Tam Thiên Nha Sát

Chương 41: Quốc sư (Phần 3)



Đàm Xuyên lăn tại chỗ vài vòng, tuy rằng trái tim vẫn bị lão siết chặt trong tay, đau đến chết đi sống lại, nàng vẫn ha ha cười vài tiếng, giống như hiểu hết mọi chuyện, nói khẽ: “Chiêu oản tâm thuật này của ngươi, hết thời rồi! Nếu muốn thái tử hồn phi phách tán, ngươi cứ việc giết ta!”

Tám cánh tay yêu của quốc sư lập tức rụt lại, lão rốt cuộc phát hiện tóc của lão đã bị nàng cắt một nhúm. Tóc, da, thân thể, đều có thể thông qua đó mà sử dụng thông linh thuật, nhất là lão am hiểu dị thuật như vậy, càng biết rõ tóc bị người ta cắt đứt là chuyện đáng sợ cỡ nào. Nếu như nàng muốn mời một tiên nhân lợi hại đến niệm chú giết lão, lão căn bản không còn đường sống.

Nếu không vì hồn phách thái tử, lão chỉ hận không thể cắt vụn trái tim nàng thành từng mảnh nhỏ, khiến nàng chịu hết giày vò đày đoạ mà chết. Lão nhẫn rồi lại nhịn, mới điềm nhiên nói: “Đế Cơ, ngươi rất lợi hại. Nhưng ngươi tốt nhất nên biết rằng, nếu ta không muốn thả người, ngay cả thần tiên cũng đừng mơ thoát được cung điện ngầm của ta!”

Tám cánh tay yêu trên lưng lão trong thoáng chốc trở nên lớn dần, như tám con rắn đỏ yêu dị, chậm rãi ngoe nguẩy giữa không trung. Đàm Xuyên nằm trên mặt đất, vô lực nhìn lão hóa thành bộ dáng yêu quái, thầm đoán lão ta có lẽ là một con nhện yêu, bằng không sao có thể có nhiều tay như vậy?

Từ cửa truyền tới tiếng đao kiếm tựa rồng gầm, một ánh sáng trong suốt chợt lóe, Tả Tử Thần đã nhún người nhảy dựng lên, nháy mắt liền chặt đứt hai cánh tay yêu của lão, ai biết vừa mới chặt đứt, hai tay lại mọc ra, móng tay dài như đao như búa, vươn tới quấn quanh người hắn. Đàm Xuyên đột nhiên kêu to: “Công Tử Tề! Ngươi mang tóc của lão đi! Dựa vào thân thủ của ngươi chắc chắn có thể tự mình thoát khỏi đây! Hồn phách thái tử cũng xin nhờ ngươi, ngươi biết rõ ta muốn làm gì. Ngươi không cần để ý gã quốc sư yêu quái này, cứ để lão giết ta là được!”

Tả Tử Thần hơi ngẩn người, ngay sau đó lập tức hiểu ý, nhún người một cái đáp xuống bên cạnh nàng, quốc sư đột ngột ngừng công kích, lão thở hổn hển thấp giọng nói: “Đợi một chút —— Được! Ta trả lại trái tim cho Đế Cơ, nếu các ngươi chịu trả lại lọn tóc và hồn phách thái tử, ta nguyện lấy danh nghĩa quốc sư đưa các ngươi ra khỏi biên giới Thiên Nguyên quốc, đời này kiếp này tuyệt không nuốt lời truy cứu!”

Đàm Xuyên cười nói: “Thành giao! Trả lại trái tim cho ta trước!”

Quốc sư hận tới mức chết đi sống lại, run run cổ tay ném trái tim kia vào ngực nàng, một bàn tay khác vẫn luôn xòe ra vươn tới trước mặt nàng: “Tóc!”

Đàm Xuyên thống khổ chịu đựng nỗi đau đớn khi trái tim được trả lại, run tay lục tìm trong túi Càn Khôn da trâu hồi lâu, lấy ra một nhúm tóc bạc, nhưng là do năm đó lúc tiên sinh qua đời đã cắt xuống cho nàng làm kỷ niệm, nhanh chóng ném vào lòng bàn tay lão. Tả Tử Thần đỡ nàng ngồi dậy, thình lình nàng kéo kéo ống tay áo hắn, thì thầm: “Mau… Mang theo Huyền Châu, chúng ta chạy mau!”

Quốc sư quả nhiên nhanh chóng phát hiện tóc không phải là của lão, phẫn nộ điên cuồng cơ hồ muốn ngất. Đường đường là quốc sư Thiên Nguyên, ba lần bốn lượt bị một con nhóc đùa giỡn trong lòng bàn tay, quả thực là nỗi nhục hơn cả bị giết. Quay đầu lại nhìn, Tả Tử Thần một tay xách eo Huyền Châu, một tay kẹp chặt Đàm Xuyên dưới nách, làm như định tìm cơ hội chạy trốn.

Lão rống lên một tiếng, tám cánh tay yêu đỏ rực bỗng trở nên đen như mực, hợp lại cùng một chỗ, biến thành một bàn tay yêu khổng lồ đen kịt. Tay yêu kia đột nhiên tản ra như mây mù, chớp mắt lại biến thành thực thể xuất hiện trước mặt Tả Tử Thần, nhanh tới nỗi làm người ta không kịp phản ứng. Tả Tử Thần theo bản năng lùi lại, nào ngờ bàn tay kia giữa chừng thay đổi phương hướng, mục tiêu lại là Đàm Xuyên, túm lấy nàng nhấc lên, ném thẳng lên cao.

“Ùm” một tiếng, bàn tay kia mạnh mẽ chụp trước ngực nàng, thân thể nàng bị hất ra như một con diều đứt diều, Tả Tử Thần chỉ thấy máu trong người từ đầu đến chân nháy mắt trở nên lạnh toát, cơ hồ muốn bỏ mặc Huyền Châu xông tới đỡ nàng.

Bên tai bỗng nhiên vang lên thanh âm Phó Cửu Vân: “Đều chuẩn bị cho tốt, mau mang nàng ta đi trước! Mau!”

Cơ thể Đàm Xuyên dường như được một đôi tay trong suốt khẽ khàng tiếp được, giữa khói bụi mịt mù, một bóng người từ từ hiện ra, tóc đen trong cuồng phong như mây bay, khuôn mặt như ẩn như hiện, chỉ có nốt ruồi hứng lệ nơi đáy mắt vô cùng xinh đẹp. Hắn ôm siết Đàm Xuyên vào trong ngực, lạnh lùng liếc nhìn lão quốc sư còn đang xanh cả mặt, giơ ngón tay chỉ nóc nhà, thấp giọng nói: “Tay của ngươi quá nhiều, thực ghê tởm. Dọn dẹp chút cho tử tế đi!”

Quốc sư vô ý thức thuận hướng tay hắn chỉ mà nhìn lên trần nhà, chỉ thấy trên đó chẳng biết từ lúc nào đã bị người ta dính đầy lá bùa, đang rơi xuống rào rạt như một trận mưa kiếm gió đao, lão muốn trốn cũng không kịp, đành phải dùng bàn tay yêu đen kịt kia che chắn trên đầu, xoay người chạy ra phía cửa. Ai ngờ người nọ còn dán cả bùa trên cửa, tạo một kết giới màu vàng nhạt ở trước cửa, lão dùng một bên vai xô vào, lại giống như xô phải một bức tường kim cương, xương cốt cũng muốn vỡ nát đến nơi.

Cùng đường bí lối, lão chỉ còn cách cuộn tròn toàn bộ thân thể trong bàn tay yêu, mặc cho vô số đao kiếm như mưa như gió bổ tới. Bàn tay yêu kia dần dần gãy đứt, càng ngày càng nhỏ. Cho đến khi trận mưa kiếm kia rốt cục ngừng lại, bàn tay yêu loong coong rạn vỡ, lại biến thành tám cánh tay yêu, chỉ là mỗi cánh tay đều không ra hình dạng, máu chảy đầm đìa.

Giữa không trung nhẹ nhàng bay xuống một mảnh thư nhỏ, quốc sư chịu đựng đau nhức tiếp được, chỉ thấy trên đó là hàng chữ rồng bay phượng múa: 【 Công Tử Tề tới đây một chuyến, biếu tặng một trận mưa kiếm gió đao, xin chủ nhân vui lòng nhận cho. 】

[Nguyên văn: lôi kiếm phong nhẫn: kiếm sấm dao gió ~ tên chiêu của Cửu Vân]

Lão hận tới mức đem bức thư kia xé tan thành từng mảnh, đến tận lúc này mới biết lão bị người ta đùa bỡn từ đầu tới cuối, người tới sau kia mới là Công Tử Tề thực sự!

***

Đàm Xuyên lúc này chỉ cảm thấy đau. Đau tới nỗi nói không ra tiếng, còn đau hơn nhiều so với oản tâm thuật, đau đớn không thể nào lý giải. Trong cơn đau nàng suy nghĩ lung tung một đống chuyện, cảm thấy chính mình từ khi tới núi Hương Thủ hình như chẳng gặp được chuyện tốt gì, hết lần này tới lần khác chỉ biết gồng mình lên mà chống chọi với đau đớn.

Còn nhớ trước kia đi theo tiên sinh học tập, chẻ củi không cẩn thận chẻ vào mu bàn chân nứt toác máu me be bét, lập tức đau tới nỗi gào ầm lên, tuy nói có hơn phân nửa là vì muốn được tiên sinh thương xót, cho thêm chút bạc để nàng mua đồ ăn vặt, nhưng cũng có nửa non là vì nàng từng là Đế Cơ mười ngón tay chưa từng nhúng nước lạnh, đau đớn máu chảy đầy đất đối với nàng vẫn thật xa lạ.

Kết quả tiên sinh vừa thay nàng băng bó, vừa chậm rãi bảo: Thế này mà đã kêu đau rồi? Sau này thắp sáng hồn đăng, còn đau hơn thế này ngàn vạn lần, ngươi nên hiểu rõ.

Hồn đăng còn thiếu hai hồn phách nữa mới đến phiên nàng ra trận, có điều lúc này Đàm Xuyên rất hoài nghi liệu có phải trong lúc bất tri bất giác nàng đã bị rút hồn phách đi thắp hồn đăng rồi hay không.

Hốt hốt hoảng hoảng, mông mông lung lung, không ngừng có người đi đi lại lại bên cạnh, cũng không ngừng có người dùng tay sờ tới sờ lui trên mặt nàng, sờ nhiều tới mức làm nàng tức giận trong lòng, rất muốn bật dậy mắng ầm lên đồ háo sắc.

Một giọng nói trầm thấp nhu hòa từ một nơi xa xôi mơ hồ vang lên: “… Trái tim vẫn bị quốc sư khoét đi, là lỗi của ta.”

Trái tim… Hèn chi cứ thấy trong ngực trống rỗng lạnh buốt, thì ra một chưởng cuối cùng kia chẳng những đánh bay nàng, mà còn nhân tiện thần không biết quỷ không hay dùng lại một chiêu oản tâm thuật? Ách, nàng sắp chết rồi chăng? Không có trái tim con người vẫn có thể sống được sao?

Một thanh âm khác thấp giọng nói: “Bây giờ không phải lúc tự trách, bắt buộc phải tìm thứ gì đó thay thế, để nàng đỡ khổ sở.”

Sau đó một đôi tay cởi y phục trước ngực nàng, một vật cứng rắn lạnh như băng đặt trên ngực nàng. Chờ một chút ——! Khoan đã! Lẽ nào bọn họ định lấy tảng đá làm trái tim tạm thời cho nàng?! Đàm Xuyên lo lắng, dù nói thế nào, lấy tảng đá làm tim cũng quá khoa trương rồi nha!

Một bàn tay ấn vào thứ lạnh như băng trên ngực nàng kia, chưa đến thời gian uống nửa chén trà, thứ đó dần trở nên nóng rực mềm mại, từng chút từng chút nảy lên, như thể đã biến thành một trái tim xa lạ. Bàn tay dùng lực nhấn một cái, trái tim thay thế kia nhập vào trong ngực, lấp đầy khoảng trống lạnh lẽo trong lồng ngực, máu huyết trong cơ thể phảng phất một lần nữa bắt đầu lưu động, nỗi đau đớn toàn thân nhất thời giảm đi, khiến nàng dễ chịu không ít.

“Tạm thời chỉ có thể như vậy, trong vòng ba tháng nhất định phải đoạt lại trái tim thực sự của nàng—— ta khuyên ngươi tốt hơn hết không nên tự ý hành động, lần này đối phó quốc sư có thể chạy thoát suôn sẻ, mấu chốt vẫn là xuất kỳ bất ý, huống chi lão muốn lôi kéo Công Tử Tề, nên vẫn chưa nặng tay. Bây giờ lão đã biết nội tình của chúng ta, chỉ dựa vào một mình ngươi tuyệt đối không phải đối thủ của lão.”

[xuất kỳ bất ý: hành động khi người ta không đề phòng]

“Lão đã bị ngươi đánh trọng thương, còn đang suy yếu, lúc này không đi còn đợi đến bao giờ?”

“Lai lịch quốc sư vô cùng kỳ quặc, ngay cả ta cũng không nắm chắc phần thắng. May mà Xuyên Nhi thông minh, lấy được tóc của lão. Tuy lão khoét được trái tim nàng, lại vẫn không dám hành hạ thương tổn, chỉ sợ cũng vì cố kị điều này. Chỉ cần có tóc ở đây, phần thắng của chúng ta lại thêm một phần. Ngươi thay vì đứng đây vô ích, không bằng ra ngoài phòng xem một chút, nữ nhân kia khóc lóc làm ta nhức cả đầu.”

Tiếng bước chân dần dần đi xa, căn phòng lại trở nên yên tĩnh. Gánh nặng trong lòng Đàm Xuyên đã được giải tỏa, dần dần liền muốn ngủ, bỗng nhiên có một bàn tay chậm rãi vuốt ve trên trán nàng, gạt những sợi tóc thấm đẫm mồ hôi của nàng sang hai bên.

Giọng nói dịu dàng êm ái kia mang theo chút mệt mỏi và than thở hiếm thấy: “Đàm Xuyên, hai hồn phách đã có đủ, hồn phách của lão quốc sư kia ta nhất định sẽ mang tới cho nàng, chỉ là… Hồn phách cuối cùng để thắp hồn đăng, nàng muốn dùng của ai? Hoàng đế Thiên Nguyên? Nhị hoàng tử? Hay là… Nàng đã sớm chuẩn bị để chính mình trở thành hồn phách cuối cùng?”

Cho nên mới không thèm nhìn đến ai, không tới gần ai; cho nên mới bỏ đi dứt khoát như vậy; cho nên nói chính mình không có tương lai?

Thực chưa từng gặp qua cô gái nào cố chấp đến đáng sợ như vậy.

“… Ta có lẽ đã sớm biết, hồn phách cuối cùng quan trọng nhất, chọn kẻ nào cũng đều không thể, chỉ có nàng mới được. Nàng muốn giết ai ta đều có thể giúp nàng. Thế nhưng người nàng muốn giết cuối cùng là chính mình, ta có nên giúp nàng không đây?”

Không có người trả lời hắn, trong căn phòng vẫn im ắng như vậy. Bàn tay kia chậm rãi rút khỏi trán nàng, như là mang theo cả sự ấm áp vô cùng quan trọng, Đàm Xuyên bỗng nhiên không còn buồn ngủ. Rõ ràng lồng ngực đã không còn trống rỗng, lại phảng phất như lần nữa được nếm trải tường tận nỗi cô tịch lạnh lẽo.

Cứ như vậy đi… Nàng tự nói với mình, như vậy rất tốt. Có lẽ trái tim bằng đá cũng sẽ trở nên cứng rắn lạnh lùng, nàng tựa hồ có thể lãnh đạm vô tình mà nhìn bọn họ buồn bã thất vọng. Mọi chuyện đã tới nước này, trời có sập nàng cũng sẽ không lùi bước, không ai có thể ngăn cản nàng.

Ngay cả trái tim bằng đá đang âm ỉ khó chịu kia cũng không thể.

******

Không biết ngủ say bao nhiêu ngày, lần nữa mở bừng mắt, trước giường nửa bóng người cũng không có. Đàm Xuyên lăn lông lốc từ trên giường xuống, kinh ngạc cúi đầu nhìn thân thể mình, một chút cũng không đau, cũng không có chỗ nào khó chịu. Trái tim thay thế trong lồng ngực thong thả đập từng nhịp vững vàng, hết thảy như thường.

Cái không bình thường là căn phòng này…

Nàng nhìn chằm chằm chiếc “Giường” như một kẻ ngốc, nghiên cứu xem nó đến cùng có đúng là một con trai ngọc khổng lồ hay không, thoạt nhìn nó thật sự rất giống một con trai. Vật dụng xung quang đều đủ cả, nhưng cũng đều là san hô và hải thạch làm thành, những đám tảo biển mềm mại bám trên tường khe khẽ đong đưa theo làn nước, một bầy cá nhỏ màu sắc sặc sỡ bơi qua bơi lại giữa san hô và hải tảo.

Nàng ra sức dụi dụi mắt, cảnh tượng trước mắt vẫn không thay đổi, lại dụi dụi, một con cá nhỏ đã bơi tới bên cạnh, bị nàng dùng ngón tay chọc chọc, dọa cho chạy trối chết.

… Nàng sống dưới đáy nước rồi sao?

Xỏ giày, vén rèm cửa làm từ trân châu, đi qua bao nhiêu cánh cửa bằng san hô, bên ngoài là đáy biển trắng xoá mênh mông, cát mịn như bạc, căn phòng nàng đang ở là một vỏ sò cực kỳ to lớn, tựa một đóa hoa rực rỡ phong tao nở trong cát biển.

Đàm Xuyên ngây ngốc.

“Ta nói, nàng vừa mới khỏi bệnh, lại làm cái quỷ gì thế?” Một giọng nam đột nhiên vang lên ở phía dưới, Đàm Xuyên ngạc nhiên cúi đầu, chỉ thấy Phó Cửu Vân Tả Tử Thần cùng Huyền Châu ba người đứng dưới vỏ ốc, ngửa đầu im lặng nhìn nàng. Giờ phút này hình tượng của nàng cực kỳ không lịch sự, chỉ khoác một tấm áo mỏng, nằm úp sấp trên nóc vỏ sò bằng tư thế chó dữ chụp mồi, vươn tay muốn lấy cái rổ đựng minh châu to bằng quả trứng bồ câu trên nóc nhà.

Đại khái là vì có chút xấu hổ, chân nàng khẽ trượt, từ trên nóc nhà lăn thẳng xuống, nhất thời khuấy tung một đống bọt biển bên dưới. Giữa đám bọt bay tứ tung, Phó Cửu Vân túm lấy eo nàng, kẹp ở dưới nách như kẹp gạo, như cười như không cúi đầu liếc nàng một cái: “Tiểu tặc định trộm minh châu?”

Đàm Xuyên thành khẩn cúi đầu nhận sai: “Không có không có, ta chỉ định kiểm tra, ca ngợi sự xa xỉ nơi đây một chút.”

Thời điểm xa xỉ nhất của Đại Yến, cũng chưa từng nghe nói treo một rổ dạ minh châu trên nóc nhà để trang trí, khảm hai viên minh châu lên tường đã là quá lắm rồi, sau này vì chiến tranh mà quốc khố trống rỗng, bị vua Bảo An đưa ra ngoài lén lút bán đi.

Thảm thương thay, đường đường Đế Cơ một nước, lại bị dạ minh châu làm cho hoa mắt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.