Tà Vương Truy Thê: Phế Tài Nghịch Thiên Tiểu Thư

Chương 9: Trò chơi còn chưa phân thắng bại



Trên mặt Thái tử lộ ra vẻ ngạc nhiên, tựa hồ đối với chuyện này cực kỳ có hứng thú, hắn không hề chớp mắt mà chằm chằm vào ao hoa sen, con ngươi lóng lánh.

"Lăn ra đây! Nếu không ra thì đừng trách ta động thủ!" Tô Tĩnh Vũ thủ hộ trước người thái tử , tùy thời chuẩn bị vì hắn đấu tranh anh dũng.

Cử động như vậy quả nhiên chiếm được hảo cảm của thái tử, hắn vỗ vỗ vai Tô Tĩnh Vũ , ý bảo hắn rằng mình có thể ứng phó.

Trong ao sen.

Trong giờ phút này, nội tâm Tô Khê cực kỳ xoắn xuýt. Nếu như lúc này trước mặt Thái tử mà đi ra ngoài thì sẽ ném hết mặt mũi, nàng từ lâu đã muốn vị trí Thái Tử Phi, nếu như hiện tại đi ra ngoài thì sẽ không còn có cái gì nữa.

Được rồi, nếu họa là Tam tỷ gây ra, vậy hãy để cho chính nàng ta ra mặt dọn dẹp thì tốt rồi.

Tô Vãn "Ah ——" một tiếng thét lên, giống như heo bị chọc tiết kêu thảm thiết, thân thể mang theo bọt nước trên xẹt qua một đường vòng cung trên không trung, cuối cùng bành một tiếng rơi xuống đất, ngọc thể ngang dọc ngã vào trên bờ, dính đầy đất bùn đất.

Hơn nữa càng không may chính là, thắt lưng của nàng bị Tô Khê nhắc lên, vốn đã lỏng giờ thì xong rồi, hiện tại lại bị ném như vậy, thời điểm rơi xuống mặt đất,thắt lưng rơi lả tả, vạt áo trực tiếp vỡ ra, lập tức hiện ra bên trong màu đỏ chót cái yếm cùng với đùi ngọc thon dài.

Cái yếm mở ra một mảng thật lớn, trước ngực như ẩn như hiện, dụ người phạm tội.

Tô Tĩnh Vũ con mắt trừng vô cùng lớn, quả thực khó có thể tin! Miệng há có thể nhét hạ một quả trứng gà.

Vô luận như thế nào hắn đều không thể nghĩ tới, vì sao Tam muội sẽ xuất hiện đột ngột như thế ở trên bờ, hơn nữa còn là dùng phương thứ mất mặt như vậy,huống chi bây giờ còn có thái tử ở đây.

Chẳng lẽ nàng muốn dùng dùng loại phương thức này tỏ vẻ đối với thái tử ái mộ?

Đây quả thực là. . . Quả thực là. . . Vô sỉ!

Tô Tĩnh Vũ trên ót nổi gân xanh, hắn cởi áo khoát bên ngoài ném đến trên người Tô Vãn, chiếc áo đắp lên có vẻ làm cho người ta cảm thấy thẹn thân thể, lạnh giọng quát: "Còn không mau ngồi dậy?"

Tại trước mặt thái tử , hắn cảm giác mình chưa bao giờ mình lại mất mặt như thế, giờ phút này hắn cảm giác mặt mình đều bị thiêu đốt.

Nhưng là rất không may, Tô Vãn không có trả lời hắn, nàng như trước thẳng tắp mà nằm ở trước mặt mọi người, lại để cho người vây xem, bởi vì giờ phút này Tô Vãn đã bị ngã ngất đi rồi.

"Thái tử điện hạ, muội muội ở trong phủ hay nghịch ngợm kiếm chuyện sinh sự không cẩn thận đụng tới ngài, ngài ngàn vạn không nên trách móc." Tô Tĩnh Vũ răng cấm đều muốn cắn đến, bộ dáng tươi cười trên mặt cứng ngắc mà cố gắng giảng hòa.

Hắn vừa nói chuyện, một bên đưa tay thủ thế, để cho hạ nhân vội vàng đem Tam tiểu thư khiêng xuống.

Thái tử ha ha cười cười, tựa hồ tâm tình rất chi là sung sướng, hắn coi như nhìn xong rồi vỗ bả vai Tĩnh Vũ cười nói, "Cái này là muội muội nhà của ngươi? Cái này phương thức xuất hiện ngược lại là. . . Ừ, đặc biệt?"

Thái tử nhưng thật ra là muốn bái kiến Tô Khê, nhưng vấn đề là thời điểm Tô Vãn vừa bị ném lên trên mặt sợi tóc mất trật tự, như quỷ nước vừa bò đến, thái tử còn không thấy rõ ràng dung mạo, Tô Tĩnh Vũ đã dùng ngoại bào đem mặt Tô Vãn phủ lên.

Cho nên thái tử căn bản không nhận ra trước mắt vị này rốt cuộc là vị tiểu thư nào của Tô Phủ.

Bất quá thái tử nói những lời này, ngược lại là có hắn dụng ý của mình.

Thái tử lời này vừa nói ra, trong ao sen Tô Khê đừng muốn có nhiều phiền muộn liền có bấy nhiều, nàng xoắn xuýt muốn phát hỏa rồi! Nàng gấp đến độ muốn dậm chân trong nước.

Thái tử cái này là ánh mắt gì a, cái kia rõ ràng là Tam tỷ được không? Tại sao có thể là Tô Khê nàng ah! Mặc dù đối với thái tử nhớ kỹ nàng trong nội tâm nàng âm thầm cao hứng, nhưng là bị hiểu lầm cái bộ dáng chật vật một đống bừa bộn là nàng, cái này lại không thể tha thứ.

Ta rất chăm chỉ a.... ...... ...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.