Tà Vương Truy Thê: Phế Tài Nghịch Thiên Tiểu Thư

Chương 20: Qủa thực khó có thể tin



Tô Lạc lạnh lùng cười cười, “ Ngươi gọi ta đi ta phải đi sao, đây chẳng phải rất mất mặt?” Trong ấn tựơng, vị Tô phu nhân cũng không phải là loại lương thiện, trên người nguyên chủ không biết đã ăn bao nhiêu thiệt thòi của Tô phu nhân cùng Tô ma ma, thật sự muốn đếm đều đếm không hết.

Quê ma ma lạnh lùng cười, xem thường nói, “ Tứ tiểu thu, ngài đang nói đùa sao?”

“Bổn tiểu thư cũng không thích nói giỡn”. Tô Lạc hai tay vòng trước ngực, trên mặt tựa hồ nghiêm trang.

Quế ma ma đôi mắt nhắm lại, đáy mắt hiện lên một tia hung ác: “ Tứ tiểu thư đã không đồng ý, như vậy nô tài cũng không khách khí”

Nàng trong miệng mặc dù xưng nô tài, trên mặt lại không có chút cung kính nào, chân tay lại càng vô lễ, chỉ thấy nàng tùy ý bước lên vài bước, đến bên cạnh Tô Lạc, một tay cường tráng hướng phần gáy Tô Lạc giống như bắt con gà.

Mắt Tô Lạc hiện lên một vòng hàn quang.

Bất quá chỉ là cái nô bộc, vậy mà cũng dám đối với nàng động tay động chân. Thật sự là không kiên nhẫn được.

Thời điểm Thủ chưởng đang ở đó muốn nhanh bắt được Tô Lạc, Quế ma ma đáy mắt hiện lên vui mừng, đang suy nghĩ đã nghĩ thì phải làm ngay như ngàn cân treo sợi tóc, bỗng nhiên tình huống nghịch chuyển.

“Ah-----” một tiếng hét thảm trong miệng Quế Mama bộc phát ra, chỉ thấy nàng bị đau mà che cánh tay phải, bởi vì đau nhức mà trên mặt mồ hôi đầm đìa. Quế ma ma đương nhiên rất đau, bởi vì tinh thông kết cấu thân thể Tô Lạc liền đem các đốt ngón tay phải phế đi, động tác kia gọn gàng, không chút dây dưa dài dòng.

Tô Lạc hai tay ôm cánh tay, bình tĩnh mà liếc xéo nàng, khóe môi nhếch lên trào phúng cười lạnh.

“ Ngươi, ngươi như thế nào có thể... Điều đó không có khả năng!” Quế ma ma mặt mũi tràn đầy kinh ngạc, hiển nhiên giật mình không nhỏ.

“Ah?” Tô Lạc nhàn nhat cười lạnh.

Quế ma ma đau nhức mà hít một hơi, trong lòng nàng âm thầm khuyên bảo chính mình, ảo giác, nhát định là ảo giác. Tứ tiểu thư là củi mục, căn bản không có khả năng tập võ, nàng làm sao có thể thắng chính mình?

Muốn đến tận đây, Quế ma ma âm hiểm cười mấy tiếng:” Tứ tiểu thư đã rượu mời không uống mà muốn uống rược phạt, vậy thì đừng trách lão nô không khách khí!”

Quế ma ma một cái tay khác như kìm sắt hướng cổ Tô Lạc véo đi, nàng cũng không tin như vậy mà không bắt được Tứ tiểu thư tay trói gà không chặt.

Đột nhiên, Quế ma ma chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, bóng dáng Tô Lạc trước mặt nàng đã mất đi tung tích. Nhưng mà, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Tô Lạc hướng bờ mông đẫy đà của Quế ma ma đạp một cước.

Hôm qua Phật sơn vô ảnh cước này là Tô Lạc đem Tô Vãn đạp vào ao hoa sen, hiện tai một cước này uy lực càng lớn, một cước trực tiếp đem Quế ma ma đụng vào vách tường cách đó ba mét.

Sau đó, phát ra một đạo kịch liệt tiếng va chạm.

Tường lâu năm không có tu sửa, rất không chặt chẽ, chỉ thấy nó kijhc liệt mà lay động vài cái, tuy nhiên tường lại không sập, nhưng là trên tường bùn phấn lại nhao nhao rơi xuống, mà giờ khắc này Quế ma ma bị đụng đã sớm ngất đi.

Tô Lạc lần này phát uy, để cho Lục La kinh ngạc mà há to mồm.

“Tiểu, tiểu, tiểu thư?” Lục La kinh hãi đến lời nói đều không nói ra hoàn chỉnh.

Nhìn một cước của tiểu thư đem Quế ma ma dạpđến hôn mê, Lục La dùng sức dụi mắt, nàng khó có thể tin.

“Ừ” Tô Lạc nhàn nhạt mà đáp, một tay nàng vân vê cái cằm, tự hỏi nên xử lý lão yêu bà này như thế nào.

Trí nhớ trước kia của Tô Lạc nói cho nàng biết, những năm gần đây, vị Quế ma ma này cũng không ít lần khi dễ nàng, thậm chí còn phân phó nhà bếp đưa đến cho nàng thức ăn gióng như cho heo ăn! Tại thời điểm nàng bệnh, không để cho nàng uống thuốc, còn đem dược đổi thành nước tiểu! Nguyên chủ tức giận phản kháng, nàng lại thô lỗ mà khi dễ.

Loại này lão yêu bà, chết là tốt nhất.

Cái va chạm vừa rồi cũng để cho nàng chóng mặt tầm vài ngày

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.