Tam Cung Lục Viện Thất Thập Nhị Phi

Chương 18: Hiếp bách (trung)




Nàng đứng dậy nói :

- Ngươi chuẩn bị, một chút nữa theo ta xuất cung đi làm một việc

Dận Không thầm ngạc nhiên, Tinh hậu lại ngay thời điểm này xuất cung, không biết vì chuyện trọng yếu gì?

Bóng đêm phủ xuống khắp nơi, Dận Không cùng Tinh hậu sóng vai ngồi trên xe ngựa, đây là lần đầu tiên, hắn ngồi ngang hàng với nàng. Tinh hậu khoát lên mình cái aó lông đen, càng làm nổi bật làn da trắng ngần, ánh mắt thâm thuý không thể nắm bắt ý nghĩ, loại phụ nữ như vậy làm cho lòng Dận Không cảm thấy vô cùng hấp dẫn

Tinh hậu vén màn xe lên, nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài gió thổi vu vu, cảnh vật trong đêm tối trở nên mông lung mơ hồ

Nàng nhẹ giọng cảm thán :

- Đã lâu rồi, ta không có rời khỏi hoàng cung .

Dận Không im lặng, đối với nàng mà nói, dù là ở Tần cung hay toàn bộ cuộc sống, cả đời nàng cũng phải luôn cố gắng phấn đấu .

- Không khí bên ngoài so với hoàng cung quả nhiên khác biệt

Tinh hậu lộ ra nét cười yếu ớt, vẻ tuyệt đại phong tư làm cho hô hấp của Dận Không đình trệ lại

Xe ngựa chạy tới quán trà phía tây thành thì dừng lại, Dận Không bước xuống trước, sau đó cẩn thận đở Tinh hậu xuống xe, cầm bàn tay nhu mì, mềm mại, nội tâm hắn bổng bộc lộ cảm xúc vô cùng khó miêu tả

Trà xá trang trí vô cùng đơn sơ, tường đất, nền đất, trên tường ngoại trừ hai bức thư hoạ, ngoài ra không có gì. Hơn nữa, một khách nhân uống trà cũng không có, chỉ có một lão bản râu tóc bạc phơ đang dựa vào cây cột cạnh lò sưởi, nghiêng đầu lim dim .

Tinh hậu tựa hồ đối với nơi này có chút quen thuộc, trực tiếp hướng tấm rèm cửa đông đi vào

Bên trong gian phòng có một vị trung niên đang ngồi dựa vào cửa sổ, nhấm nháp nước trà, thấy Tinh hậu đi tới, liền đứng dậy khom người, Tinh hậu nhàn nhạt khoát tay áo, đi tới trước bàn ngồi xuống . Bạn đang đọc truyện tại TruyệnFULL.vn - http://truyenfull.vn

Người này cao lớn, tuấn vĩ, khuôn mặt đường đường chính chính, da tay trắng nõn, trên người mặc trường bào màu xám, ánh mắt thâm thuý khó dò. Từ ánh mắt cho đến bộ dáng, trắng bệch như đang mắc bệnh tạo nên vẻ cao thâm khó nắm bắt

Tinh hậu hướng hắn nói :

- Đại tướng quân quả nhiên nể mặt mũi ai da!

Dận Không thầm chấn động, chẳng lẻ đây là Tần quốc đại tướng quân Bạch Quỹ

Người nọ lạnh nhạt cười nói :

- Hoàng hậu tuyên triệu, vi thần không thể không đến. !

Dận Không đứng im lặng một bên, lúc này Tinh hậu mới giới thiệu Bạch Quỹ với hắn

- Dận Không! Vị này là Bạch Quỹ tướng quân .

Bạch Quỹ hướng Dận Không gật đầu, ánh mắt lộ vẻ thưởng thức .

Tinh hậu nhấp ngụm trà, nói :

- Hoàng thượng đã băng hà .

Nét mặt Bạch Quỹ hình như không ngạc nhiên lắm, miệng nói :

- Hoàng hậu! Vi thần đã điều hai van quân Long Tướng, năm ngàn Hổ Dực quân đang ở ngoài thành chờ đợi, chỉ cần hoàng hậu ra lệnh, liền đem bọn Tiết An Triệu một lưới bắt hết .

Tinh hậu quả nhiên đã chuẩn bị chu đáo, có Bạch Quỹ giúp đở, đối phó với phe thái tử hẳn là không khó

Đôi mắt Tinh hậu chớp nhẹ, giọng thở dài nói :

- Ai da vì chuyện này mà lo lắng, thật không muốn thấy việc máu nhuộm hoàng thành xảy ra .

Bạch Quỹ thất thần, hắn không hiểu tại sao Tinh hậu lại đột nhiên thay đổi chủ ý

Tinh hậu thanh thản nói :

- Bê hạ vừa băng hà, trong ngoài hoàng cung tất nhiên ai cũng sợ hãi bất an, xung quanh các nước đều muốn nhân cơ hội này mà quật khởi, nếu lúc này lại dùng biện pháp huyết tẩy, chỉ khiến cho thần dân Đại Tần thêm lo lắng kinh sợ, ta không muốn nhìn thấy cục diện này xuất hiện

Đôi mặt đẹp của nàng ứa ra chút lệ quang, nếu không biết đây là toàn bộ kế hoạch của nàng, chắc Dận Không nghĩ rằng, nàng đang vì dân chúng mà lo lắng .

Bạch Quỹ nói :

- Tiết An Triệu ngoan cố không chịu buông tha, thuỷ chung đứng về phía thái tử, hoàng hậu nếu nương tay, sợ rằng hậu hoạn khó lường .

Tinh hậu nói :

- Ai da không phải không lo lắng việc này, nhưng mọi việc cũng không thể xuống tay nhẫn tâm quá

Tinh hậu chỉ tay về hướng Dận Không nói :

- Dận Không hôm nay giúp ta cầm chế Tiết Vô Kị, có hắn trong tay có thể kiềm chế được Tiết An Triệu, lúc đó sẽ dễ dàng làm mọi chuyện

Bạch Quỹ kinh ngạc nhìn Dận Không, hiển nhiên không tin tưởng hắn có thể địch lại Tiết Vô Kị anh dũng vô địch, nhưng từ miệng Tinh hậu nói ra, hắn không thể không tin. Bạch Quỹ nói :

- Hoàng hậu từ tâm, vi thần quả thật vô cùng hỗ thẹn

Tinh hậu nói :

- Ta hồi cung, lập tức đem chuyện hoàng thượng băng hà công bố ra, Tần đô lúc ây tất sẽ rung chuyễn, Bạch tướng quân nên giúp ta không kế cục diện trong kinh thành

Bạch Quỹ cung kính nói :

- Hoàng hậu yên tâm, ngư lâm quân thống lĩnh Chu Siêu chính một tay vi thần đề bạt, hoàng thành tuyệt đối an toàn

Tinh hậu còn chút lo lắng nói :

- Thái tử nắn giữ chức thuỷ quân đô đốc, quân phương Đại Tần nhất định sẽ ủng hộ… .

Bạch Quỹ khinh thường nói :

- Cái chức đó chĩ là hữu danh vô thực, nắm quyền thuỷ quân trong tay chính là phó đô thống Vương Nguyên Đức. Vương Nguyên Đức cùng vi thần quan hệ như thế nào hẳn hoàng hậu biết rất rõ!

Tinh hậu mỉm cười nói :

- Ta làm sao quên được, Vương đô thống chính là huynh đệ với Bạch đại tướng quân cơ chứ

Bạch Quỹ nói :

- Vi thần đã an bài chu đáo, hoàng hậu không cần phải lo lắng

Dận Không thầm nghĩ : " xem ra lão này sớm đã tới Tần đô, âm thầm chuẩn bị mọi việc"

Bạch Quỹ do dự một chút, miệng nói :

- Lợi dụng Tiết Vô Kị để trấn áp Tiết An Triệu quả là diệu kế, nhưng vi thần vẫn thiên về việc trảm thảo trừ căn .

Tinh hậu gật đầu nói :

- Mọi việc chờ khi Kỳ vương đăng cơ rồi hãy tính, ta không muốn các vị đại thần trong cung sinh ra lòng phản cảm

Bạch Quỹ im lặng, ánh mắt thâm thuý, làm cho người khác khó hiểu trong lòng hắn đang nghĩ gì

Tinh hậu nói :

- Hết thảy mọi việc ta nhờ vào Bạch tướng quân .

Bạch Quỹ cung kính nói :

- Vi thần tuân mệnh

Tinh hậu xoay người hướng cửa đi ra, Bạch Quỹ mỉm cười nhìn Dận Không, hai mắt đầy thâm ý gật đầu, Dận Không nhìn hắn cười cười, rồi mới đi theo Tinh hậu

Lên xe ngựa, Tinh hậu có chút mệt mỏi, nhắm hai mắt lại, nhẹ giọng nói :

- Ta mệt mỏi, muốn nghĩ ngơi một chút, khi nào tới nhớ đánh thức ta .

Thần thái của nàng quả có chút mệt mỏi, tựa vào thành xe, nhanh chóng tiến vào mộng điệp, Dận Không nép sang một bên, tạo cho Tinh hậu chổ nghĩ rộng hơn, thân thể mềm mại của nàng một lúc liền lệch sang, trán nàng tựa vào vai hắn. Hơi thở nhàn nhạt mùi thơm nồng, hắn không nhịn được có chút phản ứng. Tinh hậu kiên cường, mưu kế thâm sâu, trong cơn ngủ say, vẻ nhu mì nữ tính hiện ra trước mắt Dận Không .

Mấy ngày qua, Tinh hậu quả thực đã lao tâm khổ tứ, Dận Không thầm cảm thán nhìn nàng, vẻ cao quý xinh đep bên ngoài, nét lo âu, tiều tuỵ lại ẩn sâu bên trong

Tiết Vô Kị đã trở thành vương bài trong tay Tinh hậu, lợi dung hắn có thể thay đổi lập trường của Tiết An Triệu. Bất quá nếu có Bạch Quỹ giúp đở, tai sao nàng không một mẻ bắt gọn nhóm người kia để trừ hậu hoạn?

Dận Không biết Tinh hậu nhất định còn có suy nghĩ khác, nàng không muốn cục diện huyết tẫy này xảy ra, khẳng định còn có ý đồ khác

Chiếc áo khoát màu đen có chút trề xuống, trên cao nhìn xuống có thể thấy được bờ vai mượt mà của nàng, Dận Không yên lặng hít một hơi, cố gắng nhắm chặt hai mắt, nhưng vẫn không sao thoát khỏi cám dỗ trước mặt

Tinh hậu nhẹ nhàng ê a một tiếng, trán nàng tại vai hăn ma sát qua lại, điều nguy hiểm xảy ra là cánh tay nàng lúc say ngủ vô tình đặt vào vị trí mẫn cảm nơi hạ thân hắn

Dận Không dùng sức cắn môi dưới, liều mạng khống chế cảm xúc dâng lên, Tinh hậu vẩn ngủ say, không biết người bên cạnh đang một phen khốn đốn .

Dận Không qua một hồi vất vả mới khống chế chính mình

Xe ngựa cuối cùng đã tới hoàng cung, đoạn đường vừa qua đối với Dận Không mà nói tựa như trãi qua một trăm năm

Tinh hậu tỉnh lại, từ vai hắn ngẫng đầu lên, hướng Dận Không ôn nhu cười nói :

- Cái tên hài nhi này, sao không đánh thức ta?

Dận Không nhu thuận hồi đáp :

- Thần nhi thấy mẫu hậu mệt mõi, nên không muốn đánh thức người

Tinh hậu gật đầu, sửa sang lại trang phục, nói nhỏ :

- Đêm nay nhất định vô cùng nhiệt náo

Quyển 1 : Tiềm Long