Tam Thiên Nha Sát

Chương 42: Chúng ta nói chuyện



Bốn người tiến vào gian phòng vỏ sò, rất nhanh liền có mấy chú cá nhỏ màu sắc rực rỡ bưng khay trà trên đầu bơi tới, trong tách trà không ngâm lá trà, cũng không biết là loại rong biển gì, màu xanh tươi vô cùng hấp dẫn.

Đàm Xuyên có chút chột dạ, nhanh chóng bưng lên uống một ngụm, hương vị nhẹ nhàng khoan khoái, không khỏi khen một tiếng, lúc này mới hỏi: “Ơ thế… ta ngủ mấy ngày rồi?”

Nói thật, bốn người bọn họ ngồi cùng một chỗ uống trà, thật sự rất quỷ dị, quỷ dị tới nỗi nàng không thể không tìm một đề tài để thay đổi bầu không khí nặng nề này.

Huyền Châu sắc mặt không tốt làm bộ như không nghe thấy, Phó Cửu Vân chỉ mải nhìn nàng cười lạnh, cười đến độ làm nàng toàn thân sợ hãi, chỉ có Tả Tử Thần nhìn quanh một vòng, thấy không ai thèm để ý nàng, thế là do dự mở miệng giúp nàng đỡ lúng túng: “Muội bị một chưởng của quốc sư làm chấn động toàn thân, xương cốt vỡ năm phần, sau khi dùng linh dược đã ngủ đủ năm ngày, bây giờ trên người có chỗ nào không khỏe không?”

“Ách, ta khỏe rồi…” Đàm Xuyên quay đầu không nhìn bản mặt cười lạnh của Phó Cửu Vân, “Vậy… cám ơn mọi người cứu ta… Có điều huynh và Phó Cửu Vân sao lại tới cùng nhau?”

“Ta vốn định rời khỏi Thiên Nguyên, ” Tả Tử Thần ngừng một chút, không nhìn đến sắc mặt tái nhợt của Huyền Châu, tiếp tục nói: “Tình cờ gặp Cửu Vân, mới biết muội và Huyền Châu gặp chuyện. Cho nên hai người cùng nhau bàn kế sách, ta nói chuyện với quốc sư kéo dài thời gian, Cửu Vân dán bùa, chờ cơ hội cứu bọn muội ra.”

“Choang” một tiếng, là thanh âm tách trà vỡ nát, tách trà trong tay Huyền Châu bị nàng ta hung hăng ném xuống đất, nước trà xanh biếc lập tức hòa tan trong nước biển dập dềnh. Trong mắt nàng ta tràn đầy lệ, đứng dậy định bỏ đi.

“Đợi chút đã.” Phó Cửu Vân đột nhiên mở miệng, “Mấy ngày nay ta bị màn kịch đi đi ở ở của ngươi quậy cho nhức đầu, ngươi tóm lại là muốn đi hay ở? Hoặc ngươi lần này đi đừng quay lại, hoặc ngươi ngoan ngoãn ngồi xuống cho ta.”

Huyền Châu nhìn hắn một cái, trong mắt đầy vẻ căm hờn, có điều ánh mắt đó rất nhanh lại chuyển đến Tả Tử Thần, bên trong thêm nhiều phần ủy khuất cùng phẫn uất, thấp giọng nói: “Tử Thần, chàng cũng muốn ta đi?”

Tả Tử Thần im lặng hồi lâu, bỗng nhiên than nhẹ một tiếng: “Những gì cần nói mấy ngày trước ta và nàng đã nói rõ cả rồi, cũng không muốn nhắc lại lần thứ hai. Nàng nguyện ý trở lại núi Hương Thủ là tốt nhất, một mực giận dỗi bên ngoài, chỉ là tự tạo nghiệp chướng cho chính mình mà thôi.”

Huyền Châu đờ đẫn đứng nơi đó, gắt gao nhìn chằm chằm đôi mắt khép chặt của hắn, nói: “Chàng nói chàng cảm kích ta có phải không? Chàng căn bản không thiếu nợ cô ta cái gì! Chàng là thiếu nợ ta! Chàng phải hoàn trả cho cô ta, vì cái gì không nghĩ phải bù đắp cho ta?!”

Không có ai trả lời nàng ta. Nàng ta khẽ gật đầu, thì thào nói: “Trong lòng chàng một chút địa vị ta cũng không có, cho nên chưa bao giờ chàng cảm thấy thiệt thòi cho ta… Được, ta hiểu rồi.”

Nàng ta xoay người đi ra khỏi cửa, một mặt lại nói: “Ta sẽ không trở lại. Tử Thần… Những ngày chúng ta ở núi Hương Thủ thật là đẹp, ta cho rằng khi đó chàng đã thích ta, không phải sao? Chỉ có điều chàng lại muốn vứt bỏ ta thêm lần nữa.”

Quãng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời nàng dường như chỉ có bốn năm trên núi Hương Thủ ấy, không có nước, không có nhà, không có Thu Hoa phu nhân, cũng không có Đế Cơ. Chỉ có điều cái gì tốt đẹp cũng đều ngắn ngủi, đặc biệt là với nàng. Có lẽ kia chỉ là một hồi ảo mộng của một nam tử mất trí nhớ bất lực, tỉnh mộng hắn liền cảm thấy bội phần sỉ nhục, không chút lưu luyến mà dứt khoát ra đi. Nhưng đó đã là tất cả trong cuộc đời nàng mất rồi.

“Tả Tử Thần, rồi chàng sẽ hối hận! Ta muốn chàng vĩnh viễn hối hận!”

Lời nguyền rủa oán độc biến mất dần bên ngoài phòng, ba người trong phòng thật lâu sau vẫn ngồi im lìm. Tả Tử Thần khẽ động, đứng dậy nói: “… Ta mệt rồi, muốn đi nghỉ tạm. Các ngươi cứ chậm rãi trò chuyện.”

Đàm Xuyên cảm giác được ánh mắt Phó Cửu Vân ra sức đảo quanh sau lưng mình, dấu hiệu thập phần thập phần không ổn, vội vàng buông chén trà xuống cười làm lành nói: “Vậy, vậy ta đây cũng mệt rồi… Buồn ngủ quá, đi ngủ một giấc…”

“Đàm Xuyên.” Hắn không lên giọng, trong giọng nói cũng không có vẻ gì là uy hiếp, thậm chí còn rất dịu dàng, vì sao lại khiến nàng có cảm giác muốn toát mồ hôi lạnh? Nàng ngừng chân, quay đầu cười với hắn: “Ta mệt thật mà, còn trọng thương mới khỏi đây này.”

Phó Cửu Vân vẫy tay với nàng, cười đến quỷ dị: “Mấy kẻ cản trở đều đi cả rồi, bây giờ chúng ta có thể nói chuyện cho rõ ràng.”

Nàng quay lại ngồi, nghĩ nghĩ, nói: “Được, chàng nói, ta nghe.”

Phó Cửu Vân lại không nói gì, chỉ vung tay ném cho nàng hai phong thư, cất giọng cười như có chút mỉa mai: “Ở trước mặt nàng, Thiên hoàng lão tử cũng phải nhận thua. Thứ nàng vẫn muốn, giờ cho nàng.”

Đàm Xuyên ngạc nhiên nhìn phong thư trong lòng, chốc lát sau mới phản ứng kịp đây là lai lịch quốc sư, rốt cuộc bất chấp chuyện khác, lập tức mở ra xem kỹ.

Mi Sơn Quân quả nhiên rất có bản lĩnh, ngay cả quốc sư sinh vào năm nào, theo học người phương nào đều có thể kể ra đầy đủ.

Quốc sư có huyết thống tộc yêu quái cổ thuộc hai mươi bốn động Nam Man, dòng máu yêu thuần chủng, tới giờ đã ba trăm tuổi. Đại để là tham luyến danh lợi phồn hoa chốn nhân gian, năm mươi năm trước tới Thiên Nguyên làm một viên thần quan không chút tiếng tăm, được cái bộ dạng bất lão bất tử lại làm cho hoàng đế hứng thú, muốn học chút thuật trường sinh bất lão, liền đề bạt lão làm quốc sư.

Phán rằng thái tử mệnh cách vô song, cũng là dựa vào một lời tiên đoán của Thiên Nguyên quốc từ xưa. Mấy đời trước từng có vị thần quan tiên đoán trăm năm sau Thiên Nguyên sẽ giáng lâm một người mang mệnh cách vô song, huyết chiến Trung Nguyên, hoàn thành bá nghiệp nhất thống thiên hạ. Quốc sư chắc hẳn là chui vào chỗ trống này, dùng máu tươi của chính lão trộn lẫn với bọn quỷ hung thần luyện hóa, mượn bụng hoàng hậu sinh hạ một thái tử không phải yêu cũng chẳng phải người. Bản thân gã đã có sức mạnh của yêu ma mang dòng máu thuần chủng, lại thêm sát khí trời sinh, còn thiện chiến khát máu hơn bất cứ kẻ nào, ai ngờ chỉ một khắc không đề phòng, đã bị Phó Cửu Vân lén lút cắt đầu, ngay cả hồn phách cũng lấy đi, cũng khó trách quốc sư phẫn nộ điên cuồng.

Đoạn cuối của bức thư được viết theo lối ứng đối, huyết thống yêu quái cổ thuộc hai mươi bốn động Nam Man, thập phần khó chơi, dù có chặt đầu cắt thành nhiều mảnh nhỏ, cũng chưa chắc giết được. Đàm Xuyên nhớ lại tình hình ám sát thái tử ngày đó, không khỏi âm thầm gật đầu.

Nếu muốn tiêu diệt triệt để, có hai phương pháp, một là sau khi cắt đầu lập tức rút hồn phách, phương pháp này đã được Phó Cửu Vân áp dụng để đối phó thái tử; hai là dùng linh lực của thanh oánh thạch ở Cực Bắc, tạo thành kết giới vây nó lại, dùng tóc da hoặc thân thể của nó làm vật dẫn, chú sát.

[chú sát: niệm chú cho chết, nguyền rủa cho chết]

Muốn cắt đầu quốc sư rồi rút hồn phách, cực kỳ khó khăn, trải qua trận vừa rồi, chỉ e lão cũng phòng bị như tường đồng vách sắt, không có khả năng may mắn chỉ bị thương giống như lần trước. Chỉ có phương pháp thứ hai còn có thể thử xem.

Đàm Xuyên xem xong thư không nén nổi kích động, liên thanh nói: “Cảm ơn chàng! Ta đã biết nên đối phó lão thế nào, chuyện tiếp theo không cần chàng giúp, tự ta sẽ…”

“Đàm Xuyên, ta hỏi nàng, có phải nhất định phải dùng chính mình đi thắp hồn đăng? Tuyệt đối không chừa đường sống?”

Một câu hỏi hời hợt của Phó Cửu Vân, lại làm nàng cứng người một chút, vô ý thức siết chặt bức thư trong lòng bàn tay, thấp giọng nói: “… Chàng nói không sai. Những gì phải nói ta cũng đã sớm nói với chàng, Cửu Vân, ta rất cảm kích chàng nguyện ý giúp ta. Thiếu nợ chàng chỉ sợ không thể trả, ta cũng chỉ có thể nợ chàng như vậy… Chuyện tiếp theo ta thực sự có thể tự mình…”

“Dù cho ta sẽ phải mất mạng, nàng cũng vẫn muốn kiên trì?” Lại là một câu hỏi lạnh lùng.

Cổ tay Đàm Xuyên hơi run lên, cổ họng nghẹn ngào, ánh mắt thẫn thờ nhìn theo con cá nhỏ kéo theo cái đuôi rực rỡ đang chơi đùa trong rặng san hô, cười khan hai tiếng: “Chàng mất mạng cái gì chứ? Chuyện này vốn không liên quan đến chàng. Đừng có bảo là tự tử vì tình… Ha hả, loại chuyện này so với phong cách xưa nay của chàng không khỏi một trời một vực.”

Nàng giả bộ thoải mái, nói giỡn một câu tuyệt đối không buồn cười chút nào.

Phó Cửu Vân lẳng lặng nhìn khuôn mặt đang cúi xuống của nàng, có lẽ hắn trước giờ cũng chưa từng nghiêm túc chăm chú nhìn nàng như vậy, trước kia đều là mang theo vẻ hài hước và yêu thương. Biểu cảm như vậy làm cho nàng có chút cứng ngắc, theo bản năng dùng ngón tay ra sức xoắn xoắn vạt áo, vân vê vạt áo thành một nhúm.

“Thì ra nàng nghĩ như vậy, giờ thì ta hiểu rồi. Thật ra, ta vốn nghĩ vô luận ra sao cũng phải ngăn cản nàng.” Hắn cất giọng hời hợt, “Có điều mấy lời sáo rỗng đó chỉ có thể lay động những kẻ ngoài cuộc, mà ta cũng chẳng có tư cách lên tiếng khuyên nàng buông bỏ việc báo thù. Ta hỏi nàng một câu cuối cùng, thành thật trả lời ta, nếu ta lần nữa đoạt lại hồn đăng, nàng sẽ làm thế nào?”

Sắc mặt nàng chậm rãi trở nên lạnh lùng, hồi lâu mới nhẹ giọng nói: “Tội gì phải bức ép ta lần nữa?”

Hắn cười hai tiếng, chậm rãi đứng dậy, trầm giọng nói: “Cho nên ta cũng chỉ là không thể không giúp nàng, không cần nàng cảm kích. Đoạt cũng không được, ta cũng không muốn thấy nàng chết trên tay người khác. Thực muốn chết, không bằng để ta thấy nàng ra đi. Nhưng mà Đàm Xuyên, tim nàng quả nhiên cứng rắn như đá, điểm này ngay cả ta cũng tự thẹn không bằng.”

Cho dù có theo đuổi nàng, cùng chung sống với nàng, qua một thời gian dài như vậy, với nàng ước chừng cũng chỉ hời hợt như một giọt nước mưa đọng trên tảng đá. Chẳng trách được ai, thời gian tươi đẹp nhất của cuộc đời nàng, hắn đã không theo kịp.

Hắn xoay người đi ra ngoài, Đàm Xuyên vội vàng mở miệng: “Chàng đi đâu?”

Phó Cửu Vân hờ hững nói: “Nếu không phải có hồn đăng, giữa chúng ta căn bản không có bất kỳ quan hệ gì. Nàng không nên hỏi, ta cũng không nên đáp. Như vậy với nàng mà nói không phải tốt nhất sao?”

Hắn ra khỏi cửa, không quay đầu lại. Đàm Xuyên ngơ ngẩn ngồi trong đại sảnh vắng vẻ, mấy con cá nhỏ sặc sỡ bơi qua bơi lại chung quanh, bọt biển trong suốt tựa như những viên pha lê sủi bọt bay lên, rõ ràng là cảnh đẹp hiếm thấy, nàng lại không có tâm tư thưởng thức.

Những gì nàng phải làm bây giờ chỉ là chờ đợi, trước khi chết vẫn có người ở bên nàng, bất cứ khi nào bất cứ nơi đâu cũng đều trao cho nàng những an ủi và ấm áp mà nàng khao khát, sau đó khi muốn chàng rời đi chàng sẽ dứt khoát rời đi. Phải, những gì nàng muốn chính là như vậy, cho dù bị nói là ích kỷ cũng không sao, thế nào cũng được.

Đàm Xuyên đờ đẫn đứng dậy, trong ngực rõ ràng đã có một trái tim, lại đột nhiên cảm thấy trống rỗng một khoảng lớn. Chàng giúp nàng rất nhiều, vẫn im lặng không nói, luôn ở phía sau trao cho nàng tất cả những gì nàng muốn. Được rồi, đó đều là do chàng tự nguyện, kỳ thật chẳng liên can gì tới nàng, chính chàng cũng đã nói, không cần nàng cảm kích.

Nàng vẫn luôn trông mong cục diện ấy tới, đến khi nó thực sự tới, nàng đứng tại chỗ nhìn theo bóng lưng chàng, chỉ cảm thấy trong lòng quặn đau. Nàng chẳng hề sợ hãi tử vong, cũng không sợ sau khi chết thắp sáng hồn đăng sẽ phải chịu nỗi thống khổ khôn cùng. Nàng chỉ sợ… Sợ cái gì? Chính nàng cũng không nói rõ.

Giống như ngày hôm đó A Mãn chết, hay như buổi tối kia tiên sinh ngậm cười nhắm mắt xuôi tay, nàng cũng không rơi lệ, chỉ cảm thấy ngực bị khoét đi một khối, toàn bộ thân thể tựa như một tấm da bọc ngoài lớp xương, từng cơn gió lạnh thổi vù vù qua khoảng trống ở giữa, làm nàng phát run.

Đàm Xuyên đột ngột xoay người cất bước chạy, chạy tới ngoài cửa, cao giọng gọi: “Phó Cửu Vân! Chàng sẽ phải chết là có ý gì?! Chàng mau nói cho rõ ràng!”

Những bong bóng trong suốt quay cuồng theo động tác của nàng, chàng đã biến mất, có thể là không nghe thấy, cũng có thể nghe thấy nhưng không muốn trả lời. Nàng ra sức chạy về phía trước, cảm thấy như vậy thật ngốc, thật không nên, nhưng nàng không thể dừng lại. Cũng như biết rõ ảo tưởng chính mình sẽ sống sót, trở thành một cụ bà tóc trắng xoá, ngồi bên Phó Cửu Vân trong rừng trúc đầy gió, chuyện như vậy sẽ chẳng bao giờ có thật, nhưng vẫn không nhịn nổi mà ảo tưởng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.