Tà Vương Tuyệt Sủng Cuồng Phi

Chương 100: 【80】Khai ân ngoài vòng pháp luật



Đối với chuyện san bằng Cửu Liên sơn, Vô Ưu chỉ thản nhiên nhíu mày, không nói gì, chậm rãi uống trà, cũng không quá quan tâm.

Hôm nay không biết bị làm sao, tâm tình cũng không tốt, hiện tại ngay cả trà đang uống, rõ ràng giống trước kia như đúc, nhưng hôm nay uống, mùi vị lại không giống.

"Thúy Thúy!"

Thúy Thúy thấy Vô Ưu chủ động kêu nàng, trong lòng vô cùng vui vẻ, tiến lên, "Tiểu thư, là muốn ăn điểm tâm, hay là?"

"Không phải, nước trà này, không giống mấy ngày trước đây?"

Thúy Thúy vội vàng lắc đầu, "Không có, đều là nước suối trong núi, do Vương Gia để cho người ta vận chuyển tới, là ta tự mình xem, tự mình ngâm!"

Vô Ưu không nói gì.

Không đúng chỗ nào vậy? "Tiểu thư, làm sao vậy?"

Vô Ưu lắc đầu, "Không có việc gì, rất tốt!"

Thúy Thúy không hiểu, lại không dám hỏi nhiều, đứng nghiêm một bên, cúi đầu.

Ngoài cửa, xe ngựa đã chuẩn bị xong, Cung Nhất lập tức đi vào, "Quận chúa, có thể lên đường!"

Vô Ưu đột nhiên che lỗ mũi lại, gầm lên, "Cung Nhất, ngươi bôi cái gì lên người, mau lui ra ngoài, khó ngửi chết!"

Cung Nhất kinh ngạc, vừa định giải thích mình không có bôi cái gì, Cung Nhị vội vàng tiến lên, kéo Cung Nhất lui ra bên ngoài.

"Cung Nhị, ngươi kéo ta làm gì?"

Cung Nhị hít sâu một cái, "Ngươi không phát hiện, hôm nay tâm tình Quận chúa không tốt, còn dám mạnh miệng, chán sống rồi hả!"

Cung Nhất nghe vậy, cứng họng.

Tâm tình Vô Ưu không tốt, làm sao hắn không nhìn ra, vội hỏi Cung Nhị, "Trên người ta có mùi gì sao?"

Cung Nhị dùng sức hít hà, "Không có!"

Cung Nhất mừng rỡ, "Ta đã nói là không có!"

"Nhưng mà, Quận chúa nói ngươi bôi cái gì lên người, khó ngửi, ngươi chính là bôi đồ gì đó khó ngửi, yên lặng chịu đựng đi!"

Trong lòng Cung Nhất nghẹn toàn ác khí, đành đau thương.

Cung Nhị nhìn, tâm tình thật tốt, vỗ vỗ bả vai Cung Nhất, "Không nên oán giận, không nên không phục, ở trong lòng vương gia, trừ Quận chúa, cái gì cũng không quan trọng, chuyện chúng ta phải làm, không để cho Quận chúa ngột ngạt!"

Cung Nhất hít khí, "Ta hiểu, ta cũng không có việc gì, chỉ là cảm thấy, hôm nay Quận chúa là lạ, cũng không biết có phải hay không. . . . . ."

Là cái gì, Cung Nhất lập tức không nghĩ ra được.

Cung Nhị bật cười, vỗ vỗ bả vai huynh đệ tốt, "Đừng suy nghĩ, khẩn trương làm việc, một hồi sẽ lên đường!"

"Vương Gia đâu?" Cung Nhất hỏi.

Cung Nhị nhìn Cung Nhất một cái, "Đây là chuyện ngươi nên hỏi sao?"

Cung Nhất nhất thời hiểu, mình phạm vào kiêng kỵ, vội che miệng, "Cái gì ta cũng không nói, ngươi cũng không nghe thấy cái gì!"

Trong phòng. d-iễn đ-àn L-ê Q-Uý đ-ôn

Vô Ưu nghiêng đầu, lười biếng dựa vào ghế, Phong Thành Quang đi tới, vội hỏi, "Nha đầu, sao thế, bị ốm hả?"

Vô Ưu lắc đầu, "Không có, chỉ là, chỉ là có chút, uể oải. . . . . ."

Vì sao lại nói không nên lời.

Hôm nay rốt cuộc làm sao vậy?

Vô Ưu tự hỏi, thời tiết rất tốt, mọi người, cũng không có gì thay đổi, giống như hôm qua, nhưng vì cái gì, trong lòng lại nôn nóng.

Chẳng lẽ là đêm qua, quá kích động?

Nhưng cũng không đúng, tối hôm qua, nàng ngủ rất tốt! "Làm sao vậy? Nếu không, ta bắt mạch cho ngươi?" Phong Thành Quang vội hỏi.

"Bắt mạch cái gì, ta lại không bệnh!" Vô Ưu nói xong, lại dựa vào ghế, lười biếng nhắm hai mắt lại.

Phong Thành Quang muốn nói gì đó, Vô Ưu lạnh nhạt nói, "Đừng nói chuyện, phiền!"

Phong Thành Quang nhíu mày, thật sự là kỳ quái, hôm qua còn rất tốt, thế nào hôm nay lại. . . . . .

Muốn hỏi rõ ràng, Cung Ly Lạc bước nhanh tới, "Ưu nhi, chuẩn bị xong chưa, chúng ta bắt đầu lên đường!"

Vô Ưu lười biếng mở mắt, trong nháy mắt nhìn thấy Cung Ly Lạc, tâm tình tốt không ít, cười gật đầu, "Chuẩn bị xong, chúng ta đi thôi!"

Cung Ly Lạc dắt Vô Ưu lên xe ngựa, Phong Thành Quang đuổi theo, lên xe ngựa phía sau, Thúy Thúy ngồi với Vô Ưu, Cung Ly Lạc ở ngoài xe, nhìn phong cảnh từ từ biến hóa, Thúy Thúy nở một nụ cười.

Nàng có tài đức gì, lại may mắn như vậy.

Bên trong xe ngựa.

Vô Ưu nhíu mày.

" Làm sao vậy?" Cung Ly Lạc vội hỏi.

"Hơi nhức đầu, tâm tình phiền não, ca ca, ngươi giúp ta day day huyệt thái dương!" Vô Ưu dựa vào trong ngực Cung Ly Lạc, nói chuyện cũng có chút hữu khí vô lực.

Cung Ly Lạc bị dọa sợ không nhẹ, "Có lẽ đêm qua ta quá càn rỡ, làm thân thể ngươi bị thương?"

Rõ ràng mỗi lần đều đã nhắc nhở chính mình, không thể càn rỡ, nhưng Vô Ưu tốt đẹp như vậy, đầu óc liền trống rỗng, cái gì cũng không nhớ, chỉ muốn hung hăng yêu nàng.

Vô Ưu khẽ lắc đầu, "Không phải!"

"Thật sự không phải?"

Vô Ưu gật đầu.

"Ưu nhi, nếu không, để Phong tiền bối bắt mạch cho ngươi, nhưng ngàn vạn lần không được là bị bệnh!"

Vô Ưu vốn muốn cự tuyệt, nhưng thấy Cung Ly Lạc khẩn trương như vậy, gật đầu một cái, "Vậy chờ đến trấn nhỏ kế tiếp, để cho hắn bắt mạch cho ta đi, lúc này, ai ta cũng không muốn nhìn thấy!"

Được rồi, nàng lại làm kiêu.

Nhưng, thật không muốn gặp bất cứ kẻ nào, chỉ muốn ở trong ngực Cung Ly Lạc như vậy, chuyện gì cũng không làm, cứ dựa vào hắn như vậy.

Có thể, thật sự bị bệnh.

"Tốt!"

Cung Ly Lạc nói xong, buông lỏng mái tóc dài ra cho Vô Ưu, một tay nhẹ nhàng xoa bóp huyệt thái dương cho Vô Ưu, một tay phe phẩy cây quạt.

" Lực đạo như thế nào, nhẹ, hay là nặng?"

"Vừa vặn!"

"Gió, có muốn lớn một chút hay không?"

Vô Ưu lắc đầu, đưa tay vòng chắc eo Cung Ly Lạc, nhắm mắt lại.

Cung Ly Lạc nhìn Vô Ưu lệ thuộc vào hắn như vậy, trong nháy mắt thỏa mãn.

Cái hắn muốn, thật ra cũng không nhiều.

Chỉ mong năm tháng yên tĩnh, bên nhau đến già.

Hắn chỉ muốn cùng Vô Ưu trường trường cửu cửu sống tiếp như vậy, không xa không rời.

Mộ Dung Triết nằm mơ cũng không nghĩ tới, lần này, người hắn muốn chặn giết là Cung Ly Lạc, Lạc vương Đông quốc.

Ngồi ở chủ vị phòng nghị sự, nhìn huynh đệ phía dưới, "Các ngươi mau mang theo gia quyến từ mật đạo rời đi đi, về sau Cửu Liên sơn không còn sơn tặc!"

"Đại ca. . . . . ."

Mộ Dung Triết khẽ thở dài một cái, "Ta cho rằng, tới, chỉ là một người vô nhân đạo, chém giết vô thường, lòng dạ độc ác, người có tội đáng chết vạn lần, nhưng không nghĩ tới đường đường là Lạc vương!"

Cung Ly Lạc, Mộ Dung Triết hắn không chọc nổi.

Cũng không dám chọc.

Hôm nay Cung Ly Lạc ra lệnh, muốn san bằng Cửu Liên sơn.

Mộ Dung Triết hắn chết không có gì đáng tiếc, nhưng, già trẻ phụ nữ và trẻ con trong núi, họ chưa bao giờ làm chuyện thương thiên hại lý, họ không đáng chết.

"Đại ca, ngươi không đi, chúng ta cũng sẽ không đi, cho dù chúng ta chết, cũng phải chết cùng một chỗ với đại ca!"

Không có đại ca, cũng không có Cửu Liên sơn, những năm này bọn họ lại càng không phải áo cơm không lo.

Lúc nguy nan, bọn họ tuyệt đối không thể làm tiểu nhân vong ân phụ nghĩa.

Mộ Dung Triết nhìn thủ hạ, từng huynh đệ một thề muốn cùng hắn vào nơi nước sôi lửa bỏng, "Đã như vậy, chúng ta đi cầu kiến Lạc vương, chỉ mong, chỉ mong. . . . . ."

Lạc vương sẽ cho đường sống.

"Đại ca, chúng ta đi cùng ngươi!"

"Tốt!"

Nhưng, Mộ Dung Triết nghĩ sai rồi.

Cung Ly Lạc phái rất nhiều người, vây quanh Cửu Liên sơn, hoàn toàn không có đường để cho hắn đi ra ngoài, đi gặp Cung Ly Lạc.

"Các vị đại ca, tại hạ Mộ Dung Triết, cầu kiến Lạc vương!"

Không người nào trả lời, nhưng Mộ Dung Triết biết, phía trước, có rất nhiều người mai phục, nếu hắn hành động thiếu suy nghĩ, hắn và các huynh đệ hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

Suy nghĩ chốc lát, "Các vị đại ca, cầu xin các vị báo tin cho Lạc vương, Mộ Dung Triết có chuyện quan trọng cần bẩm báo với Lạc vương!"

Không có ai đáp lại, nhưng, Mộ Dung Triết biết, những chỗ tối không nhìn thấy, có người giám thị từng cử động của hắn, thậm chí Cửu Liên sơn, hiện giờ vẫn chưa động thủ, vì không nhận được mệnh lệnh của Cung Ly Lạc.

Cho nên, hắn phải thấy mặt Cung Ly Lạc, vì những người ở Cửu Liên sơn, cầu xin con đường sống.

Lúc đoàn người Cung Ly Lạc đến gần Cửu Liên sơn.

Cung Nhất lập tức tiến lên, "Chủ tử, đến Cửu Liên sơn rồi!"

Cung Ly Lạc vừa muốn mở miệng nói chuyện, thấy Vô Ưu hình như ngủ không được thoải mái, chân mày nhíu lại, vội vàng cách không truyền âm, "Đi xuống, tự xem mà làm!"

Cung Nhất kinh ngạc.

Là bảo hắn công, hay là không công?

Là san bằng, hay là không san bằng?

Hắn lên trước hỏi thăm, cảm thấy, đêm qua bọn họ nhìn thấy, chưa chắc là thật.

Hoặc có lẽ, Cung Nhất nghĩ, hắn không muốn động thủ với người già, phụ nữ và trẻ nhỏ tay không tấc sắt.

Kiên trì tiến lên, "Chủ tử, thủ lĩnh thổ phỉ, nói, muốn gặp ngài. . . . . ."

"Cút. . . . . ."

Bên trong xe ngựa, truyền ra âm thanh âm lãnh phẫn nộ của Cung Ly Lạc.

Cung Nhất kinh hãi, nhanh chóng lui ra.

Đi tìm Cung Nhị thương lượng.

Bên trong xe ngựa. dien dan l+ê Q+u+ý Đ+Ô+n

Vô Ưu mở mắt ra, kinh ngạc nhìn Cung Ly Lạc, " Làm sao vậy, người nào chọc ngươi tức giận?"

"Không có, có phải đánh thức ngươi hay không!"

Vô Ưu lắc đầu, "Không phải, chính là không ngủ được, ca ca, ta muốn cởi ngựa, ngươi dẫn ta đi cởi ngựa đi!"

"Tốt!"

Cung Ly Lạc nói xong, xuống xe ngựa đi an bài, Vô Ưu kéo tay Cung Ly Lạc, "Chúng ta đi cùng nhau!"

Cung Ly Lạc cười, gật đầu.

Hắn thích Vô Ưu lệ thuộc vào hắn như vậy.

Cực kỳ thích.

Nhìn từng con từng con tuấn mã, Vô Ưu không khỏi cảm thán, quyền thế thật sự là một thứ tốt.

Mới ít thời gian, đã có người dắt ba bốn mươi con ngựa tới đây, để cho bọn họ lựa chọn.

Vô Ưu nhìn cẩn thận, nhìn xung quanh, tiện tay chỉ, "Con kia đi!"

"Tốt!"

Một câu nghi vấn, một câu phản bác cũng không có.

Hai người cùng cưỡi một con ngựa, Vô Ưu dựa vào trong ngực Cung Ly Lạc, nhìn thanh sơn lục thảo.

"Không ngờ, những thổ phỉ này lại còn rất tinh mắt, tìm chỗ tốt như vậy an cư!"

"Ngươi thích?"

Vô Ưu khẽ lắc đầu, "Chưa nói có thích hay không, chính là cảm thấy, phong cảnh nơi này rất tốt, nếu lây dính máu tanh, sợ là sẽ không còn như vậy!"

Vô Ưu nói xong, cười.

Nơi sơn tặc chạy trốn, có thể sạch sẽ?

"Ưu nhi. . . . . ."

"Ừm!"

"Nhưng hi vọng, ta không cần ra tay?"

Vô Ưu bật cười, "Ca ca, vẫn là câu nói kia, cho dù ngươi làm cái gì, ta đều ủng hộ ngươi!"

Tốt cũng được, xấu cũng được, cho dù Cung Ly Lạc như thế nào, chỉ cần hắn vẫn thích nàng, cưng chiều nàng, che chở nàng, yêu thương nàng.

Cung Ly Lạc hôn nhẹ lên tóc Vô Ưu, "Này Ưu nhi. . . . . ."

"Chủ tử!"

Cung Nhất đứng ở bên cạnh Cung Ly Lạc thấp giọng kêu.

Cung Ly Lạc nghiêng đầu nhìn, mày nhẹ nhíu lại, "Chuyện gì?"

"Thủ lĩnh tặc phỉ, nói có chuyện quan trọng muốn bẩm báo với chủ tử, mà thuộc hạ, đêm qua điều tra được, hình như cùng thực tế, có điều không khớp!"

"Nói như thế nào?"

"Đêm qua, lúc thuộc hạ cùng Cung Nhị đến, thủ lĩnh tặc phỉ xác thực cùng thủ hạ thương lượng muốn giết chúng ta, nhưng, hôm nay thuộc hạ phát hiện, bọn họ cũng không có nhiều người biết võ công, ngược lại người già, phụ nữ và trẻ nhỏ, người tay không tấc sắt tương đối nhiều!"

Cung Ly Lạc nhíu mày, "Cho nên. . . . . ."

"Thuộc hạ không dám!"

Cung Ly Lạc khẽ khoát tay, "Đi dẫn người tới đây!"

Cung Nhất mừng rỡ, "Dạ!"

May mắn, không có gây thành đại họa.

Lần đầu tiên lúc Mộ Dung Triết nhìn thấy Vô Ưu, Vô Ưu đang vùi trong ngực Cung Ly Lạc, híp mắt, thoải mái tự nhiên.

Cao quý khiến cho hắn không dám nhìn thẳng, vội cúi đầu.

"Thảo dân tham kiến Lạc vương!"

Cung Ly Lạc khẽ nhíu lông mày, "Đi xuống đi!"

Mộ Dung Triết kinh hãi, vội kêu, "Lạc vương, thảo dân không biết là Lạc vương, hơn nữa, cũng không còn tính toán chặn giết Lạc vương, là hắc y nhân đêm qua, cho thảo dân tin tức sai, cho nên. . . . . ."

"Một người, dũng khí gánh chịu sai lầm cũng không có, số mạng của ngươi cũng vẻn vẹn ở đây, trở về canh giữ Cửu Liên sơn, Bổn vương không hy vọng, sau ngày hôm nay, trên con đường này, còn có một ổ tặc phỉ!"

"Dạ!"

Cung Ly Lạc không để ý Mộ Dung Triết, kéo chặt dây cương, "Hí. . . . . ."

Lúc đi ngang qua Mộ Dung Triết, Vô Ưu khẽ nhíu mày, âm thanh lạnh nhạt nói: "Ta nói, mùi vị hương liệu trên người ngươi không tệ, sao không cùng những thuộc hạ của ngươi, dùng hương liệu làm nghề kiếm sống?"

Mộ Dung Triết đứng tại chỗ, rất lâu sau đó.

Dùng hương liệu làm nghề kiếm sống.

Xác thực, Cửu Liên sơn có nhiều hương thảo.

Ngẩng đầu, nhìn người rời đi, Mộ Dung Triết thở ra một hơi thật dài.

Gần như thiếu chút nữa, Cửu Liên sơn thật sự sẽ không còn tồn tại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.