Tà Vương Tuyệt Sủng Chính Phi Độc Địa

Quyển 1 - Chương 21: Chịu phạt



Thịt hồ ly ủy khuất ô ô, người ta nào có đánh chủ ý với ngươi, người ta là một con cái, đánh chủ ý gì với ngươi a, độc hoàn của ngươi cho ta thêm một chút đi, cho thêm ta chút đi.

Hoa Kinh Vũ dẫn theo thịt hồ ly, nghiêm túc cảnh cáo nó: “Đừng đến quấy rầy ta nữa, bằng không ta đánh ngươi.”

Tuy rằng nghe nói có một số dã thú biến thái đặc biệt thích nữ tử loài người, thích cùng nữ tử loài người làm cái gì gì kia, nhưng điều này có phải quá ít hay không, vẻ mặt Hoa Kinh Vũ cảnh giác đem thịt hồ ly ném đi rất xa, sau đó nhìn chằm chằm tiểu manh vật cách đó không xa, rất có thể nó thích thú đến đây rồi ăn một cái tát bay xa.

Tuy rằng lớn lên rất đáng yêu rất manh, nhưng là một tiểu sắc quỷ, tên này không cần cũng được. Kỳ thực tiểu manh vật không phải nói ủy khuất biết bao, người ta không phải sắc quỷ, người ta muốn độc hoàn.

Hoa Kinh Vũ ngồi dưới đất nghỉ ngơi, chỉ cảm thấy quanh thân mệt mỏi, những chuyện trải qua hồi nãy đã vượt quá cực hạn của nàng, cho nên bây giờ vừa buông lỏng, nàng chỉ cảm thấy mệt mỏi chết khiếp, cho nên vận lực điều tức một phen.

Thịt hồ ly cũng không có rời đi, thỉnh thoảng chuyển động quanh bốn phía của nàng, một bước cũng không rời, ánh mắt long lanh kia vẫn như cũ ở quanh thân trên dưới của Hoa Kinh Vũ tựa như quét rada. Hoa Kinh Vũ mặc kệ nó nhìn, tự mình cố nhắm mắt điều tức.

Sau nửa canh giờ, nàng mở mắt, tinh thần cuối cùng cũng khôi phục không ít, thế nhưng bụng thật đói a, lúc trước bởi vì bầy sói đột nhiên xuất hiện, cho nên đều đã đem thức ăn vứt hết, làm sao bây giờ, phải đi ra ngoài tìm chút gì đó sao?

Thế nhưng trời sắp tối rồi, ở chỗ sâu trong rừng rậm này sợ rằng có không ít mãnh thú sống thành đàn, nếu nàng đi ra ngoài, chỉ sợ bị cắn nuốt, hay là? Đôi mắt Hoa Kinh Vũ theo dõi thịt hồ ly cách đó không xa, rất nghiêm túc nghĩ có muốn hay không đem nó nướng ăn, dù sao cũng là một tiểu sắc quỷ, dùng để lấp bụng cũng không tệ, chẳng qua nàng ngẩng đầu một cái, phát hiện tiểu manh vật cách đó không xa đôi mắt tội nghiệp nhìn chằm chằm nàng, thỉnh thoảng đưa đầu lưỡi, tựa hồ giống như rất thèm ăn.

Thấy nó liếm đầu lưỡi, khỏi phải nói đáng yêu biết bao, đem tiểu manh đáng yêu như vậy nướng ăn, thật sự là không đành lòng a, cuối cùng Hoa Kinh Vũ bỏ qua quyết định này, bất quá nhìn dáng vẻ thịt hồ ly, tựa hồ giống như rất thèm ăn. Hoa Kinh Vũ nhớ tới sự việc lúc trước nó ăn độc hoàn.

Tên này ăn độc hoàn của nàng vậy mà không bị gì cả, thật là một tiểu quái vật, Hoa Kinh Vũ có chút ngạc nhiên, vẫy vẫy tay ý bảo thịt hồ ly đi qua.

Tiểu tử kia tuyệt không sợ người lạ, trực tiếp chạy tới, ở trên tay của Hoa Kinh Vũ tung tăng, lại đang làm nũng, Hoa Kinh Vũ vẻ mặt hắc tuyến, tên này sao lại dính nàng như thế, đến tột cùng là vì cái gì?

Nàng nhìn chằm chằm thịt hồ ly nửa ngày, thấy nó tội nghiệp nhìn nàng, giống như muốn đòi thứ gì vậy, thứ gì chứ?

Hoa Kinh Vũ linh quang lóe lên, bỗng nhớ tới độc hoàn, tên này không phải là muốn độc hoàn trên người nàng chứ: “Không phải là ngươi muốn cái này đi?”

Hoa Kinh Vũ lấy mấy viên độc hoàn đưa tới trước mặt của tiểu hồ ly, ánh mắt tiểu hồ ly thoáng cái sáng lên, bá một tiếng nhào qua, hai móng vuốt đem độc hoàn bắt lấy, trực tiếp đưa vào trong miệng, sau đó cao hứng lăn lộn trên mặt đất, hết sức hưởng thụ, nó ăn độc hoàn mà giống như ăn hạt đậu, nhìn thấy Hoa Kinh Vũ ngạc nhiên không ngớt.

Không nghĩ tới tiểu hồ ly này nhìn qua giống như một tiểu khả ái, lại là một tiểu độc vật a. Tiểu hồ ly ăn mấy viên độc hoàn, vô cùng vui mừng ghé đến bên tay của Hoa Kinh Vũ, vẻ mặt đáng yêu nhõng nhẽo vuốt ve lòng bàn tay của Hoa Kinh Vũ.

Hoa Kinh Vũ nhớ tới một màn lúc trước không khỏi cười khanh khách. Thì ra tên này chỉ muốn độc hoàn, nàng còn tưởng là nó là một tiểu sắc quỷ chứ.

Bóng đêm phủ xuống, bốn phía một mảnh đen kịt, núi rừng ban đêm, bao phủ khí âm hàn nồng nặc, chỗ tối thỉnh thoảng có tiếng gào thét của dã thú vang lên, bụng của Hoa Kinh Vũ càng lúc càng đói, lẩm bẩm kêu, này thật muốn đòi mạng, trải qua một ngày chạy trốn, nàng đói đến không chịu nổi rồi.

Nàng trong bóng đêm này phải đi đâu tìm ăn chứ, hiện tại nàng cũng không dám rời đi nơi đây, mặc dù mới đợi một hồi, nàng đã phát hiện một việc, nơi nàng đang ở hiện tại chính là một chỗ Bát Quái trận.

Mặc dù bốn phía có dã thú cũng không dám sang đây, cho nên nàng trốn ở chỗ này chắc là không có việc gì. Hoa Kinh Vũ đưa tay ôm tiểu hồ ly, lo lắng cho Nhan Băng. Còn có các đội viên khác của nàng, không biết bọn họ thế nào?

Hách Liên Hiên có sao không, Khương Duy có hay không gặp chuyện không may, còn có Thanh Phong và Tiểu Chiêu, bọn họ đều không sao mới được, Hoa Kinh Vũ ôm tiểu hồ ly, tiểu hồ ly bỗng giật mình, sau đó nhảy xuống vòng ôm của Hoa Kinh Vũ, chạy về phía trước, nó chạy vài bước còn dừng lại quay đầu lại nhìn Hoa Kinh Vũ, tựa hồ đang đợi nàng.

Hoa Kinh Vũ không khỏi kinh ngạc, đứng dậy theo phía sau tên này một đường đi vào. Một hồ một người bảy quẹo tám rẽ tiêu sái ở giữa trận Bát Quái lớn, tiểu tử kia ở phía trước dẫn đường cho nàng, giống như một đường đi vào trong tòa mê cung vậy, từ từ biến mất không thấy.

Một góc rừng rậm, tràn ngập khí lạnh lẽo thị huyết, một người tà lãnh đẹp đẽ bễ nghễ thiên hạ, giơ tay nhấc chân tao nhã tuyệt diễm, tựa như chúa tể âm u đứng đầu, vài tên thủ hạ đứng cung kính, một người tiến lên bẩm báo.

“Gia, Hoa tiểu thư lúc trước bị bầy sói truy sát, nhưng mà cuối cùng tiến vào trận Bát Quái lớn.”

Người bẩm báo chính là Thanh Trúc thủ hạ của Bắc U Vương Nam Cung Lăng Thiên, lúc trước chủ tử hắn để cho hắn theo đuôi Hoa Kinh Vũ, xem nàng có nguy hiểm hay không, nếu có nguy hiểm, âm thầm ra tay tương trợ một phen, không đến mức để cho hai người các nàng rơi vào miệng mãnh thú.

“Chỉ có điều Hoa Kinh Vũ và tiểu nha hoàn dường như cùng nhau lạc mất.”

Thanh Trúc mở miệng lần nữa, thanh âm u hàn của Nam Cung Lăng Thiên tựa như không mang theo chút cảm tình nào: “Một cái mạng ti tiện mà thôi.”

Hắn nói xong xoay người ung ung ưu nhã rời đi, Thanh Trúc và Mặc Trúc phía sau nhanh chóng đuổi kịp cước bộ của hắn, Thanh Trúc nhìn chủ tử phía trước yêu tà như hoa Bỉ Ngạn nở, nhịn không được cẩn thận mở miệng: “Gia, người sẽ không thực sự nhìn trúng Hoa tiểu thư chứ, nàng chính là Thái tử phi Yến Vân quốc a.”

Bước chân của Nam Cung Lăng Thiên chậm rãi dừng lại, lúc quay đầu lại thì con ngươi đã sắc bén băng hàn nồng đậm lệ khí, cứ như vậy thẳng tắp nhìn chằm chằm Thanh Trúc, Thanh Trúc đã biết tự mình vượt quy, rất nhanh mở miệng: “Gia, thuộc hạ biết sai rồi, thuộc hạ đi hậu viện bổ củi một tháng là được.”

“Ừ, còn có lần sau, tự đi thủ cửa chính của vương phủ.” Thanh âm Nam Cung Lăng Thiên không mang theo tình cảm vang lên, Thanh Trúc lập tức cả mặt đau khổ, để hắn đi giữ cửa, thật là mất mặt a, mọi người đều biết hắn là thân tín của gia, bỗng nhiên đi giữ cửa chính, không phải là mọi người đều biết hắn bị gia phạt, so với việc giữ cửa lớn, hắn tình nguyện về phía sau viện bổ củi, chí ít núp trong bóng tối không ai biết, Thanh Trúc tự oán tự than, bất quá trong lòng vẫn là lẩm bẩm, gia không phải thật sự đối với vị Hoa gia tiểu thư này có hứng thú chứ, nha đầu kia lại rất đen, có lẽ gia cũng chỉ hứng thủ chút xíu mà thôi, rất nhanh liền hết, Thanh Trúc trong lòng suy nghĩ.

Về phần Hoa kinh Vũ bị tiểu hồ ly dẫn đến quẹo tới quẹo lui trong trận Bát Quái, thiếu chút nữa quẹo đến hôn mê, một người một hồ cuối cùng cũng dừng bước. Phía trước cách đó không xa, mơ hồ có ngọn đèn đang mở, Hoa Kinh Vũ không khỏi kinh ngạc, rất nhanh nhìn lại, lại nhìn thấy trước mắt có một cái sân rất lớn, tường viện xung quanh sân dùng rào trúc chắn lại, trồng rất nhiều dược thảo quý báu, trong viện có một loạt phòng trúc, lúc này hai bên phòng trúc phân biệt treo một cái đèn lồng, ngọn đèn mờ nhạt bao phủ toàn bộ tiểu viện.

Tiểu viện bốn phía dùng đá vụn hòn non bộ bày thành một trận hình Bát Quái, nếu không phải theo tiểu hồ ly tiến vào, nàng thật đúng là không biết trong này lại có động thiên khác, xem ra chỗ này ắt hẳn là nơi thế ngoại cao nhân ở.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.