Tâm Can

Chương 2



Từ nhỏ cô đã bị Nhã Kỳ ăn hiếp, nên rất kiên cường, việc lần này đứng là làm cho trời long đất lở.

"Chị muốn nôn rổi đây này." Tân Cam tuyên bố, cô giả vờ nôn vào áo Nhã Kỳ, Nhã Kỳ thét lên một tiếng rồi buông tay ra.

Được tự đo, Tân Cam lại vùi đầu vào gốì, hết kiên nhẫn nói với Nhã Kỳ: "Vấn đề này, em đi mà hỏi bố ấy.”

"Bố sẽ không nói với em đâu." Nhã Kỳ cong môi, nằm bên cạnh cô, nói với vẻ bất mãn: "công ty, bố chỉ nói chuyện với chị thôi."

Tân Cam sững sờ giây lát rổi thở dài một tiếng, Nhã Kỳ không đợi cô trả lời, tức giận nằm quay lưng về phía cô.

“ Trịnh An Đồng không tự mình mà chỉ thị cho Cố Vệ Quốc ra mặt, để chứng tỏ không phải là cố ý đối đầu với nhà ta."

Cuối cùng Tân Cam cũng nói với Nhã Kỳ, Nhã Kỳ vẫn có vẻ buồn buồn, nói: "Nhưng sao lại thế chứ? Lúc thì muốn hại người ta, lúc lại muốn tỏ ra thân mật, ông ta là con rồng biến sắc à?!"

Tân Cam im lặng, cô cũng không nói gì nữa.

Trịnh An Đồng không phải là con rồng biến sắc, từ trước đến nay ông ta rất tàn nhẫn. Chỉ thị Cố Vệ Quốc làm khó Tống thị là để ép cô mở miệng xin Trịnh Phiên Nhiên, đợi cô mở miệng xin tiền cứu nhà họ Tống, sau đó ông ấy lập tức đưa Trịnh Phiên Nhiên đến mai mối cho Nhã Kỳ. Trịnh An Đồng muốn cho cô biết: cô có cố gắng làm tốt vai phản diện trên sân khấu thì cũng không có người cảm kích cô đâu, sự tồn tại của cô cũng chỉ là trò cười mà thôi.

Tân Cam vểnh chân lên, chau mày cười.

Nhã Kỳ trở mình, đá Tân Cam một cái, mơ mơ màng màng rồi đột nhiên hỏi: "Chị và anh ta đã... làm chuyện ấy rồi phài không?"

Tân Cam đột nhiên cười run, bị Nhã Kỳ đá cho một cái, suýt chút nữa gãy cả chân, cô nhịn nhục cười nói: "Em yên tâm, anh ta làm chuyện ấy rất tốt."

"Hứ! Chị đúng là chẳng có tí liêm sỉ nào."

Tân Cam ''ái chà" một tiếng, nói: "Liêm sỉ ư? Bao nhiêu tiền một cân?"

Nhã Kỳ lườm cô: “Tên này đúng là hết thuốc chữa rồi."

"Em đi nói với bố', bảo bố mai mối cho chị một đám."

Tiếu thư nhà họ Tống tiếp tục khua chân: "Sau này chị nhất định không được bậy bạ với Trịnh Phiên Nhiên nữa, nghe rõ chưa?!"

"Chị nói rồi, anh ấy làm rất tốt." Tân Cam cười buồn: "Cho nên... trừ phi em bảo bố kiếm cho chị người nào làm tốt hơn ấy."

Nhã Kỳ vẫn là cô gái còn ít tuổi, không chịu được nữa, cuối cùng cùng nhảy chồm lên, mắng cô là hạ lưu.

Tân Cam nằm nghiêng người, một tay gác ngang cổ, mái tóc uốn lượn đẹp như thác đổ, dưới suối tóc đen đó, cổ tay cô hiện lên trắng nõn, cô còn cố ý mở to đôi mắt xinh đẹp. Đêm đen lạ thường, hai cô gái nằm cạnh nhau trên một chiếc giường, Tống Nhã Kỳ cảm thấy Tân Cam lúc này thật đẹp, hấp dẫn.

Mẹ nói quả không sai, Tân Cam và mẹ chị ấy giống nhau, đều là hồ ly tinh!

Nhã Kỳ liếc nhìn với đôi mắt sắc lẻm, rồi tức giận ra ngoài.

"Anh ấy thích yên tĩnh, ghét tất cả những mùi vị nóng. Khi anh ấy cười không phải là anh ấy vui, lúc nào anh ấy vui lúc đấy anh ấy cực kỳ thoải mái, không có biểu hiện gì."

Tân Cam nói sau lưng Nhã Kỳ: "Nhã Kỳ, Trịnh Phiên Nhiên không phải là người xấu, nếu em không so đo, quyết tâm muốn đến với anh ấy thì anh ấy còn tốt gấp nhiều lần so với các công tử con nhà giàu khác."

Nhã Kỳ nghe xong, kiêu ngạo "xì" một tiếng. Cửa đóng sập, căn phòng yên tĩnh trở lại.

Tân Cam cười phá lên, trằn trọc trên giường, không biết lúc nào khuôn mặt cô đã đẫm lệ.

Đúng là tiểu thư nhà họ Tống có khác, mới chưa đến nửa tháng mà cái tên Tống Nhã Kỳ đã trở nên nổi tiếng và nghiễm nhiên trở thành vị hôn thê của Trịnh Phiên Nhiên. Thành phố G náo nhiệt hẳn lên, không ai ngờ, Trịnh Phiên Nhiên lại có tình cảm với một cô gái chưa đến tuổi trưởng thành như thế

.Thật sự có tình cảm ư? Bình thường Trịnh Phiên Nhiên là một người rất thích yên tĩnh, nhưng đột nhiên bị tờ báo lá cải săn được tin đưa Nhã Kỳ đi mua sắm, mặc dù đã bao hết cả siêu thị không cho người ngoài vào. Ngày trước, mỗi lần nhìn thấy trò đu quay trên cao lấp lánh đủ màu sắc, anh đều cau có mặt mày, nhưng bây giờ... trong bức ảnh là hình ảnh anh đang dựa vào cửa sổ ở vị trí cao nhất của thành phố cổ tích, từ xa chỉ chụp được khuôn mặt tuấn tú của anh, chứ không thấy rõ những biểu hiện trên nét mặt, nhưng vẫn cảm nhận được anh đang rất thoái mái.

Bức ảnh được phóng to ngay trên trang bìa, tờ tạp chí được đặt ngay ngắn tại bàn làm việc của cô thư ký, Tân Cam từ xa bước tới liếc nhìn, nhưng cô không dừng lại, trong lòng nghĩ nếu anh thật sự muốn cưới Nhã Kỳ, thì ắt phải gọi mình là chị rồi.

Nghĩ như thế, cũng chả có gì là sai.

"Tân Cam!" Tống Nghiệp Hàng cao giọng, chau mày gõ gõ bàn. Tân Cam "hả" một tiếng: “Con xin lỗi, bố vừa nói gì ạ?"

Tống Hàng Nghiệp có vẻ khó chịu, hỏi: "Con đang nghĩ gì thế?"

Tân Cam cười khúc khích: "Con đang nghĩ đến buổi dạ tiệc, rõ ràng bố biết Nhã Kỳ và Trịnh Phiên Nhiên cũng đến, lại còn sắp xếp buổi gặp mặt đầu tiên cho con với Thôi công tử ở đấy. Bố đang thử thách con hay Trịnh Phiên Nhiên thế? Mà con nói trước nhé, tối nay Nhã Kỳ mà khóc chạy về nhà thì đừng trách con đấy!"

"…”

Tống Nghiệp Hàng châm thuốc, hút hai hơi mới nói trong làn khói: "Tiểu Tân à, con đừng trách bố. Bố cũng không muốn hợp tác với Trịnh An Đồng, nhưng bố nhất định phải làm thế."

Tân Cam tức tối: "Bố đang nói cái gì thế?"

"Trịnh An Đồng không muốn cho con và Trịnh Phiên Nhiên ở bên nhau, con quên đi nhé, đừng tranh chấp với nhà họ Trịnh nữa, con không nghĩ cho người ta thì nghĩ cho bố đã nuôi con một đời.Con hãy sống cho vui vẻ nhé..." Tống Nghiệp Hàng tiếp tục lặng lẽ hút thuốc.

"Con lúc nào cũng rất vui, bố hút ít thuốc thôi." Tân Cam đứng dậy sắp xếp lại giấy tờ, bỏ đi như không hề có chuyện gì.

"Tiểu Tân!" Tống Nghiệp Hàng gọi cô đứng lại: "Con cũng vừa phải thôi, Nhã Kỳ đối xử với con không tồi. Chị em giúp đỡ lẫn nhau, không phải tốt sao?”

"Bố à, nguời đối xử tốt với con rất nhiều, con thật sự không thể trả ơn hết được." Tân Cam vuốt vuốt tóc ông, cười tinh nghịch. Cô trở về văn phòng, cô thư ký đi theo, đưa cho cô một tập tài liệu và nói: "Tổng Giám đốc Tân, vừa có người mang tập tài liệu này đến và bảo tôi đưa cho cô."

Tân Cam cầm lấy bản chuyển giao tài sản chi tiết, chi chít chữ tiếng Pháp, cô lật xem rồi tiện tay ném cho cô thư ký: "Cái gì thế?"

Cô thư ký với vẻ mặt khó hiểu, đọc một tràng dài tiếng Pháp, giải thích: "Là một trong những nhà máy gia công nhãn hiệu tinh dầu cổ nhất của Pháp, nằm ở vùng Lavender... Hình như năm ngoái cô và... Tổng Giám đốc Trịnh đã từng qua đó."

Tân Cam chau mày, lòng chợt nghĩ Trịnh Phiên Nhiên đúng là càng ngày càng biến thái.

Năm ngoái, lúc anh muốn đi Pháp bàn chuyện kinh doanh, cô tiện mồm hỏi mùa hoa ở Lavender. Hôm xuất phát, anh kéo cô khi cô đang nằm lên máy bay. Kết quả là lần đó thậm chí mặt mũi đối tác còn chưa gặp, anh đã cùng cô ở tại Lavender chơi hơn một tháng. Lúc về, cô mua một vài lọ nước hoa làm quà, cô cũng giữ lại cho mình một lọ, và dùng cho đến bây giờ.

Trước mắt cô hiện lên hình ảnh cùa Lavender, Tân Cam ngẩn ra một lúc.

"Được rồi, tôi sẽ xem nó. Đi tìm một kế toán giỏi tiếng Pháp, bảo họ bay sang đó tiếp quản sổ sách." Cô nói giọng mệt mỏi.

Công tứ nhà họ Thôi đúng là kẻ phong lưu, rất hợp với Tân Cam. Vừa nghĩ đến đây, cô liền đẩy cánh cửa nhà vệ sinh trên tầng hai ra. Cô nghe thấy tiếng rên rỉ và tiếng thở gấp vang lại, một người đàn ông cao to đang bám víu vào đôi chân trắng nõn ngọc ngà, đè ngửa cô gái kia vào sát tường, Một người dùng sức cố nâng lên hạ xuống, một người biểu lộ cảm xúc sung sướng đến tột cùng.

Tân Cam vội vàng đi ra, lòng nghĩ Tống Nghiệp Hàng đúng là quá nuông chiều Nhã Kỳ, cô chỉ tiện móm nói là kỹ thuật tốt thôi, cũng không cần phải cố gắng tốt đến mức đứng đầu bảng trong thành phố G chứ?

Cô lặng lẽ bước ra ngoài, bất ngờ đụng phải mọi người, là một vị công tử tuấn tú, trông anh ấy thật lịch thiệp.

“Xin lỗi, có làm cô đau không?" Anh nhẹ nhàng dìu cô.

Tân Cam lắc đầu, rút tay lại: “Không sao, là lỗi của tôi."

Anh thấy cô rụt tay lại thì cười rất tươi, chân thành nói: "Cô gái xinh đẹp, tôi có vinh dự được mời cô nhảy một điệu không?"

Tân Cam lắc đầu: "Xin lỗi, tôi không có tâm trạng để nhảy!"

"Không sao, nhất định sẽ còn gặp lại."

Anh không hề làm khó cô, Tân Cam bất giác liếc nhìn anh. Nụ cười thật trong sáng, cô nhìn anh ấy gật gật đầu rồi vội vàng bỏ đi.

Hôm nay, Thôi gia mời toàn khách VIP của thành phố G, từ lầu một đẽn lầu hai, cả hai tầng đều trang hoàng lộng lẫy, đèn sáng lấp lánh. Người đông nghịt, đa số đều là người, quen.

Quen thuộc nhất đương nhiên là tiểu thư nhà họ Tống - Tống Nhã Kỳ, đang khoác tay Trịnh Phiên Nhiên dạo qua dạo lại, cô ấy mặc kệ bao nhiêu người đang nhìn chăm chăm vào mình, kiêu ngạo như không có ai ở đây. Bộ váy hồng hôm nay cô mặc là váy cướp được của Tân Cam. Lúc đó Tân Cam tức lắm, bèn đặt lại bộ khác, hôm đi thử váy, cô nghĩ ra một ý xấu, thu nhỏ phần eo so với cái váy trước cô mặc hơi rộng, rồi bỏ phần đuôi váy chắp vào phần mông cho thật chật, nghĩ đến ngày mặc cùng lúc vói Nhã Kỳ, nhất định con bé sẽ tức chết.

Không ngờ ngày đó đã đến thật nhanh.

Tân Cam nghĩ đến việc lúc chiều nói chuyện với bố cô cắn môi không nhịn được cười. Quả nhiên khi nhìn thấy cô, Nhã Kỳ lập tức nhấc tà váy chạy đến, đàn ông đứng dạt sang hai bên liếc nhìn, sau khi nói nhỏ nhẹ vài câu gì đó, khuôn mặt Nhã Kỳ mới hạ hỏa, do dự một lát rồi cũng thả lỏng tay ra.

Trịnh Phiên Nhiên quay người lại, Nhã Kỳ nhẹ nhàng khoác tay anh. Nhìn cảnh hai người tay trong tay, Tân Cam có chút chạnh lòng, cô không còn cảm thấy thú vị nữa, bèn bỏ lên sân thượng đứng.

"Tân Cam!" Không biết con ngựa số một thành G đứng sau lưng cô từ lúc nào, cũng đã thay quần áo, cười cười như thường lệ, rồi ôm lấy eo cô: “Sao lại đứng một mình hóng gió thế này?"

Tân Cam vội vàng né tránh: "Xin chào."

"Ok!" Thôi Thuấn Hoa giơ hai tay tỏ ý vô hại, sắc mặt cũng không tỏ ra oan ức, "Thật vô duyên, quên khóa cửa, tôi không cố ý diễn trước mặt cô... Có phải cô có một người em họ tên là Tân Thần không? Tôi nhìn thấy ảnh cô ở chỗ cô ấy.”

Tân Cam nghĩ nhanh đến, rồi chỉ chỉ vào anh ta và "há" lên một tiếng.

"Thật đáng chết!" Thôi Thuấn Hoa sờ mũi, thần sắc phức tạp biểu lộ sự ngượng ngùng và có đôi chút khó hiểu, "Tôi biết kiểu gì con nha đầu đó cũng nói xấu tôi mà."

"Tôi chưa hề gặp lần nào nghiêm trọng như anh nói cả." Tân Cam an ủi nhưng không có chút thành ý.

Hai người đang ngầm cười nhau thì có tiếng nói đằng sau họ: "Anh, bố đang tìm anh."

Thôi Thuấn Hoa vừa nghe xong đã cảm thấy đau đầu, giả vờ bận rộn như không nghe thấy gì, Tân Cam quay người nhìn ra vẻ bảo anh ta đi đi, lui bất gặp ngay đôi mắt đen thăm thẳm đang nhìn cô.

"Cô xem, chúng ta lại gặp nhau rồi.’'

Tân Cam phát hiện ra nụ cười của anh chàng này đúng là vũ khí lợi hại, ánh mắt chăm chú và chân thành nhìn cô cười, cho dù cô không muốn làm quen với anh ấy thì chí ít cũng có chút lay động.

"Tôi là Thôi Thuấn Thần." Giọng nói nhẹ nhàng cùng nụ cười thật ấm áp, "Rất vui được làm quen với cô, Tân Cam."

Thôi Thuấn Thần, đây là cậu con trai út được mong đợi nhất nhà họ Thôi, được dự đoán là người nối nghiệp nhà họ Thôi, bữa tiệc hôm nay cũng chủ yếu là đế chào mừng anh ấy về nước.

Tân Cam bắt tay Thôi Thuấn Thần, bị bàn tay ấm áp đó nắm chặt lấy, cô ngẩng lên cười với anh, nhưng trong lòng lại thở dài buồn bã.

Sau khi bữa tiệc kết thúc, cô trở về nhà, Nhã Kỳ quả nhiên rất tức giận. Tống Nghiệp Hàng không hiểu được ý nghĩa to lớn của bộ váy đối với một cô gái nên đã mắng Nhã Kỳ, bà Tống đứng trước mặt chồng lại không biết nói gì, đúng lúc Tân Cam bước vào, quả nhiên bộ váy cô đang mặc giống y như váy của Nhã Kỳ, khuôn mặt xinh đẹp của cô bất đắc dĩ cũng tỏ vẻ lúng túng.

Tống Nghiệp Hàng nhìn cô con gái lớn, theo như quan sát của ông thì thật sự hai bộ lễ phục này không khác nhau là mấy, nhưng chiếc váy mặc trên người Nhã Kỳ có vẻ sặc sỡ, vói thân hình thon thả nhẹ nhàng của Tân Cam thì bộ váy lại giống như giọt nước được hóa trang sống động, giống như từng giọt nước đang men theo cơ thể cô lăn dài xuống, trông thật quyến rũ.

Lúc này, trong một đêm bình thường như thế, khi ông cũng đã ngoài năm mươi rồi, nhưng chỉ vì một cái váy đã khiến ông hoài niệm không biết bao nhiêu chuyện trong quá khứ.

Tân Cam ung dung đi vòng lại, chìa tay ra cười cười hỏi ba người họ: "Sao vậy?"

Nhã Kỳ vừa tức vừa đố kỵ, lau lau nước mắt, bà Tống cắn chặt môi. Tống Nghiệp Hàng lặng người đi một lúc, thần sắc phức tạp quay sang nói với cô: " Không có chuyện gì... con lên lầu nghỉ ngơi đi."

Tân Cam bước ngang qua Nhã Kỳ, lườm một cái khiến cô ấy càng khóc to hơn, cô vừa đi vừa huýt sáo bỏ lên lầu.

Đang tắm, chuông điện thoại reo vang, cô vẫn không ngừng hát: "Xin chào."

"Xe tốt đấy chứ?" Trịnh Phiên Nhiên cuời nói.

Tân Cam cười giễu cợt, hồi nãy Thôi Thuấn Thần đưa cô về, giữa đường bị một chiếc Benley trắng va nhẹ vào phía sau. Thôi Thuâh Thần vừa mới về nước nên không quen đường, lúc đấy vừa liếc một cái, cô đã nhận ra ngay biến số xe là của ai.

Cô trượt xuống bồn nước nóng, thưởng thức tiếng nhạc đang ngân nga, âm thanh tự nhiên cũng trở nên mềm mại hơn, "Người còn tốt hơn nữa đấy." Tân Cam nghe thấy rõ giọng nói trầm bổng của anh trên điện thoại, cô cười không thành tiếng: "Còn chuyện gì nữa không?"

Trịnh Phiên Nhiên im lặng một lúc, ngữ khí lúc này có vẻ lạnh hơn: "Tháng sau sinh nhật Nhã Kỳ, nên tặng cái gì đế cô ấy ngạc nhiên?"

"Anh rửa sạch mình trước đi, trên cậu bé của anh kết thêm hình con bướm, vừa ngạc nhiên lại khiến cô ấy thích hơn đấy." Tân Cam đạp đạp nước sung sướng, nói một cách bất cần.

Anh lạnh lùng cười nói: "Đừng nghĩ ai cũng giống em, nhục dục nông cạn và u mê."

"Ồ, với cáí tư sắc và kỹ xảo của anh có thể sánh với "nhục dục"?"

"Anh nhớ lúc em nằm dưới anh, từng giây phút em đểu tỏ ra rất u mê đấy thôi."

"Thật ra đối với anh lúc đó, em chỉ diễn thôi."

Nói đến đây, anh chợt im bặt.

"Cô, đừng hòng đưọc tôi đếm xỉa đến." Lúc lâu sau, anh khẽ nói.

Sau tiếng tút tút nữa chừng, điện thoại chuyến sang chế độ bận.

Tân Cam rút tay lại, cả người cô chìm trong làn nước vừa thơm vừa ấm, tiếp tục hát vui vẻ.

Lại giận rồi.

Là lá la la…


Sống phóng đãng với anh 10 năm , ngay cả những lúc riêng tư Tâm Can cũng không bao giờ nghĩ đến việc cưới anh

Nói như vậy hình như không đúng?phải là….

Sống phóng đãng với anh mười năm ,ngay cả những lúc riêng tư, Tâm Can trước nay chưa từng dám nghĩ đến việc cưới anh

Ngày hôm sau đi làm, nét mặt rạng rỡ, bài hát hôm qua còn vang tới tận văn phòng.

Cô thư ký hỏi: "Tâm trạng của Tổng Giám đốc hôm nay thật tốt."

Tân Cam lần lượt ký hết những giấy tờ mà cô thư ký đưa rồi trao lại cho cô ấy, nháy mắt nói: "Tối qua ngâm mình trong bồn tắm cảm thấy rất thoải mái."

"Cái này..." Cô thư ký do dự: "Tân Tổng, Cố phu nhân đó... đến rồi, bà ấy muốn gặp cô."

Sắc mặt Tân Cam không đổi, vẫn híp mắt cười: "Nếu bà ta đã đến rồi thì mời bà ta vào đi."

"Vâng." Cô thư ký chợt nghĩ ra điều gì, quay lại nói: "Phải rồi Tổng Giám đốc, người được phái đi nhà máy tinh chế dầu ở Pháp tối hôm qua đã về nước."

"Sao nhanh thế?" Tân Cam ngạc nhiên.

"Anh ta mang về một số khoản ghi trong sổ sách... Nghe nói tất cả thủ tục bên đó đều đã sớm bàn giao hoàn tất. Bốn tháng trước, nhà máy cũng đã chỉnh đốn xong, bắt đầu đi vào hoạt động, người phụ trách rất có năng lực và cũng rất đáng tin cậy. Đây là lợi nhuận của sáu tháng đầu năm và kế hoạch chi tiêu của sáu tháng cuối năm."

Tân Cam cẩn thận nhận lấy bản báo cáo, im lặng hồi lâu.

"Tân Tổng, tôi nghĩ bàn kế hoạch thu mua này không phải gần đây mới hoàn thành đâu." Cô thư ký nhắc nhở.

Đương nhiên là Tân Cam biết. Một nhà máy to như thế, lại ở tận nước Pháp xa xôi, đến người có khả năng tính toán tài chính giỏi như Trịnh Phiên Nhiên cũng khó có thể chỉnh đốn và cho vận hành nhà máy trong một thời gian ngắn. Chi e là một năm trước, khi bọn họ vừa mới quay về, anh đã tiến hành ngay rồi.

Thư ký nhìn cô chau mày, lặng lẽ đi ra ngoài. Cánh cửa đóng lại, trong phòng chỉ còn một mình Tân Cam ngồi trầm tư, theo thói quen, cô mở ngăn kéo bên tay phải, lấy ra một gói kẹo, thay đổi tư thế rồi từ từ bóc ăn.

"Thật đáng ghét!" Tân Cam ngậm kẹo lẩm bẩm như người vô hồn, không ngừng thở dài: "Trịnh Phiên Nhiên, cái đồ biến thái!"

Thư ký đợi nửa tiếng đồng hồ, đoán sếp đã lấy lại tinh thần mới mời khách vào. Tân Cam vừa ăn hết một gói kẹo thì nghe thấy tiếng gõ cừa. Ngay cả tiếng gõ cửa của mỹ nhân hai mươi năm trước đã từng làm chấn động cả thành phố ấy cũng rất tao nhã "Mời vào!" Tân Cam ngẩng đầu lên.

Mẹ của Cố Trầm Trầm thong thả bước vào, bà ta mặc chiếc xường xám màu xanh ngọc như nước ở Giang Nam vậy.

"Cố phu nhân!" Tân Cam cười tự nhiên: "Đại mỹ nhân hạ cố tới thăm, đúng là rồng đến nhà tôm."

Giọng Giang Nam của Cố phu nhân vừa thanh vừa dịu, người nghe không mềm lòng mới lạ: " Thật là biết nói chuyện, chẳng trách Trầm Trầm lại ngưỡng mộ cô như vậy."

Tân Cam bật cười thành tiếng: "Cố phu nhân,bà ngày càng biết nói đùa!"

"Hôm nay tôi đến tìm cô không phải vì chuyện của Trầm Trầm. Tiểu Tân, có người muốn gặp cô, chỉ có hai người với nhau." Nói xong bà ta nở một nụ cười thật tươi. Đệ nhất mỹ nhân của thành phố G năm xưa cho dù bây giờ đã có tuổi nhưng vẻ đẹp vẫn nghiêng nước nghiêng thành.

"Vâng." Tân Cam trả lời dứt khoát: "Khi nào và ở đâu ạ?"

Cố phu nhân chuyển lời. Đến lúc sắp ra về, mắt bà ta long lanh, dịu dàng nhìn Tân Cam nhưng không nói gì. Tân Cam bỗng có cảm giác hối hận đã bắt nạt Cố Trầm Trầm - con gái bà ta.

"Trầm Trầm nhà tôi vẫn còn phải dạy dỗ nhiều, cô làm như thế là rất tốt." Giọng bà ta nhẹ nhàng như đang thực sự khen ngợi cô. Tân Cam vẫn tươi cười với bà ta, nhưng lưng thì cứng ngắc, chẳng thoải mái chút nào.

Vết thương trên môi Trịnh An Đồng đã không còn rõ nữa, nhìn thấy Tân Cam, ông ta cố vịn tay đứng dậy.

"Tôi xin lỗi, thật sự hôm đó tôi không cố ý đá ông." Tân Cam thành khẩn.

"Tôi biết rồi." Ông ta lạnh nhạt nói: "Là do tôi vẫn không hiểu được Trịnh Phiên Nhiên."

Tân Cam cũng chắng đế ý, tiện tay chọn món Bạch Tùng Lộ đắt nhất nhà hàng và loại rượu lâu năm nhất cho hai người.

Trịnh An Đồng chỉ muốn uống một ly rượu vang, nhìn người con gái đối diện nhã nhặn ngồi ăn với tốc độ kinh người, ông khẽ nhếch môi.

"Tôi thật sự không hiểu Trịnh Phiên Nhiên thích cô ở điểm gì."

Tân Cam mỉm cười, ra hiệu cho người phục vụ: "Cho tôi một suất nữa!"

"Ăn nhiều như vậy không tốt cho sức khỏe đâu' Trịnh An Đồng xua tay với người phục vụ, "Tân Cam, cô là người thông minh, chỉ dựa vào món tùng Lộ này thì còn lâu mới đánh bại được tôi."

Uống cạn ly rượu, Tân Cam cầm chai rượu trực tiếp đưa lên miệng uống khiến mọi người xung quanh đều quay sang nhìn cô. Nhìn Trịnh An Dồng nhíu mày, cô cười vui vẻ: "Thực ra tôi cùng có chỗ không hiểu, ông lợi dụng tình cảm, điểm yếu của anh ấy để uy hiếp, điều khiên anh ấy, coi anh ấy là người vô dụng, liệu ông có thoải mái không?"

Vẻ mặt Trịnh An Đồng lạnh lùng: "Nếu cô chịu nghe lời tránh xa Trịnh Phiên Nhiên một chút thì giữa tôi và Trịnh Phiên Nhiên đã không như thế này."

"Ông ích kỷ, muốn khống chế những tham vọng của mình thì liên quan gì đến tôi?" Lúc này đã ngà ngà say, Tân Cam lườm ông ta một cái, vẻ một rất coi thường: "Vả lại, ông có tài cán gì mà đòi chỉ đạo chứ?"

Ai cũng biết Trịnh An Đồng không phải là máu mủ nhà họ Trịnh, Trịnh lão gia năm đó lấy vợ kế ông ta chỉ là con ghẻ. Sau đó bố của Trịnh Phiên Nhiên chết sớm, Trịnh Phiên Nhiên vẫn còn nhỏ, nhà họ Trịnh nhất thời mất đi trụ cột nên mới để ý đến ông chú trên danh nghĩa để tiếp tục duy trì đại cục.

Lời cô nói đầy hàm ý nhưng Trịnh An Đồng vẫn chưa tức giận. Con mắt sắc nhọn quét qua người cô, ông ta nói với giọng thật thấp và thận trọng: "Tiểu Tân, đùng coi tôi là kẻ địch, tôi cũng không muốn làm hại cô."

Tân Cam cảm thấy câu nói thật chướng tai, cô đặt bịch chai rượu xuống bàn rồi đứng dậy, đôi mắt xinh đẹp không còn hút hồn như bình thường mà sắc sảo nhìn ông.

"Ngồi xuông đi!" Nét mặt Trịnh An Đổng không đổi, ngước lên nhìn cô nói.

"Ông làm tôi thấy thật buồn nôn, tôi sợ nhỡ nôn vào mặt ông thì sẽ rất khó coi." Tân Cam lạnh lùng nói: "Trịnh An Đồng, từ giây phút ông làm bẽ mặt nhà họ Tống và Nhã Kỳ, tôi đã thề sẽ không để yên cho ông, ông đã nghĩ ra trăm phương ngàn kế bắt tôi rời xa anh ấy đúng không? Nói cho ông biết, tôi sẽ không bao giờ làm như vậy. Trịnh An Đồng, ông không cần phải lo lắng, có thủ đoạn bẩn thỉu gì thì cứ tung ra hết đi, nhanh chóng cho tôi xuống địa ngục đi, nếu không, tôi sẽ kéo cháu trai yêu quý của ông cùng xuống địa ngục đây." Cô gọi quản lý nhà hàng đến: "Món Bạch Tùng Lộ rất ngon, gói cho tôi một trăm suât nhé!"

Để lại địa chỉ công ty cho quản lý nhà hàng đang đứng sững sờ, Tân Cam quay người cười với Trịnh An Đồng đang ngồi bất động rồi đi thẳng.

Từ nhà hàng bước ra, cô cứ lang thang vô định như thế rất lâu, đến lúc hai chân không còn cảm giác mới tìm một cửa hàng nào đó để ngồi. Cô nhìn ngó xung quanh, rất nhiều người đang đi lại nhộn nhịp, có mấy cặp tình nhân anh anh em em thật mật, Tân Cam càng lúc càng mù mờ.

Trịnh An Đồng không phải ruột thịt với Trịnh Phiên Nhiên, nhưng ông ta đã chăm sóc anh hơn hai mươi năm, tình cảm chẳng khác gì phụ từ. Trịnh Phiên Nhiên có thể coi là lạnh lùng, nhưng tuyệt đối không phải người vong ân bội nghĩa. Anh phải chọn giữa Trịnh An Đồng và cô, Tân Cam thật không dám nghĩ đến kết quả.

Trong mười năm quen biết, cô chưa từng thấy Trịnh Phiên Nhiên nhường nhịn ai như nhường nhịn Trịnh An Đồng. Mười năm giữa cô và anh... chẳng qua chỉ là mười năm ngủ chung giường mà thôi còn bọn họ mới là người một nhà.

Cảm thấy ngồi đã lâu, cô đứng lên định đi thì phát hiện mình đang đứng trước trung tâm thương mại cô hay đến. Đã đến rồi thì... Tân Cam liền lên tầng chín, vào quầy trang phục hàng hiệu của nam rồi báo số, cô bán hàng xinh đẹp sững người, liên tục xin lỗi cô rồi gọi giám đốc đến.

"Xin lỗi!" Giám đốc tỏ vẻ khó xử: "Thành thực xin lỗi! Cô Tân à, loại cúc ở tay áo này bây giờ không còn sản xuất nữa."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.