Tà Ngọc Thần Y

Chương 5



Quận chúa kia đương nhiên được lưu lại, nhưng bệnh gì, mặc cho Man Tiểu Tri hỏi như thế nào, Băng Nhược Húc cũng không nói.

Sơn trang này được chia thành hai bên, bọn họ bình thường ở và sinh hoạt ở phía Đông sơn trang gọi là Đông sườn, còn đoàn người của quận chúa trụ ở Tây sườn, tiền hô hậu ủng, chẳng những có hộ vệ chính mình, còn mang theo một đoàn nha hoàn với nô bộc cùng nhau tiến vào ở.

Từ khi đoàn người này bước vào cuộc sống của họ, Băng Nhược Húc cũng phân phó cấm đi Tây sườn, nhưng mà những nha hoàn quận chúa này mang đến đều tự cho là tài trí hơn người, đối với gia nhân trong sơn trang thường thường hét hò sai bảo, ngay cả Man Tiểu Tri cũng bị kêu lên vài lần hỗ trợ làm việc.

Băng Nhược Húc sau khi biết được chuyện này, lập tức đem vài ả nha hoàn dám can đảm hô quát bảo nàng làm việc chộp tới đánh vài trượng, chọc quận chúa có chút mất hứng, những va chạm nhỏ nhặt như thế càng ngày càng căng thẳng hơn.

Man Tiểu Tri cũng dần dần quen những ngày như thế này, buổi sáng hầu hạ đại gia dùng cơm, giữa trưa đi theo hắn đến thư phòng, hắn đọc sách, nàng thêu, sau đó lại ăn cơm, đến buổi tối, liền đổi thuốc giúp nàng chữa bệnh, ngày qua ngày rất nhàn nhã. Dần dần, bởi vì điều dưỡng tốt, thân hình của nàng trở nên thay da đổi thịt, thân thể gầy yếu trước kia, trở nên tròn trịa hồng hào, thân thể một ngày lại một ngày tốt hơn, những bồn chồn bất an ở ngực nàng dần phai nhạt, nàng trở nên càng ngày càng sáng sủa.

Sắp đến mừng năm mới, thời tiết cũng càng ngày càng lạnh, quần áo mùa thu trên người đã sớm không đủ mặc, kéo áo choàng sát vào người, Man Tiểu Tri chà xát chà xát hai tay, ánh mắt không tự giác liếc về hướng nam nhân ngồi ở trước mặt nàng đọc sách, trên người hắn cư nhiên còn bộ nho sam mùa hè, hắn không lạnh, nhưng nàng nhìn thôi cũng đã thấy lạnh.

“Mặc vào.” Đưa tay mang áo choàng đến cho hắn, đây là nàng đã bỏ mấy ngày thời gian đêm ngày không nghỉ làm được.

Bởi vì Hoa Đào tinh trước mắt này, cư nhiên chỉ khẳng định mặc quần áo mà Băng phu nhân tự tay làm, tú nương trong sơn trang có làm quần áo cũng không thèm nhìn tới liếc mắt một cái liền quăng ra khỏi cửa, hàng năm mỗi khi sắp đến mùa đông Băng phu nhân sẽ mang quần áo đưa đến đây, năm nay không biết là chuyện gì đến trễ, mới có thể làm cho Hoa Đào tinh này còn ăn mặc đơn bạc như vậy.

“Không cần.” Băng Nhược Húc không thay đổi cá tính đáng ghét của hắn.

Man Tiểu Tri nhẹ chớp mắt, không để ý tới hắn nói cái gì, dám đem áo choàng khoác lên trên người hắn,“Mặc vào! Thời tiết lạnh như vậy, đã lớn như vậy còn không biết tự chiếu cố chính mình sao?” Hắn thật là tùy hứng đến mức làm cho người ta có điểm chịu không nổi.

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn gần ngay trước mắt cằn nhằn niệm niệm, thời tiết rét lạnh đối với hắn mà nói, hoàn toàn là không có gì khác biệt, người đầy nội lực thâm hậu chỉ cần vận khí làm cho thân thể nóng lên không sợ rét lạnh, mấy thứ này nàng đương nhiên không hiểu, nhưng mà......

Băng Nhược Húc cúi đầu nhìn sắc áo choàng trên người mình đang mặc, không giống như ngày thường, đem nó quăng đi, ngược lại thân thủ nhẹ vỗ về,“Ngươi làm?” Vải dệt đương nhiên là ở trong trang viện, nhưng những nét thêu thủ công tinh tế này, không phải xuất từ tay Lý tú nương của sơn trang,

Trong đầu có cỗ lo lắng không khống chế được cứ dâng lên mãi, mấy ngày nay buộc tiểu ngốc nghếch hầu hạ tại bên người, vốn có ý định muốn chọc ghẹo nàng, không dự đoán được nàng thật sự dụng tâm chiếu cố, thấy hắn không chịu ăn cái gì, liền tự mình xuống bếp học nấu cơm cho hắn ăn, khuya rồi còn không chịu ngủ, liền đứng ở bên tai hắn vẫn niệm, niệm đến mức hắn phiền không chịu nổi phải lên giường ngủ, Trời lạnh...... Cư nhiên còn may y bào cho hắn?

“Đẹp a.” Lui ra phía sau hai bước nhìn nhìn, Man Tiểu Tri vừa lòng gật đầu. May mắn không tính sai chiều dài, vừa vặn đến mắt cá chân hắn, sắc áo choàng làm tôn thêm dung mạo tuấn mỹ của hắn.

“Miễn cưỡng thôi, thêu thực kém.” Rõ ràng khóe miệng đã cong lên thành hình nụ cười, miệng vẫn là nói ra những lời chói tai.

Man Tiểu Tri cũng là nghe một chút mà thôi, gật nhẹ đầu cho có lệ,“Nha, lần sau sẽ cố gắng thêm.” Gần đây đối hắn độc ngôn độc ngữ đã trở càng ngày càng quen.

Thái độ có lệ của nàng Băng Nhược Húc cũng không phải không biết, bĩu môi, vuốt áo choàng trên người, không cùng nàng so đo.

“Đúng rồi, hôm nay Thái Thành có phiên chợ đúng không?” Man Tiểu Tri nghĩ đến chuyện này.

“Không biết.” Hắn làm sao quản Thái Thành có phải có phiên chợ hay không.

Trên đầu có mấy đám mây đen thổi qua. Người này không chỉ tùy hứng, còn thực quái gở, trở lại trong sơn trang hai tháng, chưa từng nghe qua có bằng hữu tới cửa tìm, hắn...... Tịch mịch như vậy sao?

Man Tiểu Tri nghĩ nghĩ, trong lòng nhịn không được phát đau. Có bao nhiêu năm, hắn cô độc một mình trong sơn trang như thế?

Mặc dù có nhiều gia nhân như vậy, nhưng mỗi người đối với hắn đều là cung kính đến sợ hãi, không có bằng hữu, không có thân nhân, rất tịch mịch......

Không dám tưởng tượng loại cảm giác như thế này, nàng tuy rằng vẫn sinh bệnh, nhưng mặc kệ như thế nào đều có người ở trong nhà, còn có tiểu đệ Tiểu Bác bồi nàng nói chuyện, trong cuộc sống nhân sinh của nàng, cũng không biết cái gì kêu tịch mịch, đi vào trong sơn trang này, thật ra từ trên người hắn nàng mới thấy được thế nào là hai chữ tịch mịch.

Tâm tư nàng quanh co khúc khuỷu, Băng Nhược Húc không chú ý tới, một đôi mắt phượng lại trở về trang sách, nhưng đôi bàn tay thỉnh thoảng lại sờ sờ áo choàng trên người, trên mặt cũng không giống như ngày thường ngả ngớn lại tà tứ, mà là mang theo một tia thỏa mãn.

“Ta muốn đi Thái Thành, huynh theo giúp ta đi được không?” Man Tiểu Tri suy nghĩ một chút, mở miệng nói.

Muốn hắn cùng đi không phải nàng muốn nói đùa, một đứa bé lớn lên ở phố phường, chợ đã sớm nhìn đến ngấy, nàng chính là muốn mang hắn đi ra ngoài, còn hơn ở tại trong sơn trang buồn tẻ này, không bệnh cũng sẽ buồn ra bệnh, khó trách cá tính hắn lại cổ quái như vậy.

“Ngươi muốn đi Thái Thành làm gì? Thân mình mới tốt một chút mà thôi, lại không an phận.” Băng Nhược Húc giận tái mặt, mất hứng.

Nàng vội vàng nở nụ cười,“Ta muốn đi giúp huynh tìm chút da lông trở về may quần áo mùa đông, thời tiết càng ngày càng lạnh, huống hồ cũng sắp đến lễ mừng năm mới, ta muốn giúp huynh may vài bộ y phục mới.” Biết hắn là người thích nghe lời ngọt ngào, nên nàng cũng thực thức thời lấy lòng.

Quả nhiên, gương mặt tuấn tú vốn dĩ đang sa sầm vừa nghe, vẻ mặt tức giận lập tức biến mất, hé ra khuôn mặt tươi cười,“Ngươi muốn may quần áo giúp ta?” Đáy lòng không chịu khống chế toát ra một cỗ đắc ý.

Hắn đã biết, bằng mỹ mạo chính mình, làm sao có thể có người không động tâm a? Tiểu ngốc nghếch này cùng hắn ở chung một thời gian, cũng chịu không nổi bị hắn hấp dẫn rồi? Nếu không làm sao có thể chủ động nói muốn giúp hắn may y phục, nữ nhân giúp nam nhân chế y, không phải chứng tỏ nàng thích hắn sao?

Khi nghĩ đến chuyện này, Băng Nhược Húc hé ra mặt hoa đào cười đến càng hoa đào. Tiểu ngốc nghếch thích hắn? Cẩn thận cảm nhận một chút cảm giác trong lòng, thực ra cũng không chán ghét lắm.

Một đôi mắt phượng lộ ra chút tà khí, hắn một tay tựa vào bàn cao thấp đánh giá Man Tiểu Tri. Trải qua hai tháng điều dưỡng, tiểu ngốc nghếch giống như càng ngày càng đẹp, miễn cưỡng chấp nhận được với hắn, hắn cũng không phải thực kiêng ăn, thấy đôi mắt của nàng là tuyệt nhất, duy nhất một địa phương không tốt, chậc chậc, bộ ngực kia dường như là hơi nhỏ một chút, quên đi, về sau sẽ giúp nàng bồi bổ và vận động một chút là được.

“Đúng vậy.” Dù sao, hắn cũng coi như là ân nhân cứu mạng của mình, hơn nữa hắn cũng không phải thật sự phá hư như vậy, cứ xem như giúp thân thích đi.

“Được, đi thôi.” Băng Nhược Húc khó có khi có tâm tình tốt như vậy, dắt tay nàng bước đi.

Man Tiểu Tri sửng sốt, nhìn bàn tay của mình bị hắn nắm, hơi lạnh trong lòng bàn tay của nàng bị bàn tay hắn sưởi ấm, hai gò má thoáng chốc nhiễm thượng đỏ ửng, giật giật tay, muốn rút về, nhưng lại ngượng ngùng mở miệng, đành phải để mặc hắn nắm.

“Cái kia......” Chần chờ trong chốc lát, nàng vẫn là nhịn không được lên tiếng.

Đi ở đằng trước Băng Nhược Húc quay đầu,“Làm sao vậy?” Một đôi tuấn mâu đầy ý cười, làm cho gương mặt hắn tràn đầy sức sống, bộ dáng này, làm cho nàng nhìn có điểm choáng váng.

Trong lòng thoáng dâng lên cảm xúc dạt dào kì lạ, nhìn bộ dáng hắn vui mừng lộ rõ trên nét mặt, làm cho cánh môi của nàng cũng nở nụ cười theo, trong tâm thoáng chút mềm mại ngọt ngào, câu nói nam nữ thụ thụ bất thân vốn dĩ đã dâng lên đến bờ môi, bỗng chốc nghẹn lại không thể nói lên được.

“Ta, chúng ta làm sao đi xuống núi.” Nhìn chằm chằm vào hắn, Man Tiểu Tri cắn môi thay lời khác nói.

Băng Nhược Húc suy nghĩ một chút. Tiểu ngốc nghếch thân mình mới tốt một ít, muốn theo đường mòn trong núi đi xuống, cũng không phải là không được, chỉ sợ sẽ mệt chết nàng mà thôi...... Một chút linh quang hiện lên.

“A!” Nàng kinh hô một tiếng, thân mình phút chốc bay lên trời.

“Ta ôm ngươi xuống núi có vẻ mau, đi thôi!” Hắn cười cười nói. Như vậy mau hơn, cũng có thể cho hắn ôm một thân mình mềm mại của tiểu ngốc nghếch.

Man Tiểu Tri có chút sợ hãi vòng tay ôm lấy cổ hắn, hai người giống như đang bay trên không, cảnh sắc bốn phía bay nhanh di chuyển lùi về phía sau, gió lạnh không tạt vào trên mặt nàng.

Nàng càng ỷ lại hắn, Băng Nhược Húc càng cao hứng, nhịn không được vòng chặt cánh tay, đem nàng ôm càng gần.

“Ha ha ha......” Tiếng cười nhịn không được thoát ra khỏi yết hầu, đã biết không có người chống đỡ được mị lực của hắn a.

Nương tựa ở trong ngực hắn Man Tiểu Tri ngước mắt lên nhìn hắn, nhìn hắn gần như vậy, tựa như lần trước, có một cảm xúc lạ thường dâng lên trong ngực, dựa tai dán sát vào ngực hắn, truyền đến tiếng tim đập của hắn, vốn dĩ cũng có chút cảm giác sợ hãi, nhưng nghe nhịp tim đập của hắn, nằm trên khuỷu tay của hắn, có thể nhìn thấy lúm đồng tiền trên má hắn, loại cảm giác yên bình ấm áp như thế này, ngượng ngùng như thế này, lần đầu tiên nàng mới trải nghiệm qua.

Kết quả sau khi đi vào chợ, nàng hối hận, nàng hối hận vì sao tìm tên Hoa Đào tinh kia đi cùng mình, cũng biết Hoa Đào tinh vì sao không thích rời khỏi cửa.

Bởi vì...... Thật sự nhìn thấy được!

Man Tiểu Tri không dấu vết hướng bên cạnh tránh ra hai bước, lập tức trên tay căng thẳng, lại bị kéo trở về, còn dựa vào một thân mình cao to.

Băng Nhược Húc nở nụ cười ác ý cúi đầu nhìn nàng,“Ngươi không phải nói muốn ta cùng ngươi dạo chợ sao? Tại sao lại có dáng vẻ một chút cũng không vui vẻ vậy?” Ha ha ha! Hắn đã sớm biết xuống núi đến sẽ có tình cảnh như thế nào, là tiểu ngốc nghếch chính mình tự tìm khổ sở,không liên quan chuyện của hắn.

Nàng giật nhẹ khóe miệng,“Ha ha.” Cười gượng hai tiếng. Này không phải dạo chợ, hắn vừa xuất hiện, căn bản chính là người ta dạo hắn thôi!

Hai người một đường đi tới, ánh mắt mỗi người trong chợ đều nhịn không được liếc nhìn về hướng khuôn mặt Băng Nhược Húc kia, hơn nữa càng ngày càng nhiều đi theo phía sau bọn họ, cả nam nữ đều có a! Có thể thấy được lực hấp dẫn của hắn lớn đến mức nào.

Những người ở Thái Thành đi phía sau bọn họ, hơn phân nửa đều là một số người đến từ bên ngoài, còn có một ít cô nương gia không sợ chết, đương nhiên đều là bị khuôn mặt Băng Nhược Húc hấp dẫn đến, mà một số thương gia và chủ quán trong Thái Thành, nhận biết hắn, biết hắn chính là quái thần y trên sườn núi, đều thực thức thời không đi trêu chọc.

Man Tiểu Tri tức giận vụng trộm trừng hắn liếc mắt một cái. Dọa! Băng Nhược Húc đương nhiên trả lại cho nàng một ánh mắt càng hung ác hơn.

Lè lè lưỡi, quên đi, tránh voi chẳng xấu mặt đâu, cố gắng không quản đám người và vô số ánh mắt đang ở phía sau họ, thật sự chuyên tâm thay hắn chọn một số vải thượng hạng ấm áp, trên núi trời giá rét đông lạnh, nên chọn những loại vải lông có thể tăng thêm độ ấm.

Thái Thành là thành trấn dưới chân núi, mà từ trước đến nay, nơi chân núi này thu hút không ít công tử thi sĩ đến chân núi để du ngoạn, nơi này tuy không phồn vinh bằng kinh thành, nhưng hoạt động buôn bán cũng thập phần náo nhiệt.

Hai người một đường đi một chút ngừng, phía sau vẫn một hàng dài nối đuôi nhau như cũ, Man Tiểu Tri chọn nửa ngày, cũng chưa nhìn thấy những thứ thích hợp hắn, đôi mi thanh tú nhịn không được khẽ nhíu lại. Trên núi càng ngày càng lạnh, mặc dù hắn đã mặc vào kiện áo choàng kia, nhưng vẫn là không đủ ấm, làm sao bây giờ?

Băng Nhược Húc vẻ mặt nhàn tản theo ở bên cạnh nàng, dọc theo đường đi xem nàng còn thật sự giúp tìm quần áo chính mình, trong lòng cao hứng thật sự, trên mặt ý cười cũng không giảm bớt qua, thậm chí trong đôi mắt còn ánh lên một tia sủng nịch.

Nàng Đông xem Tây xem chính là không vừa lòng, đôi mắt mượt mà nhìn chung quanh hơi hoảng một chút, nhìn đến phía trước có một hiệu vải lớn, không chút nghĩ ngợi lôi kéo hắn đi về hướng đó.

Vốn dĩ cửa hiệu từ sáng đến giờ khá vắng vẻ, chủ cửa hiệu không có việc gì làm đang ngồi đập muỗi, không nghĩ tới sau khi một đôi nam nữ đi vào đến, việc mua bán đột nhiên tốt hẳn lên.

Vội vàng đem vợt đánh muỗi quăng về phía sau, xoa xoa hai tay tiến ra đón,“Vị này......” Đôi mắt nhìn vào mặt nam tử, lời nói nghẹn lại trong cổ họng nói không nên lời, tròng mắt trợn trừng, mãi nhìn chằm chằm đối phương xem.

Mẹ ơi! Từ lúc sinh ra trong bụng mẹ cho đến giờ đây là lần đầu tiên nhìn thấy nam nhân xinh đẹp như vậy!

Ánh mắt nhìn thẳng của hắn chọc Băng Nhược Húc mất hứng, hừ lạnh một tiếng, một bàn tay giơ lên định chọt vào đôi mắt làm càn nhìn chằm chằm vào hắn, nào biết tiểu nữ nhân bên người nhìn thấy hắn vừa động, chạy nhanh đi phía trước mặt đứng.

“Lão bản!” Man Tiểu Tri nghe được bên cạnh có tiếng hừ lạnh, nàng biết Băng Nhược Húc tức giận, thừa dịp hắn còn không có động thủ đả thương người phía trước, vội vàng lớn tiếng kêu tâm hồn của lão bản đang nhìn tên Hoa Đào tinh kia.

Cửa hàng lão bản lấy lại tinh thần, xấu hổ đỏ mặt, “Thật sự là ngượng ngùng.” Hắn gãi gãi đầu , nhìn thấy công tử tuấn tú đi theo tiểu cô nương thanh tú này, lại nhìn một chút hai người giao nắm bàn tay, đã hiểu.“Gia, phu nhân, cần cái gì sao? Cửa hiệu của tiểu nhân cái gì cũng có,thỉnh tận lực chọn, tận lực tuyển!”

Xem bộ dáng hai người này vô cùng thân thiết , nhất định là vợ chồng.

Man Tiểu Tri nghe được hắn xưng hô đỏ mặt, thẹn thùng cúi ánh mắt xuống,“Thúc đã hiểu lầm, chúng tôi --” Nói còn chưa nói xong, đã bị người bên cạnh cắt ngang.

“Lấy những thứ tốt nhất ra để cho phu nhân ta xem thử.” Băng Nhược Húc xen mồm nói.

Kinh ngạc quay đầu, Man Tiểu Tri nhìn hắn. Hắn vừa mới nói cái gì?

Bộ dáng kinh ngạc sửng sốt của nàng, làm cho Băng Nhược Húc càng vui vẻ, nhìn nàng nháy mắt mấy cái, nhếch miệng nở nụ cười, lửa giận vì sự thất lễ của ông chủ cũng tắt ngúm, vẻ mặt của hắn sau khi nói câu kia đầy khoái chí, quên đi, không lấy hai mắt của tên kia cũng được.

Man Tiểu Tri vốn định phản bác, nhìn vẻ mặt hắn hứng thú cũng biết hắn cố ý, nếu như vậy thì -- Quên đi, nghĩ đến hắn giúp nàng xuống núi, lần này sẽ theo hắn đi.

Nói là nói như vậy, đáy lòng lại dâng lên vui sướng cùng ngọt ý, một loại tình cảm không muốn xa rời, chậm rãi ở trong lòng nàng đâm chồi nở hoa, chỉ là nàng còn tỉnh tỉnh mê mê không biết......

Lão bản biết khách quý tới cửa, thật đúng là đã lấy ra những thứ cao cấp nhất để nàng chọn lựa, chọn được vài kiện vải, Man Tiểu Tri lại chọn một ít chỉ thêu sau đó hai người mới rời đi.

Bọn họ hai người vừa đi, đám đông trong cửa cửa hiệu cũng đi theo,lưu lại cửa hàng lão bản ngốc vù vù nhìn cửa hiệu trống rỗng sau đó --

“Ai, thực sự là….”

Bất luận đi đến đâu cũng đều có một đám rồng rắn theo đuôi, ngay cả Man Tiểu Tri đều có điểm chịu không nổi, huống chi là Băng Nhược Húc tính tình luôn bất thường, vốn dĩ trên mặt ban nãy còn nở nụ cười, càng lúc trên mặt hắn càng ngày càng lạnh như băng.

Có vài người khi nhìn thấy sắc mặt âm u của hắn cảm thấy sợ hãi bỏ đi, chỉ còn lại vài cô nương có mắt không tròng, còn không nguyện ý buông tha đi theo phía sau bọn họ .

Man Tiểu Tri đi ở bên cạnh hắn cũng cảm thấy kinh hãi hoảng sợ ,còn nhớ lần trước lúc ở khách sạn đại khai sát giới, sắc mặt hắn cũng là giống như bây giờ.

“Ta đã đói bụng.” Nghĩ nghĩ, tìm một địa phương an toàn nghỉ ngơi một chút tốt lắm, nếu không nhanh một chút, nàng sợ hắn không kềm nổi cá tính quái dị kia đem khối rồng rắn phía sau toàn đưa đi Tô Châu bán trứng vịt .

Vừa vặn hai người đi vào trong thành đến một đại tửu lâu, trốn vào trong tửu lâu đó, như vậy liền không có người nhìn chằm chằm nữa.

Liếc nhìn nàng một cái, Băng Nhược Húc xoay người đi vào tửu lâu,“Vào đi.” Một bàn tay vẫn là nắm tay mềm của nàng, vẫn không buông ra.

Man Tiểu Tri cũng bắt đầu từ kháng cự đến bây giờ chủ động cầm lấy tay hắn, nếu không có nàng nắm tay hắn, chỉ sợ hắn đã sớm quay đầu đem đoàn rồng rắn phía sau xử lý xong xuôi.

“Thiếu gia, ngài làm sao có rảnh rỗi đến?” Chưởng quầy tửu lâu có chút kinh ngạc nhìn hắn.

Băng Nhược Húc lạnh lùng nhìn hắn liếc mắt một cái,“Ta đến còn phải hỏi qua sự đồng ý của ngươi sao?”

Chưởng quầy cả kinh, vội vàng cúi đầu,“Thuộc hạ không dám.” Thiếu chút nữa đã quên tính tình của đại thiếu gia kém đến mức nào, Nhưng mà...... Cô nương bên người hắn là ai a?

“Tửu lâu này là của nhà huynh mở sao?” Man Tiểu Tri có chút kinh ngạc. Nàng là biết Băng Nhược Húc khá giàu có, nhưng không nghĩ tới chuyện kinh doanh của nhà hắn lại lớn đến như vậy, ngay cả ở Thái Thành cũng có tửu lâu nhà hắn, nhưng mà….

Nghĩ đến lần trước nhìn thấy phủ đệ ở Trường An, tuy rằng trước khi té xỉu chỉ nhìn đến một phần nhỏ của trang viện mà thôi, nhưng cũng có thể thấy được Băng gia giàu có đến mức độ nào, sinh ý như thế này cũng thực bình thường.

“Thiếu gia, thuộc hạ mang ngài đến vị trí thường ngày a.” Chưởng quầy cúi đầu từ sau quầy đi ra, cung kính cúi thắt lưng dẫn đường.

“Ừm.” Băng Nhược Húc nhìn nàng gật đầu. Gian tửu lâu này, là tên đệ đệ ngốc của hắn sợ hắn đói chết ở trên núi mở ra cho hắn, chính là cái đệ đệ ngốc kia không nghĩ tới hắn lại đem Y Lư biến thành một tòa sơn trang, cái gì cũng không thiếu.

Tò mò Đông xem Tây xem, Man Tiểu Tri một đường đi theo chưởng quầy đến sân phía sau tửu lâu, đi vào một gian sương phòng mới dừng lại cước bộ.

“Thiếu gia, mọi thứ vẫn như cũ chứ?” Chưởng quầy thấy bọn họ tay trong tay nhau, hơi hơi sửng sốt.

“Ừ, một bình trà thượng hạng và một bát canh gà.” Băng Nhược Húc mang theo nàng hướng trong phòng đi.

“Dạ.”

Bên tai nghe được tiếng bước chân của chưởng quầy đi xa, Man Tiểu Tri tò mò nhìn cách bài trí trong phòng,“Di?” Càng xem càng nhìn quen mắt, đúng rồi! Nơi này bài trí cùng thư phòng ở Y Lư hắn rất giống nha! Chẳng qua thiếu một đống sách vở mà thôi.

“Di cái gì?”

Một hơi thở ấm áp thổi qua bên tai, mặt đỏ lên, nàng quay đầu đi, “Huynh, huynh làm gì dựa vào gần như vậy?” Tới gần nàng bên tai nói chuyện như vậy, hại nàng hoảng sợ.

Mặt nàng hồng hồng, hắn càng nhìn càng thích. Thích? Trong đầu hiện lên chữ này, làm cho Băng Nhược Húc giật mình.

Man Tiểu Tri phát hiện hắn không tự nhiên lắm, quên lời nói chính mình mới vừa rồi đổi lại nàng tựa vào trước người hắn, lo lắng nhìn hắn,“Làm sao vậy?” Sắc mặt của hắn một chút xanh, một chút hồng.

Cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn lo lắng của nàng, lại tới nữa, cỗ lo lắng kia lại dâng lên một lần nữa, thích thì thích, dù sao tiểu ngốc nghếch cũng thích hắn, như thế hắn thích nàng cũng không tính là chịu thiệt.

“Huynh làm sao vậy? Không cần làm ta sợ.” Nhịn không được giơ tay vỗ vỗ mặt hắn.

Bắt lấy tay nàng, Băng Nhược Húc cúi người hôn lên môi của nàng, cuồng nhiệt mút mạnh sự ngọt ngào trong miệng nàng, dùng đầu lưỡi nhẹ tách hai hàm răng của nàng, nhẹ luồn vào bên trong trêu đùa quấn quýt lấy đầu lưỡi đinh hương non mềm của nàng.

Man Tiểu Tri ngây ngẩn cả người, ngây ngốc mặc cho hắn ăn đậu hủ sạch sẽ, bên trong đầu óc của nàng cũng hóa thành một mảnh đậu hủ, trên môi truyền đến độ ấm nóng cháy của môi hắn, dần dần, đôi mắt đẹp trở nên kinh ngạc mông lung, thân mình vô lực dựa vào ở trước ngực hắn, mặc hắn ta cần ta cứ lấy.

Cũng không biết môi của tiểu ngốc nghếch lại ngọt như vậy, làm cho hắn muốn ngừng mà không được, hôn rồi lại hôn, thẳng đến hai người thở không nổi hắn mới chậm rãi rời đi môi của nàng, chuyển sang hôn hai gò má non mềm.

“Huynh......” Hồi lâu sau, nàng mới lấy lại tinh thần, che miệng, thẹn thùng cúi đầu, trong lòng thực nghi hoặc. Hắn vì sao muốn hôn nàng?

Băng Nhược Húc cười đến thỏa mãn y như sư tử, liếm liếm môi, thưởng thức được hương vị của nàng, mắt phượng khó có được nụ cười mị hoặc,“Được rồi! Tiểu ngốc nghếch, thấy ngươi luôn yêu thích ta nên ta miễn cưỡng thu nhận ngươi vậy.” Hắn tự đại nói. Man Tiểu Tri dừng lại. Nàng nói thích hắn vào lúc nào?

“Ta thích huynh?” Tuy rằng nàng không chán ghét hắn, cũng không nói là nàng thích hắn?

Ngữ khí của nàng là nghi vấn, nhưng nghe ở trong tai Băng Nhược Húc trở thành thừa nhận, khuôn mặt hoa đào tươi cười tái xuất giang hồ, giống như hoa đang nở rộ trước gió xuân mơn man, lại hôn một ngụm lên cái miệng nhỏ nhắn của nàng,“Ta biết.”

Biết hắn hiểu lầm, nhưng Man Tiểu Tri nhưng không cách nào mở miệng phản bác được gì, hắn tươi cười làm cho nàng đáy lòng mềm nhũn, cảm giác ngọt ngào lướt qua trong lòng, nhìn hắn vui vẻ giống như một đứa bé đắc ý, những lời giải thích đều nghẹn trong cổ.

Có lẽ...... Hắn đúng, nàng dường như có chút thích hắn đi.

Khuôn mặt tuấn tú, kia nở cười tủm tỉm làm cho lòng của nàng tràn ngập nhu tình vô chừng mực, ai!

Hắn nói đúng, là nàng thích hắn, bất luận thái độ hắn có bao nhiêu cuồng vọng tự đại hoặc lạnh như băng vô tình, từ lúc ở Thành Đô nàng liền thích hắn, nếu không, vì sao bởi vì bị hắn vứt bỏ ở trong xe ngựa mà thương tâm khóc?

Ánh mắt của nàng thật là có vấn đề, cư nhiên lại thích một người như thế! Man Tiểu Tri tận đáy lòng vì chính mình thở dài. Thừa nhận chính mình thích hắn, cũng không phải chuyện khó gì, chính là tương lai của nàng...... Vì sao cảm thấy một mảnh hắc ám a?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.