Tà Vương Đế Phi: Nghịch Thiên Thuần Thú Sư

Chương 46: Một phong hưu phu mời nhận lấy



Editor: Tương Ly

Lăng Trung Thiên hiển nhiên sớm đoán được Dạ Quân Nham sẽ có phản ứng như thế, cũng không nóng nảy, mà nói, “ Tại sao chúng ta không hỏi ý kiến Thất Thất một chút? Nàng hiện tại cũng là người trong cuộc, là chuyện hạnh phúc cả đời của nàng, nàng có quyền được biết.”

Hơn nữa hắn tin tưởng Dạ Thất Thất tuyệt đối sẽ đáp ứng yêu cầu chính mình đề ra.

Nghĩ đến đây, đáy mắt hắn lóe qua một chút tinh quang!

Dạ gia thủ hộ thần khí, đây chỉ là một tin đồn, ngày hôm qua xuất hiện trận thiên cơ làm hắn tin tưởng chuyện này tám chín phần mười là thật.

Tính cách Dạ Quân Nham ương ngạnh cương liệt, tựa như tảng đá trong hầm cầu, vừa thối vừa cứng, muốn từ trên tay hắn đạt được thần khí khó như lên trời, mà nhược điểm duy nhất của hắn chính là nữ nhi không nên thân Dạ Thất Thất, chỉ cần Dạ Thất Thất ở trong tay Lăng gia, khả năng hắn đạt được thần khí liền nhiều hơn một phần.

Cho nên, chuyện mang Dạ Thất Thất tới Lăng gia, bắt buộc phải làm!

“Lăng gia chủ, ngươi đừng quá đáng! Thất Thất là con gái của ta, ta nói không đáp ứng, ngươi là đang hoài nghi lời ta nói sao? Hử... ?” Một tiếng cuối cùng, thanh âm Dạ Quân Nham kéo thật sự dài, khí thế Huyền Cảnh sơ cấp từ trên người hắn tán ra, chỉ một thoáng, cả phòng tràn đầy kim quang.

“Ngươi... Ngươi đột phá?” Đáy mắt Lăng Trung Thiên mang theo vài phần khiếp sợ, không nghĩ tới hắn đột phá đỉnh cấp thiên giai trở thành Huyền Cảnh cao thủ.

“May mắn mà thôi.” Những lời này của Dạ Quân Nham là phát ra từ đáy lòng, hắn thật sự là may mắn mới đột phá.

Hôm qua ở trong kết giới hắn bị thương rất nghiêm trọng, cơ hồ đem linh lực trong cơ thể tất cả đều tiêu hao không còn, về sau lại ăn đan dược Hỏa Kỳ Vân tặng, cùng với dược thủy thần bí nam tử cho, không chỉ đem bệnh kín trong cơ thể thanh trừ, kinh mạch và thể chất của hắn cũng cường hóa rất nhiều, hắn cũng mượn cơ hội này mới có thể đột phá đến Huyền Cảnh.

“Lăng gia chủ nếu đến làm khách Viêm Hỏa Thành, bổn thành chủ hoan nghênh; nếu vì những chuyện khác, thứ cho bổn thành chủ bị thương chưa lành, không tiễn Lăng gia chủ.” Ý tứ của hắn đủ hiểu, đến làm khách, ta hoan nghênh; cái khác, không bàn nữa!

Mà sở dĩ hắn để cho Lăng Trung Thiên biết rõ hắn đột phá, cũng nghĩ mượn cơ hội này chèn ép ý tứ của hắn.

Nhưng, sự tình phát triển thường thường không cách nào theo như ý người, sẽ có ngoài ý muốn phát sinh, tỷ như hiện tại...

“Lấy thế lấn hiếp người, Dạ Thành Chủ khó tránh có chút quá đáng!” Một đạo thanh âm âm lãnh vang lên, lão giả bên cạnh Lăng Trung Thiên đột nhiên mở miệng, đưa tay phá khí thế của Dạ Quân Nham.

“Phốc!” Bất ngờ không kịp phòng bị, Dạ Quân Nham bị khí thế chính mình thả ra cắn trả, cộng thêm trọng thương chưa lành, hộc máu tại chỗ.

“Ỷ thế hiếp người cũng không phải hành động sáng suốt, Dạ Thành Chủ không bằng đem việc này giao cho Thất Thất tự mình quyết định, nếu nàng cự tuyệt, ta sẽ không nhắc tới chuyện này nữa...”

“Tốt, nhớ kỹ lời ngươi nói. Bây giờ lập tức mang theo chó săn của ngươi cút ra khỏi nhà ta, nếu không cô nãi nãi cho người đánh các ngươi ra ngoài.” Dạ Thất Thất đi vào phòng đúng lúc nghe thấy lời nói của lão giả kia, tận mắt nhìn thấy một màn lão cha của nàng bị thương hộc máu, nàng lập tức nổi giận, đáy lòng dâng lên một cỗ tức giận mãnh liệt!

Lão cha này mặc dù không phải là cha ruột nàng, nhưng đối xử với nàng rất tốt, nàng cũng nhận biết lão cha này, nhưng bây giờ lại có người ở trước mặt nàng đem lão cha nàng mới vừa nhận thức không bao lâu đánh hộc máu, thực xem nàng như người chết chắc?

“Thất Thất...” Mặc dù trong lòng thật cao hứng nữ nhi che chở chính mình như vậy, nhưng Dạ Quân Nham vẫn mở miệng muốn ngăn cản nàng.

“Cha, người ngồi nghỉ ngơi, chuyện này giao cho nữ nhi xử lý.” Dạ Thất Thất ngắt lời hắn, dìu hắn ngồi trên ghế.

Lăng Trung Thiên nhướng mày, đáy mắt lóe qua vài phần không vui, ngoài mặt lại không có thay đổi gì, “Thất Thất, Lăng bá bá đặc biệt tới đón ngươi về nhà ta ở, biết rõ ngươi phi thường muốn đi, bá mẫu ngươi cũng hết thảy đều vì ngươi chuẩn bị đầy đủ, ngươi nếu không cần mang thứ gì, trực tiếp đi theo ta là được rồi...”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.