Tà Vương Truy Thê: Phế Tài Nghịch Thiên Tiểu Thư

Chương 24: Thái tử vậy mà... Bất lực (1)



Vị trí Thái Tử Phi nàng đều không có thèm, còn có thể hiếm lạ một cái vị trí Trắc Phi giả dối hư ảo? Trong nội tâm Tô Lạc thầm cười nhạo thái tử tự cho là đúng.

Nàng giống như cười mà không phải cười liếc xéo thái tử: "Thái tử điện hạ, vị trí Trắc Phi ngài đã xem như bảo bối, vậy giữ cho bản thân đi, thưởng cho ai cũng được, bất quá thần nữ sợ là không đảm đương nổi ah."

"Thật là một nữ tử to gan!" Thái tử còn không nói chuyện,thị vệ bên ngườithái tử sớm đã tuôn ra một tiếng gầm lên, mũi kiếm thật dài trực tiếp chỉ hướng cổ họng Tô Lạc. Chỉ cần thái tử ra lệnh một tiếng, mũi kiếm sẽ thật đâm vào cổ họng của nàng.

Lưng Tô Lạcthẳng tắp, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng lại bình tĩnh mà bắn về phía thái tử, dùng phép khích tướng nói: "Như thế nào? Trước mặt nhiều người như vậy, Thái Tử Điện hạ của chúng ta anh minh Thần Vũ thông minh cơ trí đây là muốn cường đoạt thần nữ sao? Dễ nói nhưng không dễ nghe ah."

Thái tử thẹn quá hoá giận, hừ lạnh một tiếng: "Cưỡng bức thần nữ? Chính ngươi Cũng phải có tư cách này! Ngươi không tán thưởng như vậy, Bổn cung cũngkhông cần cho ngươi mặt mũi?"

Nói xong, thái tử lạnh lùng khoát tay, chỉ lệnh rơi xuống.

Rất nhanh, thái giám đứng ra, trong tay giơ thánh chỉ, lớn tiếng đọc: "Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết... Tô phủ Tứ tiểu thư lễ nghi không hợp, giáo dưỡng không quen... Thực khó đảm đương vị trí Thái Tử Phi, vì vậy huỷ bỏ hôn sự băm xưa, từ nay về sau nam hôn nữ gả, không liên quan lẫn nhau, khâm thử —— "

Thánh chỉ ra, không thể sửa đổi.

Lúc này, Tô Lạc, Tô Khê đồng thời thở phào nhẹ nhỏm. ,

Thái tử lạnh lùng mà trừng hướng Tô Lạc, để sát vào bên tai nàng, cắn răng thấp giọng nói: "Nha đầu, sau này ngàn vạn đừng xuất hiện tại trước mặt Bổn cung!"

"Cái gì?" Tô Lạc tựa hồ bị hoảng sợ, kinh hãi mà lặp lại: "Thái tử điện hạ ngài sở dĩ từ hôn, là vì bất...bất lực?"

Lời này của Tô Lạc vừa nói ra, lập tức, bốn phía không khí yên tĩnh không có sóng, mọi người nguyên một đám tập trung tư tưởng nín hơi suy nghĩ, nguyên một đám cuối đầu rủ xuống con mắt, không dám ngẩng đầu nhìn thái tử.

Nhưng đuôi lông mày khóe mắt không che dấu được tiếu ýrõ ràng nói rõ hết thảy.

Khá lắm Xú nha đầu nhanh mồm nhanh miệng! ! ! Thái tử trên mặt như là bị roi rút qua, vẻ lo lắng mà đáng sợ, giống như bão tố sắp xảy ra.

Cử động lần này của Tô Lạc quả nhiên là dương mưu. Cái gọi là dương mưu, danh như ý nghĩa tựu là quang minh chính đại mà bày âm mưu.

Nếu lúc này Thái tử trừng phạt nàng, chẳng phải nói rõ hắn giấu đầu hở đuôi, chưa đủ chột dạ sao?

Thái tử không trừng phạt nàng, lại mất mặt.

Dù sao bất kể thái tử làm như thế nào, đều chân đứng không vững, mặc kệ hắnđáp lời như thế nào, đều nói không thanh lý.

Cái này thật sự là bùn đất rơi vào trong đũng quần, không chịu cũng phải chịu.

Sắc mặt Thái tử đều hồng, hắn hung dữ mà trừng mắt Tô Lạc, cuối cùng, hung hăng phất tay áo, sải bước mà bước đi

Tô Tĩnh Vũ không vui mà giáo huấn Tô Lạc: "Ngươi cái Xú nha đầu này, nói chuyện ta làm sao? Như thế nào cùng thái tử nói chuyện? Thái tử không phạt ngươi đó là hắn nhân từ, chính ngươi hảo hảo tỉnh lại a!"

Nói xong, Tô Tĩnh Vũ cùng Tô Khê liếc nhau, sau đó bước nhanh đi theo thái tử rời đi

Về phần hắn nói cái gì, đại khái chỉ có hắn tự mình biết.

"Ngươi... Ngươi sao có thể..." Tô Tử An gắt gao trừng mắt Tô Lạc, ánh mắt kia phảng phất muốn một ngụm nuốt nàng, "Ngươi làm sao lại không biết liêm sỉ như vậy!"

Trong nội tâm Tô Lạccười lạnh, trên mặt lại thấy cái miệng nhỏ nhắn rất là ủy khuất, "Thế nhưng mà... Thế nhưng mà phụ thân đại nhân, thái tử hắn, hắn thật sự là nói như vậy ah..."

Vừa rồi thái tử để sát vào bên tai nàng nói gì đó, chỉ có hai người bọn họ biết nói, thái tử muốn phủ nhận, ha ha a, không có cơ hội!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.