Tái Thế Vi Xà

Chương 10



Ngày kế,Lăng Duệ vẫn ngủ thẳng tới xế chiều mới tỉnh lại, trong bụng thiên quân vạn mã reo hò kháng nghị, trên người thật giống như bị xe cán qua bủn rủn vô lực. Lăng Duệ rên rỉ một hồi nhớ tới chuyện đêm qua , đỏ mặt lên, thấy Lục Nghiễn Đình đi vào lập tức chui vào trong chăn làm con nhím. Lục Nghiễn Đình sợ y buồn bực ,mỉm cười chui vào chăn,Lăng Duệ xấu hổ nổi giận bộc phát lên người Lục Nghiễn Đình.

Lục Nghiễn Đình cũng thức thời, châm trà dâng cơm hầu hạ, còn cẩn thận giúp Lăng Duệ xoa bóp. Lăng Duệ hưởng thụ cấp phục vụ của đế vương ,cộng thêm Lục Nghiễn Đình thỉnh thoảng nói lên hai câu tình thoại, không nhiều lắm một hồi liền dụ dỗ được Lăng Duệ một chút.

Sau mấy ngày, hai người thật giống như tiến vào hủ mật,mặc dù nơi nào cũng không thể đi, nhưng thời thời khắc khắc đều ở chung một chỗ nhưng cũng vui vẻ tựa như thần tiên. Dĩ nhiên, đối với loại tính tình Lăng Duệ, nếu phạm vi hoạt động có thể lớn hơn nữa một chút thì càng hoàn mỹ.

Lăng Duệ mặc dù không có nói ra, nhưng Lục Nghiễn Đình tâm tư tinh tế,làm sao có thể nhìn không ra hài tử kia con mắt cứ lóe sáng nhìn ra viện tử,mặt trông mong.Hắn mặc dù bị giam lỏng ở trong phủ đệ, song mình cùng tuyến Lý Mộ Trạch người cũng thường truyền lại tin tức cho hắn, hiện tại Bình Hoài Vương làm phản đã căn bản khống chế được rồi, trong triều đình thái tử cùng Trần Vương đấu nhưng vẫn là giằng co. Lục Nghiễn Đình cũng chỉ có thể an ủi Lăng Duệ ,hơn nữa đồng ý xong chuyện,mình liền dẫn y ra kinh thành du ngoạn.

Lăng Duệ nghe Lục Nghiễn Đình giải thích, liền bắt đầu ngày ngày hy vọng.Y cũng không còn hứng thú biết những chuyện này, phụng bồi Lục Nghiễn Đình ở trong phủ đệ, tự nhiên không biết phía ngoài mưa gió cả thành.

Ban đêm,Lăng Duệ trở mình, mông lung phát hiện cái ôm ấm áp bên cạnh không có, liền mơ mơ màng màng mở ra thụy nhãn,phát hiện trong đêm tối Lục Nghiễn Đình đang chỉnh lý y sam, một bộ dạng muốn đi ra ngoài.

“Đánh thức ngươi?” Lục Nghiễn Đình vừa chỉnh lý y sam bên cười cười: “Ngủ tiếp một chút đi, ta có việc muốn đi ra ngoài.”

Trên căn bản trừ chuyện thái tử vô lại kia,Lục Nghiễn Đình cũng không việc bận gì.Thiệt là, cho dù hắn là Bill Gates cũng không thể khiến nhân viên tạm thời không ngủ mà phụng bồi hành hạ ! Không tuân theo luật lao động a,Lăng Duệ trong nội tâm oán thầm.

Lục Nghiễn Đình trầm mặc hạ xuống, ngồi vào bên giường, ôm Lăng Duệ ,suy đi nghĩ lại dặn dò: “Nghe, sáng mai ngươi biến trở về là tiểu xà,không để người khác gặp ngươi, ta có thể phải hai ngày nữa mới trở về, ngươi hết thảy cẩn thận. Giả như có người tới xét nhà, ngươi. . . . . .”

“Có phải hay không xảy ra chuyện gì?” Lăng Duệ chặn lại lời của hắn, lo lắng nói.

“. . . . . .” Lục Nghiễn Đình hôn mặt của y một cái,”Tai mắt Mộ Trạch đặt ở bên cạnh Trần Vương truyền đến tin tức, nói Trần Vương cố ý ở nơi này hai ngày ,Mộ Trạch quyết định tiên hạ thủ vi cường, tối nay canh tư. . . . . . Bức vua thoái vị.”

Bức vua thoái vị? Lăng Duệ thất kinh, thiếu chút nữa thét chói tai .Trong ấn tượng y vua thoái vị đại biểu chính là không thành công tiện thành nhân, huynh đệ phụ tử nghiêng đoạt,Lục nghiễn Đình lại muốn đi tham dự những chuyện nguy hiểm? Y cũng không quên mất biến cố trong lịch sử tiếng tăm lừng lẫy Huyền Vũ Môn .

“Không được! Ngươi điên rồi, ta không để cho ngươi đi!” Lăng Duệ lập tức gắt gao ôm lấy thắt lưng Lục nghiễn Đình:”Lý Mộ Trạch muốn làm hoàng đế để cho chính hắn đoạt đi,không cho phép ngươi cùng làm việc xấu!”

Lục Nghiễn Đình thấy Lăng Duệ lo lắng cho mình, trong lòng không khỏi nổi lên một tia ấm áp, hắn trấn an vỗ vỗ đầu của y,khiến y chôn ở trong lồng ngực mình, hôn mấy cái: “Yên tâm, tuy nói là đột nhiên khởi sự, nhưng Mộ Trạch đã chuẩn bị lâu rồi, không có nguy hiểm .”

“Nói nhảm, không có nguy hiểm ngươi tại sao nói sẽ có người tới xét nhà!”

“Đây chẳng qua là vạn nhất, tiểu sỏa qua.” Lục Nghiễn Đình bất đắc dĩ, bình thường vật nhỏ rất mơ hồ , lúc này cũng nhanh trí rồi.

“Ngươi nhất định phải đi?” Lăng Duệ nhìn chằm chằm hắn.

Lục Nghiễn Đình vỗ vỗ mặt Lăng Duệ:”Ngươi nói xem? Tốt lắm, ngoan,buông tay.”

Hắn vừa dứt lời, Lăng Duệ Sưu” một tiếng không thấy bóng dáng,Lục Nghiễn Đình kinh ngạc cúi đầu, chỉ thấy một tiểu xà cắn chặc vạt áo y phục của mình , thân thể lạnh như băng trắng mịn vịn lồng ngực mình,con ngươi đen bóng tiểu xà kiên định nhìn chằm chằm hắn.

Lục Nghiễn Đình vừa nhìn cũng biết Lăng Duệ muốn cùng hắn đi, hắn kéo tiểu xà,tiểu xà trong miệng cắn chặt y phục mình,chết sống không buông miệng, lôi mấy cái Lục Nghiễn Đình cũng cho y cắn nát .Lục Nghiễn Đình không dám lực mạnh đẩy y ra,sợ làm đau Lăng Duệ,bất đắc dĩ chỉ có thể đem tiểu xà nhét vào trong ngực của mình, vỗ vỗ đầu tiểu xà:”Ngươi a. . . . . . Biết điều một chút không cho lộn xộn!”

Tiểu xà hiển nhiên nhắm mắt làm ngơ, dương dương đắc ý ngẩng lên đầu lắc lắc,miệng kêu hai tiếng đáp ứng.

Lục Nghiễn Đình dùng khinh công ra khỏi phủ đệ, Lăng Duệ từ trong vạt áo ló đầu ra,chỉ thấy trước phủ đệ đã có mười Hắc y nhân đợi,Lăng Duệ mới hiểu được cái gì gọi là”Mặc dù là tạm thời nảy lòng tham nhưng đã chuẩn bị đầy đủ” .

Chỉ nghe Lục Nghiễn Đình đình từng cái phân phó nhanh chóng Hắc y nhân đi tìm vị đại quan kia,điều động bao nhiêu người vào cửa cung ,người đi vây quanh đại điện, hắn điều động chính là mấy ngàn người,Lăng Duệ sơ sài tính toán có hai ba vạn binh lính.Y đáy lòng âm thầm giật mình, Lục Nghiễn Đình thì ra thuộc phe cánh Lý Mộ Trạch cũng coi như được giao trọng binh.Thật ra thì chính vì hắn cùng Lý Mộ Trạch quan hệ không ai biết,vì vậy Lý Mộ Trạch đem một nửa lực lượng giao cho Lục Nghiễn Đình trên tay mê hoặc địch nhân.

Lục Nghiễn Đình phân phó xong, vừa vận khởi khinh công thẳng vào Hoàng Thành. Lý Mộ Trạch đã sớm ở Đông cung chờ chực, thấy Lục Nghiễn Đình trao đổi cái ánh mắt liền hướng tẩm cung hoàng đế đi tới.

Hai người bọn họ thẳng đi vào tẩm cung, dọc theo đường đi bọn thái giám thế nhìn thấy bọn họ thế nhưng cũng không lên tiếng thông báo, nói vậy sớm đã bị thu mua, khi bọn hắn đi tới trước điện, Đại thái giám bên cạnh hoàng đế thậm chí thấp giọng cùng Lý Mộ Trạch mật báo nói bệ hạ bí mật triệu kiến Trần vương, nói vậy không khắc liền đến.

Lý Mộ Trạch hơi vuốt cằm, nhẹ nhàng mở ra cửa điện cùng Lục Nghiễn Đình lặng lẽ lẻn vào. Lăng Duệ ló ra, phát giác tẩm cung này thật không lớn, long sàn sau bình phong ,Lục Nghiễn Đình Lý Mộ Trạch ẩn vào hoàng đế thế nhưng không biết gì cả.

Hai người ẩn thân ở trong bố mạn dầy cộm nặng nề tĩnh tâm chờ chực . Bỗng nhiên, trên long sàng truyền đến một trận kịch liệt ho khan, Lý Mộ Trạch vén lên một góc bố mạn nhìn, Lăng Duệ từ trong khe thấy lão hoàng đế từ trong giấc mộng thức tỉnh, nhưng ngay sau đó ôm ngực, vẻ mặt thống khổ, sắc mặt trướng đến hồng, mắt thấy là bệnh phát. Mà xem một chút vẻ mặt Lý Mộ Trạch,phát hiện hắn mới đầu kinh ngạc, trên mặt cánh từ từ nổi lên một tia nhợt nhạt nụ cười.

Lăng Duệ nhìn đến đây sợ hãi,y biến thành tiểu xà vốn không có nhiệt độ, nhìn một màn này trong lòng lạnh như băng .

“Có ai không, khụ. . . . . . Trẫm. . . . . .” lão hoàng đế đã không thể động thân,hai tay khô gầy run rẩy vươn ra đệm chăn, hướng tẩm điện, vẫy.Song phía ngoài cung nhân nhận được ý tứ Lý Mộ Trạch ,không một ai đi vào.

Lăng Duệ không đành lòng, xem không được lão nhân bộ dáng thê lương ,nó bất an uốn éo người,Lục Nghiễn Đình phát hiện, cúi đầu, thấy Lăng Duệ con ngươi đen lúng liếng là cầu xin, chỉ có thể khẽ than thở, nhẹ nhàng vỗ vỗ nó, đối với nó lắc đầu, mang trên mặt một chút bất đắc dĩ. Lăng Duệ không đành lòng nhìn lại, chui vào trong ngực Lục Nghiễn Đình .

Đang lúc này, bỗng nhiên phía ngoài một tiếng hô to: “Trần Vương điện hạ giá lâm ──”

Lão hoàng đế nghe được thông báo, trong mắt vẩn đục tuyệt vọng rốt cục hiện lên một tia hi vọng. Lý Mộ Trạch ẩn thân chỗ tối cùng Lục Nghiễn Đình thần sắc ngưng trọng, tay đè ở trên chuôi kiếm vận sức chờ phát động.

Lăng Duệ nghe được vội vàng thăm dò nhìn lại, thấy một thanh niên oai hùng đi tới ,mặt mày cùng Lý Mộ Trạch có chút tương tự, song ánh mắt lẫm lẫm thật giống như một đầu mãnh thú. Trần vương bước vào tẩm điện,hắn nện bước rất lớn,khiên khởi y sam xào xạc,thật có mấy phần phong thái đế vương .

“Phụ hoàng, nhi thần. . . . . .” Trần vương mới hành lễ,liền nhận thấy được trên long sàng khác thường, hắn ngạc nhiên ngẩng đầu, nhìn thấy lão phụ thân của mình vịn bộ ngực từng ngụm từng ngụm thở, sắc mặt màu đỏ tím, hai mắt dữ dội đột,thấy hắn đi vào,dùng sức đứt quãng nói: “Kính nhi . . . . . Thuốc, trên bàn. . . . . .”

Trần vương lúc ban đầu kinh ngạc rất nhanh lui tẫn, thay vào đó là tĩnh táo đến gần như thần sắc lãnh mạc , hắn nhanh chóng đem bình bạch ngọc trên bàn cầm đi qua, song đi tới long sàng , nhưng không có cho hoàng đế, mà là giơ lên cao cao, thản nhiên nói: “Phụ hoàng, di chỉ kế vị ở đâu ?”

Lão hoàng đế dường như không dám tin, hắn thở hổn hển mấy cái: “Ngươi, ngươi. . . . . thì ra. . . . .”

“Phụ hoàng, ngươi nói cho nhi thần, di chỉ ở đâu , nhi thần liền đem thuốc cho ngài.” Trần Vương nhướng mày ôn nhu dụ dỗ , nhưng thanh âm kia như lãnh vào cốt.

Lý Mộ Trạch mắt thấy hoàng đế muốn nói, lập tức lôi ngọc bội trên cổ phóng nội lực ném ra ngoài, khó khăn lắm đánh trúng bình trên tay Trần Vương , nhất thời bình Bạch Ngọc vỡ thành mảnh nhỏ,dược hoàn bên trong lăn đầy đất.

“Là ai! ?” Trần Vương quát lên một tiếng lớn.

Lý Mộ Trạch thân hình bạo khởi, rút ra bội kiếm nhu thân đánh tới, Trần Vương nghiêng người giống như trước rút ra bội kiếm ngăn cản, cười lạnh nói: “Nguyên lai là thái tử điện hạ,thế nào cố ẩn thân tẩm cung, sẽ không sợ bị người chê cười?”

Lý Mộ Trạch nói: “Ta và ngươi thì đều như nhau,ngầm hiểu ,cần gì nhiều lời.” Nói xong một kiếm thẳng đến chỗ yếu hại của Trần Vương.

Bên kia hoàng đế thấy thái tử vẫn ẩn thân tẩm cung cũng không tới cứu mình, không khỏi một trận chọc giận, hỗn tạp tuyệt vọng cùng bi ai, một hơi thở gấp không ra thế nhưng bạch nhãn nhất phiên liền băng hà .

Trần Vương thấy thế gào to một tiếng, bên ngoài tẩm cung lập tức truyền đến mơ hồ tiếng đánh nhau.Lý Mộ Trạch hừ lạnh một tiếng: “Xem ra Tứ ca đều có chuẩn bị a!”

“Nói hay lắm!”Trần Vương giơ kiếm ngăn trở phía sau Lục Nghiễn Đình tiến lên trợ giúp Lý Mộ Trạch công kích, hai kiếm đánh nhau phát ra điện quang hỏa thạch leng keng thanh âm, “Ngũ đệ cũng vậy,nếu không Bổn vương vì sao ở bên ngoài thật lâu không vào?”

Lăng Duệ trèo ở trong ngực Lục Nghiễn Đình , thấy trước mắt là đao quang kiếm ảnh, y lần đầu tiên nhìn thấy động võ dù chân ướt chân ráo cũng nhìn ra được ba người này là lấy sinh mệnh vật lộn đọ sức, không khỏi kinh hãi đảm chiến, nhưng một cử động cũng không dám, sợ làm Lục Nghiễn Đình phân tâm,để cho hắn nhất thời bị thương.

Ba người này võ công vốn là không phân cao thấp, Lý Mộ Trạch nhưng có Lục Nghiễn Đình tương trợ , không lâu lắm Trần Vương liền rơi xuống hạ phong, trên đầu vai vết máu đem y sam áo nhuộm thành đỏ tươi, mắt thấy sắp thua.

Lúc này,cửa sổ lại bỗng nhiên bị phá mở, năm, sáu người chu y(áo đỏ) vọt đi vào, vây bắt Lý Mộ Trạch cùng Lục Nghiễn Đình.Trần Vương thối lui khỏi chiến cuộc, thở hổn hển một hơi cười to nói: “Ha ha, xem ra Ngũ đệ nhân mã của ngươi không kịp Bổn vương a!”

Lý Mộ Trạch giận dữ, một kiếm chặt đứt cổ một tên chu y gần người,nhất thời máu tươi phun ra ngoài. Bên này Lục Nghiễn Đình cẩn thận ứng đối, mặc dù không bị thương ,nhưng một địch ba, cũng dần dần trầy trật .

Triền đấu chỉ chốc lát,Lục Nghiễn Đình biết rõ có cố cũng làthỏa mãn Trần Vương , liền nổi lên ý niệm tốc chiến tốc thắng trong đầu, hắn thủ thế yếu đi,tăng thế công,hẳn là sử dụng đả pháp liều mạng.Lăng Duệ trong ngực hắn trừng lớn nhãn tình thủy nhuận,liên tiếp thấy Lục Nghiễn Đình đón kiếm của đối phương mà lên, trước một khắc bị thương nhanh chóng công kích, liền cũng biết Lục Nghiễn Đình tính toán hiểm trung cầu thắng, không khỏi gấp đến độ mồ hôi lạnh ứa ra. Chỉ thấy Lục Nghiễn Đình đánh chốc lát, một kiếm đâm chết một tên chu y,bên trái lộ sơ hở, tên chu y cao lớn bổ tới,Lăng Duệ không kịp quản nhiều,lập tức từ vạt áo của hắn xông ra,khàn giọng kêu to.

Người nọ chợt thấy một tiểu xà thoát ra kiếm vặn hướng mình kêu,nhận ra là kịch độc Tây Vực Tuyết Xà, hoảng sợ ,dừng lại ,Lục Nghiễn Đình xoay người đâm gã.

Đang lúc này, ngoài cửa sổ bỗng nhiên truyền đến từng tiếng reo hò, Lục Nghiễn Đình cùng Lý Mộ Trạch cẩn thận vừa nghe, bèn nhìn nhau cười, người mình rốt cuộc đã tới. Trần Vương thấy đại thế đã mất, biết đã mất lực xoay chuyển thế cục,liền dẫn vết thương nhảy lên,xông về phía Lục Nghiễn Đình gần đó.

Võ công của hắn cùng Lục Nghiễn Đình tương đối, nhưng hiện nay nhãn tình đỏ hoét cũng điên rồi ra hết sức công kích, hơn nữa vẫn còn một tên chu y, Lục Nghiễn Đình lập tức rơi xuống hạ phong, bắt đầu thất thế.

Một đao một kiếm đem Lục Nghiễn Đình lui về phía sau, lui tới bên tường lúc mắt thấy tên chu y vung đao chém tới,bất đắc dĩ chỉ có thể nghiêng về hướng Trần Vương .Nhưng né tránh tên chu y thì Trần Vương kiếm đã xé gió lao tới,Lục Nghiễn Đình giương mắt, chỉ thấy kiếm kia nhắm thẳng vào tim của hắn

Trần Vương trong lòng đã biết hôm nay dữ nhiều lành ít,căm giận không cam lòng, một kiếm này có thể lôi Lục Nghiễn Đình chôn cùng,thật cũng không uổng,chẳng biết lúc nào trên người Lục Nghiễn Đình xuất hiện một thiếu niên, kiếm của mình hung hăng đâm vào không phải Lục Nghiễn Đình,mà là bả vai thiếu niên kia .

Lục Nghiễn Đình mắt thấy chạy không khỏi một kiếm kia, lại bỗng nhiên cảm giác người mình bị đẩy đi,sau đó chính là thanh âm Lăng Duệ buồn bực hừ nhẹ, kịp phản ứng kiếm Trần Vương đã cắm ở trên bả vai Lăng Duệ .

“Duệ nhi!” Lục Nghiễn Đình thất thanh kêu thảm thiết, Trần Vương rút kiếm ra, trên vai Lăng Duệ nhất thời phun ra huyết dịch nóng rực.Lục Nghiễn Đình tâm thần đều sợ hãi,một tay ôm chầm Lăng Duệ,một tay hết sức giết chết tên chu y.Lý Mộ Trạch bên kia quay đầu thấy tình cảnh này, trong nội tâm hơi khựng lại,một cước đạp tên chu y vướng víu liền nhào qua Trần Vương cùng Lục Nghiễn Đình bên kia.

Lúc này,cấm vệ quân cùng binh sĩ Lục Nghiễn Đình mang đến xông vào đại điện, sau một trận hỗn chiến ,đem đám người Trần Vương một lưới bắt hết.

Thống lĩnh cấm vệ quân vốn không phải người của Lý Mộ Trạch,song thấy tẩm điện, tình thế bên trong , lấy làm kinh hãi, dừng lại một chút ,chống lại ánh mắt Lý Mộ Trạch nghiêm nghị đang đứng chắp tay, thức thời quỳ xuống hướng về phía Lý Mộ Trạch hô to: “Thuộc hạ cứu giá chậm trễ, làm bệ hạ chấn kinh!”

Phía sau một đám binh sĩ ở lúc ban đầu một trận hỗn loạn , cũng quá sợ hãi địa quỳ rạp xuống đất ,kinh hoàng hô to: “Tham kiến bệ hạ. . . . . .”

Lý Mộ Trạch tâm phiền ý loạn phất phất tay, tâm thần chĩ ở trên người hai người góc tẩm cung. Hắn nhìn người quỳ đầy đất ,giận nói: “Truyền thái y! Nhanh , Thái y trong Thái Y Viện cũng truyền đến!”

Lục Nghiễn Đình ôm Lăng Duệ,phong mấy chỗ đại huyệt cầm máu, nhưng tác dụng không lớn, trên vai Lăng Duệ vẫn không ngừng chảy ra huyết thủy,đưa nửa người cũng nhuộm ướt. Lục Nghiễn Đình tay vẫn run rẩy, hắn chưa từng có sợ hãi như vậy ,dường như nhiệt độ cùng tính mạng cũng theo máu Lăng Duệ chảy ra.

Người trong ngực sắc mặt trắng bệch,môi hơi mở ra tựa hồ muốn nói cái gì nhưng đã không có khí lực.

Lăng Duệ cảm thấy bả vai đã đau đến chết lặng, thân thể tựa hồ dần dần lạnh đi,nhiệt độ trên tay của Lục Nghiễn Đình nắm lấy y là thứ duy nhất có thể cảm giác được.Y cố gắng đem tầm mắt tan rả tập trung nhìn mặt Lục Nghiễn Đình,trong thoáng chốc nhìn thấy Lục Nghiễn Đình từ trước đến giờ vân đạm phong khinh thần sắc đều biến mất,run rẩy đôi môi hô cái gì đó,tựa hồ là tên mình,tròng mắt hiện đầy tơ máu.Sau đó, có giọt nước nóng hổi trên mặt mình, theo mặt chảy vào trong miệng, thật chát.

Rõ ràng bị thương chính là mình, thấy người nam nhân này đang khóc, cảm thấy khó chịu.

Lăng Duệ giật giật môi, khó khăn mở miệng: “Đừng khóc. . . . . .”

Lục Nghiễn Đình cầm tay lạnh như băng của y,tay hắn đầy tiên huyết của Lăng Duệ,lạnh như vậy,nóng như vậy. Hắn đã không kịp có mặt chỗ binh sĩ, không nhịn được cúi đầu, từng chút từng chút dùng đôi môi hôn gò má tái nhợt của Lăng Duệ, lại nghe đến thanh âm yếu ớt mang theo một chút xíu nụ cười cùng nghịch ngợm ngày thường Lăng Duệ nói:

“May là ta đi theo ngươi tới nơi này. . . . . . Thật tốt .”

May là ta đi theo ngươi ,nếu không. . . . . . Ta ở trong phủ ngươi,vĩnh viễn chờ cũng không thấy ngươi trở lại.

Cho nên. . . . . .

May là, kiếm Trần Vương đâm là bờ vai của ta mà không phải tim của ngươi .

May là,người bị thương chính là ta.

May là, ngươi bình yên vô sự.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.