Tam Thiên Nha Sát

Chương 31: Yêu hận (Phần 2)



Đôi tay đã rời khỏi lưng nàng, Tả Tử Thần đứng dậy bước tới bên cửa sổ, lẳng lặng ngắm nhìn cây xanh bên ngoài, qua hồi lâu mới nói: “Muội… đã giết phụ thân ta, quốc thù báo xong rồi, từ giờ hãy sống trong an bình, đừng làm loại chuyện nguy hiểm này nữa.”

Đàm Xuyên chậm rãi buông bàn tay đang xiết chặt góc chăn, trong lòng bàn tay đã ướt sũng một mảnh, bởi vì dùng sức quá mức, khớp xương cũng đau âm ỉ. Nàng nhắm mắt lại, thấp giọng nói: “Huynh không cần phải quan tâm đến ta, ta không muốn nhận tình của huynh nữa, ta nhận không nổi.”

Tả Tử Thần cười khổ một tiếng: “Sau khi muội rời khỏi núi Hương Thủ, ta đã nhớ ra tất cả, thế là tìm kiếm muội khắp nơi. Trên đường nghe nói phụ thân bị giết, trong lòng mơ hồ đoán được là muội làm. Nhưng vẫn ôm một phần vạn hi vọng, hi vọng không phải là muội. Ta luẩn quẩn tại Thiên Nguyên quốc hai tháng, rốt cuộc tìm được muội. Chút hi vọng cuối cùng kia của ta cũng…”

“Ta giết Tả tướng, huynh muốn báo thù cho ông ta?”

Nàng cất giọng bình thản hỏi một câu, lại kích động Tả Tử Thần xoay người đột ngột, sắc mặt chợt trở nên tái nhợt, sau đó ngay lập tức biến thành trắng bệch. Hắn vươn tay, muốn chạm đến nàng, rồi lại lập tức rụt lại, thanh âm khàn khàn: “… Ta không biết. Ta chỉ hi vọng muội sẽ không làm những chuyện nguy hiểm như thế nữa.”

Đàm Xuyên ngồi dậy, cúi người xỏ giầy: “Vậy huynh cứ từ từ suy nghĩ, nghĩ ra câu trả lời rồi lại tới tìm ta.”

“Đàm Xuyên!” Cổ tay bị hắn gắt gao nắm chặt, Tả Tử Thần rốt cuộc cũng nổi giận, “Muội còn muốn đi?! Muội muốn ta nói cái gì? Ta hận muội, ta muốn giết muội sao? Hay là ta không hận muội, muội giết đúng lắm?!”

Nàng dùng lực hất bỏ tay hắn, mắt đỏ lên run giọng nói: “Những lời này phải để ta hỏi huynh mới đúng. Rốt cuộc huynh muốn ta làm thế nào? Ta không nên giết Tả tướng, ta phải vỗ tay khen ông ta làm đúng lắm! Hay là nói, ta phải lập tức quên đi hết thảy, ngoan ngoãn ở lại bên cạnh huynh giống như trước đây, tiếp nhận những đau khổ và ân tình sáng nắng chiều mưa từ huynh?”

Hắn trầm mặc, đôi mắt linh hồn kia khép chặt, nàng sẽ chẳng bao giờ còn được thấy sóng mắt say mê hay nỗi thống khổ trong đôi mắt ấy.

Đàm Xuyên bỗng nhiên cảm thấy như trong lòng có một lỗ thủng, vừa mất mát lại vừa tủi thân. Lúc nàng cần hắn nhất, hắn lại quên hết thảy. Giờ đây nàng có thể quên đi đoạn hồi ức thống khổ, hắn lại nhớ ra tất cả. Vận mệnh đang đùa bỡn hắn hay là nàng?

Tay Tả Tử Thần chậm rãi nới lỏng, lông mi thật dài kịch liệt run rẩy, hắn bỗng nhiên xoay người, thấp giọng nói: “Có những lúc ta lại nghĩ, nếu như vẫn không nhớ ra điều gì, có lẽ sẽ tốt hơn.”

Đàm Xuyên ngơ ngẩn ngồi trên giường, không thể chịu đựng thêm nữa òa khóc nức nở thành tiếng, nàng chôn mặt vào đầu gối, thanh âm run rẩy: “Huynh đừng quan tâm đến ta nữa… Ta không muốn gặp lại huynh.”

Tả Tử Thần chậm chạp mà đờ đẫn gật đầu: “… Được, ta sẽ không xuất hiện trước mặt muội nữa.”

Nàng hít thật sâu mấy hơi, mới áp chế được đau đớn trong cổ họng. Ngẩng đầu, trên mặt đã không còn nước mắt, nàng nói: “Tử Thần, ta trước kia thực sự đã từng thích huynh, cũng đã từng nghĩ muốn gả cho huynh. Đây là thật lòng thật dạ, không có nửa điểm giả dối.”

Trong cổ họng Tả Tử Thần có chút chua xót khổ sở, khẽ gật đầu: “… Ta biết, ta cũng thật lòng thật dạ, không hề giả dối.”

Nàng lại nói: “Chỉ là hiện tại tất cả đã thay đổi, Yến Yến huynh yêu mến đã chết rồi. Tả Tử Thần ta đã từng thích ở trong lòng ta cũng chẳng khác nào đã chết. Chúng ta không nên tranh cãi nữa, cứ như vậy mà tách ra thôi. Chừa lại cho nhau một con đường, chí ít để ta có thể mỉm cười mà cất bước.”

Tả Tử Thần siết chặt tay thành nắm đấm, thật lâu sau mới thấp giọng nói: “Muội vẫn muốn báo thù?”

Nàng không trả lời, đứng dậy rót hai chén trà, đưa cho hắn một chén, một chén khác được nàng nâng lên trước ngực, trầm giọng nói: “Lấy trà thay rượu, uống một chén này, từ nay không còn liên quan.”

Hắn chậm rãi nhận chén trà, cứng ngắc chờ nàng chạm chén, một tiếng thanh thúy vang lên, thật giống với thanh âm của vật gì vỡ vụn trong đáy lòng hắn.

Đàm Xuyên một hơi uống cạn chén trà, ném cái chén lên trên giường, đoạn tuyệt mở cửa phòng xuống lầu.

***

Nơi này là một khách sạn, bước ra cửa là đường phố sầm uất nhất chốn Cao Đô. Đàm Xuyên chẳng có mục đích, nhưng vẫn kiên quyết giữ nhịp bước đi thật lâu, chợt cảm thấy có người theo sau, nàng lẳng lặng quay đầu, liền đối diện gương mặt tiều tụy mệt mỏi phong trần của Huyền Châu.

Đàm Xuyên nhìn hồi lâu, lộ ra một nét cười thoáng hiện: “Ta vẫn luôn khó hiểu, Tả Tử Thần ở đây, sao ngươi lại không có mặt. Thì ra vẫn núp trong chỗ tối. Trông ngươi chẳng khỏe chút nào nhỉ.”

Huyền Châu lạnh lùng quan sát thân hình không còn nhỏ nhắn mảnh khảnh của nàng, đột nhiên mở miệng: “Bộ dạng ngươi bây giờ xấu điên rồi, béo chẳng khác gì heo! Sao lại không biết xấu hổ còn ra đường gặp người?!”

Đàm Xuyên cười cười, không hề để ý: “Ta thay đổi không phải hợp ý ngươi sao?”

Huyền Châu điềm nhiên nói: “Ngươi đúng là đồ nữ nhân máu lạnh!”

Đàm Xuyên vẫn không hề để ý: “Ta máu lạnh chẳng phải đúng mong đợi của ngươi sao?”

Huyền Châu căm hận nói: “Không sai! Nhưng ta còn mong đợi ngươi lập tức chết ngay đi nữa kìa! Ngươi không nên cứ mãi đày đoạ chàng như vậy!”

Đàm Xuyên mệt mỏi sụp vai, lẳng lặng đánh giá nàng ta, thấp giọng nói: “Huyền Châu, ngươi cũng đã trưởng thành rồi, đừng ấu trĩ thế nữa, cũng đừng sống mãi trong quá khứ. Bằng không sẽ chỉ khiến ta càng thêm khinh thường ngươi mà thôi, tuy rằng ta đã khinh thường ngươi lắm rồi.”

Sắc mặt nàng ta lập tức thay đổi, nhưng Đàm Xuyên cũng không chờ nàng ta nói thêm điều gì, thân ảnh nhoáng lên một cái trong đám người, rốt cuộc không thấy đâu nữa.

***

Lừa con chậm rì rì tiến bước trên con đường đá xanh, tạo ra những tiếng “lát đát” vang vang.

Trong đầu Đàm Xuyên trống rỗng, không biết vì sao, chẳng muốn nghĩ ngợi gì, mặc sức để lừa con thích đi đâu thì đi , nàng cũng không biết chính mình muốn đi về đâu. Bấy nhiêu năm qua, nàng vẫn luôn tính toán hoàn mỹ những ngày còn thừa lại, muốn làm việc gì, làm như thế nào, khi nào thì làm xong, thế nhưng lúc này nàng thật sự có phần mệt mỏi.

Thậm chí mệt đến nỗi chẳng buồn nghĩ xem vì sao mà mệt.

Cứ thế mênh mang mù mịt qua ba bốn ngày, nàng cảm thấy chính mình không thể tiếp tục như vậy, phải tìm chút việc để làm. Muốn giết thái tử, muốn giết quốc sư, muốn thắp sáng hồn đăng… Việc muốn làm thực sự rất nhiều, có điều ngay việc đầu tiên nàng đã làm không tốt, chẳng những không giết được thái tử, trái lại thiếu chút nữa còn bị hắn tóm được.

Vì sao không giết nổi hắn? Lẽ nào hoàng tộc Thiên Nguyên thực sự mang dòng máu yêu ma?

Đàm Xuyên chưa từng gặp loại chuyện này, nhất thời cảm thấy lúng túng không biết phải làm sao. Nhưng đối phương vĩnh viễn không chờ nàng nghĩ mọi việc cho thông suốt, ba ngày sau, toàn thành Cao Đô đều dán bố cáo truy nã, tiền thưởng cực kỳ hậu hĩnh, trên giấy rõ ràng vẽ mặt nàng, thậm chí còn vẽ rất giống. Thái tử Thiên Nguyên xảo quyệt, trực tiếp đẩy nàng tới nơi đầu sóng ngọn gió, không cho phép nàng tiếp tục ẩn mình trong chỗ tối.

Đàm Xuyên hiểu rõ, lúc này nàng tạm thời rời khỏi Thiên Nguyên quốc mới là lựa chọn tốt nhất, đợi vài năm nữa, Thiên Nguyên quốc khôi phục nguyên khí, thái tử lần nữa lãnh binh xuất chinh, đi săn trên chiến trường còn tốt hơn nhiều so ở nơi này ôm cây đợi thỏ. Nhưng tám chỗ trước cổng thành đều đã thiết lập trạm kiểm soát, kiểm tra tất cả những ai ra vào, lần này còn có người tu tiên hỗ trợ, gương mặt giả này của nàng chỉ cần bị người ta cố ý động chạm một chút là lộ ra sơ hở, không thể mạo hiểm đến thế.

Chần chừ trước cổng thành hồi lâu, nàng không còn cách nào đành quay trở lại, bắt đầu lại từ đầu vạch ra một kế hoạch hoàn mỹ hơn.

Lừa con bỗng nhiên ngừng lại, vươn cổ không biết ngửi thấy mùi gì, Đàm Xuyên lấy lại tinh thần, chỉ thấy nó dừng trước một tiệm cơm nho nhỏ, sắc trời còn sớm, tiệm cơm chỉ mở cửa một nửa, từ trong bay ra một mùi cháy khét, kèm theo giọng nữ gào to: “Biết làm sao bây giờ? Hôm nay còn muốn bán hàng hay không?! Mẹ già này nuôi các người bao nhiêu năm, sao mà xào một đĩa rau cũng không nên thân?!”

Cửa xoạch một tiếng bị đá văng, thức ăn cháy khét bị hắt toàn bộ ra ngoài, xém chút hắt trúng Đàm Xuyên, người mở cửa là một phụ nữ trung niên béo mập, trên mặt đầy vẻ giận dữ, thấy Đàm Xuyên thì sửng sốt một chút, mới nói: “Hôm nay còn chưa mở cửa, khách nhân quay lại sau nhé.”

Đàm Xuyên sờ sờ túi tiền, ngân lượng còn thừa trên người nàng không nhiều lắm, lại ngẩng mặt nhìn tên tiệm cơm phía trên đỉnh đầu: [Tiệm cơm Yến Yến], không đừng được mà nở một nụ cười, bước xuống khỏi lưng lừa con, nói: “Đợi đã, có phải các bác đang thiếu đầu bếp giỏi?”

Bà chủ hoài nghi đánh giá nàng: “Nhìn cháu cũng không giống con nhà nghèo, có thể làm món gì ngon?”

Đàm Xuyên dắt lừa con đi vào cửa: “Cháu làm, mọi người nếm thử, nếu vừa ý cháu tới làm đầu bếp cho mọi người là được.”

Năm đó đi theo tiên sinh học tập, nàng lại có thể từ mười ngón tay chưa từng nhúng nước lạnh biến thành vạn sự thông.

[Mười ngón tay chưa từng nhúng nước lạnh (Mười ngón tay không dính nước mùa xuân): Trích từ bài thơ Công Tử Hành của Lưu Hi Di đời Đường: Nguyên văn là “Thập chỉ bất triêm dương xuân thủy, kim lai vi quân tố canh thang.” – Mười ngón chưa từng dính nước lạnh, nay lại vì chàng mà nấu canh (ta chỉ chém được đến thế)

Ba tháng mùa xuân rất lạnh, những người không cần nhúng tay vào nước lạnh để giặt quần áo chỉ có thể là những gia đình có điều kiện, không phải làm việc nhà, được sống an nhàn sung sướng, thường dùng cho phái nữ.

Vạn sự thông: không gì không biết]

Tiên sinh lớn tuổi, ăn uống lại kén chọn, để thỏa mãn ham mê ăn uống của sư phụ, nàng nghiên cứu không ít sách dạy nấu ăn. Về sau, chỉ cần nàng vừa nấu cơm, đám trẻ con trong thôn đều không nhịn được chạy tới ăn vụng, làm cho tiên sinh thường xuyên tức đến nỗi râu ria chổng ngược cả lên.

Tiệm cơm Yến Yến này lúc trước thật ra cũng có một đầu bếp không tệ, có điều đã về quê cưới vợ, chỗ trống này nhất thời chưa tìm được người lấp, tiệm cơm đã phải đóng cửa mấy ngày nay.

Đàm Xuyên tự ý đi vào phòng bếp, nhìn trái nhìn phải, lấy ra vài mớ rau xanh, thêm trứng gà chân giò mấy thứ, nhóm lửa thái rau cho dầu xào nấu, động tác nhanh nhẹn thành thạo, chưa tới một hồi, liền làm xong hai món rau xào, thịt bò ớt xanh nóng hổi, hơi nóng từ nồi hấp bốc lên, hương vị xông thẳng vào mũi, thì ra là canh trứng nhân tôm bóc vỏ chưng chân giò hun khói.

Bà chủ đứng nhìn ngây người, Đàm Xuyên bưng đồ ăn lên bàn, khe khẽ mỉm cười: “Tới nếm thử xem.”

***

Cao Đô giữa hè tháng bảy chẳng hề yên ả.

Thái tử từ khi ra đời tới nay được xưng là mệnh cách vô song, sẽ huyết chiến thiên hạ, thống nhất Trung Nguyên, chỉ trong một đêm mất đầu, bị đoạt hồn phách chẳng khác nào Tả tướng.

Hai người thiếp thị tẩm đêm đó bị nhốt vào địa lao, ngày ngày nghiêm hình bức cung, da cũng bị phá đi một tầng, vẫn chưa tra hỏi ra điều gì.

Thái tử từ sau khi ra đời, vẫn luôn khác biệt với người thường, vì trong cơ thể gã có dòng máu yêu nồng hậu, trừ khi sử dụng thủ đoạn phi thường, nếu không vô luận ra sao cũng không giết nổi gã. Theo báo lại, kẻ ám sát xuống tay vừa nhanh vừa tàn độc, hoàn toàn là trong lúc thái tử ngủ say một đao chém xuống, bằng không cho dù có lòng dạ ác độc cùng sức mạnh vượt xa người thường, thật sự cũng không thể nào làm được chuyện này.

Cái chết của thái tử với cái chết của Tả tướng không thể nào đánh đồng như nhau được, đối với hoàng đế Thiên Nguyên mà nói, chẳng khác nào chuyện trời sập. Tin thiên tin địa tin quỷ thần, cũng chỉ một kết quả như vậy. Hoàng đế Thiên Nguyên chịu đả kích nặng nề, lập tức ngã bệnh, cả ngày chỉ ôm thi thể không đầu của thái tử mà khóc. Một thời gian sau, giấy sao bọc được lửa, tin tức dần dần lộ ra ngoài, văn võ cả triều xôn xao.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.