Tâm Can

Chương 7



Đường phía trước đã chật cứng cánh phóng viên, cô đang ngẩng đầu nhìn, bất ngờ bị ai đó cầm tay lôi đi, chỉ nghe trong đám phóng viên nói có trò để xem rồi, sau đó những tiếng "tách, tách" mỗi lúc một dữ dội hơn, cánh tay lôi cô đi bỗng dưng giơ lên che mắt cô lại, cô nằm gọn trong lòng người đó.

"Em thực sự đã đến rồi."

Cô nghe thấy hơi thở của anh ấy, ngay trên đầu cô, trong lúc ổn ào nhưng vẫn có thể nhận ra một cách rõ ràng.

"Tân Cam, tại sao em lại cố chấp thê?"

Tân Cam đẩy nhẹ anh ra, Thôi Thuấn Thần không biết phải làm sao, đành đi theo sau, chặn các tay săn ảnh càng lúc càng đông.

Đội an ninh trong hội trường đứng dàn ra mở đường, Thôi Thuấn Thần bảo vệ Tân Cam vội vã đi qua dòng người. Đúng vào lúc này, những tiếng hô lại một lần nữa như thủy triều ào ào dâng lên, đèn flash nháy không ngừng, ngay cả trong đêm cũng chiếu sáng cả một vùng.

Chính là Trịnh Phiên Nhiên, bộ y phục màu đen toát lên vẻ lạnh lùng, áo sơ mi trắng, cổ và tay áo đều được thêu bằng chi vàng vô cìrng sang trọng, từ trên cầu thang đi xuống, mỗi bước đi đều điềm tỉnh, và mỗi ánh mắt chỉ có cô.

Tân Cam dừng lại, đứng từ xa nhìn anh, gió thổi làm tóc cô tung bay, lúc này đôi mắt cô sáng như những vì sao trên trời. Thôi Thuấn Thần đứng đằng sau, nhẹ nhàng nói mang theo nỗi tuyệt vọng: "Tân Cam... Đừng qua đó."

Trịnh Phiên Nhiên đứng lại, trong sự chú ý của hàng trăm quan khách, anh bình thản hướng về phía cô. Đám đông chen chúc đổ dồn tới. Cô bước về phía trước, Thôi Thuấn Thần kéo lại. Tân Cam quay lại trừng anh ấy, Thuấn Thần chau mày lắc đầu: "Đừng đi! Hắn chính là ngọn nguồn của tất cả những đau khổ, em sẽ lại chìm đắm vào đau khổ mà thôi... Tân Cam, hãy bình tĩnh, nhìn lại con tim mình đi!"

"Thôi Thuấn Thần, đừng ngốc nữa..."

Cô mỉm cười, nhẹ nhàng nói: "Trái tim này từ lâu đã bị chó tha mất rồi."

Nói xong cô đi thẳng về phía người đàn ông đó. Cô với bộ váy trắng lấp lánh trong gió đêm bước lại gần, Trịnh Phiên Nhiên với khuôn mặt lạnh lùng nhẹ đưa tay ra, trong khoảnh khắc chạm vào đầu ngón tay lạnh giá đó, một bức ảnh đã được chụp lại, nhưng kể từ đó trở đi không ai nhìn thấy bức ảnh này nữa.

Những bức ảnh, những cuộn băng ghi lại đêm hôm đó nhiều không đếm xuể, duy nhất có một cảnh, bất luận là báo chí hay truyền hình đều không ghi lại được. Ai đó đã bí mật mua lại, sau khi ầm thầm rửa cuốn phim, đã cất giữ nó trong két sắt quan trọng nhất của Trịnh Phiên Nhiên. Sau nhiều năm, nhiều người đầu tóc đã bạc trắng, Tất nhiều điều đã bị lãng quên, nhưng cuộc sông của chàng trai trẻ khó có được một lần ướt nơi đáy mắt sâu thẳm ấy, mãi mãi sáng hình bóng hồng nhan tri kỷ mang trên mình chiếc váy trắng và mái tóc đen tuyền. Trên xe trở về nhà, cô ôm lấy eo anh, vùi mặt vào ngực anh, anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nhẹ nhàng vuốt ve người con gái bên mình.

"Em muốn uống rượu."

Cô đột nhiên ngồi dậy, nằng nặc đòi mở một chai rượu vang, cũng không đợi tỉnh rượu, lại hăm hở uổng tiếp. Trịnh Phiên Nhiên chau mày ngăn cô lại, vạt áo sơ mi trắng loang một vệt đỏ.

"Điên à!"

Anh lạnh lùng quát, giằng lấy chai rượu. Tân Cam ngồi trên đùi anh, mặt đối mặt, nụ cười đầy mê hoặc, nâng mặt anh lên, đôi môi mọng đỏ đầy hương rượu, mơn trớn lướt nhẹ từ trán xuống dưới đây khêu gợi, cô hôn anh. Cảm giác rạo rực đó khiến yết hầu anh lên xuống, anh cố bình tĩnh kiềm chế bản thân: "Em có chắc là muốn làm ngay trên xe không?"

Tân Cam cười, cắn vào cằm anh. Anh thở dài tỏ vẻ đau đớn, nhưng không giận dữ, anh cười, đôi mắt lim dim nhìn cô càng lúc càng lẳng lơ. Cô cắn nhẹ đôi môi ấy, lại mơn trớn từ dái tai lan ra cổ, từ từ, nhẹ nhàng. Trịnh Phiên Nhiên ngửa cổ hít một hơi thật sâu, ôm cô thật chặt. Cô ôm khuôn mặt anh hôn tới tấp. Trịnh Phiên Nhiên bị kích thích, muốn đổi vai trò, lại nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng bên tai: "Trịnh Phiên Nhiên?"

"Em nói đi."

Giọng anh run run, bàn tay mân mê theo sống lưng cô xuống dưới. "Cho anh trái tim chân thành này, anh có muốn ăn không?"

Câu hỏi tưởng như bâng quơ, nhưng cô vẫn nở nụ cười đầy ngọt ngào đợi một câu trả lời, Trịnh Phiên Nhiên trong lúc ý loạn tình mê, mở mắt ra, vẻ ngạc nhiên và những cảm xúc khác đan xen nhau, anh gật gật đầu.

Tân Cam cười, đắm mình trong vòng tay anh, cô chỉ cần không khí tuyệt vời này trong xe, tường chừng như thời gian không còn tồn tại nữa. Miệng Trịnh Phiên Nhiên co rúm lại, mặt biến sắc, đẩy cô sang một bên, kéo cửa kính cố hít khí trời. Tân Cam loạng choạng dựa vào ghế cười tủm tim nhìn bộ mặt giận dữ của anh.

Giữa hai người, nên như thế này mới đúng.

Yêu những gì đã qua, cô chỉ là tự tìm đến phiền não mà thôi.

Buổi party ăn mừng Trịnh An Đồng xuất viện đã lộn xộn như vậy, không biết Trịnh Phiên Nhiên sau chuyện này làm thế nào yên được đây, làm sao để Trịnh An Đồng không phải nhập viện lần nữa,và làm sao để Cố Trầm Trầm không nổi cơn điên?! Tân Cam đã cố gắng tự nhủ với bản thân không suy nghĩ về những việc đó nữa, tương lai cô cũng không biết phải đi đâu về đâu, chi biết trước mắt cô thật sự phải rời bỏ Trịnh Phiên Nhiên, nhưng quá khó khăn, cô không thể làm nổi.

Tháng năm vừa rồi, Tân Thần về nước,Tân Thần là đứa con duy nhất của cậu Tân Cam, ông là một phóng viên, nhiều năm trước đã hy sinh khi làm nhiệm vụ, vợ ông tái hôn với một người yêu thời đại học, kể từ lúc đó Tân Thần bỏ đi, một mình ở nước ngoài vừa học vừa làm, ngay cả những kỳ nghỉ hè và đông cũng không muốn quay về.

Trịnh Phiên Nhiên nghe nói Tiểu Tân Thần về nước, hiếm khi nhiều lời như thế hỏi một câu: "Em thông báo cho mợ em chưa?"

Tân Cam lắc đầu: "Vì thế em mới sắp xếp cho nó ở tạm đây vài ngày, không có vấn đề gì chứ?"

Cô ngập ngừng, Trịnh Phiên Nhiên vắt chân ngồi trên sofa, ngẩng lên nhìn cô với ánh mắt nghi hoặc, hỏi: "Có thể có vấn đề gì ư?"

Tân Cam như giáo huấn Trịnh Phiên Nhiên: "Nó trước kia luôn thích cãi nhau với anh, bây giờ anh... nhường nhịn nó một chút đi..."

Đúng lúc này chú Trần đi tới, cung kính đặt cốc trà trước mặt Trịnh Phiên Nhiên, ông quay sang nhìn Tân Cam, không nói lời nào, nhưng vẻ mặt như muốn nói với cô rằng: "Tân Cam, cô tỏ thái độ hơi quá rồi đâỷ." Tân Cam biết mình sai, im lặng không nói gì nữa. Trịnh Phiên Nhiên cầm cốc trà lên giữa chừng, thanh tao ngây người ra, nheo nheo mắt quan sát hai người, mặt đầy sát khí. Đột nhiên chú Trần ho nhẹ một tiếng rồi bước ra ngoài, điềm nhiên như không có chuyện gì, Tân Cam huýt sáo rồi cũng đi thẳng ra ngoài.

Chuyến bay của Tân Thần còn hai mươi phút nữa mới hạ cánh, trong lúc đang suy nghĩ tìm chỗ nào đó tiêu khiên, tự dưng lại có kẻ đến giở trò.

Tân Cam thở dài một tiếng hỏi cô ta: Cô Trầm Trầm, cả ngày từ sáng đến tối cô ngoài rỗi hơi tự rước lấy nhục nhã ra thì không còn việc gì khác để làm nữa à?"

"Người có thân phận không trong sáng như cô, cả đời cũng không lấy được ai, tất nhiên không thể tưởng tượng được khi chuẩn bị kết hôn phải làm nhiều việc như thế nào, bận rộn quá đi mất" Lâu lắm rồi mới bị cao thủ vượt mặt, xem như khẩu khí của Cố Trầm Trầm đã có chút tiến bộ, Tân Cam gật đầu khen ngợi: "Vậy cô bận rộn đi, chúc kết hôn vui vẻ."

Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn đột nhiên cau lại, thần sắc Cố Trầm Trầm lúc này như thể đang ở nhà nhẫn nhịn bố cô ta vậy. Tân Cam bị cô ta chặn lại, đột nhiên tỏ ra yếu đuối nhìn Trầm Trầm.

Cố Trầm Trầm cười lạnh lùng.

"Nói cho cô biết, tôi cũng khó chịu mỗi lần nhìn thây cái mặt này lắm rồi... nhưng cũng quen rồi . Tôi nhất định sẽ kết hôn với Trịnh Phiên Nhiên, cô cứ ở đây không chịu đi, như vậy cả đời này tôi và cô sẽ phải sống với nhau rồi, vì vậy tôi cố buộc bản thân phải quen dần từ bây giờ." Lời của cô ta khiên trái tim Tân Cam như thắt lại.

Cố Trầm Trầm vô cùng đắc ý, đây là lần đầu tiên cô ta không bại dưới tay Tân Cam. Nhưng đang trong cảm giác chiên thắng, lại có bàn tay ai đó đánh mạnh sau lưng.

Cô ta la lên, rồi quay lại phía sau.

Chính là Tân Thần, không biết đến từ khi nào, đã cao hơn một chút so với vài năm trước, mặc chiếc áo khoác dạ ngắn cổ lông màu nâu, quần jean mài trắng kết hợp gọn gàng với đôi boot, tóc đen cắt ngắn, một bên tai đeo khuyên kim cương hình vuông, vừa trẻ trung vừa bắt mắt. Phía sau là hai chiếc va li hành lý lớn xếp chổng lên nhau, đeo theo túi xách đứng đằng sau chào hỏi Cố Trầm Trầm.

"Cô em sáng ngày ra bị cửa kẹp não rồi phải không? Mẹ kiếp, mày đám hóa trang mặt cosplay ra đường ra phố, ai có thể nổi hơn được chứ? Mặt thì dao kéo, ngực thì dán silicone, cuối cùng là lừa kẻ mắt mù lấy mày, đáng để kiêu hãnh lắm hả? Mày giả vờ thiểu năng hay thật sự thiểu năng đấy? Người khác thông cảm không chấp nhặt với mày, mày lại còn nổi điên đến đây ra mặt à? Đầu óc mày có vấn đề không vậy? Tao đốt ba nén nhang cho mày nhé?" j|

Cố Trầm Trầm sờ ra sau gáy, chỉ vào mặt Tân Thần: … cô..." Tại sao cô ta có thể nói ra những lời lẽ ác độc như vậy chứ?

"Mày... mày... mày!..." Tân Thần tiến sát Trầm Trầm: "Nhân lúc tao chưa nổi máu giết người thì cút ngay về chỗ mày đi."

Trần Trầm Tân Thần đẩy một cái, ngã ngồi trên mặt đất, gào khóc vì đau đớn. Tân Cam vội vã chạy đến đỡ cô ta dậy, nhẹ nhàng nhắc nhở: "Phải chạy về phía sau này chứ, đứng dậy nhanh lên, chuyển hướng đi."

Cố Trầm Trầm sụp xuống, khóc lóc nguyền rùa: "Đồ thần kinh!" Rồi cô ta đẩy Tân Cam ra, cắm đầu cắm cổ chạy.

Tân Thần quay lại, lắc đầu rướn mày nhìn chị họ: "Trước khi lên máy bay, em đã từng nghĩ chị là người không muốn giành giật, đừng nói là giờ vẫn như cái ngày em mới đi đâý nhé? Lên máy bay đọc được mấy tờ báo. Haizz! Quả nhiên chị vẫn qua lại với cái tên ác quỷ ấy! Vừa xuống sân bay lại còn gặp cảnh tượng này nữa. ế. Em thấy chị thật chả ra làm sao cả, giậm chân tại chỗ không nói làm gì, nhưng đổỉ với con nhãi ranh đó, rõ ràng đến hai phút rưỡi mà chị vẫn không làm cho nó chết được! Gần đây chị lại xảy ra chuyện gì nữa rồi? Kinh mạch chị bị đứt hết rồi à, võ công cũng vô hiệu rồi sao?"

Tân Cam không nhịn được cười: "Chính là vì chẳng có chuyện gì xảy ra, nên mười năm mới như một ngày."

"Bịa đặt." Tân Thần trố mắt nhìn cô, tung tẩy chiếc túi trên tay, kéo theo đông va li hành lý cao ngang người, rảo bước nhanh về phía trước.

Để tránh chiên tranh bùng nổ, Tân Cam đã sắp xếp một bữa tiệc tẩy trần ở nhà hàng, khi mới ở nước ngoài về, người ta luôn sẵn sàng phóng túng một chút. Trịnh Phiên Nhiên không muốn ra sân bay nên đã đến nhà hàng đợi họ. Lúc hai chị em Tân Cam đến, anh đang ngắm nghía ly Chateau Lafite Rothschild của Pháp năm tám mươi hai, Tân Thần nhanh chân đi vào, nhìn Trịnh Phiên Nhiên "hi" một tiếng, chào như không chào.

Tân Cam ngồi xuống, tiện tay cầm ly rượu của anh lên thường thức, gật đầu nói: "Không tồi." Trịnh Phiên Nhiên giơ tay lên: "Chính là ly này."

Tân Thần mân mê mây món ngọt trên bàn, thở dài: "Chu môn tửu nhục xú, lộ hữu đông tử cốt ... Tôi đang đói có thể ăn hết một con voi đây, cầu xin hai người đừng có bàn luận cái thứ ăn không no đó nữa, gọi món trước đi, được không?"

Trịnh Phiên Nhiên ngước mắt nhìn về phía người quản lý nhà hàng: "Vậy gọi món đi... Mọi người tùy ỷ, hơn nữa xin cho tiểu thư Tân Thần đây một con voi."

Quản lý nhà hàng đi đên bên cạnh Trịnh Phiên Nhiên tỏ ý phục tùng, anh ta cúi người nói: "Vâng, tôi sẽ báo cho chi nhánh bên Thái Lan chuẩn bị. Thưa cô Tân Thần, xin hỏi cô thích chế biến theo cách nào ạ?"

Tân Thần đang giơ quyển thực đơn lên trước mặt, bỗng rẹt "bịch" một tiếng xuống mặt bàn.

Món ăn đưa lên được trang trí rât cầu kỳ, dáng vẻ của người quản lý đúng kiểu Tân Thần thích, anh ta mang đôi mắt biết cười khi phục vụ, khuôn mặt Tân Thần trắng ngần, hòa lẫn với màu sắc của cốc Chateau Lafite Rothschild Pháp.

Trịnh Phiên Nhiên cắt từng lát thịt bò như không có gì xảy ra, đôi mắt híp lại vẻ trêu ghẹo, Tân Cam tay chống cằm, nhịn cười đến nỗi đau cả ruột.

Tân Thần nuốt giận ăn tiếp, đôi mắt đảo qua đảo lại, nói mấy chuyện phiếm ở nước ngoài, rồi đột nhiên quan tâm đến tình hình gần đây cùa bà chị họ, thân thiết một cách ngây thơ giả nai: "Nghe nói chị và Thôi tiểu công tử có tình ý với nhau?"

Tân Cam khiêm tốn phủ nhận: "Chỉ là quan hệ bình thường, quan hệ bình thường thôi."

Con dao Trịnh Phiên Nhiên đang cầm, bỗng vang lên một tiếng chói tai, vẻ mặt Tân Thần càng hứng thú hơn.

"Nhưng chị suýt nửa đã bị gán ghép cho Thôi Thuấn Hoa." Tân Cam lạnh lùng nói thêm một câu: "Nếu chị nhớ không nhầm thì anh ta hình như là mối tình đầu của em?"

Miếng thịt bò như đính kèm ngọc trai, trong chốc lát được anh ăn sạch trơn.

Hai người, mỗi người như bị đánh năm mươi trượng, bầu không khí đột nhiên trở nên trầm lắng, Tần Thần lặng thinh không nhắc đến Thôi gia nữa. Thái độ Trịnh Phiên Nhiên cũng tỏ ra thân thiện hơn, ba người ăn xong bửa tiệc tẩy trần trong không khí vui vẻ.

Tuy nhiên, Trịnh Phiên Nhiên rất trẻ con, hay thù dai, khi về nhà, cánh cửa phòng ngủ vừa khép lại, Tân Cam liền bị anh đè vào bổn rửa tay trơn tuột lạnh lẽo, các tư thế đều thể hiện sự giày vò.

"Anh... anh vẫn giận à?" Cô cảm thây hoa mắt nhức đầu, ngón tay bị cắn đau điếng.

Trịnh Phiên Nhiên thả lỏng người, tràn đầy hứng thú, anh đặt cô lên bổn rửa, bàn tay nhẹ nhàng mơn trớn khắp cơ thễ| cô càng lúc càng không thể cưỡng lại được nữa.

"... Tâm Can." Anh cắn tai cô đỏ ửng, cười tự mãn: "Mở mắt ra."

Tân Cam không ngờ, trải qua một trận hổn xiêu phách lạc, thực ra cô tự tưởng tượng biết bao thứ hồ đổ vớ vẩn, mới không muốn mở mắt để nhìn vào gương, đúng như ý nghĩ xấu xa của anh!

"Tâm Can." Trịnh Phiên Nhiên cúi đầu hôn vào mắt cô, nằm trong vòng tay anh, Tân Cam khe khẽ áp mình vào lòng anh, dựa vào vai anh thì thầm mấy câu khen ngợi, làm nũng, xin tha thứ, anh lúc này thích nghe những gì, cô quá rõ.

"Thực tế Tiểu Tân Thần về nước cũng không có gì là không tốt." Anh nhìn cảnh tình tứ ủy mị trong gương, nói khẽ: 'Có cô ấy ở bên, anh mới phát hiện ra em là người con gái dịu dàng thục nữ."

Này! Tân Cam vô thức nhìn chằm chằm vào anh, vừa mở mắt ra đã biết là bị trúng kế, cô nhìn nụ cười ám muội của anh trong gương, anh nâng cô lên để hôn vào nơi ấy... Tân Cam hét lên một tiếng rồi bịt mắt lại.

"Trịnh Phiên Nhiên! Đồ biến thái!"

Sau đó, cô cạn kiệt sức lực, ngủ thiếp bên cạnh anh, cả hai cùng say những giấc mơ đẹp, đang lúc mơ màng cô vô thức trở mình, Trịnh Phiên Nhiên chợt tỉnh giấc, đưa tay nhẹ nhàng kéo chiếc chăn mỏng đắp cho cô, cô hơi tỉnh giấc dựa sát vào anh, anh cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên môi cô.

Đêm nay, trái tim bình yên hơn.

Đêm nay không hề có một tia sáng, những ngày cô đi, anh chưa bao giờ ngủ ngon như thế này. Thỉnh thoảng lúc ngủ quá say, anh lại bị tỉnh giấc, sờ vào chỗ trống bên cạnh, anh hận không thể tự tát vào mặt mình một cái.

"Tân Cam." Anh nhẹ nhàng gọi, cô mơ hồ đáp lại, trong đêm tối, đôi môi và nụ cười của anh dịu dàng cọ sát lên mũi cô, thì thầm những lời yêu thương.


'' Cùng xuống địa ngục...có gì không tốt chứ ''? Anh chầm chậm nói: '' Có em ở bên, anh đâu cần quan tâm đó là nơi nào. ''

Chớp mắt Tân Thần đã sống ở đây được nữa tháng. Cô ấy đã nhiều năm sống tự lập ở nước ngoài, tự kiếm tiền, thứ gì có thể mua online thì mua, không bao giờ đến trung tâm thương mại. Trịnh Phiên Nhiên ở đây quanh năm suốt tháng không có người lạ đến nhà, bây giờ chuyển phát nhanh một ngày ba bốn lượt, các bao kiện đủ mọi hình thức được chuyển đến chóng cả mặt.

Tân Thần mua một chiếc tủ quần áo năm cánh, hai người đàn ông to khỏe mang lên lầu, gặp ngay Trịnh Phiên Nhiên vừa ngủ trưa dậy, lớn tiếng quát: '' Anh ơi, nhường đường! ''

Trịnh Phiên Nhiên không nhịn nổi nữa. Tân Cam đi chợ về, nhìn thấy Trịnh Phiên nhiên đang ngồi trong phòng khách, quần áo chỉnh tề, bộ dạng chuẩn bị đi ra ngoài.

'' Có việc đi ra ngoài à? '' Cô nghi ngờ hỏi.

'' Chúng ta đi Paris một chuyến. Máy bay đang đợi đi thôi.''

Tân Cam ngẩn người ra, nhìn chú Trần, chú Trần lúng túng cũng không biết chuyện gì đang xảy ra. Trịnh Phiên Nhiên nóng ruột, giục cô'' nhanh lên''.

Lúc này Tân Thần nhảy tầng bậc từ trên cầu thang xuống, khuôn mặt ngái ngủ, đeo chiếc kính gọng đen, tóc mái được kẹp bằng cái kẹp như hình vỉ ruồi, hai tay đút vào túi quần ngủ to đùng, xỏ đôi dép lê lạch bà lạch bạch chạy qua hỏi '' Chị, hôm nay ăn gì?''

Trịnh Phiên Nhiên cố gắng hết sức để tránh chạm mặt cô ấy, anh quay mặt đi bĩu môi, Tân Cam chợt hiểu ra mọi chuyện. Lấy con gà rán mới mua về dụ cô em họ đang vui mừng hớn hở đi chỗ khác, cô quay sang dỗ dành anh bạn nhỏ họ Trịnh, anh giận dữ tỏ vẻ không cần an ủi, như kiểu không đi được.

'' Nhưng em mua xong đồ rồi, tối nay em sẽ vào bếp nấu ăn.'' Cô nói xong dừng lại nhìn anh. Trịnh phiên Nhiên im lặng một lúc, đá đá mấy túi đựng đồ ăn trên sàn, nhìn xuống dò xét xem có gì, không hài lòng nhìn cô một cái, rồi lặng lẽ đi lên lầu. Tân Cam xếp đồ vào bồn rửa, đưa mắt nhìn lên, anh đang đi đến giữa cầu thang, từng bước chậm chậm, uể oải lười biếng, người ngoài tuyệt đối không có cơ hội nhìn thấy Trịnh Phiên Nhiên như thế này. Cô không thể nhịn được mỉm cười.

Đêm đó hai chị em cô nói chuyện, Tân Thần bảo cô liệt kê ưu điểm của Trịnh Phiên Nhiên, cô chỉ mỉm cười, không trả lời. Tân Thần bĩu môi: '' Một người đan ông ngay cả em họ của bạn gái mình cũng không rộng lượng thì làm gì có ưu điểm gì? ''

Tân Cam bối rối nói: '' Đó là Trịnh Phiên Nhiên... Nếu em không phải là em họ chị thì giờ này có thể ngồi đây nói chuyện với chị không?" Tân Thần lổm ngổm bò đậy, đôi mắt mở to trong đêm tối : Ý chị là, bình thường anh ta hay thô lỗ bắt bẻ người khác, nhưng lại tha không bắt bẻ em, vì thế em nên cảm ơn trời đắt phải không? Tần Cam! Sao chị lại suy nghĩ nông cạn thê?!" Tân Cam ấn cái chăn vào người cô ấy : "Em còn trẻ, không hiểu được đâu." Tân Thần trầm mặc một lúc rồi nói: "Như chị nói đó, Thôi Thuấn Hoa _ cái kẻ đầu lợn mây mưa khắp nơi ấy, hắn bỏ rơi các cô gái khác,

nhưng xem như vẫn có một cuộc tình dài với em, vì vậy em tự hạ giá bản thân so sánh mình với những người phụ nữ khác, sau đó tạ ơn Đức mẹ Maria đã ở bên cạnh anh ta?" Tân Thần đập gối: "Em còn phải ăn bao nhiêu phân bón nữa mói có thể thổi thành người phụ nữ trưởng thành đây?" Lúc này Tân Cam không tranh luận với cô ấy nữa. Cậu cô mất sớm, nhưng đã kịp lưu lại trong ký ức của Tân Thần những kỷ niệm đẹp đẽ về tuổi thơ, hơn nữa còn để lại cho cô ấy tính cách thẳng thắn hào sảng. Mợ là người phụ nữ nhẹ nhàng, đã tái hôn vói người bạn cùng thời đại học có giáo dục, có tiền của, lại cực kỳ tốt với Tân Thần, cô ấy từ trước tới giờ luôn nhận được sự yêu thương, chăm sóc, nên cô ấy không thể hiểu nổi tại sao lại như vậy.

Giống như thời gian này, Trịnh Phiên Nhiên trước mặt cô chỉ có cái dáng vẻ như đứa trẻ, điều này khiến cô cảm thấy an toàn và vui vẻ.

Người đàn ông tên Trịnh Phiên Nhiên đó, đích thực là một kẻ vừa đê tiện vừa thối nát, nhưng có đê tiện hơn nữa thì bao nhiêu năm nay, cũng chỉ có anh yêu Tân Cam, cho dù đó là thứ tình cảm mỏng manh, dễ vỡ, khó đoán trước, đối với cô đó cũng đã là thứ quý giá duy nhất. Cả cuộc đời cô lạc lối trong bóng đêm hiu quạnh, còn anh là ngôi sao duy nhất trên bầu trời đêm vô tận, xa hơn, lạnh hơn, nhưng cũng là ánh sáng duy nhất của đời cô.

Tân Cam bận rộn cả chiều trong phòng bếp, làm ba món mặn, một món canh, vì lúc nãy Trịnh Phiên Nhiên đã nén giận cô' tỏ ra vui vẻ, nên trước khi dọn cơm, cô đã múc riêng một bát canh thưởng cho anh. Khi đến ngoài cửa, cô nghe thấy anh đang nói chuyện điện thoại với Trịnh An Đồng.

'' Không phải, không phải là đưa cô ấy đi, vôn dĩ bên Pháp có một sô' việc cẩn phải qua đó xử lý, nhưng bây giờ thì không cần nữa... Chú, vấn đề này đừng bao giờ nhắc đến nữa, việc cháu đồng ý với chú, cháu sẽ làm, còn việc chú đã từng đồng ý với cháu, xin hãy cân nhắc xem thế nào." Tân Cam im lặng đứng ờ ngoài cửa. "Không được." Cô nghe thấy giọng nói rất bé nhưng rõ ràng: "Không có cô ấy, cháu không biết phải sống thế nào... cháu thấy sống cũng chẳng có ý nghĩ gì.''

Chiếc khay trên tay cô rung lên, những chiếc thìa sứ chạm vào nhau phát tiếng lách cách, trong phòng đột nhiên im phăng phắc không có bất cứ thanh âm nào. Cô gõ cửa, thò đầu vào cười hỏi: "Đang làm gì đây?" Trịnh Phiên Nhiên cúp máy, quay sang nhìn cô cười. "Ngon không?" Cô dựa vào sofa, chống tay lên cằm, không chớp mắt nhìn anh ăn hết bát canh, biết rõ mà vẫn cố ý hỏi.

Trịnh Phiên Nhiên phớt lờ "ừm" một tiếng, nghĩ gì đó lại ngẩng lên nói với cô: "Đừng tưởng như thế này là xong nhé."

Tân Cam không nhịn được cười: "Nếu anh thực sự thây ngứa mắt thì có thể đuổi nó đi, em không có ý kiến gì đâu."

Nghe những lời này, anh cười nhạt, dùng ánh mắt đê’ nói với cô rằng: "Em đinh múa rìu qua mắt thợ đây à?" Cô nhìn anh, đột nhiên tiên lại gần hôn một cái, nhẹ nhàng quyến luyến không giống trước kia. Trịnh Phiên Nhiên nhướn mày nhìn cô, cô cười, ánh mắt nhìn đăm đăm vào anh, ấm áp lưu luyến không nói nên lời, khiến nụ cười vốn tự nhiên suồng sã của cô có chút thê lương.

Trịnh Phiên Nhiên thấy cô cười như vậy thì trong lòng rất không thoải mái, anh ôm cô, lấy ngực làm gối cho cô dựa vào, nhẹ nhàng vuốt ve và hỏi: "Tối nay ăn gì?"

Cô chỉ vào tờ báo, nói: "Nếu như bên đó có việc thì anh đi đi, đợi anh quay về em làm đồ ăn đêm cho anh nhé!"

"Bên đó" đương nhiên là chi Trịnh An Đồng. Trịnh Phiên Nhiên ngừng một lát rồi lắc đầu nói không cần, ngày mai qua cũng được.

"Mai anh và em cùng đi." Cô đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn anh nói. Trịnh Phiên Nhiên im lặng nhìn cô, cô cười, ngón tay nhè nhẹ xoa lên khuôn mặt anh, rồi đột nhiên che mắt anh lại.

"Trịnh Phiên Nhiên..."

"ừ?" "...

Nếu không có em, anh vẫn sống rất tốt, em xin anh đây."

Ráng chiều nghiêng xuống hổ phía trước ngôi nhà, màu sắc nhuộm lên tấm cửa sô’ bằng kính, giấy dán tường màu vàng nhạt đã chuyển sang màu đỏ nhạt giống như hoa mâm xôi đang nở ngập cả căn phòng.

Hai người yên lặng ngồi trên sofa, trong hoàng hôn đìu hiu,Trịnh Phiên Nhiên cầm bàn tay cô, nhìn cô bằng đôi mắt đen sâu thẳm, khiến cả cơ thể cô như lạnh đi, Tân Cam ngả người vào vòng tay anh, thở dài một tiếng.

Ngày hôm sau. Từ ngày Tân Cam bước chân vào nhà họ Trịnh đến nay cũng đã hơn mưòi năm rồi, một lâu đài rất lớn trong ký ức, đến nay xem ra cũng chỉ là một ngôi nhà cổ lâu năm. Bà Cố đang đứng ở cửa chào đón, nhìn thây xe của Trịnh Phiên Nhiên đi tới, tươi cười rạng rỡ ngoái đầu vào trong nhà, vẫy: "Trầm Trầm! Trịnh Phiên Nhiên về rồi này!"Đang hí hửng thì thấy người xuống xe sau Trịnh Phiên Nhiên chính là Tân Cam, khuôn mặt tươi cười của bà ta bỗng nhiên khựng lại.

Tân Cam và Trịnh Phiên Nhiên đi thẳng vào trong nhà, gặp Cố Trầm Trầm đang từ trên cầu thang lớn bước xuống trong bộ váy vô cùng sang trọng, vui vẻ uyển chuyển như chú chim bồ câu trắng nhỏ, giây phút nhìn thấy Tân Cam chẳng khắc nào con chim cút bị sét đánh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.