Tà Phượng Nghịch Thiên

Chương 16: Để cho ta tới



Edit: Lam Thiên

Đối với linh sư mà nói, thời gian tẩy xương phạt tủy càng dài, về sau con đường tu luyện liền càng dài. Đương nhiên, Hạ Thiên không có khả năng cùng so sánh với Hạ Như Phong, hắn chỉ dùng hết nửa ngày thời gian là hoàn thành.

Thời gian nửa ngày nói ngắn không ngắn nói dài cũng không dài, dù sao trước đó trên đại lục người có thiên phú tốt nhất cũng chỉ dung hết một ngày thời mà thôi, hơn nữa, kia vẫn phải xem cấp bậc linh sư giúp ngươi tẩy kinh phạt thủy nữa.

Lúc này, sau khi tẩy xương phạt tủy xong, tới cấp bậc linh sĩ, Hạ Thiên còn cần trải qua một lần nữa, cả đời hắn được hai lần tẩy xương phạt tủy, tiền đồ chính là vô lượng.

Thẳng đến khi vết bẩn bên trong đi ra ngoài hết, hắn vẫn như lọt vào trong sương mù, cuối cùng vẫn là Hạ Như Phong đem hắn từ trong suy nghĩ kéo ra ngoài: “Ngươi có thể tỉnh lại, đúng rồi, chuyện hôm nay trước giữ bí mật, tạm thời đừng cho ngoại công biết, chờ ta có năng lực cùng Vân gia đối kháng, lúc đó liền không cần giấu nữa.”

Nàng dặn dò như vậy cũng không phải là nàng không tín nhiệm Hạ Lâm Lạc, mà là nàng không tin vào ba cái trưởng lão kia, Hạ Lâm Lạc là gia chủ, nàng không có cách gì cam đoan bên người ngoại công không có người của ba vị trưởng lão hoặc là người do các gia tộc khác phái tới làm thám tử, hiện tại dựa vào năng lực của nàng, nàng không có khả năng cùng Vân gia đối kháng, có một số việc không thể để cho người khác biết, bằng không khó tránh khỏi có người sẽ hạ sát thủ với nàng. Có lẽ là cẩn thận quen rồi, nàng không thể tin tưởng Hạ gia mỗi người đều thanh thanh bạch bạch

Hạ Thiên hơi sửng sốt, sau đó liền gật đầu: “Ta biết, Phong Phong, ta sẽ không nói đi ra.”

Hắn không hỏi nàng vì sao lại có năng lực như này, cũng không có hỏi nàng vì sao hắn phải giữ bí mật, cái gì hắn cũng không hỏi, cái gì hắn cũng không nói, chỉ vì hắn tin tưởng nàng.

Trời dần dần tối, gió nhẹ thổi mảnh vải bay lên, bên ngoài ánh trăng xuyên thấu vào phòng, chỗ cửa sổ hơi hơi mở ra một khe hở nàng liền theo khe hở đó mà tiến vào, vì để đảm bảo, trong khoảng thời gian này, Hạ Như Phong thủy chung vẫn duy trì cảnh giác, nhưng nơi này, cũng không có bất kỳ kẻ nào tiến đến, có lẽ nàng vẫn chưa bị người để vào mắt, cho nên nơi này của nàng mới không có thám tử.

”Bán đấu giá sắp bắt đầu, chúng ta cũng nên đi tìm ngoại công...”

Nhưng mà so sánh với so với sự sôi nổi của việc đấu giá hội, nàng càng để ý là hóa linh đan của mình bán đấu giá được bao nhiêu kim tệ.

Liền ở lúc Hạ Như Phong cùng Hạ Thiên mở cửa phòng ra, một đạo hoàng ảnh như gió rất nhanh vọt lại đây, nhìn thấy hoảng ảnh xuất hiện như vậy, Hạ Thiên như là nhìn thấy được ác ma, khuôn mặt hiện lên vẻ hoảng sợ, vội vàng trốn phía sau Hạ Như Phong.

Bóng người hoàng sắc bổ nhào vào người Hạ Như Phong nhưng thời điểm cước bộ vội vàng, giầy bị ma sát ở trên mặt đất phát ra thanh âm “Tư”, theo sau là một trận bụi đất tung bay, nàng vỗ vỗ quần áo, khuôn mặt xinh đẹp lộ ra một chút tươi cười quyến rũ.

”Tiểu Như Phong, tỷ tỷ ta nhớ ngươi muốn chết, thời điểm trường học được nghỉ ta liền chạy về đây tìm ngươi, haiz, đáng tiếc ngươi không có ở nhà, vừa rồi buổi tối lúc ta trở về, có người nói cho ta là ngươi đã trở lại, ta liền lập tức tới tìm ngươi, ha ha…, xem tỷ tỷ đối với ngươi thật tốt, “ nói đến đây, nữ tử hoàng y tươi cười càng thêm động lòng người hơn, ánh mắt nàng xoay chuyển, lập tức liền nhìn đến Hạ Thiên đang tránh ở phía sau Hạ Như Phong, mắt hổ trừng lên nói, “Hạ Thiên, ngươi như thế nào lại ở trong này? Các ngươi như thế nào đồng thời từ trong phòng đi ra, chẳng lẽ...”

Thân mình Hạ Thiên run run một cái, hiển nhiên nữ tử hoàng y tựa hồ đã đối với hắn đã làm cái gì, ký ức khi còn nhỏ của hắn vẫn chưa phai mờ.

”Hảo oa, Hạ Thiên chết tiệt, thừa dịp ta không ở đây ngươi liền quyến rũ Tiểu Như Phong nhà ta, ta hiện tại dùng danh nghĩa kỹ sĩ của Tiểu Như Phong giáo huấn ngươi, “ ngón tay hoàng y nữ tử xinh đẹp trắng nõn ở trên không trung vung một cái, trong miệng nói cái gì đó, lúc sau một quyển sách xuất hiện ở trong bàn tay của nàng.

”Triệu hồi, hỏa diễm điểu (ngọn lửa hình con chim), giáo huấn hắn cho ta.”

Theo lời nàng nói, hào quang trong triệu hồi thư chợt lóe, một con hỏa diễm điểm từ trong sách vọt ra, xoay quanh ở không trung, dùng sức kích động cánh, tạo ra hỏa cầu hướng về phía Hạ Thiên bay đi, một bên Hạ Thiên không khỏi âm thầm kêu khổ, một bên không ngừng tránh né công kích của hỏa cầu.

”Tỷ, biểu tỷ, ngươi mau cùng nàng giải thích rõ ràng đi, chúng ta cái gì cũng không phát sinh a! A a a, nếu cứ tiếp tục như vậy ta sẽ chết a, “ Hạ Thiên bất đắc dĩ Hạ Như Phong cầu cứu, liền ngay cả xưng hô biểu tỷ cũng đều nói ra.

Xem đông tĩnh bên này có thể đưa tới những người khác của Hạ gia, Hạ Như Phong sờ sờ mũi, nhìn về phía hoàng y nữ tử, nhẹ nhàng cười: “Cốc Mị Nhi, đức hạnh của ngươi vẫn không thay đổi a, Hạ Thiên là biểu đệ của ta, ngươi nếu làm hắn bị thương, ta liền không chơi cùng ngươi.”

Bị Hạ Như Phong giáo huấn, Cốc Mị Nhi vô cùng mất hứng mà thu hồi hỏa diễm điểu, nàng ủy khuất cong môi lên: “Tiểu Như Phong, ngươi bất công, hắn là biểu đệ của ngươi, nhưng ta cũng là bằng hữu của ngươi, nữ kỵ sĩ của ngươi, ngươi thế nhưng vì hắn liền không chơi cùng với ta, hơn nữa, ta là người không biết phân biệt nặng nhẹ như vậy sao? Nhiều nhất là cấp hắn chút giáo huấn mà thôi. Đúng rồi, nghe nói lần trước ngươi bị thương, Vân Lan tiện nhân chết tiệt, tốt nhất nàng đừng để cho lão nương gặp phải nàng, nếu không lão nương nhìn thấy nàng liền khiến nàng chết không được tử tế.”

Hạ Như Phong có chút không biết làm sao lắc lắc đầu, Cốc Mị Nhi đối với nàng bảo hộ, thậm chí còn vượt qua một số người của Hạ gia. Kỳ thật, Cốc Mị Nhi thiên phú cũng không tốt, nhiều nhất cũng chỉ là cao hơn Vân Lan một chút, so với Vân Lâm còn muốn hơi thấp hơn, nhưng mà tuổi nàng lớn hơn Vân Lâm, vì vậy thực lực của nàng liền cao hơn một chút. Nhưng nàng có một tầng thân phận khác, đó là triệu hoán sư, và quan trọng hơn là, nàng là thể lực tà ác đứng đầu Hỏa Vân thành. Thế lực tà ác này nếu đơn độc một người thì không mạnh, nhưng nếu tập hợp cùng một chỗ Vân gia cũng sẽ phải đau đầu, nhưng cũng chỉ laf đau đầu thôi.

Bất quá, có một chuyện khiến cho Hạ Như Phong rất đau đầu đó là Cốc Mị Nhi không thích nam tử, nàng thích nữ nhân.

”Xem ra việc kia ngươi đều đã biết a!” Nhún vai, nàng không biết làm sao cười, Cốc Mị Nhi từng đối với nàng rất là bảo hộ, cho nên, nữ nhân này, coi như là nàng, hiện tại Hạ Như Phong cũng tán thành nàng làm bằng hữu, nàng là người đến từ Trung Hoa, vì vậy đối với đồng tính chi luyến cũng không có khinh bỉ, nhưng nàng sẽ không tham dự, “Mị Nhi, ngươi ở Linh Phong học viện thế nào? Còn có, phụ mẫu của ngươi không tìm đến ngươi sao?”

”Ngô, nơi đó rất tốt, “ nghe vậy, tươi cười của Cốc Mị Nhi cứng đờ, sau lại giơ lên tười cười quyến rũ, nhưng là tươi cười giờ phút này của nàng có chút cứng ngắc, ánh mắt cũng chuyển hướng về phía chỗ của nàng.

Thời điểm, xa xa truyền đến tiếng bước chân, Hạ Như Phong thản nhiên nhìn về phía truyền đến cước bộ, sau đó hướng về phía Cốc Mị Nhi mà nói: “Mị Nhi, trước kia, là ngươi cùng ngoại công che chở ta, sau này, ta sẽ làm hết sức mình để bảo vệ ngươi, cho nên, nếu xảy ra chuyện gì, nói cho ta cũng không sao cả.”

Cốc Mị Nhi thân hình thoáng run lên, nàng không biết vì sao, cảm giác Hạ Như Phong hiện tại có chút xa lạ, nhưng lại... Làm cho người ta cảm thấy nàng đáng giá để tin cậy.

”Phong Nhi, Thiên Nhi, nơi này phát sinh chuyện gì, “ cách đó không xa, Hạ Lâm Lạc cùng ba cái trưởng lão dẫn theo đệ tử của Hạ gia bước nhanh đến, Hạ Lâm Lạc nhìn thấy Hạ Như Phong cùng Hạ Thiên hoàn hảo không có tổn hao gì liền nhẹ nhàng thở ra, sau đó mới đối với Cốc Mị Nhi đang trầm tư nói, “Mị Nhi nha đầu ngươi cũng đã trở lại?”

Cốc Mị Nhi phục hồi tinh thần, khuôn mặt lại lộ ra tươi cười, liền giống như vừa rồi chuyện gì cũng không có phát sinh: “Hạ gia gia, ta là đang cùng Thiên Nhi luận bàn võ nghệ một chút, quấy nhiễu đại gia ngài, mong rằng hạ gia gia đừng trách móc.”

”Nga, luận bàn võ nghệ?” Hạ Lâm Lạc nhìn thấy mặt đật bị cháy đen, nội tâm hơi nghi hoặc, nhưng thấy Hạ Như Phong cùng Hạ Thiên đều thừa nhận, vì vậy liền tin, “Mị Nhi nha đầu, ngươi tới vừa đúng lúc, chúng ta đang định đi tới hội bán đấu giá, Mị Nhi nha đầu cùng chúng ta cùng đi đi!”

Hội bán đấu giá mỗi năm một lần tại Hỏa Vân thành luôn là thời điểm náo nhiệt nhất, không chỉ mỗi người dân trong Hỏa Vân thành hướng tới, mà các thành trấn khác, hoặc là lính đánh thuê tự do cũng tới hướng, chỉ vì thời điểm diễn ra hội đấu giá luôn sẽ có nhiều bảo vật xuất hiện.

Hạ gia mọi người vừa mới tới cửa hội bán đấu giá, còn chưa kịp đưa lên danh thiếp, sau lưng liền có một đạo thanh âm châm chọc truyền đến.

”Yêu? Nguyên lai Hạ gia cũng đến đây? Là vì hóa linh đan sao? A, hiện tại Hạ gia có cái bản sự kia sao? Cho dù là có đấu giá được cũng là cấp toàn tộc lấy trở về một cái thiếp mời của Diêm Vương, “ trong thanh âm ẩn chứa ý tứ đó là, Hạ gia nếu đấu giá được hóa linh đan, chờ đợi Hạ gia đó chính là thảm hoạ diệt môn.

Hạ Lâm Lạc sắc mặt đen lại, hắn căm giận quay đầu, thời điểm nhìn thấy một đội người ngựa ở phía trước, trong mắt liền không có chút nào che dấu lửa giận.

Xung đột xảy ra liền đưa tới quần chúng vậy xem, người dân trong Hỏa Vân thành trông thấy tranh đấu hai phương đối lập giao tranh, cũng không khỏi xì xào bàn tán.

”Là Hạ gia cùng Vân gia, này gia tộc nhưng lại ở trong này gặp gỡ.”

”Ma nữ Vân gia nói đúng, nếu Hạ gia có được hóa linh đan, chờ đợi bọn họ chính là họa diệt môn, phải biết rằng hôm nay đến người một bộ phận đều vì hóa linh đan.”

Cốc Mị Nhi hoàn toàn không để mắt đến những người khác, tầm mắt nàng đặt ở trên thân nữ tử vừa mở miệng nói chuyện, trong mắt hiện lên một chút lệ khí, ngay tại lúc nàng khai bước định tiến lên, một bàn tay liền túm lấy cánh tay của nàng, bên tai vang lên một đạo thanh âm thản nhiên: “Để cho ta tới đi!”

Tuy rằng trước lúc quyết chiến nàng không muốn động thủ, nhưng, mắng chửi Hạ gia đó chẳng phải là mắng chửi ngoại công của nàng sao?, Vân Lan đã phạm vào kiêng kị của nàng...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.