Tẩm Quân

Chương 29: Đau lòng



Nàng thuần thục cầm lấy ấm nước, đặt lên trên bếp.

Rồi sau đó lại bắt đầu rửa bộ trà cụ bằng bạch ngọc, mười ngón tay thon dài trắng nõn, so với trà cụ làm từ bạch ngọc còn đẹp hơn vài phần.

Hắn luôn thích ngắm tay nàng, các ngón tay thon dài nõn nà mượt mà, trong đêm tối, nhẹ nhàng lướt chạm trên người hắn…

Chỉ tiếc, lòng bàn tay nàng lại thô ráp, đó là do nhiều năm làm việc nặng mà thành.

Ngày hôm qua, thám tử đã tra ra toàn bộ quá khứ của nàng.

Nàng là một trong số những người con gái của Tể tướng, mẫu thân của nàng, từng được xưng tụng là kinh thành đệ nhất mỹ nữ – hoa khôi đầu bảng, khiến bao đại quan quý nhân thư sinh mê như điếu đổ, cuối cùng lại gả cho Tể tướng Lâu Cương Nghị, nhưng không biết vì nguyên nhân gì, bà đột ngột qua đời khi mới về làm thiếp Lâu Cương Nghị được 6 năm, người ngoài chỉ biết là gặp bạo bệnh mà chết.

Nhưng Hách Liên Bá Thiên biết, chuyện đó quyết là không đơn giản như vậy.

Sau đó, Lâu Khinh Tuyết từ một tiểu thư nhà tướng quốc lưu lạc thành một nha hoàn đốn củi nhóm lò, sống kiếp tầm thường, cho đến khi quan viên tam phẩm trở lên của Tề Dương Quốc phải dâng con gái làm cống phẩm cho Nhật Liệt Quốc, nàng mới khôi phục thân phận nữ nhi Tể tướng một lần nữa.

Một quá khứ có vẻ bình thường nhưng thật ra lại rất không bình thường.

Nếu là người bình thường, chỉ sợ đã than vãn thế gian từ lâu, ngày ngày buồn bã, nhưng nàng lại chưa từng lộ chút bi thương trước mặt người khác.

Nhưng càng như thế, chỉ sợ vết thương trong tâm hồn càng sâu hơn.

Hắn bỗng nhớ tới ánh mắt xa xôi của nàng ngày đó, lòng lại trào lên cảm giác đau xót.

Nàng như vậy, khiến hắn rất đau lòng.

Tuy rằng, khả năng nàng sẽ vì được khôi phục thân phận tiểu thư nhà Tể Tướng, mà ra sức vì Tề Dương Quốc, làm nội ứng nằm vùng trong Nhật Liệt Quốc vô cùng lớn, nhưng Hách Liên Bá Thiên cũng không nguyện tin tưởng.

Chỉ vì đó là nàng.

“Hoa phi vừa gọi nàng qua ?” Hắn hỏi.

“Đúng ạ, Hoa Phi nương nương gọi Khinh Tuyết qua nói chuyện một phen.” Khinh Tuyết ngẩng đầu đáp.

“Nàng ấy là vì chuyện trẫm đến Hải Đường Cung mỗi ngày nên tìm nàng?” Hách Liên Bá Thiên không chịu buông tha hỏi tiếp.

Khinh Tuyết nghĩ nghĩ một lúc, rồi sau đó trả lời: “Vâng, đúng vậy, là Hoa Phi nương nương muốn biết một chuyện, chuyện trà thần thiếp pha có thật ngon đến thế không.”

Nàng biết, Hách Liên Bá Thiên không thích nàng nói dối, mục đích Hoa phi tìm nàng, chỉ cần là người sáng suốt đều có thể nhìn ra được, nàng làm sao mà gạt hắn được chứ?

Đương nhiên, nàng có cách diễn đạt của nàng.

Bây giờ vẫn chưa phải thời điểm để khiến Hách Liên Bá Thiên đi chỉ trích Hoa Phi.

Dù sao, hắn trách cô ta ba phần, nàng sẽ phải chịu khổ đủ mười phần.

“Nhưng thần thiếp uống trà của Hoa Phi, cảm thấy trà của Hoa phi ngon hơn!” Khinh Tuyết cười nói, mắt hơi nheo lại, lộ ra một tia quyến rũ.

“Ồ… Không phải là bảo trẫm qua đó uống trà đấy chứ?” Hách Liên Bá Thiên cố ý nói.

“Hoàng Thượng muốn đi hay không là quyết định của Hoàng thượng, Khinh Tuyết có thể nói gì chứ!” Nàng hơi giận dỗi, như oán như hờn, đúng lúc đó nước bắt đầu sôi lục bục, nàng nhanh nhẹn cầm lót tay, nhấc ấm ra.

Lắc ấm một lát, cho nước nguội bớt, rồi mới nhẹ nhàng rót vào ấm đã có lá trà.

Nhất thời hơi nước bốc lên, mùi hương tràn ngập mũi…

Bàn tay trắng nõn đưa ra, nhẹ nhàng bê chén trà đến trước mặt Hách Liên Bá Thiên: “Hoàng Thượng, thỉnh dùng trà.”

Hách Liên Bá Thiên không đón chén trà, chỉ nhẹ nhàng nâng cằm, nhìn thẳng vào nàng.

Mắt Khinh Tuyết lộ vẻ khó hiểu, rồi sau đó lại cười, cố ý nói: “Không phải là mới đó mà Hoàng thượng đã không muốn uống trà Khinh Tuyết pha nữa chứ?”

“Trẫm muốn nàng giúp trẫm uống, nếm thử xem trà do mỹ nhân hầu hạ có hương vị gì, chắc là tư vị phải khác biệt lắm.” Hách Liên Bá Thiên khẽ cười nói.

Khinh Tuyết vừa nghe, càng cười tươi hơn: “Hoàng Thượng thật rất biết cách hưởng thụ!”

Tuy là nói như thế, nhưng nàng đã nhấc nắp chén trà, chu môi nhẹ nhàng thổi cho bớt nóng, sau đó kề chén trà sát miệng Hách Liên Bá Thiên: “Hoàng Thượng, thỉnh dùng trà đi!”

Hách Liên Bá Thiên cười, không thèm nhìn vào chén trà, chỉ một mực nhìn nàng, nhẹ nhàng mở miệng.

Hắn như vậy, khiến Khinh Tuyết căng thẳng vô cùng, nước trà nóng bỏng, hắn không thèm để ý, chẳng may bị bỏng thì nguy to! Vì vậy nàng chỉ có thể cẩn thận nhìn chằm chằm vào chén trà, theo dõi hắn chậm rãi nhấp từng ngụm trà nhỏ.

Sau đó mới nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm một cái, mới phát hiện trán vã đầy mồ hôi.

Vừa ngẩng đầu, đã thấy hắn đang nhìn nàng vẻ trêu tức, mới biết là hắn cố ý chọc nghẹo nàng.

Khinh Tuyết cảm thấy giận dữ, đặt chén trà xuống: “Thần thiếp không làm được việc này, Hoàng Thượng tự cầm đi! Không lại bị bỏng !” Rồi sau đó cố ý nghiêm mặt quay sang hướng khác.

Hách Liên Bá Thiên nhẹ nhàng lôi kéo nàng, ôm vào trong lòng: “Sao rồi? Tuyết Nhi của trẫm tức giận sao?”

“Hoàng Thượng cố ý trêu cợt thần thiếp!” Khinh Tuyết bĩu môi nói.

Hách Liên Bá Thiên nhẹ nhàng hôn không ngừng lên phần trán nõn nà bóng loáng của nàng: “Được rồi, không giận nữa ! Trẫm không trêu nàng nữa!”

Khinh Tuyết nghe thế mới cười.

Hách Liên Bá Thiên đột nhiên nói tiếp: “Tuyết Nhi, trẫm phong nàng vi phi thì thế nào?”

Khinh Tuyết có chút kinh ngạc, mở to mắt nhìn hắn.

Hắn nói cái gì?

Phong nàng vi phi.

Tuy rằng điều đó chính là mục đích của nàng, nhưng hình như hắn nói điều đó ra quá sớm, theo tính toán của nàng, phải một thời gian nữa, hắn mới có thể khinh địch, tin tưởng nàng mà phong nàng vi phi.

Nhưng khi nàng nhìn vào mắt hắn, thấy rõ hắn không nói đùa.

Nhất thời, không biết phải phản ứng như thế nào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.