Tà Vương Tuyệt Sủng Cuồng Phi

Chương 88



Khách điếm.

Vô Ưu nghe những lời bẩm báo đầy căm phẫn của Cung Nhất, nhếch môi nở một nụ cười, "Cung Nhất, một tham quan, một thủ lĩch tặc, ngươi cũng xử lý không tốt, bên cạnh ca ca, vị trí thị vệ quan trọng nhất, có thể gối đầu bàn bạc lại!"

Cung Nhất nghe vậy, đã hiểu ý tứ của Vô Ưu.

"Quận chúa yên tâm, Cung Nhất biết phải làm sao!"

Đêm khuya.

Hai nhóm người lặng yên không một tiếng động từ khách điếm chạy ra ngoài.

Hai người đi Âu Dương phủ, một người đi nha môn.

Cung Nhất lẻn vào nha môn, rất nhanh tìm được phòng ngủ của phủ nha đại nhân, nghe tiếng rên rỉ trong phòng, Cung Nhất phẫn nộ, đạp cửa mà vào, phủ nha đại nhân, trong tiếng kinh hô của tiểu thiếp, đưa hai người lên tây thiên.

Âu Dương phủ.

Âu Dương Minh Ngọc nhìn hộp gấm trong ngực, thật lâu không nói gì.

Vào giờ phút này, nói gì, Âu Dương Minh Ngọc Đô đều cảm thấy, vô cùng vô lực.

Hợp tác cùng Cung Ly Lạc, xem ra là bị nhỡ rồi.

Nhưng. . . . . .

Âu Dương gia một mực đồn đãi về Phượng Đảm, ban đầu lúc phụ thân dẫn hắn đến xem, vẫn còn.

Cùng một vị trí, cùng một hộp gấm, tại sao nói không có, thì không có?

Có gì đó không đúng.

Tuyệt đối có gì đó không đúng.

Nhưng mà, rốt cuộc không đúng ở chỗ nào, Âu Dương Minh Ngọc một câu cũng nói không nên lời.

"Chủ tử, đêm đã khuya, sớm đi nghỉ ngơi thôi!"

Âu Dương Minh Ngọc gật đầu, đứng dậy cất kỹ hộp gấm.

Xoay người ra khỏi thư phòng.

Sau khi Âu Dương Minh Ngọc rời đi không lâu, Vô Ưu cùng Cung Ly Lạc xuất hiện tại thư phòng, nhìn thấy hộp gấm trên giá.

Vô Ưu cảm thấy có gì đó không đúng.

Phượng Đảm, quý trọng như vậy, tại sao lại cất ở một chỗ nổi bật như vậy?

"Ca ca. . . . . ."

"Hả?"

Vô Ưu cũng không biết phải nói gì, cầm hộp gấm lên, cẩn thận xem xét.

Lại lắc lắc. d!ien d!an l$e qu$y do$n

"Ca ca, hộp gấm này có vấn đề!"

Cung Ly Lạc nghe vậy, "Ưu nhi, trước tiên chúng ta mang hộp gấm về nghiên cứu!"

"Tốt!"

Ôm hộp gấm trở lại khách điếm.

Vô Ưu cùng Cung Ly Lạc nhìn hộp gấm hoa lệ, cẩn thận xem xét, cẩn thận nghiên cứu.

"Ca ca, nếu không thì đập bể nó?"

Cung Ly Lạc lắc đầu, "Ưu nhi, đập nó, không ổn!"

Cho dù không có Phượng Đảm, cũng có thể đưa trả hộp lấy này lại cho Âu Dương Minh Ngọc.

Nếu như có Phượng Đảm, vì công bằng, hợp tác với Âu Dương Minh Ngọc, sẽ tiến hành tới cùng.

"Ca ca, ngươi nói, hộp gấm này, sẽ có ám cách hay không?" Vô Ưu nói.

"Nếu có ám cách nhất định phải có một chốt mở".

"Nếu không dùng chốt mở để mở ra, khi đập nó, sẽ xuất hiện vô số ám khí, hoặc là độc dược, hoặc là cái khác?"

Những thứ này, cũng chỉ là giả thiết của Vô Ưu.

Cung Ly Lạc lại rơi vào trầm tư.

"Ưu nhi, cho ta xem hộp gấm một chút!"

Vô Ưu gật đầu, đưa hộp gấm cho Cung Ly Lạc, Cung Ly Lạc cầm hộp gấm trong tay, cẩn thận vuốt ve.

Khắp nơi chạm trổ tinh tế, mỗi một đao, mỗi một bước, đều có ý vị.

Hoa văn cũng không có vấn đề.

Nơi mở khóa, cũng rất hoa lệ.

Mở khóa ra. . . . . .

Cung Ly Lạc suy nghĩ, lần nữa đóng hộp gấm lại.

"Ưu nhi, lấy trâm cài đầu của ngươi đưa cho ta dùng một chút!"

Vô Ưu gật đầu, đứng dậy cầm trâm cài đầu đưa cho Cung Ly Lạc.

Cung Ly Lạc nhận lấy trâm cài đầu, trước tiên đo chiều cao của khóa đóng hộp, lại mở hộp gấm ra, đo chiều cao bên trong.

"Quả nhiên có ám cách!" Vô Ưu kêu lên "Nhưng mà, chốt mở của ám cách ở chỗ nào?"

Cung Ly Lạc thản nhiên nhếch môi. "Ở mắt khóa này!"

Nói xong, lấy tay thử vặn vẹo mắt khóa, sau khi rắc rắc một tiếng, bài trí bên trong hộp gấm thay đổi.

Một khối ngọc thật nhỏ, màu đỏ nằm sát mép hộp gấm.

"Ca ca. . . . . ." Vô Ưu kích động không thôi.

Chẳng lẽ, đây chính là Phượng Đảm?

"Ưu nhi, đi mời Phong tiền bối tới đây!"

Vô Ưu gật đầu, lập tức đi mời Phong Thành Quang.

Ba ba ba gõ trên cửa phòng Phong Thành Quang, Phong Thành Quang đang ngủ, vội vàng đứng dậy, mặc quần áo, mở cửa, thấy là Vô Ưu, "Nha đầu, sao rồi hả?"

"Đi theo ta!" Vô Ưu nói xong, không nói hai lời, kéo Phong Thành Quang đi đến phòng của mình.

Phong Thành Quang bật cười.

Vừa vào phòng, Vô Ưu liền nói, "Ngươi mau nhìn xem, đây có phải Phượng Đảm hay không?"

Phong Thành Quang kinh ngạc, chỉ chốc lát sau, mừng rỡ, tiến lên, cầm khối ngọc màu đỏ lên, nhìn kỹ một chút, mới gật đầu, "Đây chính là Phượng Đảm!"

Vô Ưu nghe vậy, mừng rỡ như điên.

"Ca ca. . . . . ."

Hô to một tiếng, tiến lên nhào vào trong ngực Cung Ly Lạc, ôm chặt lấy Cung Ly Lạc.

"Ca ca, độc của ngươi, nhất định sẽ được giải, chúng ta sẽ sống lâu trăm tuổi, chúng ta nhất định sẽ. . . . . ."

Vô Ưu nói xong, kích động không thôi.

Nghẹn ngào nói không ra lời.

"Ưu nhi, chúng ta sẽ thật tốt, ở chung một chỗ, sinh con dưỡng cái, nắm tay suốt cả cuộc đời này!"

"Uh, ân!"

Phong Thành Quang nhìn, hốc mắt hơi ửng đỏ.

Một màn này, thật cảm động.

Hơn nữa là tình cảm thật của Vô Ưu, Cung Ly Lạc.

Hộp gấm, bị lặng yên không tiếng động mang đi, lại bị lặng yên không tiếng động trả về.

Lúc Cung Ly Lạc trở lại, chỉ thấy Vô Ưu, quần áo xốc xếch ngồi ở trên giường, trong tay cầm Phượng Đảm, ngây ngô cười ha ha ha.

Một hồi lại hôn Phượng Đảm, lại ngây ngô cười ha ha ha.

Cái bộ dạng kia, hắn chưa bao giờ thấy qua, nhưng giờ khắc này, lại cảm động như vậy.

"Ưu nhi. . . . . ."

Vô Ưu quay đầu lại, cười với Cung Ly Lạc, "Ca ca, chúng ta tìm được thuốc dẫn thứ nhất, kế tiếp, chúng ta chỉ cần tìm được ba loại thuốc dẫn đang tìm, là có thể giải độc trên người ngươi!"

Cung Ly Lạc gật đầu, ôm chặt lấy Vô Ưu.

"Ưu nhi, cuộc đời này có ngươi, thật may mắn biết bao!"

Vô Ưu cười.

Ngày hôm sau. dienndann~leequyydonn.comm

Đám người Cung Ly Lạc, không đi đến cửa hàng Ngọc Thạch của Âu Dương Minh Ngọc, mà là Lôi Lão Hổ.

Đối mặt với khách hàng lớn Cung Ly Lạc này, ánh mắt vừa chuẩn, mang đến vô số khách hàng, thuộc hạ của Lôi Lão Hổ, rất nhiệt tình.

"Mấy vị gia, cô nương, tùy tiện chọn, tùy tiện lựa chọn. . . . . ."

Cung Ly Lạc gật đầu, chọn lựa hai mươi tảng đá, Phong Thành Quang cũng chọn lựa mười tảng.

Nhưng. . . . . .

Lúc cắt ra, không có một tảng ra lục, một tảng cũng không có.

Có bao nhiêu kỳ vọng, thất vọng liền lớn bấy nhiêu.

Nhiều người nhìn như vậy, nhiều mắt nhìn như vậy. . . . . .

"Này, này, chuyện này. . . . . ."

Làm sao có thể chứ?

"Cái gì, một tảng cũng không ra lục?" Lôi Lão Hổ kêu lên.

"Đúng, Lôi gia, một tảng cũng không ra lục, rất nhiều người cũng kinh ngạc không thôi, Lôi gia, người xem?"

"Không được, ta phải tự mình đi đến cửa hàng một chuyến, chuyện làm ăn này, cũng không thể để cho Cung Ly Lạc phá hủy uy tín!"

Lôi Lão Hổ nói xong, liền muốn xuất môn, nhưng sau khi đi mấy bước, dừng bước lại.

"Gia, thế nào?"

Lôi Lão Hổ lắc đầu.

Không thể đi, nếu đi, rồi đụng phải Cung Ly Lạc, bị Cung Ly Lạc nhận ra?

"Đi , đi đến cửa hàng lấy một vài tảng đá trở lại, gọi sư phụ cắt ra xem một chút, sau đó, mở kho hàng ra, để một chút đá đã xác minh sẽ có ngọc vào!"

"Dạ!"

Đêm khuya.

Bên ngoài một trạch viện, rất nhiều người đang di chuyển đâu vào đấy.

Đó là một đội ngũ xuất quỷ nhập thần, cho dù hai người một nhóm nâng tảng đá, cũng không có trở ngại gì, không phát ra hơi thở mạnh, lặng yên không một tiếng động.

Mỗi người, thân mặc hắc y, trên mặt đeo khăn đen.

Một bên, Cung Nhất lạnh lẽo nghiêm trang giơ tay, chỉ huy, không hề cợt nhã như những ngày qua, coi tiền tài như mạng.

Một mặt khác, xe ngựa đã sớm chuẩn bị xong, cả đêm nâng đồ, cả đêm chở đi, xuất quỷ nhập thần, giống như chưa bao giờ xảy ra.

Ngày hôm sau, trời sáng.

Cung Ly Lạc tỉnh lại, Cung Nhất đã đứng ở cửa, "Gia, chuyện đã làm xong!"

"Có lưu lại dấu vết?"

"Một chút dấu vết cũng chưa từng lưu lại!"

Cung Ly Lạc khoát tay, "Cực khổ, đi nghỉ ngơi đi, bên ta không cần phục vụ!"

Cung Nhất cười, "Dạ!"

Vui mừng đi xuống.

Cung Ly Lạc trở về phòng, Vô Ưu đang ngủ say, Cung Ly Lạc nhìn, thản nhiên nhếch môi, nằm ở bên cạnh Vô Ưu, nói nhỏ, "Ưu nhi, chuyện đã làm xong, về sau không chỉ là ngươi, ngay cả hài tử của chúng ta, thích ngọc khí (đồ làm bằng ngọc) gì, đều không cần tốn tiền mua nữa!"

Lôi phủ.

Lôi Lão Hổ còn đang ngủ, bên cạnh là Lâm Sương hắn đau lòng nhất.

Cửa phòng bị gõ rất mạnh.

"Lôi gia, Lôi gia, chuyện lớn không tốt, Lôi gia, xảy ra chuyện lớn. . . . . ."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.