Tà Vương Tuyệt Sủng Chính Phi Độc Địa

Quyển 1 - Chương 46-1: Tiểu ma vương vô sỉ không biết xấu hổ



Trên trường quyết đấu, Hoa Kinh Vũ liên tiếp dùng đao chém xuống, vẫn như cũ không có ý định dừng lại, ánh mắt nàng dường như đỏ cả lên, đột nhiên một thân ảnh màu lam cắt qua giữa không trung, giống như một sao băng chợt hiện tới, rất nhanh một chưởng chụp tới phía sau lưng của Hoa Kinh Vũ, đồng thời không ngừng truyền nội lực vào trong người Hoa Kinh Vũ, Hoa Kinh Vũ chỉ cảm thấy thần trí trong đầu xông lên, cuối cùng tỉnh táo lại, thân mình mềm nhũn, một chút khí lực cũng không có, trực tiếp ngã về phía sau, người mới tới vươn tay tiếp được nàng, ngươi vươn tay tiếp lấy nàng, chính là hoàng tử Hách Liên Hiên của Tây Lăng quốc, lúc trước Hách Liên Hiên nhìn ra Hoa Kinh Vũ có chút khác thường, giống như bị đao hồn khống chế tâm trí, nếu như tiếp tục để nàng như vậy, chỉ sợ nàng sẽ bị đao phản lại, cho nên hắn mới có thể nhanh chóng ra tay.

Hoa Thanh Phong cùng Nhan Băng nhảy lên trên đài cao, có vài người vây quanh nàng, khẩn trương hỏi: “Thế nào?”

Hoa Kinh Vũ suy yếu nhìn bọn họ, lắc đầu cười nói: “Ta không sao,” nàng nói xong đầu nghiêng một cái trực tiếp hôn mê.

Về phần Vân Ương Ương bị Hoa Kinh Vũ liên tiếp chém mấy đao, lúc này đã hôn mê bất tỉnh, chảy không ít máu, lập tức hít vào nhiều mà thở ra không bao nhiêu, thư viện sớm đã phái người mang nàng xuống cứu chữa, không biết có trở ngại hay không, bên Hoa Kinh Vũ, Hách Liên Hiên khẽ vươn tay ôm Hoa Kinh Vũ đi xuống đài cao: “Đi, đi đến chỗ của ta.”

Hách Liên Hiên ở tại Ngọc Hoàng thư viện, một mình ở một viện, Hoa Thanh Phong cùng Nhan Băng còn có đám người Khương Duy đi theo phía sau Hách Liên Hiên một đường đến chỗ ở của hắn, về phần Tư Đồ Tiểu Chiêu con ngươi khôi phục hỗn độn nhìn vào Hách Liên Hiên, lúc trước nàng có thể rõ ràng nhìn ra Hách Liên Hiên quan tâm Hoa Kinh Vũ, hoàng tử Hách Liên luôn luôn lạnh tâm lạnh tình rốt cục quan tâm đến một nữ nhân, đáng tiếc người kia lại không phải là nàng, Tư Đồ Tiểu Chiêu cắn cắn môi, im lặng đi theo phía sau đám người Hách Liên Hiên.

Mọi người xung quanh trường quyết đấu từ từ tản ra, những người này vừa giải tán vừa nghị luận, phần lớn là nói về sự tàn nhẫn của Hoa Kinh Vũ, giờ phút này, trong lòng mọi người đều biết nữ tử yếu đuối vô năng trước kia đã thay đổi tính cách rồi, nàng chẳng những tâm ngoan thủ lạt, hơn nữa còn liều mạng dây dưa, sau này bọn họ vẫn nên cẩn thận một chút thì tốt hơn.

Mộ Dung Lan nhìn Hách Liên Hiên ôm Hoa Kinh Vũ rời đi, khóe môi mấp máy, người này luôn luôn lạnh lùng, không nghĩ tới cũng có lúc mềm lòng, có hắn (HLH) quan tâm đến chuyện này, hắn (MDL) cũng không phải lo lắng.

Trong phòng của Hách Liên Hiên, Hoa Kinh Vũ được hắn bố trí ổn thoả nằm trên giường, chỉ trong chốc lát, Hoa Kinh Vũ tỉnh lại, quét mắt nhìn mọi người ở trong phòng một vòng, suy yếu cười một tiếng nói lời cảm tạ với mọi người: “Cám ơn mọi người đã quan tâm đến ta, ta không sao.”

“Không có việc gì thì chúng ta an tâm, ngươi thật đúng là liều mạng a, ngày hôm nay ngươi dọa không ít người đấy, tin tưởng những người kia sau này sẽ không tiếp tục tìm người gây phiền toái.”

Khương Duy cười ha ha nói, nhớ tới lúc trước không ít người thay đổi sắc mặt, ngược lại tâm tình vô cùng tốt, bất quá hắn cũng tán thành lời của người khác, nha đầu này thật sự rất liều mạng rồi, nếu như ai trêu chọc phải nàng, tuyệt đối không phải chuyện tốt a.

“Được rồi, các ngươi đều trở về đi, để nàng tiếp tục nằm ở chỗ này nghỉ một lát.” Hách Liên Hiên mở miệng, đám người Khương Duy gật đầu cùng Hoa Kinh Vũ nói một tiếng sau đó rời đi, ánh mắt của Tư Đồ Tiểu Chiêu nhìn lướt qua Hách Liên Hiên, thở dài một tiếng rồi rời đi. Xem ra nàng đã hết hy vọng rồi, Hách Liên Hiên căn bản không thích nàng, nàng cần gì phải tiếp tục rối rắm.

Thôi thôi, nàng chỉ là tự mình đa tình mà thôi, Tư Đồ Tiểu Chiêu cũng không vì thái độ của Hách Liên Hiên mà giận chó đánh mèo Hoa Kinh Vũ, việc này căn bản không liên quan đến Hoa Kinh Vũ.

Hoa Thanh Phong cẩn thận dặn dò Hoa Kinh Vũ một tiếng, để nàng nằm nghĩ thật tốt, lại phân phó Nhan Băng hầu hạ Hoa Kinh Vũ cho tốt, nàng quay đầu lại kêu các nàng cùng nhau trở về.

Trong phòng, chỉ còn lại Hách Liên Hiên và Hoa Kinh Vũ, còn có Nhan Băng cùng Tiểu Bạch, lúc trước Tiểu Bạch nhìn thấy Hoa Kinh Vũ bị thương, toàn thân ngu muội, cho tới bây giờ mới khôi phục lại như cũ, vừa khôi phục, nó liền ô ô kêu lên, cực kì phẫn nộ, nữ nhân chết tiệt kia dám khi dễ Tiểu Vũ Nhi nhà nó, thật sự là rất đáng giận, nó thật muốn cắn chết nữ nhân kia a, nhưng không có mệnh lệnh của Tiểu Vũ Nhi, nó không thể tùy tiện ra tay, đây là chuyện lúc trước nó cùng Tiểu Vũ Nhi đã thương lượng tốt.

Trong phòng, Nhan Băng thấy Tiểu Bạch phát hỏa, lo sợ nó ảnh hưởng đến Hoa Kinh Vũ nghỉ ngơi, nhanh chóng ôm nó đi ra ngoài, Hoa Kinh Vũ nhắm mắt lại nghỉ ngơi trong chốc lát, Hách Liên Hiên im lặng ngồi ở trên giường.

Thời gian chầm chậm đi qua, Hoa Kinh Vũ nghỉ ngơi khoảng một canh giờ, động đậy muốn đứng lên, nàng vừa động, Hách Liên Hiên liền kinh động, nâng con ngươi nhìn nàng, quan tâm nói: “Ngươi tiếp tục nằm nghĩ đi, cây đao kia của ngươi hình như có chút kỳ dị, về sau ngươi nên ít dùng nó một chút, thiếu chút nữa bị nó cắn lại rồi.”

Ngược lại Hách Liên Hiên không hỏi nhiều về nguồn gốc của cây đao kia, ai mà không có bí mật chứ, Hoa Kinh Vũ nghe Hách Liên Hiên nói xong, không nói gì thêm, theo lời nằm xuống giường, nghĩ đến lúc trước nếu không phải Hách Liên Hiên ra tay, chỉ sợ nàng sẽ bị Ẩm Huyết đao cắn lại, thật sự là rất nguy hiểm a, lúc này nàng mới cảm giác được ‘nghĩ lại mà sợ’, sau này thức thứ ba vẫn nên ít sử dụng đi, để tránh khỏi thật sự bị nó cắn lại, bất quá lúc trước nàng bị bức đến nóng nảy, cho nên mới sử dụng thức sau cùng, nàng vốn là muốn sử dụng đạn Hỏa Vân sư huynh tặng cho nàng, nhưng đạn Hỏa Vân này uy lực cực lớn, nơi này nhiều người như vậy, nếu làm người khác bị thương sẽ không tốt, về sau lại muốn dùng độc đan của sư tỷ tặng, nhưng hướng gió có chút không đúng, nếu thúc dục độc đan, chẳng những chính mình bị cắn lại, người trong thư viện chỉ sợ cũng tử thương vô số, nàng không muốn vì một mình Vân Ương Ương mà làm người khác bị thương.

Mặc dù Hoa Kinh Vũ tàn nhẫn, nhưng vì có kinh nghiệm của kiếp trước, cho nên nàng hết sức luyến tiếc tính mạng, trừ bỏ bản thân, còn có những người khác, không phải là tình huống vạn bất đắc dĩ, nàng sẽ giữ lại tính mạng của người khác: “Chuyện ngày hôm nay cám ơn ngươi, ngày sau nếu có cần, tất nhiên ta sẽ báo ân ngày hôm nay.”

“Chỉ là chuyện nhỏ, ngươi đừng nhớ kĩ.” Hách Liên Hiên ra tay cũng không phải là vì để Hoa Kinh Vũ báo ơn, chỉ là hắn không muốn nàng bị đao cắn lại, lúc ấy ngay cả nghĩ cũng không nghĩ liền ra tay.

“Bất kể như thế nào, cảm tạ vẫn nên cảm tạ.” Hoa Kinh Vũ suy yếu nói, mặc dù nàng không có tổn thương nặng nề, nhưng suy cho cùng vẫn là bị một ít vết thương nhẹ, khí lưu trong cơ thể có chút nghịch chuyển, nhất thời ngủ không được, liền dựa vào trên giường, lẳng lặng nhắm mắt lại nghỉ ngơi, ánh mặt trời ngoài cửa sổ êm dịu, bên trong một mảnh yên lặng.

Hoa Kinh Vũ nhắm mắt trong chốc lát, trong lúc lơ đãng mở mắt ra, liền nhìn thấy ánh mặt trời bao phủ trên người của vị hoàng tử Tây Lăng quốc, ánh sáng nhợt nhạt, dung mạo ôn nhu như vẽ, quần áo gấm màu lam nổi bật lên da thịt như noãn ngọc của hắn, tóc đen như tơ, được buộc bởi một cây trâm bạch ngọc, có hơn một nữa tóc thuận theo gương mặt trơn nhắn của hắn rơi xuống, khiến cho khuôn mặt của hắn thêm hoa lệ tôn quý, đó là một nam nhân ôn nhu lạnh nhạt cao quý, giống như một cây đồ phi mà nở ra hoa lê, tinh khiết cao quý, lại mang theo lãnh mạc thản nhiên, khiến người ta không tự chủ được mà bị hấp dẫn, muốn tiến lại gần.

Hách Liên Hiên vì cái nhìn đánh giá của Hoa Kinh Vũ, chậm rãi ngẩng đầu nhìn sang, ôn nhu hỏi: “Làm sao vậy?”

Hoa Kinh Vũ cười lắc đầu, thu hồi tầm mắt, thản nhiên nói: “Không có việc gì, chỉ là có chút kỳ lạ mà thôi?”

“Kỳ lạ cái gì.” Hiếm thấy Hách Liên Hiên để sách trong tay xuống, tao nhã nhìn Hoa Kinh Vũ, tựa hồ có ý bồi Hoa Kinh Vũ nói chuyện phiếm, đúng lúc Hoa Kinh Vũ cũng có hứng thú muốn nói chuyện phiếm, liền nhìn về phía Hách Liên Hiên, cười mở miệng: “Nghe nói công lực của ngươi từng đạt đến cấp tám, tại sao về sau lại thụt lùi? Còn trực tiếp rớt xuống cấp năm.”

Lời của Hoa Kinh Vũ vừa nói ra, khuôn mặt trắng nõn tuấn mỹ của Hách Liên Hiên hơi có chút u ám, trong lúc nhất thời trầm mặt không nói, lập tức Hoa Kinh Vũ có chút hối hận, có phải mình rất lỗ mãng hay không, chuyện này là cội nguồn đau đớn của Hách Liên Hiên, chính mình tự vạch áo cho người xem lưng, vậy mà lại nói đến chuyện đau lòng của người ta, thực ra nàng muốn giúp đỡ hắn, đối với một nam nhân tuấn mỹ tao nhã như vậy, nếu như võ công bị phế đi, thật sự là chuyện đáng tiếc.

“Thực xin lỗi, xem ra ta nhiều chuyện rồi.”

Hoa Kinh Vũ mở miệng, Hách Liên Hiên ngẩn ra một lúc rồi phục hồi lại tinh thần, vừa ngẩng đầu, con ngươi sâu thẳm của hắn khó nén được một tia đau lòng, trên khuôn mặt lại càng hiện thêm sầu khổ nhợt nhàng, bộ dạng này của hắn ở trong ánh mặt trời, dĩ nhiên khiến người khác nhịn không được mà đau lòng, bất quá rất nhanh hắn lại khôi phục như cũ, nhìn về phía Hoa Kinh Vũ, trầm ổn mở miệng: “Không có việc gì, đều là quá khứ, hiện tại tâm tình của ta đã bình thản rồi, lúc ấy mới thật sự là từ thiên đường rơi xuống địa ngục.”

Nghĩ đến thống khổ lúc trước của mình, đến bây giờ hắn vẫn cảm thấy như mới, thật sự trong nháy mắt là thiên đường, trong nháy mắt là địa ngục a. Từ một hoàng tử điện hạ cao cao tại thượng được ân sủng, lại rơi xuống trong bụi rậm, mọi người đều dùng ánh mắt thương hại mà nhìn hắn, lúc đầu vẫn còn thương hại, càng về sau lại có chút không chừng mực mà nhìn thẳng.

Hiên Liên Thịnh ha ha nở nụ cười, bên trong nụ cười có ẩn chứa nỗi khổ của hắn. Hoa Kinh Vũ nhìn thấy bộ dạng này của hắn, nhịn không được mở miệng an ủi: “Chẳng lẽ ngươi không có điều tra qua, vì sao nội lực của ngươi đang tốt lại đầy lùi ngàn dặm sao? Dựa theo đạo lý bình thường thì không nên phát sinh chuyện như vậy, nội lực đang tốt đột nhiên bị thụt lùi, sẽ không phải là?” Ánh mắt Hoa Kinh Vũ tối sầm một chút, lông mày có chút chau lại, nhưng cũng không nói tiếp, Hách Liên Hiên biết nàng muốn nói chính là cái gì, tiếp lời của nàng nói: “Ngươi là nói có người động tay động chân với ta, âm thầm hạ độc ta, khiến cho nội lực của ta thụt lùi sao?”

Hắn lắc đầu tự giễu: “Phụ hoàng vì điều tra rõ tình huống này, chẳng những phái ngự y trong cung giúp ta kiểm tra, còn mời một vị thần y khá nổi danh trong thiên hạ kiểm tra giúp ta, nhưng cuối cùng cũng không tra ra được có dấu hiệu trúng độc.”

Nếu như có thể tra ra chuyện trúng độc, nội lực của hắn cũng sẽ không thối lui đến cấp năm, hiện tại âm ỷ dường như lại muốn lui, Hách Liên Hiên đã chuẩn bị kỹ càng, đó chính là nội lực của bản thân hoàn toàn hóa thành hư ảo, từ nay về sau sẽ làm một phế nhân.

Hoa Kinh Vũ bảo Hách Liên Hiên đưa tay ra, nàng thay hắn bắt mạch, Hách Liên Hiên làm theo, trên giường Hoa Kinh Vũ bắt mạch cho Hách Liên Hiên, trong phòng một mảnh yên lặng, ai cũng không nói gì, Hách Liên Hiên nhìn Hoa Kinh Vũ trong khoảng cách gần như vậy, phát hiện vị tiểu thư Hoa gia này thật ra cũng rất xinh đẹp, mắt to, cái mũi, cái miệng nhỏ nhắn, hơn nữa thần thái tự tin, nữ nhân này một chút cũng không xấu, mặc dù có chút ác độc, vậy thì như thế nào, không người nào là toàn vẹn, làm sao mọi người đều thập toàn thập mỹ, xem ra lời đồn là không đúng.

Hách Liên Hiên hơi thất thần, Hoa Kinh Vũ bắt mạch xong, lại thay đổi một tay xem mạch, vẻ mặt của nàng có một chút hoang mang, Hách Liên Hiên nhìn vẻ mặt của nàng, ôn nhu nở nụ cười, xem ra Hoa Kinh Vũ cũng không tra ra được gì.

“Có phải không điều tra được gì?” Hách Liên Hiên tao nhã mở miệng, chậm rãi thu hồi tay, tuy rằng trong lòng đã sớm biết, chính là vẫn có một chút đau lòng, mặc dù bản thân thờ ơ không để ý, chính là mỗi lần gặp chuyện như vậy, hắn vẫn cảm thấy thất vọng, cái này giống như vết sẹo cũ lại chảy máu, rất đau.

Hoa Kinh Vũ không hề bỏ qua nét mặt buồn lòng của Hách Liên Hiên, còn có đôi mắt thoáng u ám, nàng ngẩng đầu lên nhìn Hách Liên Hiên, trầm ổn nói: “Theo như mạch tượng của ngươi là không có trúng độc, một chút việc đều không có, nhưng ta lại cảm thấy mạch tượng của ngươi là mạch giả, người bình thường chỉ sợ không tưởng tượng được lại có chuyện như vậy, dùng mạch giả để che dấu mạch chính.”

“Mạch giả?” Sắc mặt Hách Liên Hiên lập tức u ám, sát khí tỏa ra khắp nơi, một khắc trước hắn thật ôn nhu, nhưng giờ phút này quanh người lại tỏa ra lạnh lẽo, thân là Tây Lăng hoàng tử tôn quý nhất, tuy nhìn bề ngoài Hách Liên Hiên ôn nhu vô hại, nhưng sự thật là hắn lãnh khốc vô tình cùng với thủ đoạn độc ác mà hắn che dấu bấy lâu. Giờ phút này hắn lại lộ ra sát khí, ánh mắt lạnh như băng, khóe môi mím chặt thành một đường, ngón tay thon dài nắm chặt lại đứng lên, đầu ngón tay xanh trắng, gân xanh nổi lên: “Không nghĩ tới có người dám động thủ với ta, còn dùng mạch giả.”

Kỳ thật hắn vẫn hoài nghi là có người hại hắn, cho nên mới làm cho nội lực của hắn giảm xuống, mục đích của người này là muốn hắn trở thành phế vật, Hách Liên Hiên hung hăng nắm chặt tay, nắm tay hướng về phía bình phong, bình phong vỡ nát.

Ngoài phòng Nhan Băng nghe được động tĩnh bên trong, nhanh chóng ôm Tiểu Bạch đi vào, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Hách Liên hoàng tử cực kì tức giận, lúc này Hách Liên Hiên thật sự rất dọa người, ánh mắt màu đỏ, khóe môi nhếch, quanh thân không ngừng tỏa ra sát khí, tràn ngập cả phòng, trong phòng một mảnh lạnh lẽo, Nhan Băng không khỏi bất an, Hách Liên hoàng tử làm sao vậy, chẳng lẽ tiểu thư trêu chọc hắn.

Hoa Kinh Vũ liếc mắt nhìn Nhan Băng một cái, làm cho Nhan Băng ôm Tiểu Bạch đi ra ngoài, Nhan Băng cắn răng còn muốn nói cái gì, Hoa Kinh Vũ nâng mắt ý bảo nàng đi ra ngoài trước, cuối cùng Nhan Băng lo lắng đi ra ngoài, trong phòng Hách Liên Hiên đang kiềm chế tức giận, nâng mắt tràn đầy xin lỗi nhìn Hoa Kinh Vũ mở miệng: “Ngại quá, đã làm cho ngươi sợ.”

Hoa Kinh Vũ lắc đầu: “Không có việc gì, bất luận là ai gặp phải chuyện như vậy đều không tránh khỏi tức giận.”

“Ta không nghĩ tới sẽ có người dám hại ta, thật sự làm cho ta thất vọng đau khổ.” Ánh mắt Hách Liên Hiên mơ màng, đến tột cùng là người phương nào dám hại hắn, hiện tại đã biết chuyện này, quyết sẽ không thể mặc kệ, hắn nhìn xem đến tột cùng là ai muốn hại hắn.

Hách Liên Hiên nghĩ tới một đêm kia hắn đã từng tiếp xúc với một người, đều là người bình thường hắn hay tiếp xúc, hết thảy đều không có gì khác thường, nguyên nhân chính là hắn quen thuộc với người kia, cho nên hắn không có để ý, xem ra là người bên cạnh hắn hại hắn, người này mặc kệ là ai, đều là thương tổn hắn rất lớn, ha hả, Hách Liên Hiên nở nụ cười, tiếng cười tràn đầy thê lương, loại cảm giác bị người thân hãm hại, hắn thống khổ mấy ngày nay, bọn họ đang làm cái gì, có phải hay không đang lén chúc mừng thắng lợi.

Hoa Kinh Vũ nhìn Hách Liên Hiên tức giận, nhìn hắn đau đớn, nhìn ánh mắt tuyệt vọng của hắn, trong lòng ít nhiều cũng đã hiểu được, việc Hách Liên Hiên bị hạ độc nói không chừng là do người trong hoàng thất Tây Lăng quốc làm, cho nên Hách Liên Hiên mới đau lòng tuyệt vọng như vậy, bị người thân làm hại cảm giác cũng không dễ chịu gì.

Hoa Kinh Vũ cầm tay Hách Liên Hiên, ôn hòa nói: “Hách Liên Hiên, bây giờ ngươi đừng suy nghĩ chuyện này, trước mắt phải giải được mạch giả đã, nếu giải được mạch này, thì có thể theo mạch tượng của ngươi tra ra được nguyên nhân nội lực của ngươi bị giảm, sau lưng phải là một cao nhân rất cao minh, hạ trên người của ngươi cùng lúc hai loại độc, một loại làm cho nội lực của ngươi mất đi, có thể là hóa công tán. Một loại khác đó là làm cho cơ thể ngươi tạo ra một loại mạch giả, như vậy có thể dùng mạch giả, người bình thường không tra ra được, như vậy ngươi mới bị trúng chiêu.”

Nàng sở dĩ có thể tra ra, chính là do nàng đã học thuộc lòng sách thiên hạ độc cương của sư phụ, thiên hạ độc cương ghi lại một loại độc, có thể khiến người sinh ra giả mạch, nhưng loại độc này vô sắc vô vị, không hại đến thân thể làm cho người ta nhìn không ra đó là độc dược, nó chỉ có thể hình thành giả mạch.

Hách Liên Hiên nghe lời Hoa Kinh Vũ nói xong, kiềm chế lửa giận trong lòng, đợi cho hắn bình tĩnh, giống như lúc trước một Hách Liên Hiên ôn nhu tuấn mỹ cao quý, phong thái nhẹ nhàng, chẳng qua nhìn hắn lạnh lùng hơn bình thường, nhưng mà lúc hắn nhìn Hoa Kinh Vũ, không còn sự lạnh lùng, chỉ còn lại sự ôn nhu.

“Vũ Nhi, ngươi có biện pháp giải loại mạch giả này không.”

Hoa Kinh Vũ suy nghĩ một chút nói: “Giải thì có thể, chính là muốn điều chế thuốc thì trong thời gian ngắn sẽ không tìm thấy dược liệu, cho nên ta viết cho ngươi phương thuốc, ngươi có thể ra lệnh cho thủ hạ đi tìm, chỉ cần tìm được dược liệu, ngươi mang đến, ta có thể lập tức thay ngươi điều chế giải dược giải mạch giả, chỉ cần giải được mạch giả, mới có thể giải được các loại độc khác.”

“Được.” Hách Liên Hiên trầm ổn trả lời, Hoa Kinh Vũ lập tức đứng dậy xuống giường, Hách Liên Hiên nhớ tới chuyện nàng bị thương, thân thể còn yếu, liền lên tiếng ngăn cản: “Ngươi đừng đi thân thể còn yếu, để ta đi lấy, kinh mạch đã bị thương, nên nghỉ ngơi nhiều một chút.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.