Tam Sinh, Vong Xuyên Bất Tử

Chương 13: Mạch khê, đừng sợ



Sáng sớm hôm sau, Lưu chưởng quầy tới tìm ta, cầm mấy vò rượu trống không đến trước mặt ta, dáng vẻ khóc không ra nước mắt.

Ta thở dài, ra vẻ không biết phải làm sao nói: “Rượu đế quá nặng, ít người thích, chúng ta đổi qua bán rượu Thiệu Hưng.” Lưu chưởng quầy thấy một chủ nhà như ta lại không để ý tới chuyện này, cũng không thể nói gì hơn.

Ta vẫn còn giận, chưa muốn về nhà, ở lại quán rượu chơi một ngày. Cũng không thấy ai tới tìm ta, trong lòng càng giận hơn, tính tình kiên cường của tảng đá lại nổi lên, đêm đó ta lại ngủ ở quán rượu.

Ngày thứ ba, sắc mặt ta đen ngòm, nghiêm mặt âm trầm đứng trước cửa quán tới giữa trưa, khiến không ai dám đi vào uống rượu. Lưu chưởng quầy khuyên can mãi, nửa kéo nửa túm, lôi ta vào bên trong.

Ta ngồi trong góc, lầm lì uống rượu, trong lòng vừa tức giận, vừa khổ sở, uống được một ít rượu lại bắt đầu nghĩ lung tung, có phải Mạch Khê đã xảy ra chuyện gì hay không, rồi lại bắt đầu lo lắng. Trái tim cứ treo lơ lửng, ta không còn cách nào để nó bình tĩnh lại, đành phải đứng lên chuẩn bị về, bỗng nhiên có một bóng người nho nhỏ nhào mạnh vào lòng ta, ôm chặt thắt lưng ta.

Ta cúi đầu, đây không phải là Mạch Khê sao? Hắn ôm ta, mặt úp sát vào bụng ta, hơi thở hỗn loạn, một lúc lâu vẫn không thấy bình ổn lại.

“Mạch Khê.” Hắn không để ý ta, ta chỉ có thể gọi thêm vài tiếng, hắn với gật gật đầu, thấy hắn nghe được, hỏi tiếp: “Làm sao vậy?”

Lúc này hắn mới ngẩng đầu lên, ánh mắt đỏ bừng, hắn cầm tay ta vạch vạch nói cho ta biết, hắn nghĩ ta đi rồi, không cần hắn nữa.

Ta nhướng mày, không nhịn được, lên án: “Rõ ràng là ngươi không cần ta!”

Bị ta như vậy vừa nói, hốc mắt hắn lại đỏ lên, giống như muốn khóc, cuống quít khoa chân múa tay với ta, đại ý là hôm qua Bạch Cửu đưa hắn ra ngoại ô luyện võ, cả ngày hắn không về nhà, sáng nay trở về mới phát hiện ta không có nhà, vội vàng chạy tới đây tìm.

Lại bảo ta đừng trách hắn, đừng tức giận, nghĩ nghĩ một lát rồi lại viết vào lòng bàn tay ta: “Tam Sinh không thích sư phụ, Mạch Khê không học nữa.”

Nhìn hắn như vậy, dù cơn giận của ta có lớn đến đâu cũng tan thành mây khói. Chỉ có thể thở dài, ngồi xuống, vuốt vuốt tóc hắn, nói: “Vì sao lại thích Bạch Cửu? Hắn đẹp hơn Tam Sinh sao?”

Hắn lắc đầu, ta vui mừng nhoẻn miệng cười: “Vậy chúng ta tìm một sư phụ khác có được không?”

Hắn im lặng một lát, rồi viết xuống lòng bàn tay ta: “Mạch Khê muốn học võ.”

Ta kinh ngạc nhíu mày. Không ngờ Mạch Khê lại nghĩ như vậy.

Đang muốn hỏi hắn vì sao, chợt nghe thấy một giọng nam thô lỗ ồn ào trước cửa quán: “Không có rượu đế? Ngươi mở quán bán rượu mà lại nói không có rượu? Hôm nay lão tử muốn uống!”

Lưu chưởng quầy liên tục nói xin lỗi.

Ta nhướng mày, nói với Mạch Khê: “Ngươi cứ đứng đây. Chờ ta xử lý xong rồi chúng ta về nhà.”

Mạch Khê lo lắng muốn giữ chặt ta, ta vỗ vỗ đầu hắn như muốn trấn an, đi ra ngoài.

Nhìn thấy người tới là ai, ta nhíu mày, gã Quan Tam Thiếu chuyện lộng hành ở kinh thành hôm nay lại tới quấy phá quán nhỏ này, quả là một chuyện kỳ lạ.

Cha Quan Tam Thiếu là quan nhất phẩm trong triều, chị hắn lại là hoàng phi, nhà hắn đang được hoàng đế ân sủng, ngày thường ai nhìn thấy bọn họ cũng phải nhún nhường ba phần. Tính nết thối tha của Quan Tam Thiếu này lan xa khắp nơi, không làm chuyện đứng đắn, chỉ thích tới những nơi thanh lâu, yêu mỹ nhân, yêu vàng bạc, thích uống rượu, là một kẻ ăn chơi trác táng.

Một người trong truyền thuyết như vậy lại đột nhiên xuất hiện ở quán nhỏ của ta, đúng là khiến ta kinh ngạc.

Lưu chưởng quầy vẫn đang xin lỗi hắn, ta đỡ Lưu chưởng quầy, nói với Quan Tam Thiếu: “Hôm nay bổn quán không có rượu đế, công tử muốn uống, xin mời đi tới chỗ rẽ ngoài đường cái, có vài tửu lâu lớn đó.”

Quan Tam thiếu nhìn thấy ta, híp mắt lại nhìn ta một lượt, nhìn ánh mắt đó, ta chỉ muốn móc mắt hắn xuống.

Hắn xoa xoa cằm, cười nói: “Vừa rồi ở ngoài đường, nghe nói bà chủ quán rượu này là một quả phụ, có một đứa con trai, nhưng vẫn còn khá trẻ, vô cùng xinh đẹp, bản thiếu gia ta còn không tin… Hóa ra lời đồn không sai, đúng là một mỹ nhân tuyệt vời.”

Ta thản nhiên nói: "Xem như đúng phân nửa."

Hắn thấy ta không buồn bực không giận dỗi, đờ người không biết nên nói tiếp thế nào, chờ đến lúc tỉnh táo lại, nụ cười trên mặt hắn càng thêm dâm tà, vừa đi về phía ta, vừa vươn tay muốn bắt ta: “Ha ha! Bọn họ còn quên không nói, tiểu nương tử này vẫn là một tiểu đãng phụ [31] cô đơn hiu quạnh. Hôm nay để gia đến yêu thương nàng được không?”

Ta thấy hắn càng ngày càng sấn lại gần, trong lòng đang cân nhắc xem nên cắt lưỡi hắn trước hay là móc mắt trước, hoặc là trực tiếp thiến hắn, vất tiểu đệ đệ của hắn lên cổng thành, góp chút sức nhỏ cống hiến cho nữ nhân thiên hạ, lại vừa có tác dụng giết gà dọa khỉ.

Đột nhiên, một bóng người nho nhỏ mạnh mẽ phóng vọt lại đây, hung hăng đẩy hắn ngã xuống đất.

Ta còn đang ngây người, thì một vò rượu lại nện xuống người Quan Tam Thiếu, người hắn nồng nặc mùi rượu Thiệu Hưng.

Bầu không khí hoàn toàn yên tĩnh.

Dường như Mạch Khê còn chưa hết giận, đi ra sau quầy, cầm một tờ giấy, viết chữ “Cút” thật to, ném xuống người hắn.

Ngoài lần hắn nổi giận đùng đùng với ta dưới phủ, ta chưa từng thấy hắn bừng bừng lửa giận như vậy. Có thể hắn cũng từng nổi giận như vậy, nhưng khi đó hắn đã trưởng thành, tâm trí chín chắn, biết phải nhẫn nại, mà bây giờ hắn chỉ là một đứa bé, khi giận sẽ trực tiếp bộc phát ra ngoài.

Ta nhìn thấy những người xem náo nhiệt xung quanh nhanh chóng tản đi, Lưu chưởng quầy hoảng hốt, sắc mặt bọn tiểu nhị trong quán cũng tái nhợt, ta nghĩ mọi người đều biết thủ đoạn trả thù của Bá vương [32] này.

Họ sợ, nhưng ta thì không.

Ta vừa định nói Mạch Khê mấy câu, thì hắn lại kéo người ta xuống, ôm lấy ta, vỗ nhẹ lên lưng ta, giống như đang an ủi ta, muốn nói ta đừng sợ, dường như muốn nói: “Không sao, Tam Sinh, không sao, Mạch Khê sẽ bảo vệ ngươi.”

Ta dở khóc dở cười, nhưng lại rất cảm động. Đang ôm thân hình bé nhỏ vì quá xúc động mà run rẩy, bỗng nhiên ta nhìn thấy Quan Tam Thiếu đứng dậy, trong tay cầm một mảnh vò rượu vỡ vung tới muốn đâm vào đầu Mạch Khê.

Trong đầu ta trống rỗng, thầm nghĩ dù thế nào đi nữa, không ai được phép làm Mạch Khê của ta bị thương, liền ấn đầu hắn vào trong lòng, còn bản thân thì ngẩng đầu lên. Chỉ cảm thấy một cơn đau nhói lan ra từ phía trên đỉnh đầu. Dù ta là tinh linh hóa thân từ tảng đá, cũng bị lực đâm mạnh mẽ ấy khiến cho mọi vật trước mắt tối sầm, cảm giác như trời long đất lở.

Mạch Khê ngây người, vươn tay cẩn thận chạm vào dòng máu đang chậm rãi chảy từ trên trán ta xuống, ánh mắt vừa kinh ngạc, vừa sợ hãi. Ta nói: "Mạch Khê, đừng sợ."

Sắc mặt hắn trắng bệch. Quan Tam Thiếu đứng bên cạnh gào lên bị đau đầu, nói muốn giết ta và Mạch Khê, cắt đầu chúng ta để bồi thường cho hắn.

Lửa giận trong lòng ta bùng cháy, tràn ngập sát ý. Ngàn năm trôi qua, ta chưa từng bị đối xử như vậy, Quan Tam Thiếu chính là người đầu tiên. Lúc này ta thầm nghĩ sẽ cắt tiểu đệ đệ của hắn xuống, xào thành món ăn, bắt hắn ăn hết, xem tự hắn có mọc ra được một cái khác hay không, bồi thường, bồi thường!

Diêm Vương không cho phép ta ở Nhân giới giết người, nhưng muốn người ta sống không bằng chết thì có rất nhiều cách.

Cơn giận trong mắt ta ngưng kết lại, âm khí trên đầu ngón tay di chuyển, nếu hắn bước thêm một bước về phía trước, ta có thể cắt bỏ mệnh căn của hắn.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, một bóng người lao vào túm lấy cánh tay Quan Tam Thiếu, đẩy hắn lảo đảo, chật vật ngã xuống đất. Người kia giống như chưa hết giận, xông lên hung hăng đạp hắn, mắng: “Ban ngày ban mặt, dám lộng hành ngang ngược.”

Ta nghe giọng này rất quen, lau máu trên mặt, nhìn thấy rõ ràng người đó…

Bạch Cửu.

Ta bĩu môi, quay đầu nhìn Mạch Khê, thấy hắn đang vui mừng hớn hở. Ta càng ghen tuông nhiều hơn, giả vờ yếu ớt ngã dựa vào người Mạch Khê, yếu ớt nói: "Mạch Khê, Tam Sinh đau quá..."

Mạch Khê hoảng hốt, ôm chặt lấy ta, hốc mắt ngập nước nhưng không dám khóc. Ta dựa vào người Mạch Khê, khiêu khích nhìn Bạch Cửu. Mà lúc này hắn làm gì còn tâm trạng kèn cựa hơn thua với ta.

Quan Tam Thiếu đúng là một phế vật vô dụng, bị Bạch Cửu đá một cái đã lăn ra hôn mê bất tỉnh. Xích mích với bá vương là một chuyện, đứa bé ra tay với hắn là một chuyện, đánh nhau với hắn là một chuyện, nhưng đánh hắn ngất xỉu lại là chuyện khác.

Ánh mắt sắc bén của Bạch Cửu lướt qua một lượt, nói với Lưu chưởng quầy: “Hôm nay đừng buôn bán nữa.” Lại tiến tới hỏi ta: “Vẫn đi được chứ?”

Ta thầm nghĩ, hôm nay Quan Tam Thiếu bị đánh như vậy, chắc chắn cha hắn sẽ không để yên, đắc tội với quan lớn trong triều, đối với kiếp này của Mạch Khê mà nói, không phải là chuyện tốt. Bây giờ chỉ còn cách nhanh chóng chạy trốn, trước khi quan binh tìm được chúng ta, phải rời khỏi kinh thành, thay đổi thân phận.

Ta không giả vờ yếu ớt nữa, lau vết máu trên đầu: “Chỉ bị thương ngoài da, không sao.”

Bạch Cửu nhíu mày, không nói gì.

Về tới nhà, ta định nhanh chóng thu dọn đồ đạc, nhưng Mạch Khê lại kiên quyết muốn ta băng bó vết thương trước, sống chết không chịu rời đi.

Ta chưa từng sử dụng pháp thuật trước mặt Mạch Khê, nên lúc này cũng không dám lộ ra, chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi chờ Mạch Khê run rẩy đưa tay chậm rãi rửa sạch vết thương rồi băng bó cho ta. Ta nghĩ, dù Quan Tam Thiếu lợi hại thế nào, thì cũng chỉ là con cái quan lại, quan binh giỏi lắm thì ngày mai cũng mới tìm tới đây được.

Nhưng không ngờ, đêm đó quan binh ập tới. Bọn họ bao vây ngoài sân, không dám tiến vào, ta có thể nghe thấy tiếng bước chân nặng nề của bọn họ, trong lòng cũng biết đây không phải là quan binh bày trận bình thường. Vì muốn bắt một nữ tử và một đứa bé đánh Quan Tam Thiếu, nên bày trận cũng lớn một chút, ta quay đầu nhìn về phía Bạch Cửu, hắn quay lưng về phía ta, hình bóng tiêu điều.

Đột nhiên một tiếng hét từ bên ngoài vọng vào: “Phản tướng Bạch Tề! Đừng chống cự vô ích!” Nghe vậy, ta không hề có cảm thấy kinh ngạc. Lúc cứu hắn cũng biết người này không đơn giản, nhưng ta không ngờ thân thế hắn lại phức tạp tới vậy.

Bạch Tề, là đại tướng quân phản quốc, nghe đồn hắn bất mãn việc hoàng đế đương triều trọng dụng tham quan, thi hành chính sách chuyên quyền tàn bạo, trong cuộc chiến tranh với Man [33], lại bất ngờ quay lại tấn công triều đình, ý muốn xóa bỏ chính sách chuyên quyền, muốn tự mình trở thành hoàng đế.

Chúng ta chứa chấp một nhân vật nguy hiểm như vậy, thảo nào nhiều ngày nay kinh thành đều ở trong trạng thái giới nghiêm [34], quan binh tìm tới đây nhanh như vậy cũng không có gì là lạ.

Mạch Khê giữ chặt tay áo ta, bàn tay run rẩy, ta xoa đầu hắn, dịu dàng nói: “Mạch Khê, đừng sợ. Có Tam Sinh đây rồi.” Hắn lại lắc lắc đầu, viết xuống lòng bàn tay ta: "Mạch Khê bảo vệ Tam Sinh." Đôi mắt sáng rực trong đêm đen.

Ta nghĩ, không nói tới tư tưởng cổ hủ của Bạch Cửu, thực ra khi hắn làm sư phụ đã hoàn thành hết phận sự, tất cả mọi thứ mà Mạch Khê học được trong một tháng e rằng dù có ở trường ba năm cũng không học được.

Nếu Mạch Khê tiếp tục đi theo Bạch Cửu, mà Mạch Khê lại chăm chỉ hiếu học, một ngày nào đó, tiền đồ của hắn chắc chắn sẽ rộng mở, không thể lường trước được.

Ý nghĩ muốn cứu Bạch Cửu vụt lóe trong đầu ta, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nếu ta thi triển phép thuật trước mặt Mạch Khê, hắn sẽ nghĩ thế nào về ta? Bạch Cửu sẽ nghĩ thế nào về ta? Ta còn chưa kịp nghĩ xong, Bạch Cửu đã sải bước đi ra ngoài.

Mở cửa ra, bên ngoài là đám binh lính trang bị áo giáp và vũ khí đầy đủ, lưỡi dao sáng loáng trong ánh lửa, chói lọi đâm vào mắt ta, ngoài ánh lửa đập vào mặt, còn có một luồng khí lẫm liệt khiến ta cảm thấy không thoải mái. Xuyên qua cánh cửa, ta nhìn về phía xa xa.

Quân lính bao phủ tầng tầng lớp lớp quanh một cỗ kiệu màu vàng. Ta bất ngờ, nhíu mày. Không ngờ bạo quân trong truyền thuyết lại coi trọng Bạch Tề như vậy, ngay cả lúc bắt phạm nhân cũng tự mình đến đây. Ta âm thầm thở dài, lần này dù ta có muốn giúp, e rằng cũng không giúp được.

Linh vật Minh giới luôn luôn e ngại long khí bẩm sinh trên người hoàng đế, tuy là một hoàng đế ngu ngốc, nhưng long khí trên người vẫn đủ ép tiểu linh vật ở Minh giới không thể ngẩng đầu lên. Mặc dù ta chưa đến nỗi không thể ngẩng đầu lên, nhưng năng lực trên người cũng bị ép tới mười phần mất bảy.

"Phản tướng Bạch Tề! Ngươi phản bội Thánh Thượng, đầu hàng địch quốc, tàn sát dân chúng Thiên triều ta! Nay còn dám cả gan ám sát Hoàng Thượng! Phạm phải tội lớn tày trời..."

Thái giám hắng giọng quở trách hành vi phạm tội của hắn, Bạch Tề lại lạnh lùng quát lại: “Lắm lời! Muốn bắt ta thì bắt đi!”

Mạch Khê nghe vậy, run rẩy, muốn đi ra ngoài, ta lặng lẽ ngăn hắn lại, lắc đầu. Từ trước tới giờ, Tam Sinh là linh vật ích kỷ, khoảng cách giữa bằng hữu thân sơ phân chia rõ ràng, chút giao tình nhỏ nhoi với Bạch Cửu, không đáng để ta đồng ý cho Mạch Khê tự mình đi cứu hắn. Kiếp này, nếu Mạch Khê đắc tội với hoàng đế, chắc chắn không có lợi.

Thái giám hừ lạnh: “Bay đâu! Còn không mau xông lên bắt tặc nhân!” Đám binh lính lập tức xông lên phía trước.

Vẻ mặt Bạch Cửu lạnh lẽo, cười một tiếng, bẽ gãy cánh tay kẻ xông tới đầu tiên, đoạt trường mâu của hắn, quay tay đâm xuyên qua ngực kẻ tiếp theo, cười nói: “Muốn bắt ta, e rằng các ngươi chưa đủ bản lĩnh!”

Ta nghĩ, lời đồn đại tướng quân dũng mãnh thiện chiến, võ công cái thế, có lẽ cũng không phải giả. Thái giám biến sắc, nhìn về phía cỗ kiệu. Chỉ nghe thấy từ phương xa truyền tới hai tiếng vỗ tay nhè nhẹ.

Ta nhíu mày, cảm giác sát khí trong viện tăng mạnh, giương mắt nhìn lại, không biết từ khi nào, bên ngoài tường viện đã có một đám cung thủ đã sẵn sàng lên dây. Nếu là lúc bình thường, bọn họ chưa kịp trèo lên tường ta đã có thể dễ dàng ném đi, nhưng hôm nay, có hoàng đế xuất hiện, ngăn cản mọi giác quan của ta. Ta kéo Mạch Khê vào trong lòng nhìn bao quát, âm khí trong tay lặng lẽ ngưng tụ.

Bạch Cửu lạnh lùng nhìn lướt qua đám binh lính vây quanh tiểu viện, cao giọng nói với cỗ kiệu ở phía xa: “Chuyện giữa ta và ngươi, không liên quan tới bọn họ, thả bọn họ đi đi.”span>

Thái giám ghé lỗ tai sát bên cỗ kiệu, lặng lặng nghe trong chốc lát, phất tay lên, cung thủ bốn phía lập tức thu tên.

Bạch Cửu quăng trường mâu cầm trong tay ra xa, một tên lính cầm xích sắt đi lên trói hắn lại. Ta nhìn theo bóng dáng hắn, chỉ có thể thở dài, Bạch Cửu ơi là Bạch Cửu, uổng cho ngươi là một đại tướng quân, lòng người hiểm ác, sao ngươi lại dễ dàng tin người như vậy.

Cho dù người đó là hoàng đế.

Không đợi Bạch Cửu đi ra xa, thái giám cao giọng hét lên: “Giết!”

Bị năm sáu tên lính áp giải, Bạch Cửu hoảng hốt quay đầu, gầm lên: “Bạo quân…” Hắn còn chưa dứt lời, đám cung thủ đã đồng loạt bắn tên. Vô số mũi tên xuyên qua không khí đâm tới, ta ôm Mạch Khê đứng giữa sân, xung quanh không có nơi nào có thể trốn.Chết ư, không ngờ vẫn phải thể hiện linh lực bản thân. Ta cười, còn có sự lựa chọn nào khác sao? Mạch Khê ở đây, hắn còn chưa trải qua lịch kiếp, ta không thể để hắn gặp bắt kỳ nguy hiểm nào. Âm khí sớm ngưng lại trong lòng bàn tay tụ về phía đan điền [35], ta nhắm mắt ngưng thần, một tiếng quát khẽ ngắn ngủi, âm khí trong người tràn ra, khiến toàn bộ mũi tên sắc bén đều bị hất ngược trở lại.

Xung quanh vang lên tiếng kêu thảm thiết không ngừng, số tên bắn ngược trở lại bắn thương không ít binh lính, bọn họ đều ngã xuống, dù không bị thương, nhưng đều sợ hãi ngẩn người, ngây dại nhìn ta.span>

Hiện trường vô cùng tĩnh mịch.

Toàn bộ.

Tất cả mọi ánh mắt đều tập trung trên người ta, ta có chút xấu hổ, thở dài nói: “Dung mạo khuynh thành, đúng là lỗi của ta.”

"Yêu nữ!" Không biết là ai bỗng dưng hét lớn một tiếng, đám binh lính lại ồn ào bàn tán.

Ta cầm bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo của Mạch Khê, nhìn gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt của hắn, yếu ớt cười, giống như ngày thường gọi hắn về nhà ăn cơm vậy: “Mạch Khê đừng sợ, có Tam Sinh đây rồi.”

Hắn ngơ ngác nhìn ta, trái tim ta đau xót, nghĩ đến hai kiếp trước kết thúc ảm đạm, không nhịn được nói “Đừng nghe bọn họ nói bậy, Tam Sinh không phải yêu quái.” Mà hiện tại làm sao có thời giờ cho ta kéo dài.

Ta dồn số linh lực ít ỏi xung quanh đan điền, tung người nhảy tới bên cạnh Bạch Cửu, nhân lúc mọi người chưa kịp phản ứng, một chưởng đánh ngất đám binh lính vây quanh Bạch Cửu, nhấc cánh tay hắn, phi thân trở lại bên người Mạch Khê.

Không để ý tới ánh mắt kinh ngạc của bọn họ, đầu ngón tay ta di chuyển, xích sắt lặng lẽ vỡ nát, ta đẩy Bạch Cửu: “Dẫn Mạch Khê đi đi, ta sẽ giữ chân bọn chúng.”

Ta nghĩ, dù Bạch Cửu có lợi hại tới đâu cũng chỉ là người thường, nơi này đông binh lính như vậy, lại còn có cả cung thủ, muốn hắn ở lại đoạn hậu, thứ nhất cũng không an toàn, thứ hai cũng không phải việc tốt.

Ta vẫn luôn tự tin vào năng lực chính mình, mặc dù chỉ còn lại một hai tầng linh lực, nhưng ta vẫn tràn đầy tự tin, dù sao ở đây cũng đều là phàm nhân, cùng lắm thì cũng chỉ khiến ta tổn thương ngoài da.

Nghĩ như vậy, ta lại thúc giục Bạch Cửu ôm Mạch Khê rời đi, có bọn họ bên cạnh ta không thể thi triển pháp thuật.

Bạch Cửu cũng đã thấy uy lực của ta, cũng không hỏi lại, nói nhanh: “Bảo trọng.” Ôm thắt lưng Mạch Khê muốn chạy. Mạch Khê giãy dụa trong lòng hắn, một tay giữ chặt tay áo ta, dù nói gì cũng không buông ra, có ý muốn cùng chết chung với ta.

Ta đang đau đầu, thì đám binh lính kia cũng tỉnh táo lại, thái giám kêu lớn: “Bắt yêu nữ nghịch tặc! Ai bắt được sẽ có thưởng!” Đám binh lính lại sợ hãi linh lực của ta, xô đẩy nhau nửa ngày vẫn không có ai dám xông lên.

Nhân cơ hội ấy, ta vuốt vuốt mái tóc mềm của Mạch Khê nói: “Mạch Khê đừng sợ, Tam Sinh rất lợi hại, tạm thời các ngươi cứ đi trước, ta sẽ lập tức đuổi theo."

Hắn vẫn kiên quyết không buông tay, ánh mắt tràn ngập kinh hoàng và sợ hãi. Nhìn thấy đám lính rục rịch xông lên, ta cuống quýt, không còn cách nào khác, tàn nhẫn tách từng ngón tay hắn khỏi tay áo ta.

Hốc mắt hắn ngập nước, không tin ta lại làm như vậy. Ta không đành lòng nhìn hắn. Bỏ tay hắn ra, quay lưng đi về phía trước hai bước, lạnh lùng nói, “Đi!”

Mạch Khê không thể nói chuyện, rốt cuộc hắn đi thế nào, ta cũng không biết. Nhưng trên mu bàn tay ta, vẫn còn sót lại giọt nước mắt của hắn, nóng bỏng cháy người.

Không sao, ta nghĩ, đây cũng không phải sinh ly tử biệt. Ta và Mạch Khê chắc chắn sẽ sớm gặp lại.

Bọn lính thấy Bạch Cửu chạy trốn, có chút hoảng hốt, mấy tên to gan xông lên, ý muốn vượt qua ta đuổi theo Bạch Cửu.

Ta cười cười: "Dừng bước." Đây là lời nhẹ nhàng khuyên bảo, lúc nói, đầu ngón tay ta đồng thời ngưng tụ âm khí, cánh tay vung lên, một luồng âm khí dài và nhỏ xoẹt qua căn nhà, tách nó thành hai nửa.

Bên kia là bọn lính, bên này là ta.

Ta cười, trong giọng nói có chứa đựng âm khí của Vong Xuyên ngàn năm ngưng tụ thành sát khí: “Vượt qua ranh giới này, ta sẽ cắt đứt tiểu đệ đệ của các ngươi.”

Chú thích:

[31] Đãng phụ: phụ nữ phóng đãng, chỉ người đàn bà dâm dật bất chính.

[32]: Bá Vương; kẻ cực kỳ thô bạo; kẻ ngang ngược (hiệu của Sở vương Hạng thời Tần - Hán)

[33]: Man: dân tộc ở phía Nam Trung Quốc thời xưa

[34]: Giới nghiêm: phòng bị, cảnh giác cao độ.

[35]: Đan điền: vùng dưới rốn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.