Tà Vương Truy Thê: Phế Tài Nghịch Thiên Tiểu Thư

Chương 30: Long giới chỉ tán thành



”Không cho phép ngắt lời.” Tô Lạc phát hiện suy nghĩ của mình bị hắn đánh lạc hướng, nàng nhanh chóng trở về chủ đề, tiếp tục hỏi thăm hắn: “Ngươi làm sao biết sự tìnhLong giới chỉ? Còn có, chuyện phát sinh trên người của ta thật sự cùng Long giới chỉ có quan hệ?”

“Phi thường có quan hệ, sâu sắc có quan hệ.” Nam Cung Lưu Vân thanh âm ôn hòa lại lộ ra nhàn nhạt sắc thái tà mị, hắn lười biếng nghiêng người dựa vào trên mặt ghế, nhìn qua Tô Lạc, một bộ dạng nhưvđại gia, “Thật khát nước.”

Minh bạch, đây là giảng đến chỗ mấu chốt bắt đầu làm bộ làm tịch.

Tô Lạc xem thường nhân phẩm này của hắn, hừ nhẹ một tiếng, trên mặt lại tràn đầy tươi cười càng phát ra sáng lạn, nàng vô cùng cao hứng mà đổ nước sôi vào trong chén sứ: “Lá trà không có, cũng chỉ có nước sôi, chấp nhận uống đi.”

“Lại để cho ai uống nước?” Nam Cung Lưu Vân bắt chéo hai chân, tà mị mà cười.

Hắn thật là đại gia, thật khó hầu hạ.

Trong nội tâm Tô Lạc thầm mắng, nụ cười trên mặt càng phát ra sáng lạn: “Thỉnh Tấn vương điện hạ uống nước.”

Nào biết thằng nhãi Nam Cung Lưu Vân này lại so đo vô cùng, hắn cao ngạo mà phất phất tay, phiết qua mặt đi, giọng điệu ghét bỏ: “Không đủ thân cận.”

Người này. . . !

Tô Lạc cắn răng cấm, tiếu ý trên mặt lại càng phát ra sáng lạn, dừng lại nói: “Nam Cung Lưu Vân, hiện tại muốn uống sao?”

“Lưu Vân, hoặc là vân.” Nam Cung Lưu Vân miễn cưỡng vứt bỏ một câu nhắc nhở.

Tô Lạc nắm tay, phanh một tiếng đem ly trà ném trên bàn, vòng tay trước ngực, miễn cưỡng mà liếc hắn: “Chơi chán chưa?” Thật đúng là nghĩ nàng đém hắn làm đại gia hả?

Gặp Tô Lạc không phối hợp,đôi mắt Nam Cung Lưu Vân- trông mong mà nhìn đi qua, cười hì hì ôm lấy nàng: “Lạc nha đầu thật nhỏ mọn, một chút cũng không thú vị.”

“Vậy ngươi đi mà tìm cái nha đầu làm ngươi cảm thấy thú vị đi.” Tô Lạc lườm qua, không để ý tới hắn.

“Cái kia sao có thể? Bổn vương cũng chỉ quấn quít lấy ngươi.” Nam Cung Lưu Vân liếm láp mặt cười hì hì, một bộ đánh không được mắng không xong, bộ dáng xấu xa vô cùng.

Hắn như vậy, ngược lại làm cho Tô Lạc không tức giận được.

Nàng ngoái đầu nhìn lại, không hề chớp mắt mà nhìn chằm chằm vào Nam Cung Lưu Vân.

Đây là vị Tấn vương điện hạ lãnh khốc tà mị cường thế bá đạo trong truyền thuyết kia hả?

Đây là vị Nam Cung Lưu Vân giơ tay nhấc chân - bức tường cũng tan thành mây khói kia hả?

Đây là vị đông lăng quốc Nhị hoàng tử có chiều sâu thích sạch sẽ sinh ra chớ gần, nhẹ thì chặt tay mạnh thì bị băm kia hả?

Người này xinh đẹp tà mị, lười biếng tà tứ, cười đùa tí tửng, bộ dáng cà phất cà phơ, thật sự là vị cao cao tại thượng thiên phú siêu cường kia?

Cái này không khoa học!

Người này nội tâm có phải hay không không được bình thường? Tô Lạc một bên suy đoán, một bên nhìn không chuyển mắt mà theo dõi hắn.

Nam Cung Lưu Vân bị Tô Lạc xem đáy lòng sợ hãi, hắn co rúm lại một chút, yếu ớt hỏi: “Ngươi muốn làm gì?”

“Muốn đem ngươi giải phẫu nhìn xem, nội tâm có phải hay không bị người thay đổi.” Tô Lạc tức giận nói.

“Ách?”

“Ách cái gì ách? Hiện tại mau nói a? Long giới chỉ cùng trên người của ta tới ngọn nguồn có quan hệ gì? Không cho phép lại thừa nước đục thả câu.” Suy nghĩ Một mực bị hắn đánh lạc hướng, chuyển hướng chủ đề, Tô Lạc tỏ vẻ rất xoắn xuýt.

Nam Cung Lưu Vân cũng hiểu được hôm nay đùa không sai biệt lắm, lại trêu chọc nha đầu kia nữa, nha đầu kia chắc hẳn Bạo Tẩu.

Hắn chuyển đến bên cạnh Tô Lạc, ánh mắt dừng ở nàng, đáy mắt có một tia ao ước: “Kỳ thật nói tiếp việc này rất là phức tạp, thật đúng là ngốc người có ngốc phúc.”

Nếu muốn bàn về vận khí, thiên hạ này còn có ai dám nói vận khí có thể so sánh qua được Tô Lạc?

Nhìn qua Tô Lạc ánh mắt mong chờ, Nam Cung Lưu Vân thần bí mà cười: “Nha đầu, ngươi biết Long giới chỉ tán thành đại biểu cho cái gì không?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.