Tà Vương Tuyệt Sủng Cuồng Phi

Chương 34: Chân tướng năm đó



Thời buổi loạn lạc, không chỉ có nam nhân ở trong chiến trường, mà nữ nhân cũng ở trong chiến trường.

Cung Ly Lạc ôm Vô Ưu nhảy lên nóc nhà, nhảy mấy cái, chỉ chốc lát, đã yên lặng không một tiếng động tiến vào hoàng cung, không bị người nào phát hiện.

Vô Ưu thấy Cung Ly Lạc chạy như vậy là có mục đích, kinh ngạc, "Ca ca, chúng ta đi đâu vậy?"

"Vị Ương Cung bị cháy, hoàng hậu đang ở Hoan Hỉ cung!"

Vô Ưu cười, cũng không hỏi nhiều.

Hoan Hỉ cung.

Hoan Hỉ công chúa cố gắng nằm ở trên giường, dù là lư hương, hương nhang ít ỏi, cũng không che đậy được mùi hôi tản ra từ trên người nàng.

Hoàng hậu trốn ở phía dưới giường lớn, cả người run lẩy bẩy, làm gì còn đoan trang uy nghiêm như những ngày trước, mà Hoàng đế Cung Diệu, lại có thể chưa từng phái người tới đây nhìn một cái, vô cùng lạnh nhạt.

Vừa tiến vào đại điện, chân mày Vô Ưu nhíu lại, Cung Ly Lạc từ trong ngực lấy ra một túi thơm, "Đặt dưới lỗ mũi, cũng sẽ không ngửi thấy mùi khó ngửi!"

Vô Ưu nhận lấy, nhìn túi thơm có đường may khó coi, vải vóc đã sớm trắng bệch, rõ ràng đã giặt nhiều lần, nhất thời nở một nụ cười, "Ta cho là ngươi đã sớm làm mất!"

"Vô Ưu đưa, tất nhiên phải dùng cả đời!"

Vô Ưu nở một nụ cười.

Trái tim, ấm áp.

Trong đại điện, cũng không có cung tỳ thái giám.

Thế gian vốn chính là như vậy, lúc ngươi được sủng ái, tất cả mọi người nịnh bợ ngươi... khi ngươi không có gì cả, ai cũng không để ý đến ngươi.

Hai người đứng ở bên giường, nhìn Hoan Hỉ công chúa ngủ mê man, Vô Ưu thản nhiên nói, "Ca ca, ngươi nói, hiện tại ta bóp chặt cổ nàng, vừa dùng lực, có thể bóp gãy cổ nàng hay không?"

"Sẽ!"

Vô Ưu cười, "Ca ca, nếu không, ta thử một chút!"

"Sẽ bẩn tay của ngươi, để cho ta!" Cung Ly Lạc nói xong, đi về phía trước.

Hoàng hậu trốn ở dưới sàng hét lên một tiếng, từ dưới sàng xông ra, "Không cho ngươi làm tổn thương Hoan Hỉ của ta, có thù hận gì, các ngươi cứ nhằm vào ta!"

Vô Ưu cười lạnh, "Cũng không có gì, chỉ cần hoàng hậu nương nương ngươi, cho chúng ta đáp án hài lòng, chúng ta không những không làm con gái của ngươi bị thương, thậm chí, còn có thể giúp một chút, ngươi nghĩ đi, rồi hãy trả lời!"

Vô Ưu nói xong, từ trong ngực lấy ra một chiếc bình.

"Ngươi. . . . . ."

Dù gì Hoàng hậu cũng ở trong hoàng cung ba mươi năm, có gì không hiểu.

Càng hiểu rõ, Hoan Hỉ trúng độc, Vô Ưu hoặc là Cung Ly Lạc tuyệt đối không thoát khỏi liên quan.

"Hoàng hậu, ngươi cần phải hiểu rõ!" Vô Ưu nói xong, lắc lư chiếc bình trong tay nàng, "Thuốc giải chỉ có nhiêu đây, nếu muộn, cũng không có phần của ngươi!"

Hoàng hậu nhìn bình sứ trong tay Vô Ưu, lại nhìn người trên giường, đã từng vui vẻ, xinh đẹp động lòng người, hôm nay Hoan Hỉ cả người tản ra mùi hôi thối, nuốt một ngụm nước bọt, "Được, các ngươi muốn hỏi cái gì, hỏi đi!"

Vô Ưu nhìn Cung Ly Lạc, đổ một viên thuốc ra, đặt ngay giữa ngón tay.

Cung Ly Lạc mới thản nhiên mở miệng, "Năm đó, Bổn vương thật sự là sinh non sao?"

Hoàng hậu chê cười, "Sinh non? Cả Đông quốc đều là của hoàng thượng, hắn nói Đông quốc tròn, ai dám nói là dẹp, Lạc vương, ngươi cứ nói đi?"

"Mẫu phi của ta, năm đó rời khỏi lãnh cung hậu, rốt cuộc đi nơi nào?"

Hoàng hậu nhìn Cung Ly Lạc, "Lạc vương, chuyện này, ngươi phải đi hỏi hoàng thượng, thử hỏi, ở Đông quốc, trừ hoàng đế, ai có thể làm một người sống biến mất?"

"Mười năm trước, là ngươi phái người tới ám sát Bổn vương và Vô Ưu?"

Hoàng hậu nở một nụ cười, "Lạc vương, ngươi cho rằng, năm đó ngươi, có thể tạo thành mối đe dọa cho ta sao?"

Một không mẫu phi, không có gia tộc giúp đỡ đoạt vị trí hoàng tử, nàng cần gì phải để ở trong mắt, nhiều nhất, cũng chỉ là mượn sức thôi.

Trong lúc nhất thời, Vô Ưu và Cung Ly Lạc đã hiểu.

Những người năm đó, nhất định do hoàng đế phái tới, hơn nữa, khi đó, Cung Thịnh đã là thái tử.

Hắn tình nguyện mượn sức Cung Ly Lạc, cũng sẽ không tính kế diệt trừ Cung Ly Lạc.

Một khi chuyện bị bại lộ, vị trí thái tử của Cung Thịnh. . . . . .

Vô Ưu kéo Cung Ly Lạc, "Ca ca, ta đã biết, chúng ta trở về thôi!"

Cung Ly Lạc không nói gì, lại cầm tay Vô Ưu thật chặt, hai người thỏa mãn đi ra ngoài.

Hoàng hậu vội vàng kêu, "Thuốc giải của Hoan Hỉ. . . . . ."

"Đã đút!"

Đi ra khỏi Hoan Hỉ cung, Vô Ưu chợt nói với Cung Ly Lạc, "Ca ca, chúng ta đi đến chỗ ở trước kia xem một chút đi, được không?"

"Tốt!"

Nắm tay, đi về phía trước, để lại bóng dáng uốn lượn.

"Ca ca, ngươi nghĩ rõ rồi sao?" Vô Ưu hỏi.

Cung Ly Lạc gật đầu, "Nghĩ rõ rồi, không do dự nữa!"

"Ca ca, ta ủng hộ ngươi!"

Trở lại Lạc vương phủ. lê, quý. đôn

"Vương Gia!"

Cung Ly Lạc nhìn ảnh vệ, "Nói!"

"Khởi bẩm Vương Gia, Tam quốc, mỗi quốc còn dẫn theo một công chúa, tin tức nói, là tới vì cùng Vương Gia, hòa thân!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.