Tẩm Quân

Chương 46: Dụng ý kín đáo



Trên giường lớn màu đỏ thẫm, sau tầng tầng lớp lớp màn rèm, là một nữ tử diễm lệ khuynh thành, hai hàng lệ vấn vương khóe mi nhắm chặt, đôi môi đỏ mím chặt, gương mặt trắng nõn ửng đỏ đôi chỗ, vừa nhìn đã thấy rất yếu ớt.

Trương Thái y đưa tay bắt mạch, nhíu chặt lông mày, liên tục lắc đầu, những sợi tóc muối tiêu cũng lắc lư theo.

Hách Liên Bá Thiên càng nhìn càng thấy buồn bực, vì thế lạnh giọng hỏi: “Rốt cục là sao ?”

Trương Thái y bị Hách Liên Bá Thiên quát lớn, mái đầu đang không ngừng lắc lư như đông cứng giữa chừng, đôi mắt mở to vì quá sợ hãi không dám nhìn Hách Liên Bá Thiên, chỉ cúi đầu trả lời: “Hồi Hoàng Thượng, Tuyết Phi bị phong hàn, dẫn đến sốt cao, thần sẽ kê một thang thuốc hạ sốt ngay lập tức, chỉ cần đẩy lùi được cơn sốt trong ngày hôm nay, thì sẽ không có chuyện gì nghiêm trọng.”

“Lại là những lời này!” Hách Liên Bá Thiên vừa nghe, sắc mặt liền trầm xuống, lạnh giọng quát: “Trẫm muốn là sự khẳng định, không phải mấy câu chẩn đoán không chắc chắn đó!”

“Thần vô năng, cầu Hoàng Thượng thứ tội! …” Trương Thái y vừa nghe, sợ muốn tái mặt, vội quỳ sụp xuống.

“Kẻ vô năng sao xứng đáng để lưu lại trong Thái y viện! Ngươi mau cuốn gói khỏi Hoàng cung đi! …”

Hách Liên Bá Thiên vừa nói dứt lời, Trương Thái y đã sợ tới mức vã mồ hôi như tắm, tấm thân đang quỳ rạp trên đất không ngừng run rẩy : “Thần nhất định… Nhất định nghĩ biện pháp chữa khỏi cho Tuyết Phi nương nương … Cầu Hoàng Thượng tha thứ …”

“Nghĩ biện pháp! Ngươi còn có thể nghĩ ra biện pháp gì! Kẻ vô dụng!” Hách Liên Bá Thiên lại quát lớn: “Không cần nữa, Lưu Dụ, ngươi nhanh truyền Thái y khác đến chữa bệnh cho trẫm.”

Hách Liên Bá Thiên ném cho Trương thái y một cái liếc mắt lạnh lẽo rồi không nói gì nữa, khi quay đầu lại, đã thấy nữ tử trên giường đang mở to mắt nhìn hắn với vẻ sợ hãi. (quát lắm quá mà T_T)

Hắn ngồi xuống giường, nhẹ nhàng cầm tay nàng, vuốt ve cánh tay ngọc ngà thon nhỏ, trắng nõn mềm mại: “Làm sao vậy?”

“Hoàng Thượng, ngài không cần tức giận…” Nàng nhẹ nhàng nói, rồi sau đó nhìn Trương Thái y đang quỳ: “Mặc kệ là bệnh gì, cứ để Trương thái y khám chữa một phen, thần thiếp tin tưởng Trương Thái y, cứ để ông ấy lại đây xem mạch đi…”

“Tuyết Phi nương nương tha mạng, thần nhất định dốc hết toàn lực chữa trị cho người.” Trương Thái y được Khinh Tuyết mở lời vàng ngọc, nhanh chóng tạ ơn.

Khinh Tuyết khẽ nở nụ cười suy yếu mà vô lực, mặc dù ánh mắt vẫn ẩn chứa chút sợ hãi, những vẫn nói: “Hoàng Thượng, cứ để ông ấy thử một lần đi…”

Hách Liên Bá Thiên nhìn nàng, không hiểu được lí do gì khiến nàng đột nhiên cầu xin tha thứ hộ Trương Thái y, nhưng nếu nàng đã mở miệng, hắn sẽ thỏa mãn nàng.

Vì thế gật đầu: “Nể mặt Tuyết Phi nương nương cầu tình cho ngươi, trẫm bỏ qua cho ngươi, nhưng nếu… không trị được hết bệnh của Tuyết Phi nương nương, ngươi liệu đường mà xuất cung!”

“Thần tuân mệnh! Thần nhất định chữa khỏi bệnh của Tuyết Phi nương nương.” Trương Thái y cảm động khôn nguôi, nhìn Khinh Tuyết với vẻ cảm kích, Khinh Tuyết nhìn Trương thái y, đôi mắt to tròn như nai con khẽ cười lẫn chút kinh hoàng, rồi sau đó nhìn xuống dưới.

Khoảnh khắc nàng cúi đầu, ánh mắt trở nên trong trẻo, lạnh lùng tàn nhẫn.

Cứu một người.

Cứu một người không chút liên quan.

Nàng không làm được chuyện đó, dù sao đi nữa, nàng cũng khó lòng đảm bảo an toàn cho chính bản thân.

Cứu hắn, là có mục đích của nàng.

Trương Thái y, sẽ là tay trong của nàng tại Hoàng cung này, tay trong đầu tiên.

“Được rồi, không nhanh đi sắc thuốc đi!” Hách Liên Bá Thiên lạnh lùng quát.

Trương Thái y nhanh chóng chạy ra ngoài.

Lúc này Hách Liên Bá Thiên mới cúi đầu: “Nàng cảm thấy thế nào rồi, thân thể còn khó chịu nhiều không?” Ánh mắt tràn ngập sự quan tâm và tình ý, dịu dàng ấm áp, khác xa bộ dạng lạnh lùng khi quát Trương thái y.

Ánh mắt đó, là thật chăng?

Khinh Tuyết nhìn hắn, thầm hỏi chính mình.

Kỳ thật nàng đang sợ hãi, sợ hãi rằng, rốt cục không chỉ là nàng câu dẫn hắn, cũng là hắn câu dẫn nàng.

Bởi vì, nàng phát hiện, lòng của nàng, đang dần bị hắn xâm chiếm, từng tấc từng tấc, hơn nữa, không có năng lực chống cự…

“Tốt hơn rất nhiều rồi.” Khinh Tuyết thấp giọng nói, có chút đứt quãng, bệnh của nàng, không phải giả vờ, là phong hàn thật sự.

Tối hôm qua nàng không đóng cửa sổ, chỉ khoác một tấm áo mỏng suốt một đêm, làm sao có thể bình yên vô sự chứ?

Bệnh này nhất định phải phát sinh, có như vậy, mới có thể khiến hắn đau lòng, mới có thể khiến hắn báo thù cho nàng, mới có thể cho kẻ khác biết địa vị của nàng trong lòng hắn là thế nào, khiến kẻ khác dù muốn, cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Linh Phi, chờ xem!

Nàng sẽ khiến cô ta phải nhận ‘Hồi báo’ xứng đáng với việc cô ta đã làm!

Nàng không phải mẫu thân, nàng sẽ không nhẫn nhục chịu đựng.

Nàng, chỉ biết binh đến tướng đỡ (nước đến đắp đê)!

“Nghỉ ngơi cho khỏe đi! Nhìn nàng như vậy, trẫm rất đau lòng.” Hách Liên Bá Thiên nói, đôi mắt vốn lạnh lùng u tối giờ nhìn nàng tha thiết.

Nàng, là nữ nhân đầu tiên khiến hắn thấy đau lòng.

Nhưng nàng lại quá bí ẩn, khiến hắn khó hiểu.

Có lúc nhìn qua nàng thật đơn thuần, thật thuần khiết, nhưng có lúc, nàng lại rất thâm trầm, trong lòng nàng, rốt cục là đang giấu diếm tâm sự gì.

Rốt cục, nàng có phải gian tế do Tề Dương Quốc phái tới không?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.