Tam Sinh, Vong Xuyên Bất Tử

Chương 1: Ta muốn nhân giới quyến rũ hắn



Không biết bắt đầu từ khi nào, những người đi ngang qua sông Vong Xuyên đều gọi ta là đá Tam Sinh. Kể từ đó, có kẻ khinh bỉ ta, trước mắt ta có người tay nắm tay với người có duyên kiếp trước, có người lại gào khóc thất thanh.

Mà ta chỉ là một tảng đá bên bờ Vong Xuyên, không buồn khổ, không vui mừng.

Ta thản nhiên ở bên cạnh bờ Vong Xuyên ngàn năm, cuối cùng hóa thành tinh linh.

Vạn vật sinh linh, đều phải trải qua lịch kiếp. Còn ta lại yên ổn sống qua trăm năm sau, cho tới khi gặp…

Tình kiếp.

Một lão đạo râu bạc trắng đi ngang qua Vong Xuyên xem tướng giúp ta. Lão rung đùi đắc ý đoán trước kiếp số của ta. Ta lại cho rằng lão nói dối.

Chân thân của ta là đá Tam Sinh, ta là linh hồn của tảng đá, là trái tim của tảng đá. Âm khí ngàn năm không tiêu tan bên bờ Vong Xuyên càng hun đúc lòng dạ ta thêm cứng rắn.

Khi đó, ta nghĩ là như vậy. Nhưng, lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Một buổi chiều u ám ở Minh giới, ta theo thói quen tản bộ bên bờ Vong Xuyên từ ngàn năm qua chưa từng thay đổi, lúc trở về, ta ngẩng đầu nhìn xung quanh. Trong lúc lơ đãng, cảm giác như ánh mặt trời của Nhân giới phá tan tầng sương mù, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu rọi trên con đường Hoàng Tuyền trải đầy hoa Bỉ Ngạn [1].

Nam tử kia nhanh nhẹn đi tới.

Bỗng nhiên ta nhớ lại, nhiều năm trước đây, có một nữ tử phàm nhân đi ngang qua người ta có thì thầm một câu: “Hữu phỉ quân tử, như thiết như tha, như trác như ma [2] .”

Cả ngàn năm trôi qua, đây là lần đầu tiên trái tim đá nhỏ bé của ta rung động.

Hắn chậm rãi đến gần, đương nhiên không phải tới tìm ta, đơn giản vì sau lưng ta chính là cầu Nại Hà đi sang Minh giới. Ta cảm thấy thật vất vả mới gặp được một người như vậy, phải nắm chắc cơ hội khi gặp một người tuyệt vời như hắn.

Ta tiến tới, nhỏ giọng gọi: “Công tử.” Ta muốn hành lễ với hắn giống như các tiểu thư phàm nhân có lễ giáo trong sách. Nhưng mà ở trong đó chỉ viết là nhẹ nhàng chào hỏi mà thôi, cũng không nói rõ cho ta biết phải có động tác và tư thế như thế nào.

Ta suy nghĩ một chút, lại bắt chước dáng vẻ lũ u hồn suốt ngày khóc lóc kêu gào trước mặt Diêm Vương, hai đầu gối quỳ “phịch” xuống, mạnh mẽ dập đầu ba cái trước mặt hắn, “Công tử, xin hỏi quý danh của huynh là gì?”

Đám tiểu quỷ xung quanh hít sâu hai ngụm khí lạnh, còn hắn ngơ ngác đứng đó, ánh mắt kinh ngạc, trong chốc lát không trả lời được câu hỏi của ta.

Đối nhân xử thế phải có thành ý, Hắc Bạch Vô Thường [3] rất hay nói câu “Có thành ý thì mới làm tốt công việc.” Cho nên, lần nào bọn họ cũng có thể dắt linh hồn ngoan ngoãn trở về.

Ta không thấy hắn trả lời, suy nghĩ một lúc, có lẽ dập đầu không có tiếng vang, chưa bộc lộ đủ thành ý, vì thế vừa quỳ vừa lê về phía trước ba bước, cũng không tiếc dùng sức, dập đầu ba cái thật mạnh.

Dường như ba cái dập đầu của ta tạo ra ba dư chấn [4] lớn. Khiến đám tiểu quỷ xung quanh vội vàng hút không khí. Chắc đã sợ mất hồn.

Ta ngẩng đầu lên, khuôn mặt đầm đìa máu tươi nhìn hắn: "Quý danh của công tử?"

Có lẽ vẻ mặt đau thương đầy máu này của ta khiến hắn giật mình, hắn

vẫn im lặng.

Ta vội vàng lau mặt, lòng bàn tay đều ươn ướt. Ta không biết vì sao mình lại để chảy nhiều máu đến thế, cũng hiểu được vì sao hắn lại đờ đẫn như vậy.

Ta hoảng sợ, luống cuống tay chân lau mặt, kết quả biến toàn thân mình bê bết máu.

Ta ngẩng đầu, bất đắc dĩ nhìn hắn.

Trong đôi mắt đẹp của hắn có bóng dáng ta, rồi đột nhiên lấp lánh ý cười.

Mặc dù không hiểu hắn vui vẻ điều gì, nhưng thấy hắn vui vẻ, ta cũng thể hiện tình hữu hảo bằng cách khoe ra hàm răng trắng bóc. Không ngờ ta càng cười, máu lại càng chảy đầm đìa thấm đầy người.

Tiểu quỷ Giáp bên cạnh không khỏi lo lắng, kéo sát ta vào bên người gã, ta cũng không chịu đứng dậy. Gã thở gấp, nhỏ giọng nói: “Bà cô Tam Sinh của ta ơi! Người bày ra cái bộ mặt lệ quỷ này là muốn dọa ai? Người có biết đó là ai không?”

Ta là linh vật ở Minh giới, pháp lực không quá cao thâm, nhưng cũng là người có vai vế, đám tiểu quỷ đều cung kính với ta, kiểu nói chuyện như vậy vô cùng hiếm thấy, ta nhíu mày, không hiểu hỏi lại, “Đương nhiên ta không biết hắn là ai, không phải ta đang hỏi đấy sao?”

Dáng vẻ tiểu quỷ Ất như hận không thể chết ngay tại chỗ, “Bà cô ơi! Đây là thiên thượng…” Gã còn chưa nói xong, đã bị một giọng nói trầm nhẹ cắt ngang…

“Tên ta là Mạch Khê!”

Hắn vươn tay, ta cũng tự nhiên đặt tay vào lòng bàn tay hắn, hắn lật tay, giữ chặt cổ tay ta.

Cổ tay là mệnh môn [5] của ta, hiện giờ hắn chỉ hơi dùng lực một chút, ta sẽ chết vô cùng khó coi. Sắc mặt tiểu quỷ Ất đã tái lại càng thêm tái, Giáp vội cầu xin: “Đại nhân! Đại nhân! Tam Sinh cô nương cả đời sống bên bờ Vong Xuyên, Minh phủ là nơi tầm thường, cô nương không hiểu quy củ lễ tiết nơi đây, xin đại nhân lượng thứ.”

“Tam Sinh ư? Cái tên kỳ lạ nhưng cũng rất có ý nghĩa.”

Ta vẫn nhìn hắn, trong lòng cũng không sợ hãi, bởi vì trong mắt hắn không có sát khí.

Hắn cẩn thận quan sát ta một lượt, buông cổ tay rồi kéo ta lại gần: “Tảng đá ở Minh giới có thể hóa thành tinh linh, đúng là một chuyện lạ. Ngươi không biết ta là ai, vì sao lại hành đại lễ với ta?”

Ta hiểu rồi. Hóa ra vừa rồi không phải là ta không đủ thành ý, mà là thành ý quá mức. Ta thật thà nói: “Huynh rất đẹp, ta muốn…” Ta không giỏi sử dụng từ ngữ, trong lúc cuống quýt ta tùy tiện dùng một từ không biết tại sao lại xuất hiện trong đầu, “Ta muốn quyến rũ huynh…”

Tiểu quỷ Giáp dùng ánh mắt hết thuốc chữa nhìn ta…

Hắn cười, “Đúng là một linh vật trong sáng.”

Ta nghĩ đó là một lời khen, trong lòng vui mừng không thôi, vội hỏi: “Vậy ta có thể quyến rũ huynh ư?”

Hắn lặng lẽ nói: “Lần này ta tới đây vì lịch kiếp, sẽ không ở lại Minh phủ quá lâu.”

Nghĩa là không thể rồi. Ta cúi đầu, có chút thất vọng.

“Từ trước tới nay ngươi đều ở bên bờ Vong Xuyên ư?” Đột nhiên hắn hỏi.

Ta gật đầu.

“Có muốn đi ra ngoài chơi không?”

Ánh mắt sáng ngời, ta hăng hái gật đầu.

Hắn cười nhạt, vỗ vỗ đỉnh đầu ta, “Lần này ngươi dập vỡ đầu lạy ta mấy lạy, không thể để ngươi lạy vô ích được. Ngươi đã muốn ra khỏi Minh phủ chơi một chút, ta sẽ để Tam Sinh ngươi được tự do một lúc. Lịch kiếp [6] của ta là ba kiếp, cũng có nghĩa là ngươi được tự do ba kiếp, sau khi ta lịch kiếp trở về, ngươi cũng ngoan ngoãn trở về bên bờ Vong Xuyên, được chứ?”

Không phải là vụ mua bán lỗ vốn, ta gật đầu chấp nhận.

Hắn tạo một kim ấn ở cổ tay ta: “Là linh vật, phải thông minh một chút, sau này phải tự bảo vệ chính mình.” Hắn nói, “Không phải kẻ mạnh nào cũng lương thiện như ta đâu.”

Vẻ mặt tiểu quỷ Giáp Ất run rẩy hộ tống hắn rời đi. Ta sờ sờ kim ấn trên cổ tay.

"Mạch Khê." Ta cao giọng gọi.

Đứng trước cầu Nại Hà, hắn đang bưng bát canh Mạnh bà, quay đầu lại nhìn ta.

“Ta có thể tới Nhân giới quyến rũ huynh sao?” Ta hỏi nghiêm túc như vậy, khiến Mạnh bà đang múc canh cười ngặt nghẽo.

Hắn nhếch môi, “Nếu có thể tìm được, thì cứ quyến rũ đi.” Dứt lời, uống cạn bát canh Mạnh bà.

Hắn cũng không quay đầu lại, đi vào sâu bên trong Minh phủ, ta vẫn nhìn theo hướng hắn rời đi, tận tới khi không còn trông thấy nữa vẫn không thể chuyển tầm mắt. Tiểu quỷ Ất đi từ cầu Nại Hà trở về, bàn tay xanh lét gầy gò quơ quơ trước mặt ta, “Tam Sinh cô nương!”

“Ừ!”

“Không phải Tam Sinh cô nương động lòng với ngài ấy rồi đấy chứ?”

Ta còn thật thà quay đầu nhìn Tiểu Ất, hỏi: “Như thế nào gọi là động lòng?”

Ất gãi đầu nghĩ nghĩ, “Giống như những tranh minh họa nam nữ mà người vẫn xem hàng ngày ấy, đó gọi là động lòng.”

Ta nghĩ nghĩ một lát, những quyển thoại bản [7] ta xem hàng ngày, công tử gặp tiểu thư, tiểu thư đáp lễ, hai người đối thoại hai ba câu xong bắt đầu không thể kiềm chế, vận động ư ư a a. Ta không có ý muốn vận động ư ư a a như vậy với Mạnh Khê, chắc không phải là động lòng rồi.

Ta kiên định lắc lắc đầu: "Không hề động lòng."

Ất thở dài, lầm bầm lầu bầu thì thào: “Cũng đúng, là tảng đá thì làm sao có thể động lòng được chứ, là ta nghĩ quá nhiều rồi.” Rồi lại nhìn ta chằm chằm, “Tóm lại, không động lòng vẫn tốt hơn! Hỏi thế gian, ngoài tình ái thì còn thứ gì có thể ép buộc con người. Cũng không phải nói là Tam Sinh cô nương chắc chắn không thể thích ai. Nhưng Mạch Khê Thần Quân là người duy nhất trong trời đất này không thích hợp làm người trong mộng của nữ tử.”

“Tại sao? Ta thấy từ dáng vẻ đến khí chất, đều thấy hắn là người tốt nhất.” Ta dừng một chút, “Lúc nói chuyện, giọng nói cũng rất dễ nghe.”

“Bởi vì ngài ấy quá hoàn mỹ, nên tuyệt đối không thể động lòng với hắn. Mạch Khê Thần Quân là Cửu Thiên Chiến Thần, lên trời xuống đất, không gì không làm được, trong tim chỉ có thiên hạ. Trong lòng chỉ có muôn dân bách tính, làm sao còn chứa nổi tư tình nhi nữ cơ chứ.”

Ta cảm thấy trong lòng Mạch Khê không chứa nổi tâm tình nhi nữ cũng không liên quan nhiều lắm tới ta, nhưng nửa câu đầu của Ất lại khiến ta ngẩn người, “Chiến Thần là những vị thần đằng đằng sát khí, sao hắn có thể làm chứ? Rõ ràng hắn là một người lương thiện.”

Suýt chút nữa Ất phun ra một ngụm máu: “Lương thiện ư? Tam Sinh cô nương tin là như vậy sao?” Thấy ta gật đầu, Ất yếu ớt lắc đầu, nói:

“Trước kia có lần Ma tộc phạm thượng, mang mười vạn ma binh lên Thiên giới. Mạch Khê Thần Quân dẫn ba vạn thiên binh giết sạch đại quân Ma tộc, chuyện lấy ít thắng nhiều không nói làm gì, sau đó còn chỉ huy quân đội tiến thẳng vào Cửu U Ma đô, giết toàn bộ, Ma vực máu chảy thành sông, mười năm không nghe thấy Ma âm, Ma tộc từ ba tuổi trở lên đều bị giết sạch.”

Việc này ta cũng có biết một chút, thời gian đó Minh phủ vô cùng chật chội, lúc nào cũng nghe thấy tiếng khóc lóc văng vẳng trong điện Diêm Vương. Cầu Nại Hà nhanh chóng bị sập. Tuy Ma tộc đều chết dưới tay Mạch Khê, nhưng lúc chiến tranh, ngươi sống ta chết là chuyện bình thường, Mạch Khê thân là Chiến Thần, dùng võ lực chấn áp phản loạn là trách nhiệm của hắn, hắn trung thành với tộc mình, trong lúc chiến đấu, lạnh lùng tàn nhẫn cũng là điều đương nhiên.

Ta vỗ vỗ vai Ất: "Cảm ơn ngươi nói cho ta biết việc này, ta về trong tảng đá chuẩn bị một chút."

Ất ngẩn ngơ: "Cô nương muốn đi đâu?"

Ta cười: "Ta muốn tới Nhân giới quyến rũ hắn."

Chú thích :

[1] Hoa Bỉ Ngạn có 3 màu chính: Trắng, đỏ và vàng. Hoa Bỉ Ngạn màu trắng gọi là Mạn Đà La Hoa (mandarava), Hoa Bỉ Ngạn màu đỏ gọi là Mạn Châu Sa Hoa (Manjusaka).

Tương truyền loài hoa này nở nơi Hoàng Tuyền, đa số đều cho rằng hoa Bỉ Ngạn nở bên cạnh bờ Vong Xuyên ở Minh giới. Hoa có màu đỏ rực rỡ như máu, phủ đầy trên con đường thông đến địa ngục, mà có hoa thì không có lá, đây là loài hoa duy nhất của Minh giới. Theo truyền thuyết hương hoa có ma lực, có thể gọi về kí ức lúc còn sống của người chết. Trên con đường Hoàng Tuyền nở rất nhiều loài hoa này, nhìn từ xa như một tấm thảm phủ đầy máu, màu đỏ đó như là ánh lửa nên gọi là “hỏa chiếu chi lộ”, đây cũng là loài hoa duy nhất mọc trên con đường Hoàng Tuyền, và cũng là phong cảnh, màu sắc duy nhất ở nơi đấy. Khi linh hồn đi qua Vong Xuyên, sẽ quên hết tất cả những gì khi còn sống, tất cả mọi thứ đều lưu lại nơi bỉ ngạn, bước theo sự chỉ dẫn của loài hoa này mà đi đến địa ngục của u linh.

[2] Thi vân: chiêm bỉ kỳ úc, lục trúc y y, hữu phỉ quân tử, như thiết như tha, như trác như ma, sắt hề giản hề, hích hề, huyền hề, hữu phỉ quân tử, chung bất khả huyên hề, như thiết như tha giả, đạo học dã; như trác như ma giả, tự tu dã; sắt hề, giản hề giả, tuận lật dã; hích hề, huyến hề giả, uy nghi dã; hữu phỉ quân tử, chung bất khả huyên hề giả, đạo thịnh đức chí thiện; dân chi bất năng vong dã.

Dịch nghĩa: Kinh Thi nói rằng: "Trông kìa trên khúc quanh của sông Kì, tre xanh tốt rườm rà, [Nước Vệ] có người quân tử thanh tao, như cắt như giũa thật chăm chỉ, như dùi như mài thật tinh tế. Trang trọng nghiêm túc, xiết bao uy nghi. Vinh diệu rạng rỡ thay! [Nước Vệ], có người quân tử, mọi người mãi mãi không quên". Câu "như cắt như giũa" là nói việc học của người quân tử. Câu "như dùi như mài" là nói việc trau dồi phẩm chất. "Trang trọng nghiêm túc" là nói trong lòng người quân tử cung kính sợ sệt; "Vinh diệu rạng rỡ" là nói dáng vẻ người quân tử rất mực uy nghiêm, có người quân tử, mọi người mãi mãi không quên" là nói thịnh đức chí thiện, thì dân chúng không bao giờ quên. (Thi. Vệ phong. Kì úc, chương 1, câu 1-9).

Đoạn trích trong thiên Kỳ cú 淇 澳 , là thiên đầu tiên thuộc Vệ Phong 衛 風 , Quốc Phong. ngợi ca phong độ đẹp đẽ và đức tốt của Vũ Công nước Vệ.

Tóm lại, câu thơ này có nghĩa là: Người quân tử phải chú ý tu thân, chăm chỉ giống như người thợ làm ngọc “như cắt như giũa”, “như dùi như mài”.

[3] “Hắc Bạch Vô Thường” ai ai cũng sợ hãi, cho là hai con quỷ hại người. Ấn tượng của thế gian là, Hắc Vô Thường mặc áo đen, Bạch Vô Thường mặc áo trắng. Một hôm nào lỡ gặp hai vị nầy thì có nghĩa là số mạng đình chỉ , phải lo gấp "hậu sự" thôi !

Nhưng có số sách vở nói rằng, đừng nên sợ hãi khi gặp hai vị Hắc Bạch nầy, lúc đó chỉ cần bình tỉnh, thành tâm cầu bái và xin hai vị cho mình “bất cứ món đồ gì”, nhất định về sau sẽ “đại phú quí” ! Cho nên, trên bàn thờ của một số đoàn hát kịch ở một vài địa phương có thờ hai vị Hắc Bạch Vô Thường chung với Thần Tài, mà chiếc mão trên đầu hai vị có ghi câu “Nhất kiến sinh tài” (một lần thấy ta ắt có tiền).

[4] Dư chấn là một hình thức rung động tự nhiên của lớp vỏ Trái Đất, xuất hiện ở những khu vực vừa xảy ra động đất. Sau khi trận động đất kết thúc, những rung động có tầng số nhỏ sẽ tiếp tục diễn ra kéo dài trong khoảng thời gian từ vài phút đến vài ngày sau (đối với các trận đông đất có cường độ mạnh). Những dư chấn này thường không gây nguy hiểm và thiệt hại nghiêm trọng trực tiếp, nó chỉ tác động phụ thêm và khả năng gây hại đối với các công trình đang trong giai đoạn rạn nứt, sạt lở, sụp đổ. Dư chấn nguy hiểm thường là các dư chấn trong khu vực có tuyết phủ dày đặc, cồn cát, đồi núi đang sạt lở.

[5] Mệnh môn: là cửa ngõ của sinh mệnh, có thể hiểu là yếu huyệt.

[6] Lịch = trải qua, vượt qua (kinh lịch) Kiếp= số kiếp. Thần tiên có thể xuống trần sống vài chục năm xem như 1 kiếp người, trải qua hỉ nộ ái ố của người thường, gọi là lịch kiếp. Nếu thử thách, đau khổ chủ yếu là tình yêu thì gọi là “lịch qua tình kiếp”

[7] Thoại bản: là một hình thức tiểu thuyết Bạch thoại phát triển từ thời Tống, chủ yếu kể chuyện lịch sử và đời sống xã hội đương thơi, thường dùng làm cốt truyện cho các nghệ nhân sau này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.