Tái Thế Vi Xà

Chương 6



Lăng Duệ không hề lấy hình người xuất hiện trước mặt Lục Nghiễn Đình nữa, đã qua gần hai tháng. Lăng Duệ trên người vết thương đã hoàn toàn tốt lắm, y tính toán hai ngày nữa liền rời phủ đệ Lục Nghiễn Đình .

Song buổi tối trước ngày rời đi,Lục Nghiễn Đình lại lần nữa ngã bệnh.

Hắn mấy ngày qua chẳng những hỗ trợ Lý Mộ Trạch khắp nơi cùng trên triều đối phó những lão hồ ly , còn cả ngày lẫn đêm nhớ Lăng Duệ. Hắn biết Lăng Duệ thích náo nhiệt,cho nên ngày ngày cũng đi tới những nơi náo nhiệt trong kinh thành,ban ngày mệt đến ngất ngư, buổi tối nhớ tới nụ cười của Lăng Duệ, ngủ không yên ổn,cứ cách năm ngày đều mặc kệ gió mưa,đứng ngốc ba canh giờ chờ một người sẽ không tới ,hai tháng mười hai lần, một lần cũng không bỏ.

Như vậy giằng co cả hai tháng, nếu như không bị bệnh, cũng là kỳ tích .

Lăng Duệ vốn không muốn để ý tới hắn,dù sao thì một lần bị rắn cắn,mười năm sợ dây thừng,mình từng đối hắn quan tâm như vậy ,nhưng đổi lấy nghi kỵ chịu không thấu.Lăng duệ tuyệt đối không phải là người thích lợi dụng lòng tốt của ai,y đối với chuyện kia còn canh cánh trong lòng, nhưng khi nhìn đến Lục Nghiễn Đình như lần trước nửa chết nửa sống nằm ở trên giường,Lăng Duệ vẫn mềm lòng.

Y thầm mắng mình, hèn hạ,tiểu tử ngươi thật hèn hạ,đã bị thua thiệt còn không chịu nhớ bài học.

“Hỗn trướng,ngã bệnh cũng không đắp chăn kín một chút!Đáng đời bệnh chết ngươi!” Lăng Duệ nhẹ giọng hùng hùng hổ hổ,động tác trên tay cũng là rất ôn nhu.

Y lăn qua lăn lại hồi lâu cũng giúp Lục Nghiễn Đình đổi áo, vắt khăn lông trên tay giúp hắn lau mồ hôi, nhìn Lục Nghiễn Đình khuôn mặt anh tuấn nóng bừng ửng hồng,lầm bầm lầu bầunói: “lão tử đi ngươi bệnh nữa làm sao bây giờ nha? Loại người như thối như ngươi,không ai có lòng tốt như lão tử mà đến chiếu cố ngươi.”

Nói một hồi,Lục Nghiễn Đình chậm rãi mở mắt, hắn nháy mắt mấy cái, thấy được Lăng Duệ bên giường .

Mấy ngày nay hắn ngày ngày mơ tới thiếu niên này, hiện tại bệnh có chút mơ hồ, thoáng cái phân không ra là mộng hay là thực tế. Hắn vươn tay ra, cầm tay Lăng Duệ bởi vì nhìn thấy hắn mở mắt mà cả người cứng ngắc.

Lục Nghiễn Đình nhắm mắt lại, nhàn nhạt nói: “. . . . . . Vừa mơ tới ngươi. . . . . . Hôm nay có thể hay không đừng mắng ta . . . . .”

Ngươi còn biết ta ở trong lòng đem ngươi mắng cẩu huyết lâm đầu a? Lăng Duệ ngạc nhiên.Về điểm này xem ra hai người quả thật rất tâm hữu linh tê .

Lục Nghiễn Đình nói hết lời lập tức truyền đến tiếng hô hấp đều đều , hẳn là hai tháng nay đây là lần đầu tiên ngủ an ổn .

Lăng Duệ bị hắn cầm tay, nhiệt độ nóng hổi thẳng tắp đốt tới trong lòng,y ngây ngốc một lúc, “Vừa mộng thấy” ? Người này chẳng lẽ thường xuyên mộng thấy ta?

“Chết tiệt!” Lăng Duệ hoàn hồn cảm giác mặt mình cũng muốn thiêu cháy rồi,tâm can trận trận mà nhảy, thẳng chửi mình không có cốt khí, hắn mới nói câu đầu tiên là khiến mình mềm lòng đánh tan ý niệm rời đi trong đầu.Y cho mình một bạt tai: “Lăng Duệ a Lăng Duệ ngươi đừng để chịu thiệt nữa có được hay không! Để cho loại người thối này chết tốt lắm.”

Thật vất vả mới thuyết phục bản thân không nên mềm lòng, trời cũng sắp sáng rồi, Lăng Duệ vội vàng rút tay về,ngay tại chỗ biến trở về con rắn nhỏ, bò vào giỏ xách.

Lục Nghiễn Đình đến buổi trưa mới tỉnh lại, hắn buông thỏng mi mắt nghĩ tối hôm qua mơ tới Tiểu Thất tỉ mỉ chiếu cố mình,không có giống thường ngày trong mộng mắng hắn, nói với hắn tuyệt giao sau đó chạy trốn vô ảnh vô tung , mà là lẳng lặng phụng bồi mình.

Mộng đẹp a. Lục Nghiễn Đình nghĩ, hắn nở nụ cười khổ.

Song hắn thấy khăn lông bên gối sửng sốt một chút.Vẻ vui mừng nhanh chóng trong mắt hắn hiện lên, hắn yên lặng chốc lát, nhàn nhạt cười, cầm lấy khăn lông, nhẹ nhàng hôn ,phảng phất phía trên còn có thể ngửi được mùi vị thiếu niên ấy.

Lăng Duệ gục ở rổ bên cạnh thấy vậy buồn bực, nghĩ thầm Lục Nghiễn Đình chẳng lẽ là bệnh nên ngốc luôn rồi,sao lại hôn cái khăn lông ni?

Y rung đùi đắc ý thở dài, nhìn người này ở bên ngoài phong nhã cơ trí, ai ngờ đến hắn trong đây làm ra hành động ngu ngốc này,nói ra chỉ sợ các thần tử trên triều đình vốn bị hắn làm mất mặt mũi cũng phải trật khớp.

Lăng Duệ vô luận tâm địa cứng rắn thế nào cũng không thể ra đi hôm nay,y từng lần một thuyết phục mình,giúp người giúp cho trót,đưa Phật đưa đến tây, chiếu cố liền chiếu cố hắn cho tốt—ngày mai đi, ngày mai người này khỏe hẳn rồi đi.

Song không như mong muốn, buổi tối hôm đó Lục Nghiễn Đình bệnh tình lại trở nặng.

Lăng Duệ không thể làm gì khác hơn là lần nữa hiện thân, giật mình phát hiện Lục Nghiễn Đình tựa hồ sốt cao nghiêm trọng.Y lăn qua lăn lại hồi lâu mới ở bên giường ngồi xuống, nhìn Lục Nghiễn Đình nhướng mày ngủ bộ dạng rất cực khổ , bất đắc dĩ chủ động đi cầm tay của hắn ── dựa theo kinh nghiệm, tựa hồ như vậy có thể làm cho hắn ngủ ngon chút ít.

Lăng Duệ đỏ mặt vì mình giải vây, ta đây là vì bệnh của hắn mau tốt hơn, ta có thể sớm đi một chút.

Ngồi một hồi lâu, Lăng Duệ có chút mệt nhọc, nhưng y không dám ngủ, sợ như lần trước không kịp biến trở về ,Lục Nghiễn Đình tỉnh lại thấy mình lại đem lòng sinh nghi.

Nhớ tới mấy ngày nữa mình sẽ phải rời đi, Lăng Duệ trong lòng dồn nén rất nhiều lời,vì không ngủ liền liên miên cằn nhằn nhẹ nói .

Từ mình như thế nào vì cứu người mà té lầu, tỉnh lại đã đến thế giới xa lạ này,mình như thế nào bị đánh cùng ba ngày bị đói,đầu óc choáng váng lung tung cắn người, kết quả trở thành sủng vật Lục Nghiễn Đình, đến cuối cùng Lục Nghiễn Đình nghi kỵ mình,cảm thấy như thế nào tức giận khó chịu, tất cả cũng từng lời từng câu nói ra ngoài.

Y tới chỗ này đã nửa năm rồi, vui vẻ cũng có buồn bực cũng có,bàng hoàng cùng kiên cường,nhiều chuyện kỳ diệu từ mình trong miệng Lăng Duệ nói ra cũng cảm thấy bất khả tư nghị, một lát ngây ngốc cười, một lát liền khó chịu .

Y vuốt cái trán nóng hổi của Lục Nghiễn Đình , thương cảm nói: “Cái thế giới này thật tịch mịch a, không có TV, không có máy tính, ta cũng buồn bực sắp điên rồi.”

Nhớ tới những thứ kia ,Lăng Duệ khanh khách cười lên, biết rõ Lục Nghiễn Đình nghe không hiểu, nhưng vẫn là cẩn thận lẩm bẩm giải thích những món đồ thần kỳ kia, dường như đã có mấy đời.

“Thần kỳ không, mới vừa mua lão nương nhà ta còn nói nếu không hảo hảo học tập liền đập phá nó, đây chính là bảy, tám ngàn mua về nha,nàng thật đúng là không biết tiếc. . . . . Lão nương ta, hung là hung chút, có thể làm món ăn thật không sai a. . . . . . Cha ta là công an cục cục trưởng, nga, tương đương với tổng bộ đầu a . . . . .”

Lăng Duệ nói đến đây ,thanh âm từ từ nghẹn ngào.

“Bên kia ta đây đại khái huyết nhục mơ hồ đi, bọn họ thương ta như vậy,không biết thương tâm thế nào. . . . . . Người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh a.”

Lăng Duệ nức nở trong chốc lát,nước mắt mơ hồ nhìn Lục Nghiễn Đình hôn mê nói: “Ta cũng không thể thấy bọn họ . . . . . Ở chỗ này ta không có thân nhân, cũng không có bằng hữu, vốn tưởng rằng có thể cùng ngươi thật vui vẻ ở chung một chỗ , con mẹ nó ngươi lại hoài nghi ta. . . . . .”

“Ngươi hỗn trướng! Khốn kiếp! Tên hoang tưởng!” Y chà mạnh hai con mắt của mình, nói: “Hỗn trướng, khóc cái rắm, chết tiệt!Ngươi không xấu hổ !”

“Không cho khóc! Ngày mai sẽ phải đi, lão tử phải kiên cường sống sót!” Lăng Duệ cắn răng nuốt vào nghẹn ngào.

Lau một hồi, Lăng Duệ nước mắt lạch cạch lạch cạch rơi xuống ,rơi xuống người đang hôn mê trên giường .

Thật vất vả khóc đủ ,Lăng Duệ lau lau mũi,nắm cái khăn lông tùy tiện xoa xoa mặt,xoa xong mới nghĩ không tốt, đây là cho Lục Nghiễn Đình lau mồ hôi,không thể làm gì khác hơn là nhận mệnh bò dậy đi tới bên bàn xả cho sạch.

Đang rửa , bỗng nhiên phía sau lưng vươn tới đôi tay,thật chặc vây quanh eo Lăng Duệ, áp vào trong lồng ngực.

Bỗng nhiên được một cái ôm ấm áp, Lăng Duệ trong nháy mắt cứng ngắc,y khiếp sợ động cũng quên mất, người nọ nhàn nhạt thở dài một tiếng, nhẹ nhàng ghé vào lỗ tai y nói: “. . . . . . Thật xin lỗi, tha thứ cho ta được không?”

Lăng Duệ sửng sốt một hồi lâu, tránh ra ngực của hắn, không dám tin đưa tay đi dò trán của hắn, kinh ngạc nói: “Mới vừa rồi nóng như vậy , làm sao nhanh như vậy liền khỏi. . . . . .”

Lục Nghiễn Đình đối với Lăng Duệ động tác sỏa hồ hồ không cười, hắn cầm tay Lăng Duệ đang dò trên trán mình,đặt ở trên môi hôn nhẹ, đối với y thẳng thắng nói: “Bệnh của ta sáng nay là tốt, tối nay. . . . . . Là ta dùng nội lực thúc dục nhiệt độ cao lên,cũng không phải là sốt cao. . . . . .”

Lục Nghiễn Đình biết tối hôm qua Lăng Duệ tới,nhưng lúc hắn tỉnh Lăng Duệ không thấy bóng dáng rồi, cho nên không thể làm gì khác hơn là giả bộ bệnh nhìn Lăng Duệ có thể hay không lại đến,kết quả thật nhìn thấy Lăng Duệ .

Song đã biết suy đoán lúc trước đều sai,bởi vì hắn thấy tiểu xà khả ái biến thành thiếu niên mà mình ngày đêm mong nhớ.

Kinh ngạc Lục Nghiễn Đình giả vờ hôn mê, Lăng Duệ như trước tỉ mỉ chiếu cố Lục Nghiễn Đình giúp hắn bình phục tâm tình. Hắn đang cân nhắc nên mở mắt hay không, Lăng Duệ lại nắm tay hắn,từ từ kể về chuyện của mình.

Mặc dù thanh âm Lăng Duệ rất nhẹ, Lục Nghiễn Đình vẫn không có bỏ qua một chữ.

Thì ra y gọi Lăng Duệ, thì ra là y đến từ một cái thế giới khác, thì ra là y vẫn chịu đựng vận mệnh như vậy, thì ra là mình đã từng được y toàn tâm toàn ý dựa dẫm. . . . . .

Thì ra mình trong lúc vô tình đã làm y tổn thương sâu như vậy.

Hết thảy mọi chuyện đều rõ, Lục Nghiễn Đình trong lòng vừa đau vừa khổ, không trách được kể từ sau lần đó Lăng Duệ không xuất hiện, thì ra là y đã biết rõ tâm tư của mình rồi, một thiếu niên thẳng thắn như vậy ,làm sao có thể chịu được nghi kỵ như vậy ni?

Sau đó Lăng Duệ khóc, nước mắt tí tách tí tách rơi,toàn bộ đều đập vào trong lòng Lục Nghiễn Đình, đập đến Lục Nghiễn Đình hô hấp cũng muốn ngừng,hối hận muốn đâm mình một đao. Một khắc kia hết thảy đều tan biến,Lục Nghiễn Đình cái gì cũng không làm, chỉ biết mình phải ôm chặt y,đối y nói không nên thương tâm, sau này ta ở bên cạnh ngươi, cùng ngươi ăn thức ăn ngon trong thiên hạ,đi khắp thiên hạ du sơn ngoạn thủy,ngươi đang ở đây, thế giới kia quên đi, ta cho không được, nhưng ta có thể để ngươi không hề tịch mịch nữa.

Nhưng Lục Nghiễn Đình không biết mình có còn tư cách nói như vậy hay không , một mực hối hận cùng thống khổ ,cho đến khi Lăng Duệ bảo ngày mai muốn đi, hắn mới đột nhiên tỉnh ngộ, hiện tại nếu không nắm chặc, thì sẽ mất đi.

Lăng Duệ không biết Lục Nghiễn Đình trong cái ôm này đã trải qua nhiều đấu tranh như vậy,y lần đầu tiên nghe nói có thể dùng nội lực điều tiết nhiệt độ, tiêu hóa một hồi lâu, mới ý thức tới mình lại bị lừa,y liền cố gắng thoát khỏi cánh tay ngang hông mình, đẩy mạnh Lục Nghiễn Đình ra, giận đến cả người run rẩy, chỉ vào hắn chửi ầm lên: “Tốt ,ngươi giả vờ đáng thương lừa gạt lão tử!? Đùa bỡn lão tử ngươi cảm thấy rất có cảm giác thành tựu, rất vui vẻ, rất vui vẻ có phải hay không! ?”

Lục Nghiễn Đình không có vì mình biện hộ, chẳng qua là lắc đầu, lấy một đôi mắt thâm tình ngưng mắt nhìn hắn.

Một cái tát nhẹ,Lăng Duệ cùng Lục Nghiễn Đình đình căn bản ầm ĩ còn đang ngồi, lại bị ánh mắt hắn thâm ý khó dò trong lòng nhộn nhạo,giận đến dậm chân, không nói tiếng nào xoay người ra bên ngoài chạy.

Lục Nghiễn Đình làm sao có thể để cho y không coi vào đâu cứ như vậy chạy, hắn vội vàng túm Lăng Duệ, “Đừng đi,ngươi như thế nào mới có thể tha thứ ta?”

Lăng Duệ phất tay hắn ra cười lạnh nói: “Ngươi cút ra khỏi trong phạm vi tầm mắt ta,, ta liền tha thứ ngươi!”

Lục Nghiễn Đình nói: “Trừ cái này.”

Lăng Duệ chán nản, “Ngươi hỗn trướng! Rốt cuộc muốn cái gì? Ngươi biết chuyện của ta rồi, chẳng lẽ còn đang hoài nghi ta là người nào phái tới ? Ta bây giờ là yêu tinh, cẩn thận ta ăn ngươi!”

Nghe Lăng Duệ nói nhảm,Lục Nghiễn Đình trong lòng bật cười, nghĩ thầm ngươi là tiểu xà ăn trái cây cùng điểm tâm ,làm sao ăn thịt người?

Hắn không để ý Lăng Duệ phản kháng, kéo vào trong lòng ngực mình,sau đó ngồi xuống giữ y,thiếu niên hoảng hồn vì động tác vô cùng thân mật mà thân thể có chút cứng ngắc nói: “Những chuyện đó không sao, ta chỉ là muốn ngươi ở lại bên cạnh ta.”

Lăng Duệ sau khi đối Lục Nghiễn Đình một trận quyền đấm cước đá, mệt mỏi thở hồng hộc cũng không có thể tránh ôm ấp của hắn, rốt cục ý thức được thể lực cùng lực lượng hai người chênh lệch quá lớn .Lăng Duệ giãy dụa đến sắc mặt đỏ lên, y thở hổn hển nổi giận nhìn Lục Nghiễn Đình giữ chặt mình lớn tiếng chất vấn: “Khốn kiếp, ỷ thế hiếp người, ngươi còn muốn như thế nào nữa! ?”

Lục Nghiễn Đình cười cười, nghiêng thân qua hàm trụ môi Lăng Duệ.

Thời điểm đôi môi mềm mại áp xuống,Lăng Duệ không có chút kinh nghiệm nào ngay cả hồn cũng bay đi.

Lục Nghiễn Đình dễ dàng xâm nhập vào khoang miệng y,dây dưa đầu lưỡi Lăng Duệ, dẫn dắt y hưởng ứng mình.

Đó cũng không phải màn hôn kịch liệt, Lục Nghiễn Đình rất ôn nhu, ôn nhu như chạm vào một món trân bảo,mạnh một chút sẽ đem y vỡ vụn.

Lăng Duệ quên mất hô hấp,Lục Nghiễn Đình cảm thấy y dường như hít thở không thông ,liền buông y ra,nhìn thân thể mềm nhũn ,dưới ánh trăng mơ hồ có thể thấy được khuôn mặt đỏ ửng,Lục Nghiễn Đình cười cười ngắt cái mũi Lăng Duệ nói: “Tại sao không thở bằng mũi?”

Lăng Duệ dùng đôi mắt còn chút sương mù hung hăng trừng mắt nhìn y,làm cho Lục Nghiễn Đình cảm thấy hạ thân mình tựa hồ nóng lên.Hắn thở dài, âm thầm nhịn xuống, vỗ nhè nhẹ lưng Lăng Duệ,giúp y thuận khí .

Lăng Duệ bình phục hô hấp, đẩy Lục Nghiễn Đình ra,giương nanh múa vuốt: “Hỗn trướng,dám chiếm tiện nghi lão tử,có muốn biết chữ ‘tử’ viết như thế nào! ?”

Lục Nghiễn Đình kéo y vào trong lòng ngực mình, “Hiểu chưa? Bởi vì thích ngươi, cho nên ta mới muốn ngươi ở lại bên cạnh ta.”

Lăng Duệ cười lạnh, vô cùng khinh thường mà châm chọc Lục Nghiễn Đình: “Ngươi cho rằng ta ,Lăng Duệ là con cẩu nhà ngươi a?Gọi là tới đuổi là đi, hay là chờ Lý Mộ Trạch hoài nghi ta,lại kêu người tới giám thị ta?”

Lục Nghiễn Đình sờ sờ mặt y,ôn nhu nói: “Sẽ không, không bao giờ … nữa .Ta thề, Duệ nhi.Lưu lại đi.”

Thanh âm ôn nhu gọi “Duệ nhi”,làm tâm Lăng Duệ chợt co lại.

Mẹ của mình cũng kêu mình như vậy hai mươi năm,cái gọi vô cùng quen thuộc để cho Lăng Duệ đột nhiên tỉnh ngộ bản thân mình thật cô độc,tất cả yêu thương cùng quan tâm trước kia của thân nhân bằng hữu đều đã mất.

Nhưng ở cái thế giới này, còn có một người nguyện ý gọi y “Duệ nhi”.Lăng Duệ ngơ ngác nhìn gương mặt ôn nhu của Lục Nghiễn Đình,có thể không, người này liệu có thể dựa dẫm một chút không?

Lăng Duệ nước mắt bỗng nhiên chảy xuống, y khóc dữ dội,lời nói cũng nghẹn lại, y túm cổ Lục Nghiễn Đình ,lớn tiếng nói: “Ngươi dám hoài nghi ta một lần nữa ,ta liền bóp chết ngươi!”

Lục Nghiễn Đình mặc y túm cổ,chờ y bình tĩnh trở lại, liền dùng tay áo y phục mình giá trị không hề rẻ lau khô sạch sẽ nước mắt cùng nước mũi rối tinh rối mù trên khuôn mặt búp bê của y,ôm vào trong ngực: “Hảo,nếu dối gạt ngươi, ta rửa cổ chờ ngươi tới bóp chết luôn có được hay không.”

Lăng Duệ lần đầu tiên nghe hắn nói như vậy, chọc cho nín khóc mà cười, mắng: “Lạnh chết mất, ngươi còn ở đó chọc cười.”

Lục Nghiễn Đình cười mà không nói, ôm y vào ngực mang tới giường.

Lăng Duệ tuyệt không hợp tác, tay liều mạng xô đẩy, dưới chân loạn đá: “Buông lão tử ra , lão tử có chân!”

Lục Nghiễn Đình đặt Lăng Duệ xuống,sau đó nằm cạnh y, kéo chăn qua phủ hai người,nhẹ nhàng cười nói: “Ân,nghĩ ngợi gì nữa ? Ngủ a, giằng co như vậy nữa đêm ngươi không ngủ?”

Lăng Duệ nghe hắn nói nghiêm túc,không khỏi tức giận, mặt cũng đỏ lên rồi, trở mình xoay lưng về phía Lục Nghiễn Đình,bĩu môi lầm bầm làu bàu nói: “Hừ! lão tử vậy đó!Lão tử nghĩ bậy thì sao.”

Lục Nghiễn Đình cảm thấy buồn cười, đưa tay ôm y vào trong ngực, Lăng Duệ khẽ ngọ ngoạy, bỗng nhiên cảm nhận được cái gì đó nong nóng ở phía sau,chỉa vào mình, lập tức bị làm cho sợ đến không dám có một cử động nhỏ nào, trong miệng nói: “Ngươi chỉ nói ngủ,không được làm loạn! Nếu không lão tử giết chết ngươi!”

Lục Nghiễn Đình xoay người y lại hôn một cái,nhìn ra Lăng Duệ miệng hùm gan sứa, vốn định trêu chọc y nói hắn vô hạn hoan nghênh , nhưng nghĩ Lăng Duệ da mặt mỏng thành như vậy, nghe còn không tức điên, đến lúc đó lộn xộn mình không nhịn được liền hỏng bét.

Cho nên Lục Nghiễn Đình chỉ cười cười ôn nhu nói: “Tốt lắm, đừng làm rộn, mau ngủ.”

Lăng Duệ đỏ mặt, oán thầm nói, mặc dù không phải nữ nhân, nhưng vấn đề trinh tiết là vô cùng cấp bách,hung khí cứ sát bên người,có quỷ mới ngủ được .

Mặc dù tình thế không lạc quan, nhưng giằng co hồi lâu Lăng Duệ cũng nhập mộng.

Lục Nghiễn Đình nghe Lăng Duệ trong ngực phát ra tiếng khò khè nho nhỏ ,hài lòng — cuối cùng ,cũng lưu tại bên cạnh mình.

Căn cứ ý niệm bắt đầu sự nghiệp nam nhân trong đầu, Lăng Duệ cũng không nghĩ biến trở về xà, vừa chết sống không chịu ở lại quý phủ Lục Nghiễn Đình ăn chùa.

Lục Nghiễn Đình cố ý muốn y làm thư đồng bên người,Lăng Duệ căng tròn trừng mắt,tức giận nói: “Tại sao phải bán mình làm trâu ngựa cho ngươi nha.” Chọc cho Lục Nghiễn Đình bật cười.

Nhớ tới cuộc sống thường ngày trước kia, Lăng Duệ là tiểu xà cùng mình ban ngày đùa giỡn,mình đường đường một thế tử, thư đồng thái tử như thế nào dụ dỗ y hầu hạ y .

Thời điểm y ăn cơm,tắm cũng là mình tự thân tự lực giúp,lúc y biến thành người cùng mình đi phiên chợ, ăn cái gì cũng là hắn cấp bạc,làm khuân vác cho y lựa đồ chơi,không khỏi âm thầm cười khổ oán thầm, tiểu oan gia này rõ ràng là khắc tinh của mình, rốt cuộc là người nào làm trâu làm ngựa cho người nào đây?

Bất quá cân nhắc lại bên trong phủ quá nhiều tai mắt xác thực cũng không thỏa đáng, Lục Nghiễn Đình liền đem y dẫn tới Túy Nguyệt lâu kêu tiểu tư tìm chỗ ngồi.Lão bản Túy Nguyệt lâu là bằng hữu tốt của Lục Nghiễn Đình,Lục Nghiễn Đình đem Lăng Duệ ở nơi này ngược lại an toàn chút ít, có thể nhận được chiếu cố.

Đợi Lăng Duệ hết sức cao hứng chạy đi cùng đồng liêu liên lạc tình cảm ,Lục Nghiễn Đình lại càng bí mật dặn dò lâu chủ chiếu cố nhiều hơn hài tử này một chút,không để cho người ta khi dễ.

Không lâu sau,Lăng Duệ trở thành tiểu nhị của Túy Nguyệt Lâu,hết sức cao hứng nhanh như chớp chạy đến trước mặt Lục Nghiễn Đình.

Lăng duệ thích mới mẻ, lần đầu tiên trở thành tiểu tư, hồi đó xem trên TV nhìn những tiểu nhị ca, đem khăn lông trắng tiêu sái vung lên bả vai,thanh âm hỏi:”Đẹp không? Thích hợp không?”

Y phục tiểu nhị của Túy Nguyệt lâu bó chặt hai tay hai chân, bên trong là áo trong bó sát người ,phía ngoài là áo ngắn màu xanh ngọc ,hai chân mang một đôi giày gấm màu đen , nổi bật lên Lăng Duệ tinh thần hiên ngang.

Huống chi Lăng Duệ vốn là ngày thường gương mặt nộn nộn,như búp bê trắng nõn, hai mắt đen lúng liếng , khóe miệng giương nụ cười sáng lạn,tinh quái, làm cho người ta ánh mắt sáng lên,thật làm cho người ta thích không nên lời.

Hắn nếu ở Túy Nguyệt lâu nghỉ một lát, kêu mấy tiếng,cam đoan không cho người khác vào trong Túy Nguyệt Lâu thì thế nào khách tới như mây đây.

Lục Nghiễn Đình thích bộ dáng đầy tinh thần của y,mỉm cười giúp y sửa sang ngạch cân trên đầu , thành thực than thở: “Đẹp mắt, Duệ nhi mặc cái gì cũng đều dễ nhìn.”

Lăng Duệ được tán thưởng, cao hứng vô cùng, đem Lục Nghiễn Đình kéo đến nhã gian,ra vẻ nói: “A, khách quan, bên này!Túy Nguyệt lâu là nơi có món ăn thức uống đứng đầu ni!Khách quan là muốn uống trà hay là uống rượu? Ta có mao Tiêm,Bích Loa Xuân, Thiết Quan Âm, đại hồng bào, cái gì cần có đều có, rượu thì……. . . .”

Lời còn chưa nói hết liền bị Lục Nghiễn Đình kéo đến trong ngực, ngắt mũi y,cười nói: “Nói nhảm, đại hồng bào còn không có a.”

Lăng Duệ le lưỡi, từ trong lòng ngực của hắn chạy ra sờ sờ ngạch cân khẽ oán giận: : “Ngươi không thể cấp ta chút mặt mũi sao?”

Lục Nghiễn Đình cười không đáp, gọi tiểu nhị bưng một bàn thức ăn thịnh soạn ,hai người vừa cười vừa ăn.

Dùng xong bữa trưa,Lục Nghiễn Đình đình liền rời đi, Lăng Duệ theo tiền bối học một buổi tối, đã nghiễm nhiên thành một tiểu nhị rồi, ngày thứ hai tiểu thí ngưu đao chính thức nhậm chức, một đám khách nhân thật đúng là cho y trổ tài khua môi múa mép dụ dỗ thoải mái, ngay cả thức ăn cũng nhiều,lúc dùng cơm cũng cười vui vẻ.

Lục Nghiễn Đình đem Lăng Duệ ở Túy Nguyệt lâu liên tiếp mấy ngày cũng không có thời gian thăm, Lăng Duệ mới vừa nhận việc,làm thật vui vẻ, trong lúc nhất thời cũng không nhớ đến Lục Nghiễn Đình.

Lục Nghiễn Đình cứ cách mấy ngày là qua xem Lăng Duệ,Lăng Duệ cứ quấn lấy hắn đi chơi,Lục Nghiễn Đình không có đáp ứng, Lăng Duệ giận dữ một trận,Lục Nghiễn Đình dùng hảo ngôn hảo ngữ dụ dỗ dụ dỗ, cũng không thấy chuyển tốt, không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ rời đi.

Như thế lại qua mấy ngày, ngày hôm đó Lăng Duệ đưa người ta vào nhã gian hầu hạ, nhìn thấy nam nhân tướng mạo xấu xí mỉm cười nhìn y, y trước sau như một mở miệng chào hỏi, người nọ kéo y ngồi ở bên cạnh cười nói: “Nghe nói ngươi làm không tệ ni.”

Lăng Duệ nghe thanh âm quen thuộc, kinh ngạc há to mồm trừng mắt hồi lâu mới nói: “Lục Nghiễn Đình?”

Y dùng ngón tay chỉ vào gương mặt xa lạ sợ hãi kêu: “Làm sao biến dạng rồi?”

Lục Nghiễn Đình cười không nói, từ trong lòng ngực lấy ra một cái bình bạch ngọc,đổ ra chút phấn vụn hòa với nước, tay thoa đều lên mặt, sau đó kéo xuống một cái diện cụ mỏng như cánh ve ,khuôn mặt anh tuấn nho nhã liền trở lại.

Lăng Duệ từ trên tay hắn đoạt lấy diện cụ: “Đây chính là dịch dung trong truyền thuyết !? Thật là lợi hại!” Sau đó làm như đang cầm trân bảo tiểu tâm dực dực(cẩn thận) nghiên cứu mặt nạ, không để ý tới chủ nhân diện cụ.

Y lăn qua lộn lại loay hoay trong chốc lát, hăng hái bừng bừng hướng trên mặt mình mà dán, đáng tiếc không có biện pháp,cứ trơn tuột mà rơi xuống,dán xong hướng Lục Nghiễn Đình , nhếch miệng cười nói: “Bộ dáng ta có đổi hay không?”

Y mới vừa cười khẽ lên cơ thịt trên mặt vừa động,làm cho cái diện cụ bự bự trơn tuột kia vo thành một nắm, thật giống như đóa hoa cúc nở ra.Thấy vậy Lục Nghiễn Đình buồn cười, âm thầm dùng lực đình chỉ mới không khoa trương cười to, nếu không làm mất mặt mũi Lăng Duệ,y sắc mặt lại không tốt.

Lăng Duệ tự nhiên cũng phát hiện mình mang không tốt, liền nổi giận giật diện cụ xuống tiếp tục nghiên cứu.Lục Nghiễn Đình thừa dịp y chuyên tâm nhìn diện cụ mà đưa tay đưa ôm đến trong ngực, quả nhiên không có phản kháng như trước kia , không khỏi cười cười, môi nhẹ nhàng cọ sát bên tai của y, nói: “Hiện tại trong cung tình thế có chút khẩn trương, nếu người ta phát hiện ta tìm ngươi, ngươi có thể sẽ gặp nguy hiểm.”

Hắn không có giải thích quá nhiều, hời hợt nói qua, không có nói cho Lăng Duệ những thứ phân tranh trong cung lục đục với nhau .Hắn biết Lăng Duệ không thích hợp những thứ này, không cần thiết cho y biết quá nhiều, mình ngầm bảo vệ tốt y là được.

Lục Nghiễn Đình lần đầu tiên trong đời đem một người đặt trong lòng như vậy,thật cẩn thận tránh khỏi cạm bẫy.Hắn nhìn Lăng Duệ nụ cười sáng rỡ cùng tính tình sảng lãng cũng biết, hài tử này chưa từng thấy được âm mưu cùng tranh đấu ghê tởm giữa người với người,cho nên hắn cũng không muốn cho Lăng Duệ biết những thứ này, chỉ tự mình ngầm đem y bảo vệ cẩn thận.

Lăng Duệ bị hắn lúc nói chuyện xuất ra nhiệt khí xông y đến đỏ mặt,lực chú ý cuối cùng từ diện cụ vòng trở lại, phát hiện mình bị hắn dùng tư thế ôm vô cùng ám muội,không chút khách khí lập tức một tay chặn hắn nói:”Nói chuyện thì nói, động thủ động cước làm gì!”

Lục Nghiễn Đình mỉm cười, tiếp theo nói :”Lúc này đang xảy ra chuyện,trước lúc chưa giải quyết xong ta không thể dùng chân diện mục tới tìm ngươi rồi,cũng dùng diện cụ này,ngươi nói với người ngoài ta là biểu ca ngươi.”

Lăng Duệ bĩu môi khinh thường nói: “Hừ, ngươi như vậy mà cũng muốn làm biểu ca ta? Biểu ca ta thật là tuấn tú nho nhã văn võ song toàn .”

Lục Nghiễn Đình cười, nói: “Người hiểu ta chỉ có Lăng Duệ.Nhưng ta không muốn làm biểu ca ngươi, nếu không ngươi nói thẳng ta là tướng công ngươi, thế nào?

Hắn vừa dứt lời, Lăng Duệ một cước nặng nề đạp lên chân hắn,gương mặt búp bê hồng đến nỗi cùng tôm luộc không sai biệt lắm, gào cổ họng chỉ vào cửa kêu to: “Cút cho ta!”

Lục Nghiễn Đình nhìn y nhanh như chớp chạy đi, cười cười, thản nhiên dán hảo diện cụ đi tìm y.Hắn đã sớm cùng lâu chủ Túy Nguyệt lâu lên tiếng chào hỏi, dùng xong bữa ăn liền dẫn Lăng Duệ đi chơi suốt một ngày.

Trong vòng hơn một tháng, cứ cách tầm vài ngày, Lục Nghiễn Đình liền dịch dung tìm đến Lăng Duệ dẫn y đi chơi. Người trong Túy Nguyệt lâu thấy Lăng Duệ được biểu ca cưng cưng chiều chiều y như vậy cũng hâm mộ,trêu ghẹo nói còn ở lại chỗ này làm cái gì nha, để biểu ca nuôi ngươi phải hay hơn không.

Lăng Duệ mỗi lần bị giễu cợt nhớ tới hôm đó Lục Nghiễn Đình hồ ngôn loạn ngữ nói”Tướng công” , liền vừa tức vừa thẹn, mặt búp bê trướng đến đỏ bừng, như lưỡi gà khua môi múa mép thật giống như sinh tới nơi cũng nói không rõ ràng lắm, để cho mọi người thường ngày luôn là nhìn quen y tùy tiện cảm thấy thú vị, thích thú gặp mặt liền trêu ghẹo y một lần, giận đến Lăng Duệ thấy Lục Nghiễn Đình không thể thiếu quyền đấm cước đá một phen cho hả giận.

Lục Nghiễn Đình bị đánh mấy lần, cảm thấy buồn bực, hỏi Lăng Duệ kết quả đổi lấy một cái liếc mắt của y.Bất đắc dĩ bỏ qua Lăng Duệ đang quá chén,tiểu xà mà bị tưới rượu, mặt búp bê liền bày ra bộ mặt khổ qua,, toàn bộ oán trách đi ra ngoài.

Biết rõ ràng nguyên nhân,Lục Nghiễn Đình khó có được bộ mặt khác ngoài nho nhã khí chất thường ngày ,đang ôm bụng cười ha ha ngã sấp ở trên bàn. Cười đủ rồi giương mắt nhìn, thấy tiểu xà say khướt hướng về phía hắn cười ngu.

Hài tử mắt hạnh thủy uông uông sương mù một mảnh, gương mặt đỏ hồng, thật giống như hai đóa hoa đào ướt át tiên diễm,làm cho Lục Nghiễn Đình một trận ngẩn ra, sau khi lấy lại hồn cũng không còn thấy nữa, kém chút kềm không được.Tuy nhiên lòng tràn đầy thương tiếc y ,Lục Nghiễn Đình chỉ thở dài,chỉ còn cách trở về phủ tắm nước lạnh để hạ hỏa.

Đáng thương Lăng Duệ sau khi tỉnh rượu vẫn chưa hay biết gì, lần sau mỗi khi thấy Lục Nghiễn Đình cứ quyền đấm cước đá, Lục Nghiễn Đình chỉ vui vẻ hớn hở chịu đựng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.