Tà Vương Tuyệt Sủng Cuồng Phi

Chương 93: 【074】 Âm mưu ban đầu



"Nơi đó hoàn toàn không phải là phòng cho người ở, mà là một Tửu Trì Nhục Lâm, bên trong nam nam nữ nữ, không mặc quần áo, càng thêm, càng thêm. . . . . ."

"Phốc. . . . . ."

Vô Ưu phun ra một ngụm nước trà.

Vốn cho rằng sẽ là giết người róc thịt, hoặc là cái khác, đâu ngờ, lại là như vậy.

Tửu Trì Nhục Lâm.

Vô Ưu nhớ tới Trụ vương và Đắc Kỷ.

Tưởng tượng hết bài này đến bài khác.

Cung Ly Lạc vội cầm khăn đưa cho Vô Ưu, lạnh lùng nhìn Cung Nhất, Cung Nhị, "Nói trọng điểm!"

Cung Nhị thu lại lúng túng, nhìn Cung Ly Lạc một chút, lại nhìn Vô Ưu một chút, "Vương Gia, thuộc hạ nói không nên lời!"

Cảnh tượng kia, thật sự không thể tưởng tượng nổi, dù kinh nghiệm của hắn nhiều như vậy, vừa là bên cạnh Cung Ly Lạc, thị vệ xếp hàng thứ hai, nhưng mà, trường hợp đó, hắn xác thực xác thực đúng là lần đầu tiên nhìn thấy.

Cung Ly Lạc muốn chính là Cung Nhất Cung Nhị nói không nên lời, khoát tay, "Đi xuống đi!"

Cung Nhất, Cung Nhị nghe vậy, như được đại xá, vội vàng lui ra.

Phong Thành Quang đứng lên, "Sắc trời đã tối, lớn tuổi, không thức đêm được, ta đi ngủ đây, các ngươi cũng đi ngủ sớm một chút!" Xoay người, ngáp liên tiếp đi ra.

Mạc Cẩn Hàn thấy Phong Thành Quang đã đi rồi, đứng dậy, "Ta cũng đi ngủ, sáng sớm ngày mai gặp!"

Thúy Thúy vội hỏi, "Tiểu thư, còn muốn ăn gì không, Thúy Thúy đi chuẩn bị!"

Vô Ưu khoát tay, "Ngươi đi ngủ đi!"

"Dạ!"

Vô Ưu đợi tất cả mọi người đi ra ngoài, cười nhìn Cung Ly Lạc, "Ca ca. . . . . ."

Cung Ly Lạc nhíu mày, "Ừm!"

"Ta muốn đi xem một chút, ca ca, ngươi dẫn ta đi xem một chút đi, có lẽ, có lẽ, có thể. . . . . ." Vô Ưu nói xong, mắt chớp chớp, mới tiếp tục nói, "Có lẽ, chúng ta may mắn, tìm ra nguyên nhân trong đó!"

Cung Ly Lạc nghe vậy, khẽ lắc đầu, "Ưu nhi, chỗ kia dơ bẩn, ngươi vẫn là đừng đi!"

"Nhưng người ta tò mò, Tửu Trì Nhục Lâm, ta còn chưa nhìn thấy qua!"

Cung Ly Lạc bất đắc dĩ, chỉ có thể thản nhiên gật đầu.

Vô Ưu cười, tiến lên ôm cổ Cung Ly Lạc, ở trên mặt Cung Ly Lạc hung hăng hôn mấy cái, "Ca ca thật tốt, ta đi thay quần áo, một hồi chúng ta sẽ xuất phát!"

Cung Ly Lạc nhìn bóng lưng Vô Ưu, bất đắc dĩ cười một tiếng.

Biết rõ chỗ đó, dơ bẩn không chịu nổi, nhưng bởi vì không nỡ nhìn nàng nhíu mày, không nỡ bỏ qua nguyện vọng của nàng, chỉ có thể mang nàng đi theo.

Chỉ mong, nơi đó, không kinh khủng như lời Cung Nhất Cung Nhị nói.

Vô Ưu trở về phòng, nhanh chóng đổi nam trang, vén tóc lên sau ót, giống như chàng thiếu niên tuấn tú.

Nhưng, sắc mặt hồng hào, môi hồng răng trắng, làn da như ngọc, con ngươi sáng chói rực rỡ, dù mặc nam trang, cũng làm cho Cung Ly Lạc nhìn ngây dại.

"Ca ca, đẹp không?" dien dan {L.Ê Q.U.Ý Đ.Ô.N}

Cung Ly Lạc nghe vậy hồi hồn, gật đầu, "Đẹp mắt, Ưu nhi mặc cái gì đều dễ nhìn!"

Vô Ưu cười, tựa vào bả vai Cung Ly Lạc, "Ca ca, lúc nào thì, học được lời ngon tiếng ngọt rồi hả?"

"Không phải lời ngon tiếng ngọt, nói thật!"

"Hay cho một câu nói thật, đi, ca ca, chúng ta đi đến nha môn đi!"

Đêm tối dài đằng đẵng, kéo dài vô hạn.

Ngôi sao giữa đêm khuya, sáng chói rực rỡ.

Cung Ly Lạc cùng Vô Ưu đi tới nha môn của huyện thành nhỏ, xa xa, Vô Ưu đã ngửi thấy hơi thở *.

Cái loại * này, là dơ bẩn tích tụ lại rất lâu, lúc triền miên không có tình yêu nam nữ, chỉ có * trắng trợn *, phát tiết.

Vô Ưu nhíu mày.

Có chút hối hận khi tới đây.

Nghiêng đầu nhìn Cung Ly Lạc, "Ca ca. . . . . ."

"Muốn trở về?" Cung Ly Lạc hỏi.

"Không phải, ta chỉ là cảm thấy, tà khí oai phong này, nhất định không thể nhân nhượng, ca ca nhất định phải nghĩ biện pháp, tiêu diệt nó!"

Kéo dài như thế, tà khí oai phong này lưu truyền ra ngoài, không chỉ huyện thành nhỏ này sẽ bị hủy diệt, mà là cả Đông quốc, cũng sẽ gặp nạn.

Cung Ly Lạc gật đầu.

Đứng ở trên nóc nhà, mặc dù trong lòng đã đoán trước, nhưng mà, lúc Vô Ưu cùng Cung Ly Lạc tận mắt nhìn thấy, vẫn có chút không nhịn được nôn mửa.

Những người đó, có nam có nữ, một đám không ngừng thay đổi trên người hoặc là dưới người, vô cảm vận động.

Vô Ưu nhìn mặt Cung Ly Lạc lạnh lùng, biết Cung Ly Lạc rất tức giận.

Vươn tay cầm thật chặt tay Cung Ly Lạc.

"Trở về thôi!" Âm thanh Cung Ly Lạc lạnh nhạt nói.

Vô Ưu gật đầu, cùng Cung Ly Lạc xoay người rời đi, mà dưới nhà, nam tử núp sau tấm bình phong, lại âm trầm nhếch môi.

Cung Ly Lạc. . . . . .

Thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa lại tìm đến, lần này, nhất định hài cốt của ngươi cũng không còn.

Lúc rời đi, Vô Ưu cùng Cung Ly Lạc đồng thời cảm thấy, trong không khí có gì đó khác thường.

Loại khác thường đó, đến từ sát thủ, là hơi thở tử vong.

"Ca ca. . . . . ."

"Ưu nhi, cẩn thận!"

Cung Ly Lạc vừa mới nói xong, liền có vô số mũi tên nhọn bay vụt đến, mỗi một mũi tên nhọn đều nhiễm kịch độc, trong đêm đen tỏa sáng.

Giống như độc xà, khạc lưỡi rắn.

Cung Ly Lạc Vô Ưu, phi thân lên, tránh khỏi đợt thứ nhất, nhưng ngay sau đó đợt thứ hai, đợt thứ ba, nhanh chóng bắn tới.

Vô Ưu nhìn Cung Ly Lạc, "Ca ca, ta có thể một mình ứng đối, bảo vệ mình thật tốt!"

Cung Ly Lạc lại kéo Vô Ưu ra phía sau mình, vận khí đánh vào những mũi tên độc kia.

Sau lưng, cũng có người giơ nỏ bắn ra những mũi tên nhọn.

Vô Ưu nghĩ đến nội công Phong Thành Quang dạy nàng, vận khí ra ngoài, đánh những mũi tên nhọn trong đợt thứ nhất rớt trên mặt đất.

Sau đó kéo Cung Ly Lạc chuẩn bị đi đến vị trí cao hơn, lại phát hiện trên đỉnh đầu, cũng bị người chặn đường.

Vô Ưu biết, tất cả mọi chuyện hôm nay, đã có người chuẩn bị tốt, chờ nàng và Cung Ly Lạc tự chui đầu vào lưới.

"A. . . . . ."

Cung Ly Lạc quát to một tiếng, toàn thân vận khí, nội lực mạnh mẽ, trong nháy mắt như gợn sóng, chậm rãi lan tỏa ra.

Đến mức, phòng ốc ầm ầm sụp đổ, người, trong nháy mắt bị xé tan.

Trận đấu ngừng lại.

Tất cả chỉ là trong nháy mắt.

Chém giết đã dừng, nhưng, Cung Ly Lạc, thân thể nghiêng một cái.

Vô Ưu lập tức đỡ lấy Cung Ly Lạc, giữ chặt cổ tay Cung Ly Lạc, lo lắng thấp giọng kêu, "Ca ca. . . . . ."

Cung Ly Lạc lắc đầu, "Ta không sao, Ưu nhi, chúng ta mau trở về!"

Vô Ưu gật đầu, trong lòng oán giận, lại chỉ có thể nâng Cung Ly Lạc lên nhanh chóng đi đến khách điếm.

Cũng trong lúc đó.

Khách điếm.

Sau khi Vô Ưu cùng Cung Ly Lạc rời đi, khách điếm cũng bị tập kích.

Người từ bốn phương tám hướng, đều là cao thủ, xuất chiêu chém giết.

Cung Nhất Cung Nhị toàn lực phản kích, còn phải bảo vệ Thúy Thúy, Mạc Cẩn Hàn chỉ có thể tự vệ, cũng may Phong Thành Quang võ nghệ cao cường, nhanh chóng chém giết không ít sát thủ, nắm tay Thúy Thúy, phi thân lên, phân phó nói, "Cung Nhất, Cung Nhị, Thúy Thúy ta mang đi trước, các ngươi mau đi trợ giúp Vô Ưu!"

Khách điếm đã không an toàn, Vô Ưu bọn hắn, có lẽ đã lọt vào bẫy.

Cung Nhất, Cung Nhị nghe vậy, không dám do dự, không có Thúy Thúy, bọn họ ra tay nhanh chóng tàn nhẫn.

Sau một khắc đồng hồ, chém giết kết thúc.

Khách điếm đã sớm biến thành một biển máu, Cung Nhất Cung Nhị liếc mắt nhìn nhau, cho dù Mạc Cẩn Hàn có thể tự bảo vệ mình hay không, phi thân đi tìm Cung Ly Lạc cùng Vô Ưu.

Vô Ưu đỡ Cung Ly Lạc, cảm thấy sau lưng có người nhanh chóng đuổi theo, vạn bất đắc dĩ hạ xuống, mang theo Cung Ly Lạc xông vào một kỹ viện.

Mị Nương là cô nương đẹp nhất Phụng Tiên lâu, cầm kỳ thư họa, thi từ ca phú, hoàn toàn không tầm thường.

Tối nay là đêm đầu tiên của nàng, trong huyện thành nhỏ có không ít người tới, cho dù là chỗ khác, cũng tới không ít, chính là nghĩ, có thể được ở một đêm với Mị Nương, sau đó nghỉ ngơi thật tốt.

Cũng có mấy người chung tình, muốn chuộc thân cho Mị Nương, mang về làm thiếp.

"Thiếp. . . . . ."

Mị Nương nhìn người kiều diễm trong gương đồng, châm chọc cười một tiếng.

Sinh không gặp thời, phụ mẫu vô tình, ca tẩu vô nghĩa, bán nàng mình đến đây, oán được người nào.

Nhưng mà, làm thiếp, làm thiếp. . . . . .

"Mị Nương, mọi người bên dưới đã chờ lâu, ngươi đã khỏe chưa?" Tú bà của Phượng Tiên lâu, cả người Hoa nương trang điểm lộng lẫy, lắc lư đi tới, không ngừng cười hi hi hi với Mị Nương.

Gà đẻ trứng vàng của nàng, rốt cuộc cũng có thể đẻ ra tiền.

Mị Nương nghe vậy, không quay đầu lại, cũng không nói một tiếng, mà là cầm than vẽ lông mày lên, tỉ mỉ vẽ lông mày.

Hoa nương ở một bên nhìn, âm thầm xì một tiếng khinh miệt.

Sẽ phải lập tức ngủ với ngàn người, bị vạn người cưỡi, đắc ý cái gì?

Hừ.

Một lúc lâu, Mị Nương mới quay đầu lại, hỏi, "Nương, đẹp không?"

Hoa nương lập tức cười nhưng trên mặt tất cả đều là nếp nhăn, một tầng lại một tầng son phấn, "Đẹp mắt, đẹp mắt, cực kỳ đẹp mắt!"

"Nương, ngươi đi ra ngoài nói một tiếng, ta đã tốt rồi!"

Hoa nương cười, "Được, được, ta sẽ đi ra ngoài!" Lúc gần đi, vẫn không quên phân phó nha hoàn bên cạnh Mị Nương, hầu hạ cẩn thận.

Thật ra thì, chỉ là sợ Mị Nương chạy trốn.

Nhìn mười mấy người được gọi là hầu hạ, trên thực tế là nha hoàn giám thị, Mị Nương cười lạnh, "Đều đi ra ngoài, ta muốn yên tĩnh một chút!"

"Cô nương. . . . . ."

"Cút!" Mị Nương gầm lên.

Nàng không thể nắm vận mệnh của mình, chẳng lẽ còn không thể quát lớn với mấy nô tỳ sao?

"Các ngươi không ra cũng không sao, một hồi Hoa nương hỏi, ta liền nói, các ngươi chọc ta, bây giờ, chuyện đêm nay, ta không làm!"

Mấy nha hoàn bất đắc dĩ, chỉ đành phải thối lui.

Nha hoàn đều đi rồi. d đ lê,quý,ddoon

Gian phòng rộng rãi, không khí hoa lệ thơm mát, Mị Nương đứng dậy, nhìn xung quanh.

Cuối cùng ngẩng đầu nhìn về phía xà ngang.

Nếu chết đi, sẽ như thế nào?

Là bị tiên thi (đánh vào xác chết), hay là bị ném vào bãi tha ma, hay là. . . . . .

Từ trong rương lấy ra một đoạn vải, ném lên xà ngang.

Đoạn vải này là do nàng tự tay làm, sớm chuẩn bị vì hôm nay, nhưng không nghĩ. . . . . .

"Ha ha, ha ha. . . . . ."

Di chuyển ghế, đứng lên ghế, thắt nút, để cổ vào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.