Tẩm Quân

Chương 90: Hết điên



Trong Hoa Ngọc Cung, Trữ Như Hoa lộng lẫy với bộ cung phục màu lam, nổi bật trên váy là bông mẫu đơn được thêu rất tinh xảo đẹp mắt. Cô ta vỗ vỗ tay lên trán, nhìn cung nữ đang quỳ trước mặt.

“Rốt cục là Tuyết Phi có điên hay không?” Đêm qua, Linh Phi đã qua đây, nói là Lâu Khinh Tuyết không điên, cô ta đang giả điên.

Tuy ngày đó Hoa Phi cũng cảm thấy Lâu Khinh Tuyết không giống điên thật, nhưng đã nhiều ngày như thế, cung nữ giám thị vẫn không phát hiện ra Lâu Khinh Tuyết có bất cứ hành động dị thường nào.

Dù thế nào đây cũng là một việc trọng đại, Hoa Phi không thể không lưu tâm.

“Nhất định là cô ta điên rồi! Hoa Phi nương nương, người không biết đấy thôi, buổi sáng hôm nay, Chu Thái y nói tìm được bài thuốc cổ truyền, châm cứu trị liệu cho cô ta, sau khi trị liệu xong cô ta liền phát điên, cầm ngân châm gặp ai đâm người nấy, không những nô tỳ bị đâm, ngay cả Chu Thái y kia cũng dính đòn!” Cung nữ kia nói.

“Ồ, bài thuốc cổ truyền cơ đấy, tình hình sau khi châm cứu xong thế nào?” Hoa Phi hỏi. Cô ta chỉ quan tâm tình hình Lâu Khinh Tuyết, những chuyện khác không có hứng thú.

Cung nữ kia lắc đầu: “Căn bản là vô dụng, Thái y kia một mực lẩm bẩm theo lý mà nói thì phải có hiệu quả mới đúng, rõ ràng đã đúng bệnh hốt thuốc, nhưng nào ai hay một chút tiến triển cũng không có. Theo nô tỳ thấy, Chu Thái y kia bó tay thật rồi!”

Hoa Phi nghe thế, khẽ nhếch môi cười.

Đúng bệnh hốt thuốc.

Cái gì gọi là “đúng bệnh hốt thuốc” chứ?

Lâu Khinh Tuyết là trúng độc Mạn đà la hoa, căn bản không phải do sốt cao dẫn đến mất trí.

Lâu Khinh Tuyết ah Lâu Khinh Tuyết, xem ra, ngươi hoàn toàn vô vọng rồi.

“Tốt lắm, chuyện này bản cung đã biết, tiếp tục thám thính tình huống cho bản cung, ngươi lui xuống lãnh thưởng đi!” Hoa Phi nhẹ nhàng xoắn một lọn tóc, nói.

Đôi mắt cô ta lóe một tia sáng hung ác tàn nhẫn trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Linh Phi, ngươi dám vọng tưởng khiến ta sập bẫy!

Nhìn cung nữ kia lui xuống rồi, cung nữ đứng bên cạnh Hoa Phi lên tiếng: “Nương nương, xem ra Linh Phi muốn lừa nương nương mắc mưu, khiến nương nương đi động thủ, sau đó cô ta làm ngư ông đắc lợi.”

“Giang Uyển Nhu muốn đấu với ta, cô ta còn non lắm, chỉ dựa vào chút bản lĩnh đó của cô ta, có thể làm được trò trống gì chứ!” Hoa Phi nhếch môi cười.

Rồi lại nói: “Ngươi đi thông tri cho Linh Phi, nhắn cô ta, vào lúc lâm triều ngày mai, đến Hải Đường Cung chờ ta, bản cung muốn cô ta phải lộ nguyên hình!”

“Dạ, nô tỳ đi làm ngay.” Cung nữ kia đáp.

Hoa Phi vỗ về lên những ngón tay ngọc ngà sơn đỏ, cười thật đắc ý.

Hậu cung này, ai cũng đừng nghĩ đến chuyện tranh giành với cô ta.

Bất luận là kẻ nào, cũng chỉ có đường chết.

* * *

Đầu giờ triều, thái dương ấm áp, hương hoa thoang thoảng.

Có một bóng áo vàng lại tới.

Khinh Tuyết lảm nhảm một mình

Ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn Hách Liên Bá Thiên: “Hoàng thượng nữa.”

Vừa gọi vừa cười ngây dại.

Hách Liên Bá Thiên giống như không thèm để ý, cười với nàng: “Tuyết Nhi.”

Khinh Tuyết vọt tới trước mặt hắn, vùi vào lòng hắn, nói: “Hôm nay ta hái rất nhiều hoa! Người xem xem!”

Nói xong, xoay người chỉ xuống đống cánh hoa dưới đất, một cơn gió thổi qua cuốn đống cánh hoa lên.

Hách Liên Bá Thiên thấy thế chỉ cười.

“Khinh Tuyết của ta thật giỏi!” Hách Liên Bá Thiên vừa cười vừa nói. Dứt lời, quay sang hỏi cung nữ đứng bên: “Thái y hôm nay đến chẩn mạch xong có nói gì không?”

Cung nữ kia bẩm báo cụ thể: “Chu Thái y nói là mới tìm được biện pháp mới, dùng châm cứu trị liệu, nói là kỳ phương, nhưng theo như tình hình trước mắt thì vẫn chưa có hiệu quả gì.”

“Uh.” Hách Liên Bá Thiên đáp, không nói gì, nhưng trong lòng bắt đầu lo lắng, phải nhìn Khinh Tuyết điên dại từ ngày này qua ngày khác, đối với hắn chính là một loại dày vò. Quay sang nhìn Khinh Tuyết hắn nói: “Ra đình ngồi với ta.” Khinh Tuyết nở nụ cười ngọt như mật, gật đầu.

Hách Liên Bá Thiên cười âu yếm, vòng tay nàng, đi về phía đình. Hắn thích lẳng lặng ngồi trong đình với Khinh Tuyết.

Vừa đi đến lương đình, Khinh Tuyết đột nhiên ôm đầu, khóc lên: “Đầu ta đau quá, đau quá! Đầu ta đau quá, đau quá!” “

“Tuyết Nhi, nàng làm sao vậy?” Hách Liên Bá Thiên cả kinh, vội vàng đỡ lấy nàng, hỏi. Khinh Tuyết lắc đầu: “Đau, đau…”

Nàng mặt nhăn mày nhó, hô hấp cũng rối loạn. Hách Liên Bá Thiên nhìn nàng đau đớn, không dám chậm trễ, vội vàng bế bổng nàng lên, đi về phía phòng ngủ, quát thét cung nữ hầu hạ: “Nhanh đến Thái y viện truyền Thái y đến đây!”

Vào đến trong phòng, thanh âm của Khinh Tuyết càng thêm đau đớn, người co chặt lại, ôm chặt lấy đầu, mười ngón tay bấu vào bàn tay đến mức tóe máu.

Lòng bàn tay nàng rỉ ra từng giọt từng giọt máu, trên tấm đệm màu lam bắt đầu xuất hiện những bông hoa đỏ chói.

Cảnh tượng đấy, thật sự ghê người.

Hách Liên Bá Thiên chứng kiến điều đó, lòng đau nhức nhối.

Hắn gỡ tay nàng ra, nói với nàng: “Nếu muốn bấu thì nàng bấu vào tay trẫm đi!” Khinh Tuyết mở mắt, nhìn hắn một cái, khoảnh khắc ngắn ngủi đó, ánh mắt nàng đặc biệt khác thường, đó rõ ràng không phải ánh mắt của một người điên. Sau đó giống như không chịu được nữa, nàng ngất xỉu.

Khi Chu Đãi tới, nhìn thấy hai bàn tay chảy máu của nàng, bỗng nhiên cảm thấy chấn động cõi lòng, nữ nhân này, luôn khiến hắn không biết nói như thế nào cho phải. Rõ ràng đã nói là chỉ cần giả vờ đau đớn thôi.

Không thể ngờ nàng lại tự bấu đến mức bị thương.

“Chu Đãi, không phải ngươi nói ngươi chắc chắn có thể chữa khỏi cho Tuyết Phi sao? Đây là cái chắc chắn của ngươi đó sao?” Hách Liên Bá Thiên nhìn thấy Chu Đãi đi đến, lớn tiếng quát. Tâm trạng của hắn lúc này là vừa sợ hãi lại vừa hoảng loạn, không biết phải làm như nào cho phải. Hắn chỉ sợ Khinh Tuyết gặp chuyện bất trắc.

“Hoàng thượng thứ tội, lúc này không phải thời điểm giải thích, xin để cho thần chẩn mạch cho Tuyết Phi nương nương một phen rồi thần xin được lĩnh tội với Hoàng thượng.” Chu Đãi nói.

Không chút hoang mang, rành mạch rõ ràng.

Lời Chu Đãi nói quả thật có lý, vì thế Hách Liên Bá Thiên không quát mắng nữa, chỉ trừng mắt nhìn Chu Đãi.

Chu Đãi đi đến bên giường, giả bộ chẩn mạch cho Khinh Tuyết, càng lúc bộ dạng càng thêm nhăn nhó

“Như thế nào rồi?” Hách Liên Bá Thiên hỏi.

Chu Đãi lắc lắc đầu, quỳ gối trước mặt Hách Liên Bá Thiên: “Hoàng thượng thứ tội, thần vô năng, không thể chữa được bệnh của nương nương, thỉnh Hoàng thượng trách phạt!”

“Có ý gì?” Hách Liên Bá Thiên nheo mắt, nghiến răng nghiến lợi hỏi, vẻ mặt tàn nhẫn giận dữ tối tăm.

“Nương nương ngất xỉu là do phản ứng với việc điều trị buổi sáng, chỉ cần tỉnh lại sẽ không có gì đáng ngại, có điều về chứng mất trí của nương nương, thần quả thật bất lực, thần đã thử qua rất nhiều phương pháp khác nhau, nhưng một chút tiến triển cũng không có.” Chu Đãi nói.

Hách Liên Bá Thiên nghe thế, bỗng nhiên cảm thấy cõi lòng băng lạnh, nhìn Chu Đãi một hồi lâu, sau đó quát lên: “Phế vật! Trẫm còn cần ngươi làm gì chứ! Người đâu, tống Chu Đãi vào thiên lao, sau đó truyền hết tất cả Thái y của Thái y viện đến đây! Trẫm không tin, không có người nào chữa được bệnh của Khinh Tuyết.”

Chu Đãi vừa nghe, thầm than trong lòng, lần này hắn hi sinh thật nhiều quá.

Haizzz, đúng là ma ám rồi, dĩ nhiên đáp ứng yêu cầu này của nàng, giúp nàng diễn màn kịch này, thật là không đáng.

Khinh Tuyết đang giả ngất trên giường, âm thầm mặc niệm và gửi lời xin lỗi tới Chu Đãi.

Bắt Chu Đãi chịu khổ vì nàng như thế, thật vô cùng xin lỗi.

Một phen gây sức ép, từ đầu giờ chiều đến tối muộn, không một Thái y nào dám cam đoan có thể chữa khỏi chứng mất trí của Khinh Tuyết.

Ai nấy đều sợ hãi lắc đầu, không ai dám tiến lên.

Trong cơn thịnh nộ, Hách Liên Bá Thiên tống hết tất cả Thái y vào thiên lao.

Sự kiện động trời này, có thể nói là từ khi khai quốc mới có lần đầu tiên.

Hách Liên Bá Thiên vẫn canh giữ ở bên cạnh Khinh Tuyết.

Nhìn đôi má hóp lại vì gầy của nàng, chỉ cảm thấy đau lòng hối hận, nếu không phải vì hắn, nàng sẽ không đến nông nỗi này.

Ngón tay thon dài khẽ lướt qua hai má nàng, nhẹ nhàng lau vết bẩn trên mặt nàng, hoàn toàn không ngại dơ.

Thật sự là không ai có thể dự đoán được.

Hách Liên Bá Thiên – Hoàng đế của Nhật Liệt Quốc, kẻ nổi tiếng là coi nữ nhân như quần áo, lại có lúc dịu dàng thâm tình thế này. Ai nói “kẻ vô tình chính là người hữu tình nhất”, chắc là để nói trường hợp này.

Hắn lẳng lặng ngồi ở đầu giường trông nàng.

Không khí trong phòng yên tĩnh an tường.

Ngoài cửa sổ, hoa nở hoa tàn.

Hắn dựa vào đầu giường, ngủ thiếp đi, vẫn nắm chặt tay nàng.

Chỉ cảm thấy không thể buông tay.

Ngay chính bản thân hắn cũng không hiểu được, vì cớ gì, lại có thể yêu thương một người điên đến thế, nàng phát điên, không khiến tình cảm hắn dành cho nàng tan biến, chỉ khiến hắn càng thêm yêu nàng.

Có lẽ, nàng bây giờ có vẻ rất đơn thuần, không giống trước kia, luôn nặng trĩu tâm sự, giấu diếm nhiều bí mật, ấp ủ nhiều âm mưu.

Khinh Tuyết nghe được tiếng hít thở kia càng lúc càng đều, mới chậm rãi mở mắt, nhìn vầng trăng ngoài cửa sổ, đã khuya rồi. Nàng không nghĩ được rằng, hắn sẽ ở lại đây trông nàng.

Thật sự cảm động.

Những chuyện hắn đã làm từ khi nàng phát điên đến giờ, khiến nàng càng lúc càng cảm động. Nàng không thể nghĩ ra được, hắn sẽ vì nàng, dĩ nhiên tống hết Thái y vào thiên lao.

Rốt cục, hắn đối với nàng là như thế nào đây?

Rõ ràng, từng nhẫn tâm như vậy, giờ phút này, lại âu yếm biết bao nhiêu. Nàng thật sự rối loạn.

Trong phòng không có ai khác, chỉ có hắn và nàng. Tay trái bị hắn nắm chặt, vì thế nàng giơ tay phải lên, nhẹ nhàng luồn tay vào tóc hắn, tóc hắn thật dài, đen nhánh.

Tuy nàng rất nhẹ nhàng, nhưng vẫn khiến Hách Liên Bá Thiên tỉnh lại.

Hắn cả kinh, mở mắt, nhìn thẳng vào Khinh Tuyết chằm chằm.

Khinh Tuyết cười, thản nhiên như gió, mềm mại như nước: “Hoàng thượng.”

“Nàng tỉnh táo rồi?” Ngữ khí của hắn cho thấy hắn hoàn toàn không dám khẳng định. Đôi mắt của nàng, cho hắn thấy nàng chính là Khinh Tuyết trước kia, hắn không thể xác định, đây là mơ hay thực, nàng đã tỉnh táo lại hay chưa.

“Thiếp tỉnh táo rồi.” Nàng đáp.

Ngữ khí êm dịu, sóng mắt lưu chuyển, ôn nhu như nước.

“Thật sự tỉnh táo rồi?” Hắn hỏi lại lần nữa, dù sao đi nữa, trước đó không lâu tất cả Thái y đã thúc thủ vô sách, sao có thể đột ngột tỉnh táo lại chứ.

“Thật sự tỉnh táo.” Nàng khẳng định, sau đó nói tiếp: “Thiếp khỏe lắm, thiếp có cảm giác như vừa ngủ một giấc thật dài, cuối cùng cũng tỉnh táo lại.”

“Tuyết Nhi!” Hách Liên Bá Thiên ôm chầm lấy nàng: “Rốt cục nàng cũng tỉnh rồi!”

Khinh Tuyết bị hắn ôm chặt, chỉ cảm thấy hắn khỏe quá, sắp bóp nát nàng rồi.

Ánh mắt nàng tràn ngập sự kích động, không phải do giả vờ.

Thì ra, nàng cũng muốn được ôm bởi người mình yêu và yêu mình.

Nàng vươn tay, ôm chặt lấy hắn.

Thật lâu sau, Hách Liên Bá Thiên mới buông nàng ra, cười: “Xem ra y thuật của Chu Đãi thật hiệu quả!”

“Đúng vậy.” Khinh Tuyết nói.

“Trẫm phải cho người đi thả hắn, hơn nữa còn phải ban thưởng thật hậu hĩnh!” Hách Liên Bá Thiên nói.

Khinh Tuyết nhìn hắn một cái, hỏi: “Chu Thái y làm sao vậy?”

Hách Liên Bá Thiên cười: “Hắn cam đoan với trẫm, nhất định có thể chữa khỏi bệnh của nàng, nhưng ai ngờ đầu giờ chiều nàng lại đau đầu đến bất tỉnh, hắn chẩn mạch cho nàng, nói là không thể chữa được, trong cơn thịnh nộ, trẫm đã tống hắn vào thiên lao!”

“Hoàng thượng vì thiếp mà làm chuyện đấy thật sao!” Ánh mắt nàng hiện vẻ cảm động.

Hách Liên Bá Thiên cười: “Tuyết Nhi, mặc kệ trước kia nàng có làm ra chuyện sai trái gì, trẫm cũng không truy cứu nữa.”

Khinh Tuyết vừa nghe liền lạnh mặt, nghiêm túc nói: “Hoàng thượng, thần thiếp có việc muốn nhờ.”

Hách Liên Bá Thiên nhìn dáng vẻ nghiêm túc của nàng, liền hỏi: “Làm sao vậy?”

“Hoàng thượng, thần thiếp không muốn chịu trách nhiệm cho một tội danh vô căn cứ, quả thật thần thiếp không phải người thiện lương, nhưng cũng không phải hạng độc ác, chuyện đêm đó, xác thực là thần thiếp bị oan, thần thiếp bị người khác gài bẫy.” Khinh Tuyết nói.

Hách Liên Bá Thiên nhìn nàng một cái, rồi sau đó nói: “Trẫm đã nói rồi, những chuyện trước kia, trẫm sẽ không truy cứu nữa. Chỉ cần từ nay về sau nàng không phạm phải sai lầm như thế nữa, trẫm sẽ không so đo chuyện trước kia.” Hắn nói rồi, sẽ không truy cứu, cũng hy vọng nàng không nhắc lại nữa.

Mặc kệ nàng là người thế nào, chỉ cần từ nay về sau không phạm sai lầm nữa, hắn sẽ không trách phạt nàng.

Bởi vì hắn yêu nàng, hắn bằng lòng bao dung tất cả con người nàng.

“Không, Hoàng thượng, thần thiếp muốn người truy cứu! Thần thiếp thật sự không phải như Hoàng thượng nghĩ.” Khinh Tuyết nói tiếp: “Hơn nữa thần thiếp có thể cho Hoàng thượng thấy rõ chân tướng vào buổi sáng ngày mai.”

“Có ý gì?” Hách Liên Bá Thiên hỏi, chẳng lẽ thật sự có uẩn khúc đằng sau chuyện này?

“Thần thiếp khẩn cầu Hoàng thượng đừng vội truyền tin tức thần thiếp đã tỉnh lại ra ngoài, vào lúc thượng triều ngày mai, thỉnh Hoàng thượng bí mật đến Hải Đường Cung một chuyến, thần thiếp tin tưởng, Hoàng thượng sẽ thấy được chân tướng chuyện này.” Khinh Tuyết nói: “Ngày hôm qua, thần thiếp từng nói với Linh Phi một việc, nếu thiếp đoán không lầm, ngày mai sẽ có kết quả.”

“Rốt cục đã xảy ra chuyện gì?” Hách Liên Bá Thiên nhìn nàng chăm chú, ánh mắt nàng rất khẳng định, khiến hắn thật sự tin sự tình quyết không đơn giản.

Chẳng lẽ hắn thật sự đã trách oan nàng sao?

Nhưng đêm hôm đó, rõ ràng là hắn chứng kiến tận mắt mà.

“Chuyện này, thần thiếp có giải thích thế nào Hoàng thượng cũng sẽ không tin. Chỉ có chứng kiến tận mắt, nghe thấy tận tai, Hoàng thượng mới có thể tin tưởng, thế nên thần thiếp hy vọng ngày mai Hoàng thượng có thể đến đây một chuyến.” Nàng khẩn khoản thấp giọng, thêm vài phần nài nỉ.

Hắn đáp: “Được, trẫm sẽ làm theo lời nàng, ngày mai không lên triều, bí mật đến đây. Nếu thật sự là trẫm đã trách lầm nàng, trẫm nhất định sẽ trả lại công bằng cho nàng.”

“Đa tạ Hoàng thượng!” Khinh Tuyết nói.

“Không cần nói lời tạ ơn. Chuyện này, nếu quả thật là lỗi của trẫm, trẫm phải xin lỗi nàng mới đúng.” Hách Liên Bá Thiên nói. Tuy hắn trời sinh tàn khốc, nhưng thân là đế vương, hắn hiểu được, sai là sai, mà đúng là đúng.

Nếu là đối mặt với kẻ khác, hắn không cần nói lời đấy, nhưng hiện tại là nàng, thế nên, hắn không thấy khó khăn khi nói thế.

“Hoàng thượng.” Một câu “thật xin lỗi”, nếu do một người bình thường nói ra thì chỉ là một câu nói như bao câu nói khác, nhưng thân là đế vương, câu đấy nói ra thật không dễ chút nào.

Chỉ một câu này, hắn đã khiến nàng phải cảm động.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.