Tà Vương Đế Phi: Nghịch Thiên Thuần Thú Sư

Chương 49: Thân phận bại lộ, lệnh truy sát Thủy gia! (2)



Editor: Tương Ly

Lăng Trung Thiên tràn đầy khiếp sợ, trước người nhiều thêm một đạo nước gợn, hóa giải thiên lôi lẫn sức mạnh của Tử Tiêu kiếm, mà hắn cũng bởi vậy bị khắc chế, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.

“Không thể nào, làm sao ngươi có thể làm ta bị thương?” Lăng Trung Thiên nói xong thổ một ngụm máu, hai mắt nhìn chằm chằm Dạ Thất Thất từng chữ từng câu hỏi nàng: “Ngươi đến cùng là ai? Ngươi tuyệt đối không phải là Dạ Thất Thất, ngươi tại sao phải giả mạo Dạ Thất Thất?” Hắn không tin một cái người có thể biến hóa nhanh như vậy, duy nhất khả năng chính là có người giả mạo.

Dạ Thất Thất dùng một loại ánh mắt giống như nhìn một kẻ ngu ngốc liếc hắn một cái, môi đỏ mọng hé mở, phun ra hai chữ thiếu chút nữa làm cho Lăng Trung Thiên hộc máu: “Ngươi đoán?”

“Phốc!” Lăng Trung Thiên thật sự hộc máu, mặc dù không hoàn toàn là bị nàng chọc tức, nhưng cũng có một phần 'công lao' của nàng.

“Đại thúc, phiền toái ngươi khiêm tốn một chút được không? Bẩn muốn chết.” Dạ Thất Thất nhíu mày, mặt mũi tràn đầy ghét bỏ quét mắt nhìn hắn một cái, “Thân là đường đường Lăng gia gia chủ, phiền toái ngươi có chút khí thế đương gia chủ, học một ít của cha ta, cái gì gọi là gặp biến không sợ hãi, vững như bàn thạch, nóng nảy dễ tức giận như thế, đại thúc ngươi cảm thấy thật sự thích hợp vị trí đương gia chủ sao? Có muốn thử thay người hay không, ta xem vị lão bá này rất thích hợp, so với gia chủ ngươi có khí thế hơn, đại thúc ngươi thích hợp làm tiểu binh đấu tranh anh dũng hơn, vị trí gia chủ loại này tiêu hao trí tuệ ngươi thật sự không thích hợp.”

Nàng sớm liền nhìn ra thân phận lão giả kia không đơn giản, nhìn như tùy tùng Lăng Trung Thiên, nhưng ngôn hành cử chỉ của Lăng Trung Thiên lại khắp nơi xem sắc mặt hắn làm việc, cho nên nàng mới chế giễu nói.

Kiếm tên Tử Tiêu, trời sinh tính tùy tiện, chẳng lẽ nàng chính là... Đáy mắt lão giả kia lóe qua một đạo tinh quang, ánh mắt nhìn về phía Dạ Thất Thất nhiều thêm vài phần thâm ý!

“Tiểu cô nương, có mấy lời có thể nói, có mấy lời không thể nói, nên hiểu có câu gọi là họa từ miệng mà ra.” Lão giả híp mắt quan sát Dạ Thất Thất, thanh âm khàn khàn mang theo vài phần uy hiếp.

“Phải không? Ta...”

Dạ Thất Thất cười lạnh một tiếng, đang chuẩn bị nói chuyện, ai ngờ lại bị người đoạt trước một bước, “Tiểu gia nghĩ nhìn một chút như thế nào là họa từ miệng mà ra? Lão già kia, không biết ngươi có từng nghe qua một câu nói: Tiểu gia muốn ngươi canh ba chết, ngươi không thể sống bình minh hay không?”

Lời còn chưa dứt, bóng dáng Hỏa Kỳ Vân mặc xiêm y xanh thẳm xuất hiện ở trong tầm mắt mọi người, trên khuôn mặt tuấn mỹ mang theo nhàn nhạt cười lạnh, khóe môi quyến rũ ra nụ cười xấu xa thoáng nghiền ngẫm, hướng về Dạ Thất Thất mở trừng hai mắt.

Dạ Quân Nham há to miệng, không biết nên nói cái gì, hai tiểu bối này triệt để đắc tội Lăng gia, hắn hiện tại muốn hòa giải cũng vô dụng.

Cũng được, nếu hôn sự đã hủy, cùng Lăng gia trở mặt cũng không sao cả, hắn Dạ Quân Nham còn không đến mức muốn đi quy phục Lăng gia.

“Ngươi làm sao vậy?” Dạ Thất Thất sắc mặt biến hóa, đáy mắt mang theo tức giận chất vấn hắn. Tu vi của hắn thế nhưng từ Địa giai sơ kỳ xuống Nhân cấp trung kỳ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Hỏa Kỳ Vân tránh đi ánh mắt tức giận của nàng, ánh mắt lóe lên, “Chuyện của ta nói sau. Trước xử lý cái lão già uy hiếp ngươi đi...”

“Đừng đổi chủ đề, ngươi nếu không nói rõ ràng tu vi ngươi vì sao giảm xuống, Hỏa Kỳ Vân, đợi lát nữa ngươi chính mình cởi sạch y phục chạy một vòng quanh Viêm Hỏa Thành, đừng ép ta tự mình động thủ.” Hỏa Kỳ Vân tránh né ánh mắt làm cho Dạ Thất Thất càng thêm phẫn nộ, đột nhiên, nàng nghĩ đến ngày hôm qua chuyện đã xảy ra ngoài rừng đầm lầy, chẳng lẽ tên ngu ngốc đần độn này chạy tới rừng đầm lầy tìm phiền toái?

Đại thiếu gia Hỏa gia Hỏa Kỳ Vân!

Lão giả sắc mặt đại biến, lập tức phát ra tiếng cười chói tai: “Ha ha ha... Thật sự là đi mòn giày sắt chẳng tìm được, tìm được lại không hề phí công phu! Không thể tưởng được lệnh truy sát Thủy gia muốn truy sát người dĩ nhiên là nữ nhi thành chủ Viêm Hỏa Thành, thật sự là trời bảo hộ Lăng gia ta...”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.