Tẩm Quân

Chương 83: Kế hoạch (1)



Trời càng lúc càng tối đen.

Khinh Tuyết chậm rãi đứng lên, rồi đi ra ngoài.

Nhìn vầng trăng mới lên nơi ngọn cây, ánh mắt trở nên quả quyết chưa từng có.

Nàng nhẹ nhàng vịn vào lan can, thân thể có chút suy yếu, đi lại rất khó khăn, nàng xoay người nhìn Ngọc cô cô: “Đã cho người đi thỉnh Hoa Phi chưa?”

“Rồi ạ.” Ngọc cô cô nói.

Khinh Tuyết gật đầu: “Chuyện cần làm, đã dặn dò hết các cung nữ của Hoa Phi chưa?”

“Tất cả đã được dặn dò kỹ lưỡng, tối nay, là Hoa Phi thỉnh nương nương đến Ngọc Hà Hồ.” Ngọc cô cô nói.

“Uh, tốt lắm, về phần Linh Phi, bây giờ ngươi phái người đi thông tri cho cô ta một tiếng đi.” Khinh Tuyết chậm rãi nói.

Ngọc cô cô gật đầu: “Nô tỳ đã cho người đi thỉnh rồi.”

Khinh Tuyết nhẹ nhàng gật đầu: “Chúng ta cũng đi thôi.”

Nàng khẽ vịn vào tay Ngọc cô cô, gắng gượng đi về phía Ngọc Hà Hồ.

Trăng sáng sao thưa, trăng đêm nay đã được nửa vầng, nhưng nhìn qua lại không được sáng cho lắm, bốn bề lặng yên, như thể biết là có chuyện sắp phát sinh.

Trong lòng Khinh Tuyết, không ngừng bất an.

Nhưng nàng lại không biết là bất an vì cái gì, nàng không muốn để ý tới, chỉ một lòng muốn báo thù cho đứa con.

Tình mẫu tử to lớn, khiến nàng như quên hết tất cả, thẳng đường bước tiến.

Thời điểm đi đến Ngọc Hà Hồ, Hoa Phi đã đứng đó chờ, cung phục viền bằng chỉ vàng chỉ bạc, dáng vẻ đoan trang quý phái, kim châu ngọc sức, cài trên mái tóc được chải bới cầu kỳ, khiến cô ta càng thêm mỹ lệ.

Bờ hồ có chút lạnh, Khinh Tuyết kéo lại vạt áo, khẽ ho một tiếng, thân thể của nàng hiện giờ, tuy là đại nạn không chết, nhưng đã yếu ớt lắm rồi.

Yếu ớt, rất nên như thế.

Tuy gió không quá mạnh, nhưng nàng lại cảm thấy thật lạnh, có hương hoa sen, đang thấm vào xương cốt.

Ống tay áo nàng bị gió thổi phần phật, mái tóc dài chỉ dùng một sợi dây buộc hờ, không cài bất cứ thứ trang sức gì, tuy đơn giản, nhưng lại khiến người khác cảm thấy đau lòng.

Mặc kệ là khi nào, nàng đều xinh đẹp động lòng người.

Hoa Phi quay đầu lại, nhìn thấy nàng, nở nụ cười quyến rũ: “Không biết tối nay Tuyết Phi thỉnh bản cung đến đây, là có chuyện gì?”

Nụ cười đắc ý của cô ta. Khiến Khinh Tuyết cảm thấy chướng mắt vô cùng.

Nàng cười lạnh: “Ta có chuyện này, muốn hỏi riêng Hoa Phi.”

“Ô, không biết Tuyết Phi có chuyện gì muốn hỏi bản cung đây?” Hoa Phi hỏi, nhãn thần tươi cười như hoa, mang vài phần khí thế cao quý ép người.

Khinh Tuyết không cắn môi, buông cánh tay Ngọc cô cô ra, đi về phía hồ: “Chuyện này, ta không muốn cho bất cứ kẻ nào khác biết. Ta chỉ muốn chính tai mình nghe một phen.”

Hoa Phi cười, nhãn thần lóe vài tia thâm trầm độc ý.

Rồi sau đó đi theo nàng.

Đi tới bên hồ, Khinh Tuyết mở miệng nói: “Trữ Như Hoa, chuyện lần này, ta biết là ngươi chủ mưu, mà ta cũng biết, ngươi làm việc cẩn thận, sẽ không lộ ra sơ hở, muốn tra ra chứng cớ là việc vô cùng khó khăn.”

Hoa Phi chỉ nhìn nàng và cười, không nói gì, giống như chấp nhận.

Khinh Tuyết tập trung ánh nhìn, bật ra hận ý, tuy trong lòng nàng đã thầm đoán ra, nhưng đến khi được xác nhận chân chính, vẫn có cảm nhận thật khác biệt, nữ nhân này!

“Nhưng không có chứng cớ, không có nghĩa là ta không có biện pháp bắt ngươi!” Khinh Tuyết cắn răng nói.

Hoa Phi chỉ cười: “Ờ, ngươi cho là ngươi có thể làm gì ta nào? Ngươi chẳng qua chỉ là một cống nữ, cho dù nhận được thánh sủng, tấn phong đến hàm quý phi, thì làm sao chứ, thứ ngươi có chỉ là một danh vị, muốn đối đầu với ta sao, không dễ vậy đâu!”

“Ngươi thật sự nghĩ như thế sao?” Khinh Tuyết cắn răng nói, thật không ngờ, cô ta có thể kiêu ngạo một cách đáng giận đến thế.

“Sự thật vốn là như thế, cha anh ta là quan trong triều, hơn nữa ta chính là con dân Nhật Liệt Quốc, ngôi vị hoàng hậu, sớm hay muộn cũng là của ta!” Hoa Phi đắc ý cười nói.

Khiến nỗi hận trong lòng Khinh Tuyết càng lúc càng trào dâng mãnh liệt.

Nàng đưa mắt nhìn bụi hoa bên kia, có một khăn tay màu trắng rất dễ nhìn thấy trong buổi chiều tối, đó là ám hiệu nàng qui ước, khi vẫy khăn tay, là muốn báo hiệu Hách Liên Bá Thiên sắp đến.

Nàng nghiến răng nghiến lợi nói: “Trữ Như Hoa, ta sẽ cho ngươi biết là ngươi đã sai, hơn nữa, tối nay, ngươi sẽ thất bại thảm hại! Ngươi vĩnh viễn cũng đừng hy vọng có thể lên làm hoàng hậu!”

Nhưng Khinh Tuyết không biết, những lời nàng vừa nói, đã bị Hách Liên Bá Thiên đi đến và nghe được.

Thời điểm khăn ám hiệu được vẫy lên, thật ra Hách Liên Bá Thiên đã đến nơi.

Lời của nàng, lọt vào tai Hách Liên Bá Thiên không sót một chữ.

Trong bóng tối, ánh mắt lạnh lùng tàn nhẫn của người đàn ông kia trở nên nặng nề, có chút đau lòng nhìn những chuyện đang diễn ra trước mắt.

Khinh Tuyết nói xong, đột nhiên giơ tay tóm lấy cánh tay Trữ Như Hoa, còn tự ngả người về phía sau, nhìn qua, dáng vẻ kia rất giống như thể Hoa Phi đẩy Khinh Tuyết rơi xuống hồ.

“Hoa Phi nương nương, cô muốn làm gì! Đừng làm thế! Đừng làm thế! Đừng đẩy ta xuống nước… Van cầu cô… Van cầu cô…” Giọng nói nhẹ nhàng thánh thót của Khinh Tuyết, vang lên trong đêm tối một cách trong trẻo.

Hoa Phi há hốc mồm, gương mặt kiêu ngạo lập tức biến sắc, đổi sang mười phần kinh hoàng: “Tuyết Phi, cô làm gì vậy… cô làm gì vậy…”

Hai người chống cự lẫn nhau.

Từ một bụi rậm gần đó, một người đàn ông với thần sắc nghiêm trọng bước ra.

Trong lần chống cự cuối cùng, Hoa Phi ngấm ngầm dùng sức.

‘Bùm’ một tiếng, bọt nước nổi lên bốn phía.

Khinh Tuyết cứ thế rơi thẳng xuống hồ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.