Tam Thái Tử

Chương 26: Uy lực của chữ số Ả Rập




Công đường làm việc của Linh Thú ti, ba gã quan viên từng người đều đang ôm một đống tư liệu lớn chờ ở chỗ này.

- Điện hạ, đây là chủ quản ba bộ của Linh Thú ti, vị này chính là phụ trách buôn bán lẻ Phạm Thiên Lâm Phạm đại nhân, vị này là phụ trách tiếp thu cùng chứa đựng tinh thịt Linh thú Tần Bưu Tần đại nhân, vị này là phụ trách phân phối tinh thịt Linh thú Tống Chí Hưng Tống đại nhân. Tôn Tử Sở lần lượt chỉ vào ba gã quan viên trung niên.

Phạm Thiên Lâm hơn 40 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng vóc người khá cao, hiện tại so với Lý Lân cao hơn nửa cái đầu. Người ông ta thoạt nhìn tương đối gầy gò, một thân quan bào cũng hơi có vẻ cổ xưa, làm cho cảm giác thanh liêm chính khí.

Tần Bưu đầu thì tương đối thấp, nhưng cặp mắt to mà sáng sủa, khiến hình dáng hắn vốn không nổi bật nhiều hơn mấy phần thông minh tháo vát.

Về phần vị Tống Chí Hưng Tống đại nhân cuối cùng, Lý Lân chỉ liếc hắn một cái, trong đầu lập tức xuất hiện hình ảnh tham quan ô lại béo mập đầy mỡ. Cái bụng nhô cao lên che khuất tầm mắt chính mình nhìn về phía đầu ngón chân, trên cổ tầng lớp thịt mỡ, cổ tựa như mang một vòng màu da. Trên mặt béo một đôi tròng mắt nhỏ xoay tròn, nhìn thế nào cũng đều làm cho người ta cảm giác khôn khéo như chuột.

Lý Lân sắc mặt không phải rất dễ nhìn, ánh mắt nhìn về phía ba vị chủ quản Linh Thú ti có chút lạnh lẽo. Hắn vừa tiếp nhận chức vụ Trung lang Tinh Thú ti, dựa theo lệ cũ, ngày đầu tiên chủ yếu là quen thuộc hoàn cảnh, dù sao bất luận kẻ nào tiến vào hoàn cảnh mới đều cần phải có thời gian thích ứng. Thế nhưng chủ quản ba bộ Linh Thú ti rõ ràng không chỉ đơn thuần tới gặp Lý Lân đơn giản như vậy. Trong ngực bọn họ chồng chất một đống tư liệu, rất có ý tứ ra oai phủ đầu với Lý Lân.

- Điện hạ!

Trong ba người rõ ràng cho thấy lấy Phạm Thiên Lâm dẫn đầu, hắn thấy ánh mắt Lý Lân lạnh dần, kiên trì mở miệng nói. Lý Lân ngồi xuống chiếc ghế chủ vị, nâng mắt thấy ba người nói.

- Ba người xem ra có công vụ, nói đi, Bổn hoàng tử nếu tiếp nhận Trung lang Linh Thú ti này, tự nhiên phải chịu trách nhiệm.

Lúc này vẻ lạnh lùng trên mặt Lý Lân biến mất, trong giây lát trên mặt còn treo lên nụ cười nhàn nhạt, làm cho người ta cảm giác cũng không thân cận, cũng không xa lánh.

Phạm Thiên Lâm biến sắc, bí mật cùng hai người khác liếc nhau nhìn nhau, trong mắt đều có một vệt ngưng trọng không che dấu được. Đồn đãi Tam hoàng tử võ đạo tu luyện bình thường, thành tích văn đường càng rối tinh rối mù, hơn nữa không có thân phận bối cảnh, trừ cái thân phận Tam hoàng tử hoàng thất này, có thể nói không còn gì khác. Lần này hắn có thể nhậm chức chuyên viên Linh Thú ti, là bị người khác tính kế.

Bọn người Phạm Thiên Lâm cũng nhận được một ít phân phó, muốn bọn họ dùng thời gian ngắn nhất khiến Tam hoàng tử xảy ra sơ suất. Như vậy Tam hoàng tử không chỉ mất đi cơ hội cạnh tranh Thái tử, còn có thể ngay cả mạng nhỏ còn khó giữ được. Bởi vậy, ba người Phạm Thiên Lâm vừa nghe Tam hoàng tử đến. Lập tức mang theo một đống tư liệu lớn đến đây, muốn ra oai phủ đầu với hắn. Nhưng hiện tại Lý Lân bày ra một bộ dáng tư thế bề trên, càng lấy thân phận chuyên viên của Linh Thú ti cùng bọn họ nói, thoáng cái để cho bọn họ cảm thụ được áp lực.

Năng lực một người thế nào, trừ thiên phú, còn muốn xem hắn định vị cho mình, Lý Lân có thể nhanh như vậy đem thân phận từ Hoàng tử nghèo túng chuyển thành Trung lang Linh Thú ti. Riêng phần tâm tình này đã không thể khinh thường.

- Điện hạ, đây là khoản giao dịch Linh thú mà vi thần chủ quản. Hiện nay công tác thống kê đã hoàn tất, nhưng trình báo cho Bệ hạ cần Điện hạ ký tên, thỉnh Điện hạ xem qua.

Mặc dù trong lòng thêm một phần coi trọng, nhưng Phạm Thiên Lâm vẫn không có buông tha kế hoạch ban đầu. Đem một chồng dày khoản tư liệu phía sau đặt tới trước mặt Lý Lân. Hai người khác cũng học theo, dù sao mũi tên đã bắn ra thì không thể quay lại, bọn họ mang theo tư liệu tới, cũng đã cho thấy thái độ của bọn họ.

- Rất tốt, Bổn hoàng tử sẽ xem thật kỹ. Các ngươi lui ra trước đi!

Lý Lân phất tay, ý bảo bọn họ có thể đi ra ngoài.

Phạm Thiên Lâm ba người xin cáo lui, trong phòng bầu không khí trở nên ngưng trọng. Lý Lân sắc mặt nghiêm túc, hữu ý vô ý nhìn khoản ghi chép trên bàn, trong lòng không biết đang suy nghĩ cái gì.

Thầy ký Tôn Tử Sở trong lòng thấp thỏm, cẩn thận quan sát Lý Lân, muốn phỏng đoán suy nghĩ trong lòng Lý Lân. Tôn Tử Sở là thầy ký một tháng trước từ trong viện điều đến, thầy kí tiền nhậm trước hắn sợ rằng bây giờ đã là một thường dân. Bởi vì trong triều thủy chung vẫn chưa có xác định Trung lang mới, cái chức quan thầy ký Linh Thú ti của hắn cũng phần nào nhàn rỗi. Nhưng hắn trong khoảng thời gian này cũng không có nhàn rỗi, lợi dụng chức vụ của mình, đem toàn bộ tình huống Linh Thú ti sờ soạng mấy lần, mục chính là sau khi Trung lang mới đến có thể cung cấp cho hắn tình báo chuẩn xác nhất.

Thầy ký cùng Trung Lang đều trên cùng một sợi dây thừng, nếu chuyên viên tân nhậm lần này là Lý Lân vận mệnh giống như vài người trước đó, vận mệnh Tôn Tử Sở hắn tuyệt đối so với mấy người trước sẽ không tốt hơn. Bởi vậy, Tôn Tử Sở nỗ lực cũng là vì tiền đồ chính trị của chính mình.

Lý Lân trực tiếp cầm khoản báo cáo thu nhập mà Phạm Thiên Lâm đưa ném ở một bên, cầm khoản giao dịch Linh Thú cụ thể. Đại Đường có sân nuôi dưỡng Linh thú của chính mình, nhưng nuôi dưỡng đều là chút Linh thú phổ thông, số lượng Linh thú cấp độ chuẩn cực ít. Dù sao trí tuệ Linh thú cấp độ chuẩn đã không thấp. Về phần cấp độ Linh thú, trí tuệ đã cực cao, càng khó có thể thuần hoá, chớ đừng nói chi là chăn nuôi lượng lớn. Bởi vậy, những thứ giao dịch ghi lại ở bên trong này, cao cấp nhất chính là khoản giao dịch Linh thú cấp bậc chuẩn. Bởi vì các khoản mục đều là chữ văn cổ, Lý Lân tuy rằng có thể xem hiểu, nhưng tương đối vất vả, chớ nói chi bên trong vẫn còn tràn ngập lượng lớn con số.

- Tử Sở, ngươi đi tìm chút lông ngỗng đến, cần cánh lông cứng nhất.

Lý Lân ngẩng đầu nói. Làm người hiện đại, hắn không thói quen sử dụng bút lông. Về phần bút bi, bút máy, trong khoảng thời gian ngắn hắn cũng không thể làm ra, chỉ có thể sử dụng bút lông ngỗng nguyên thủy nhất.

- Lông ngỗng? Tôn Tử Sở ngạc nhiên, không nghĩ tới vị Hoàng tử điện hạ này truyền đạt mệnh lệnh thứ nhất dĩ nhiên là cái này.

- Còn không mau đi! Lý Lân cầm lấy nghiên mực trên bàn, thêm mực vào bắt đầu nghiền nát.

- Ách...Vâng!

Tuy rằng không rõ ý tứ Lý Lân, nhưng Tôn Tử Sở cũng không dám chậm trễ.

Tại sườn đông chỗ công đường Lý Lân làm việc, nơi này là chỗ Linh Thú ti chuyên môn phụ trách chỉnh lý khoản buôn bán Linh thú. Cũng là nha môn Phạm Thiên Lâm chủ quản. Trong phòng tiếp khách của hăn, Tần Bưu, Tống Chí Hưng hai người đều đang ở đây. Chỉ là trong bầu không khí có chút ngưng trọng.

- Lão Phạm, ngươi nói Tam hoàng tử này chơi con đường gì, chúng ta làm như thế có thể hay không bị hắn nhìn ra? Tần Bưu có chút lo lắng mở miệng nói.

- Khẳng định nhìn ra, bất quá yên tâm đi, trước đó ta đã nghe ngóng qua. Tam hoàng tử trình độ học thức bình thường, thành tích khảo hạch ở văn đường kém cõi nhất, hơn nữa hắn chưa có tiếp xúc qua sự tình của Linh Thú ti, cho dù cho hắn tư liệu hắn cũng chưa chắc đã hiểu. Phạm Thiên Lâm tự tin nói.

- Những thứ này ta cũng biết, bất quá trong lòng ta vẫn có chút không nỡ, dù sao cũng là Hoàng tử, không phải là chúng ta có thể hãm hại. Lão Phạm, ta cảm thấy được chúng ta căn bản không nên tranh vào bãi nước đục này. Tống Chí Hưng nói.

- Lão Tống, hiện tại ngươi nói cái gì đều đã muộn, tư liệu đã đưa đi, Tam hoàng tử cũng đã đắc tội. Hiện tại ta và ngươi chỉ có thể hi vọng Tam hoàng tử đúng giống như theo đồn đãi không chịu nổi như vậy, vậy nhiệm vụ của chúng ta cũng có thể hoàn thành tốt. Tần Bưu nói.

- Tam hoàng tử bên kia ta ngược lại cũng không lo lắng, bên cạnh hắn Tôn Tử Sở tuy rằng đến Linh Thú ti thời gian không ngắn. Nhưng cũng không có chạm được vào tin tức trung tâm, đối với khoản ba người chúng ta nắm giữ càng không thể nào biết. Liền coi như bọn họ một lần nữa chỉnh lý, bằng vào hai người họ, cần bao lâu thời gian? Huống chi còn có ba ngày, chính là thời điểm Linh Thú ti trình báo khoản, đến lúc đó, Tam hoàng tử không lấy ra nổi kết quả, tự nhiên không chịu nổi. Ta hiện tại lo lắng chính là hứa hẹn Đại hoàng tử có thể thực hiện hay không. Chúng ta nếu như liên lụy vào trong đó, kết quả sợ rằng... Ai!

Phạm Thiên Lâm có chút phát sầu. Ai cũng biết sau lưng Đại hoàng tử có chỗ dựa là Tào tướng, là người có hi vọng nhất leo lên ngôi vị Thái tử, mà Tam hoàng tử cũng là người không có khả năng thượng vị nhất, bởi vậy người của Linh Thú ti rất dễ bị người của Đại hoàng tử thu mua. Dù sao mọi người đều muốn vì chính mình có tiền đồ tốt.

Lúc này, một cái gã sai vặt đi tới bên tai Phạm Thiên Lâm nói gì đó, sau đó cung kính lui ra ngoài.

- Ha ha, nếu như hai vị biết Tam hoàng tử đang làm cái gì, các người sẽ không lo lắng nữa.

Phạm Thiên Lâm ý cười đầy mặt nói. Lo lắng vừa nãy đã sớm ném đến mây rồi. Tần Bưu cùng Tống Chí Hưng sắc mặt vui vẻ, vội hỏi nguyên do.

- Tam hoàng tử để Tôn Tử Sở tìm cho hắn lông ngỗng, thực sự không biết nói thế nào! Tần Bưu kinh ngạc.

- Chỉ sợ là dùng để chơi đi! Dù sao Tam hoàng tử mới mười lăm tuổi, còn chưa có thành niên đâu! Lời này dẫn tới mấy người cười to, ngưng trọng trước đó từ lâu đã không còn.

--------------------------

- Điện hạ, người đây là?

Tôn Tử Sở thấy Lý Lân dùng bút lông ngỗng ở trên giấy Tuyên Thành viết xuống mấy cái ký hiệu kỳ quái, vẻ mặt không giải thích được.

- Ba ngày sau phải trình báo khoản, nếu muốn ở trước đó đem những tài liệu này toàn bộ thống kê ra, nhất định phải dùng đến mấy thứ này. Lý Lân vừa cười vừa nói.

- Thứ cho vi thần ngu dốt, không rõ Điện hạ viết xuống là vật gì.

Tôn Tử Sở nhìn một lần nữa, vẫn xem không rõ. Lý Lân bật cười, hắn nếu như có thể xem hiểu đó mới có quỷ. Đây chính là đồ vật mà kiếp trước bất cứ người nào đều biết. Số thứ tự Ả Rập, cơ sở số học.

- Những chữ này là dùng để thay thế chữ số, ngươi xem, cái này đại biểu không, cái này đại biểu một, cái này đại biểu hai...

Lý Lân tỉ mỉ đem số Ả Rập đại biểu ý tứ cùng giản đơn tăng giảm thặng dư nói cho Tôn Tử Sở. Mấy thứ này ở kiếp trước người qua đường đều biết, nhưng ở kiếp này chưa được sáng tạo ra. Tôn Tử Sở nghe xong Lý Lân giải thích, cả người ánh mắt nhìn hắn giống như là nhìn một Thần nhân.

- Điện hạ... Những thứ này... Những điều này đều là người phát minh? Tôn Tử Sở vô cùng kích động nói.

Lý Lân không đỏ mặt gật đầu, trừ chính mình, trên thế giới này sợ rằng không ai sử dụng cái này.

- Điện hạ, nếu như những ký tự này phổ biến rộng khắp ra, vậy đối với toàn bộ phát triển thuật số của Đại Đường có cống hiến thật lớn, hơn nữa mấy thứ này có thể đề cao hiệu suất tính toán rất lớn. Điện hạ, người... Người thực sự là thiên tài! Tôn Tử Sở càng nghĩ càng kích động.

- Được rồi, không nói những thứ này nữa. Chúng ta chỉ còn thời gian ba ngày, nhất định phải đem những tài liệu này chỉnh lý xong xuôi một lần nữa. Trừ những thứ con số này, chúng ta còn có thể thông qua bảng này để số liệu thống kê trở nên quy phạm hoá cùng vừa xem hiểu ngay. Hơn nữa sử dụng loại bút lông ngỗng này tốc độ viết cũng vượt xa bút lông.

Bị người trực tiếp vuốt mông ngựa như vậy, Lý Lân đều có chút xấu hổ.

- Vâng! Vâng!

Tôn Tử Sở dù sao cũng là tiến sĩ Đại Đường tài sinh thi đậu cao, năng lực tâm lý tiếp thu vượt xa người bình thường. Hơn nữa hiện tại thời gian khẩn trương, không phải để hắn tiếp tục khiếp sợ, chỉ là hiện tại trong ánh mắt hắn nhìn Lý Lân nhiều một phần tín phục, một phần kỳ vọng.