì đến ngươi!” Xuống giường, hắn tuyệt đối không khách khí kéo Man Tiểu Tri trở về bên cạnh.

Muốn nhịn cũng không nhịn được! Man Tiểu Nhu giận đến nổ tung

“Tiểu Tri lại đây!” Nàng kêu.

Man Tiểu Tri sửng sốt, theo bản năng muốn đi qua.

Bên hông bỗng căng thẳng, khuôn mặt bên cạnh nói, “Không cho phép đi qua!”

“Tiểu Tri lại đây!”

“Không cho phép!” Hai người rống lên.

Chen chúc trước cửa phòng, người của Sở gia nhìn nhau, thấy là việc riêng, ngáp một cái, giải tán trở về.

Sau khi kêu vài tiếng, Man Tiểu Nhu khó thở, “Ngươi có lầm hay không? Buông tay ngươi ra, Tiểu Tri là muội muội ta nha! Nó chưa lập gia đình, ai cho phép ngươi chạm vào nó?” Bất chấp bụng, nàng xông lên trước động thủ.

Man Tiểu Tri giật mình. Cái gì nàng chưa lập gia đình? Nha, trời ạ! Nàng nhìn thấy Băng Nhược Húc mở miệng, muốn ngăn cản nhưng không kịp rồi.

“Nàng là thê tử của ta, ai nói ta không thể chạm vào nàng.” Hắn đẩy nàng ra.

Man Tiểu Nhu sửng sốt, ngây ngốc thối lui vài bước, nghẹn họng nhìn trân trối nói không ra lời.

Cuối cùng cũng đã đến! Man Tiểu Tri trốn tránh sự thật cúi đầu, không dám nhìn tỷ tỷ.

Sở Hòa Khiêm đến sau lưng thê tử, nhẹ nhàng đỡ lấy nàng, một câu cũng không nói.

“Ngươi, các ngươi?” Man Tiểu Nhu giơ ngón tay lên, run run chỉ vào Băng Nhược Húc.

Hắn đắc ý nhướng mày,“Chúng ta lễ mừng năm mới đã thành thân.” Hừ, cuối cùng coi như hòa nhau rồi.

Man Tiểu Nhu ngơ ngác nhìn Băng Nhược Húc một hồi lâu, sau đó cúi đầu tìm chung quanh, nhặt lên thanh trường đao không biết ai quên mang đi.

Nàng dùng hai tay cầm trường đao, “Ta chém ngươi!” Trường đao vung lên.

“A! Tỷ tỷ đừng tức giận!” Man Tiểu Tri kéo Băng Nhược Húc, cố làm cho tỷ tỷ bình tĩnh một chút, một bên chống đỡ, không cho trượng phu đánh bay tỷ tỷ.

“Tiểu Nhu…” Sở Hòa Khiêm cũng bị dọa chết khiếp. Trong bụng thê tử còn có tiểu hài tử a! Hắn tiến lên muốn đoạt lại đao trong tay nàng.

Nàng tức điên rồi, không cần biết là ai, toàn bộ chém!

Cả phòng loạn lên, âm thanh sợ hãi, tiếng rống giận dữ vang động.

Man Tiểu Nhu cầm trường đao muốn chém lấy tay Băng Nhược Húc đang ôm muội muội, đột nhiên một cơn co rút đau đớn ở bụng kéo đến, Man Tiểu Nhu tái mặt, trường đao cũng buông xuống.

Sở Hòa Khiêm ở phía sau nàng nhanh tay chụp lấy, bằng không ngón chân nàng hẳn là bị chém đứt.

“Tiểu Nhu?” Hắn phát hiện sắc mặt thê tử tái nhợt như tuyết, giữa trán đổ mồ hôi lạnh.

Man Tiểu Nhu cười khổ một chút,“Hòa Khiêm, đứa nhỏ hình như vội vã muốn đi ra.” Nàng cảm giác được hạ thể nước ối vỡ ra.

Trong phòng ba người đều sửng sốt, sau đó tràn ngập tiếng rống giận của Sở Hòa Khiêm và tiếng kêu thống khổ của Man Tiểu Nhu.

Đêm nay, Sở phủ cũng thật náo nhiệt a!

Man Tiểu Nhu trải qua một ngày đau bụng sinh, rốt cục sinh ra một tiểu nữ oa đáng yêu

Man Tiểu Tri ôm cháu gái trong lòng, trìu mến vỗ vỗ nhẹ, cúi xuống hôn trộm khuôn mặt nhỏ nhắn và cái miệng đáng yêu, cảm thấy lòng đều tan chảy ra.

Đang định hôn một cái nữa, một bàn tay ở phía sau giơ đến, “Nàng ôm đủ chưa?”

Băng Nhược Húc không biết khi nào đã đứng sau lưng nàng, vốn dĩ vẫn chịu đựng, nhưng nhìn nàng càng hôn càng cao hứng, càng hôn càng nhiều, trong đầu bỗng ghen tuông, hàm răng cũng cắn chặt.

ManTiểu Tri gật đầu cười. “Tiểu hài tử mà chàng cũng ăn ghen tị cho được, con bé thật xinh đẹp.” Oa nhi này cùng với tỷ tỷ lúc nhỏ chắc giống nhau.

Bởi vì Man Tiểu Nhu sinh non, Sở gia toàn lực không cho nàng xuống giường, Băng Nhược Húc là đầu sỏ gây nên, từ lớn đến nhỏ trong nhà, từng người đều mắng hắn vài câu.

Vợ chồng Man gia cũng khó nghĩ, thầm oán trách tiểu nữ nhi không được đường đường chính chính gả ra cửa, Sở gia cũng tự biết đuối lí, Băng Nhược Húc cũng coi như người nhà bọn họ, cho nên đã viết thư cho vợ chồng Băng gia, quyết định thành thân một lần nữa.

Lúc này đây, Man Tiểu Tri nhất định phải đường đường chính chính vinh quang nhộn nhịp từ Thành Đô gả đến Trường An.

Băng Nhược Húc rất muốn liều lĩnh nắm tay nàng vụng trộm đem nàng đi, nhưng mà Man Tiểu Tri năn nỉ, tim hắn mềm nhũn, đành cắn răng đáp ứng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.