Tà Vương Mị Hậu: Triệu Hồi Sư Xinh Đẹp

Chương 154: Nửa đường xe ngựa, hai người đến thăm



"Tuyết nhi, không thể vô lễ." Xà Hoàng Nhất mặt mày xanh mét quát lớn, nha đầu đáng chết, dám nói hoàng thượng như vậy, là ngại bản thân mệnh quá dài sao?

Nàng muốn chết, nhưng đừng kéo Xà gia xuống nước, lời nói đại nghịch bất đạo như vậy, sẽ liên lụy Xà gia .

"Chẳng lẽ ta nói sai rồi?" Tuyết Ẩn kiêu ngạo nâng cổ, cười nhìn Bắc Huyền Dương.

"Cho dù là hoàng đế, cũng có thời điểm bất đắc dĩ, thôi, hiện tại cũng không còn sớm, vài vị còn muốn đi đến hoàng gia học viện, bản thái tử cũng sẽ không để mọi người chậm trễ ."

Nhìn nha đầu Tuyết Ẩn giương cao đầu, ánh mắt lạnh lùng trào phúng, Bắc Huyền Dương không khỏi nhíu mày, nữ tử như vậy, thật đúng là gan dạ sáng suốt hơn người.

"Cung tiễn thái tử." Xà Hoàng Nhất cùng mọi người vội vàng hành lễ.

Âu Nhan Mộ giống như đến để xem kịch vui, nàng bị từ hôn, hắn cảm thấy rất vui vẻ.

"Tử Hề, chúng ta đi." Tuyết Ẩn không thoải mái đảo mắt, sau đó xoay người rời đi, cũng không thèm cấp cho mấy người còn lại một ánh mắt.

Xà Hoàng Nhất ở một bên xem hết hồn, nhìn nàng giống như còn lớn hơn cả đại lý tông chỉ, hắn nếu bất mãn, lại đem Xà gia đuổi trở về dương thành, kia là cực kỳ thể thảm .

Nhưng mà đại lý tông chủ không nói thêm gì "Ngưng nhi, ngươi cũng đi chuẩn bị, nhớ chiếu cố hai muội muội, các ngươi nửa năm sẽ trở về một ngày."

"Vâng, nữ nhi đã biết." Xà Ngọc Ngưng như thế nào, ở trước mặt phụ thân của mình vẫn là dịu ngoan nhu thuận , chính là khi nhìn thấy Tuyết Ẩn, trong lòng nàng lại một trận tức giận.

Lần này Tuyết Ẩn học ngoan , bản thân tự chuẩn bị xe ngựa, nàng cũng không muốn cùng mấy người kia ngồi chung một xe.

Tuyết Ẩn tự chuẩn bị xe ngựa, nhưng là một loại yêu thú, không nghĩ đến lại đem đến rất nhiều sự chú ý.

Xe ngựa đi được một lúc, liền có hai người không mời mà đến xuất hiện trong xe ngựa của nàng.

"Không nghĩ tới yêu thú của ngươi thật tốt nha, năng lực khống chế xe coi như vững vàng." Âu Nhan Mộ ngồi xuống, lời nói giống như cực kỳ hâm mộ.

Ly Thiên Dạ so Âu Nhan Mộ sớm một bước, bản thân ngồi ở bên người Tuyết Ẩn, đương nhiên Âu Nhan Mộ chỉ đành ngồi đối diện, nhìn người kia đã sớm ngồi bên người nàng, cảm thấy vô cùng không thoải mái.

"Xe ngựa Ly vương cùng Mộ Hoàng, dùng yêu thú đều vô cùng tốt , sao chạy đến tiểu mã xe của ta làm chi a ." Tuyết Ẩn bị Ly Thiên Dạ ngồi sát người, chỉ phải chuyển hạ tiểu thân mình.

Nàng rất kỳ quái , hoàng gia học viện cùng hai người này không có quan hệ, bọn họ như thế nào lại theo đến cùng.

"Trên xe ngựa của trẫm không có mỹ nhân, tất nhiên là muốn lên xe ngựa có mỹ nhân ngồi rồi. Bất quá có người so với trẫm nhanh hơn một bước." Âu Nhan Mộ khiêu khích nhìn Ly Thiên Dạ.

Người này thế nhưng đến nhanh hơn hắn một bước, còn chiếm vị trí tốt nhất, ngồi ở bên người nàng, điều này làm cho hắn nhìn không thấy thoải mái chút nào, giống như bọn họ mới là trời sinh một đôi, mà bản thân bất quá chỉ là một người chen chân vào .

"Mộ Hoàng là Đông Á đế quốc hoàng đế, thế nhưng cũng làm loại việc này, thật khiến cho bổn vương mở rộng tầm mắt." Ly Thiên Dạ đáp lễ nói, may mắn hắn đến nhanh một bước.

"Đều như nhau, chẳng lẽ Ly vương đến hoàng gia học viện học nghệ ? Không biết nơi nào dám thu Ly vương nha." Âu Nhan Mộ châm chọc khiêu khích nói.

Tuyết Ẩn bĩu môi, nàng thật muốn biết, hai người đến làm gì , Ly Thiên Dạ còn có thể hiểu được, hắn là một cái thanh nhàn vương gia, có rất nhiều thời gian háo ngoạn. Nhưng là Âu Nhan Mộ, hắn là hoàng đế, quốc không thể một ngày không có vua, hắn đã ly khai thật lâu, còn chưa có trở về, chẳng lẽ thật muốn đến hoàng gia học viện học nghệ? Thấy thế nào cũng không giống.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.