Tả Thật Thế Giới Phái Mary Sue

Chương 2-2




Trước mặt Diệp Hi một trận mê muội, chưa từ bỏ ý định hỏi: "Tôi hỏi thêm một câu nữa, hệ thống, sẽ không phải cả cái thế giới này đến từng chi tiết nhỏ đều được làm theo giả thiết của tiểu thuyết chứ?"

Giọng nam máy móc: "Thế giới nhiệm vụ hình thành 100% theo nguyên tác."

Diệp Hi trầm mặc chốc lát, hỏi: "Vậy nếu tôi khóc ra kim cương, thì sao?"

Giọng nam máy móc thẳng thắn trả lời: "Hai mắt bị thương dẫn tới xác suất mù lòa cao tới 99,99%."

Lập tức mặt Diệp Hi biến thành màu xanh lá: "Bà nó! Tả thật đến thế sao!"

Giọng nam máy móc: "Đúng thế."

Diệp Hi bi phẫn rít gào: "Con bà nó, tôi muốn quay về ề ề ề!!!"

Mẹ nó, nhỡ đâu không cẩn thận khóc thì làm sao bây giờ!

Nhưng giờ mình thật sự rất muốn khóc!

Diệp Hi ủy khuất cắn môi, nhịn nước mắt!

Giọng nam máy móc lạnh lùng cứng nhắc, nói rằng: "Phương thức duy nhất để rời khỏi thế giới nhiệm vụ là thăng đến mãn cấp, kiến nghị ngài bắt đầu làm nhiệm vụ tân thủ, nhiệm vụ tân thủ sẽ không cộng EXP, thế nhưng có thể trợ giúp ngài nhanh chóng hiểu rõ thế giới này, sau khi kết thúc nhiệm vụ tân thủ, sẽ có nhiệm vụ đầu mối chính thưởng EXP, chúc ngài may mắn."

Đây đúng là một hệ thống vô cùng vô tình!

 Không hề cùng một dạng với hệ thống trong văn vừa manh manh lại có tính người! 

Trong lòng Diệp Hi rơi lệ đầy mặt, biểu hiện lại phi thường kiên cường.Không dám khóc!Không biết qua bao lâu, cuối cùng tâm tình Diệp Hi cũng coi như là bình phục hơn ít, cánh hoa anh đào rơi không còn cuồn cuộn như trước, tóc xoắn cũng duỗi ra...Nhưng đó chỉ là một điểm mơ hồ, không đáng chú ý.

Diệp Hi nhìn lướt qua dưới góc phải mặt bảng, nhìn thấy một nút bấm 'Nhiệm vụ' đồng phong cách với 'Trợ giúp'.Dù có thế nào cũng phải cố gắng nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, nếu một năm ở nơi này bằng nam phút ở thế giới hiện thật thì nói không chừng trèo lên cấp 99 rời khỏi thế giới này sau đó còn chạy kịp đến công ty đi làm nữa hay không!

Diệp Hi lạc quan an ủi bản thân, tỉnh táo tinh thần, đưa tay điểm nhẹ lên 'Nhiệm vụ'.Một khuôn nhiệm vụ xuất hiện chính giữa tầm nhìn của Diệp Hi, chỉ đơn giản vài chữ: "Nhiệm vụ tân thủ 1: Xuống giường xỏ dép. (0 \1)"Ý nghĩ đầu tiên lóe trong đầu Diệp Hi là 'cái quỷ đơn giản này cũng gọi là nhiệm vụ sao', nhưng ngay khi nhìn mép giường xa xôi tựa cuối chân trời kia, Diệp Hi đã hiểu rõ chỗ khó của nhiệm vụ nằm ở chỗ nào...

Đó chính là cậu không hề biết dép để chỗ nào!Diệp Hi khổ đại căm thù đạp chân lên đệm mềm, tùy ý chọn một hướng xuống giường, đi khoảng chừng một trăm mét, cuối cùng Diệp Hi cũng xuống được giường.Chỉ xuống giường thôi đã đi tong một phút! Làm một Mary Sue cũng khó khăn quá đi! Diệp Hi ưu sầu nghĩ, tối hôm nay nhất định phải ngủ ở mép giường!
Sau khi xuống giường, Diệp Hi phát hiện ra nơi này đúng là một gian phòng ngủ, khoảng cách từ giường đến vách tường tầm hai mươi, ba mươi mét, mà cửa phòng ngủ cũng không ở trong tầm mắt Diệp Hi.
Tam quan Diệp Hi đã bị xoát mới đến mức không còn cảm giác kinh ngạc: "..."Nếu cái giường đã rộng 4 vạn mét vuông thì phòng ngủ đạt đến 10 vạn mét vuông trở lên cũng là chuyện rất bình thường!Giả thiết trí chướng này!

Diệp Hi vừa tức giận mắng trong lòng, vừa liếc nhìn trên mặt bảng, phát hiện quả nhiên nhiệm vụ tân thủ 1 vẫn giữ nguyên trạng thái (0/1), nếu trượt thì không thể nào tìm tới nhiệm vụ tân thủ 2 và nhiệm vụ chính, xem ra nên làm liên tiếp hàng loạt nhiệm vụ, sau khi nhiệm vụ này hoàn thành thì mới phát động cái tiếp theo.Diệp Hi vẻ mặt thống khổ nhìn chung quanh, vẫn chưa phát hiện tung tích dép, cậu không thể làm gì khác hơn là đi chân trần chạy dọc quanh giường tìm kiếm, mặt sàn dưới chân màu xanh lam, mặt ngoài trơn nhẵn sạch sẽ, không nhiễm một hạt bụi, nhưng kết cấu bên trong lại phức tạp, hiện ra rất nhiều hình học, đèn trên trần nhà chiếu rọi thành nhiều màu xanh không đồng nhất giống như vừa mới cất bước vào hải dương đóng băng vậy.

Diệp Hi sa mạc lời nhìn ngọc thạch dưới lòng bàn chân: "..."Bà nó, móc mả toàn bộ ngọc thạch toàn thế giới đều dải trên đất nhà ta sao!?Đúng là quá sa hoa! Nhịn không được mà muốn vỗ tay!

Cất bước theo dọc giường chừng năm, sáu trăm mét sau, rốt cuộc Diệp Hi cũng tìm được đôi dép đặt bên giường, cũng vô cùng may mắn tìm được cửa phòngngủ trên đường. Bởi vì nhiệm vụ tiến hành thuận lợi nên tâm tình Diệp Hi tốt hơn nhiều, vì thế một quả đầu tóc xoắn trước đó hoàn toàn thẳng ra, hoa anh đào cũng ngừng rơi

..."Cuối cùng cũng tìm được." - Diệp Hi thở một hơi, xỏ dép lê

 Cùng lúc đó nghe thấy tiếng đinh nhắc nhở như trong dự liệu, cậu mở bảng dữ liệu, phát hiện nhiệm vụ tân thủ 1 đã hiện hoàn thành (1/1)

 Sau khi nhấn click xác nhận, nhiệm vụ tân thủ 2 hiện ra từ trong khuôn nhiệm vụ

--Trò chuyện cùng quản gia và tìm tới phòng wc. (0 \1)

Không biết có phải là do tâm lý hay không, ban đầu còn bình thường nhưng khi nhìn thấy hai chữ phòng wc, bụng dưới cuộn trào mãnh liệt muốn đi tiểu.

Chắc quản gia đang ở bên ngoài phòng ngủ! Diệp Hi bước nhanh về phía cửa phòng ngu, vừa đi vừa cảm thán may mà mình còn có thể nhớ đường, nếu một đứa mù đường mà xuyên vào thế giới này có khi đến cả phòng ngủ cũng không ra được?

Lạc đường trong phòng ngủ, nghe qua đúng thật là ngu...

Sau mấy phút, Diệp Hi thành công ra ngoài phòng ngủ.Vị tiểu thiếu gia Mộ Dung X này ra ngoài phong ngủ sau thì trông thấy một hành lang sâu hun hút không thấy phần cuối, trên mặt tường tro đủ các loại danh họa mà Diệp Hi đã từng xem qua trên mạng, dưới mặt sàn vẫn dát ngọc thạch sa hoa, trên vách tường khảm một đèn tường thủy tinh kiểu cành, đứng hai bên hành lang cứ cách hai mét đứng một hàng người hầu áo trắng váy đen, gây sự chú ý cho Diệp Hi từ cái nhìn đầu tiên là một người nam giới trẻ tuổi anh tuấn trong số đó.

 Nhìn thấy Diệp Hi đi ra từ phòng ngủ, nhóm người hầu nghiêm chỉnh đồng thời khom lưng cúi chào, hàng trăm hàng ngàn âm thanh đồng loạt vang lên: "Mộ Dung thiếu gia chào buổi sáng !"Diệp Hi bị tiếng hô dời núi lấp biển làm giật mình, thiếu chút nữa thì tè ra quần!