Tà Vương Truy Thê: Phế Tài Nghịch Thiên Tiểu Thư

Chương 39: Tà ác cười lạnh




Nàng có thể dễ dàng bị lừa gạt, nhưng vị Tô phu nhân kia chưa chắc gạt nổi rồi, cho nên Tô Lạc đành ra tay trước để chiếm ưu thế, giết Quế ma ma là xong hết mọi chuyện. 

Dù sao chỉ bằng những hành vi phạm tội của Quế ma ma là độc ác ngược đãi nguyên chủ, nàng sớm đã đáng chết.

Hơn nữa, nếu nàng chết rồi, cũng coi như loại bỏ đi một phụ tá đắc lực của phu nhân, sau này, khi mình làm việc sẽ thuận tiện hơn rất nhiều. 

Đây chính là một hành động rất có lợi, cho nên Tô Lạc không chút do dự một chưởng đánh chết Quế ma ma. 

Bất quá, Tô Lạc lại tha cho tiểu nha đầu kia, chỉ đánh ngất nàng mà thôi. 

Bởi vì nàng giữ lại tiểu nha đầu còn có lợi ích, đến lúc đó có thể để nàng đứng ra làm chứng. 

Sau khi giải quyết hai người kia, tốc độ của Tô Lạc rất nhanh, thân thể tựa như tia chớp bắn qua. 

Nàng dừng lại cước bộ chạy vội về phía viện Càn Không của Tô Tinh Vũ, thân thể nhỏ nhắn nhanh nhẹn giống như con báo.

Không bao lâu, nàng đã tới viện Càn Khôn. 

Đêm nay Tô Tĩnh Vũ không có đi ra ngoài, mà ngồi trong phòng tu luyện. 

"Có thích khách!" Tô Lạc hạ giọng, cố ý lớn tiếng kêu la. 

Nàng cố ý tạo ra tiếng động lớn xôn xao ở bên ngoài, để cho mọi người trong nội viện chứng kiến một đạo bóng đen nhảy lên tiến vào trong. 

“Có thích khách, bắt thích khách!” 

Có nhiều người lớn tiếng không ngừng kêu theo.

Lông mày của Tô Tĩnh Vũ nhíu chặt, bởi vì những âm thanh này quấy rầy hắn tu luyện. 

Nhưng tiếng động lớn bên ngoài tựa hồ có xu thế ngày càng lớn. 

Hắn bất đắc dĩ đứng dậy, đi tới cửa để đi ra bên ngoài. 

Mà thời điểm khi hắn đi ra, dáng người Tô Lạc nhanh nhẹn mà lặng yên tiến vào nội thất. 

Nhìn qua thấy không có một bóng người nào ở trong nội thất, khóe miệng của nàng giơ lên một nụ cười lạnh tà ác, đối với tiết mục kế tiếp, nàng thật là rất mong đợi. 

Tô Tĩnh Vũ à Tô Tĩnh Vũ, thế nhưng mà chính ngươi muốn đi ra, để lại cơ hội cho ta, đến lúc đó ngàn vạn lần đừng trách ta. 

Tô Lạc nhanh chóng lấy ra hộp nhỏ ở trong ngực, cầm Thiên Linh Thủy bên trong cái bình kia, đang muốn đóng cái hộp kia lại, nhưng mà chính vào lúc này —— 

Mượn ánh nến sáng ngời, nàng chứng kiến phía dưới cái hộp vậy mà có một tờ giấy, nàng cầm lấy xem xét, phát hiện đó là một tờ giấy giống với địa đồ đồ vật, chỉ có điều đường cong xiêu xiêu vẹo vẹo, xem không rõ ràng lắm. 

Hơn nữa, tấm bản đồ này không phải là nguyên vẹn, có lẽ chỉ là một phần tư của địa đồ còn nguyên vẹn. 

Đây rốt cuộc là địa đồ gì ? Còn hiện ra màu vàng, tựa hồ có hơi lâu nắm rồi. Tô Lạc nhíu mày, đáy mắt hiện lên một tia nghi hoặc. 

Bất quá nếu là để cùng một chỗ với Thiên Linh Thủy, chắc hẳn cũng là đồ tốt, tóm lại không thể tiện nghi Tô Tĩnh Vũ. 

Không để tên khốn khiếp kia chiếm được tiện nghi, Tô Lạc dứt khoát thu địa đồ vào trong ngực.

Sau đó nàng cởi y phục dạ hành và khăn che mặt, nhét toàn bộ đầu cân và hộp gấm vào gầm giường. 

Động tác của nàng rất nhanh chóng, bất quá trong điện quang hỏa thạch cũng đã hoàn thành. 

Nhìn xem cái kia bị nhét vào đáy giường, cố ý lộ ra một chút y phục đen kia, khóe miệng Tô Lạc  giơ lên một vòng cười lạnh. 

Tô Tĩnh Vũ khiến ngươi bị oan uổng là trò chơi rất tốt? Vậy ngươi tốt nhất nên vui vẻ chơi , hi vọng lần này ngàn vạn đừng chơi chết mình, bởi vì muội muội như ta còn có nhiều chiêu thuật thú vị đang chờ ngươi. 

Cuối cùng Tô Lạc nhìn trong phòng, xác định chính mình không có lộ ra sơ hở  gì, rồi mới từ trong phòng nhảy cửa sổ ra,  thân thể nhỏ bé nhanh chóng biến mất trong bóng đêm. 

Mà bên kia khi Nam Cung Lưu Vân nhận được nhắc nhở của Tô Lạc, rất nhanh đã tự động mà đem kẻ đi phía sau hắn, giống như cái đuôi thật dài đưa đến Càn Khôn viện của Tô Tính Vũ. 

Nếu là vu oan, vậy chắc chắn là muốn diễn tuồng vui này cho đủ