Tán Gái Ở Nhà

Chương 11



Trước khi đọc RV này em muốn nói với các thím đấy là giờ em không biết làm sao với chị cả! Chắc chị đang buồn lắm!

Ăn cơm tối xong, em lên phòng ngồi onl lướt web! Còn chị chắc cũng mệt rồi nên về phòng nghỉ, ngồi onl đến tầm gần 9 rưỡi thì thấy chị đập cửa phòng em:

C: L mở cửa cho chị, nhanh nào!

Giọng chị có vẻ hoảng hốt! Em giật mình hay là chị bị cái gì đấy?

Mở cửa ra, đập vào mắt em là chị vẫn còn hơi ngái ngủ, mặc bộ quần áo ngủ màu trắng nhưng khuôn mặt chị hiện rõ sự lo lắng, bất an!

E: Có chuyện gì vậy chị Quỳnh?

Chị chạy vào phòng em ngồi đầu giường dựa lưng vào tường, tay vớ cái gối ôm của em rồi ôm chặt vào lòng! Mắt chị lộ rõ sự sự sợ hãi!

C: Chết rồi, anh Phúc đang đứng ngoài cổng! Sao anh ấy biết chị ở đây nhỉ? Anh ấy gọi chị đi uống nước, anh ấy muốn nói chuyện với chị!

E: Vâng! Nhưng mà sao chị lại sợ thế?

C: 1 năm rồi chị không gặp riêng anh ấy! Chị sợ!

Mặt chị lúc này không còn vẻ vui tươi như mọi ngày mà như một con thỏ bị cáo nó rình ăn thịt vậy các thím ạ!

E: Chị sợ gì chứ? Anh ấy có làm gì được chị đâu? MÀ chị không định gặp anh ấy thì em ra bảo anh ấy đi về!

Nghe thấy em nói vậy, chị vùng dậy!

C: Ừ, chị không sợ, để chị đi gặp anh ấy! Không sao đâu! Chị nói như muốn tự trấn an tinh thần của mình!

Chị nói xong câu đấy thì chạy về phòng, thay quần áo, trang điểm lại, 5 phút sau chị ra cửa , chị thay 1 cái quần Jean cùng 1 cái áo phông rộng thùng thình!

E: Chị để em đưa chị đi nhé!

C: Thôi L ở nhà đi, chuyện chị để chị tự lo! Không sao đâu mà, chị tự giải quyết được!

E: nhưng mà chị ra ngoài buổi tối nguy hiểm lắm!

C: Không sao mà, đã bảo là không sao rồi!

Chị nói dường như gắt lên với em vậy! Em chỉ biết im lặng...!

Chị xuống nhà, xin phép bố mẹ em ra ngoài 1 chút! Em chẳng kịp thay quần áo , chạy ra ngoài cồng thấy chị ngồi sau xe của 1 người đàn ông, đi đến đầu ngõ rồi! Em chạy vội vào, ngồi lên con wave của em, phóng đuổi theo!

Em chẳng yên tâm để chị đi ra ngoài giờ này tí nào cả các thím ạ!

Phóng hết tốc lực ra đến đầu ngõ nhìn thì thấy cái xe màu đỏ ở xa xa, em lại đuổi theo! Đi 1 đoạn, xuống quán nước ở bờ hồ, hồ chỗ này dành cho các đôi ngồi các thím ạ, có các bàn cách khá xa nhau được xếp bên cạnh bờ hồ, khoảng cách đủ để nói chuyện không làm phiền đến người khác! Em đứng cách đó tầm 20m, chỉ nhìn thấy chứ chẳng nghe rõ được!

Chị với người đàn ông này chọn 1 bàn rồi ngồi xuống, giờ em mới để ý cái người gọi là "anh Phúc" này, có thê nói với các thím là chả có cái éo gì đặc biệt cả, cao tầm 1m65, người gầy đét, đeo kính cận, mặt thì toàn mụn! Em cứ tưởng anh Phúc mà chị yêu say đắm đẹp trai lắm! Ai ngờ...! Chẳng hiểu sao chị lại yêu 1 người như vậy nữa! Chẳng có gì đặc biệt mà lại còn làm chị đau!

2 người ngồi xuống, gọi nước, trong lúc gọi nước em thấy chị rút điện thọai ra nhắn tin, lúc đấy em k mang đt, nãy vừa mở ra hóa ra là tn của chị:"Ở bên chị L nhé", tới lúc nước mang ra, 2 người bắt đầu nói chuyện, em cũng chả nghe thấy gì cả, chỉ nhìn thấy thôi, nói là nói chuyện có lẽ không đúng, chỉ có thằng Phúc đấy nói thôi (xin lỗi em gọi nó là thằng, vì sao thì các thím đọc hết RV này sẽ hiểu) còn chị chỉ ngồi cúi mặt xuống chẳng nói câu gì, sau 1 hồi nó nói tầm 15 phút, thấy chị vẫn cúi mặt, nó lấy tay hất đầu chị ngẩng lên, nhìn thấy nó làm vậy, máu nóng em nổi lên định chạy ra phang cho nó trận rồi các thím ạ! Cơ mà sau đó hành động của chị làm em dừng lại, chị ngửa mặt lên, nhờ ánh đèn treo trên đầu 2 người, em thấy được chị đang khóc! Chị lấy tay tháo cái dây em chẳng biết là làm bằng gì mà chị vẫn đeo ở cổ ra, đưa cho thằng đó, sau đó chị nói câu gì đó mà em chẳng nghe được!

Thằng Phúc nó cầm lấy sợi dây đấy nó ném con mẹ nó xuống hồ sau đấy không nói không rằng nó quay lên tát chị 1 cái, chị như ngỡ ngàng ngồi thụp xuống, 1 tay ôm mặt, mắt vẫn ngước lên nhìn nó!

CÁi đkm nhà nó, sau khi nhìn thấy thế em ức đ..éo thể nào tả được các thím ạ, quần đùi áo cộc mặc ở nhà, chạy 1 mạch ra, 1 phát đấm vào mũi thằng Phúc, quả đấm của em có lẽ hết sức, máu me tuôn ra ồng ộc ở mũi nó, nó gục luôn xuống bàn các thím ạ!

Chị thấy em ở đấy, có lẽ cũng bất ngờ, không nói câu gì cả! Em cứ thế kéo tay chị về, chị như người mất hồn, cứ lẳng lặng đi theo em thôi, như 1 cái xác không hồn vậy!

Em đưa chị lên xe máy, người chị thì như muốn ngã vậy, chị không còn khóc nữa, đôi mắt vô hồn nhìn không chủ đích, giờ ra nhìn dưới ánh điện cao áp, má trắng nõn như em bé của chị hằn lên 5 dấu vân tay đỏ chót, em muốn quay lại giã chết cm cái thằng Phúc đi cơ mà em nghĩ tới chị nên thôi! Em 1 tay giữ tay chị, 1 tay đi xe về nhà!

Về đến nhà, không còn ai ở phòng khách nữa! Em đưa chị lên phòng, mở cửa bật điện, dìu chị ngồi xuống giường, lúc này có lẽ chị mới tỉnh lại sau cú sốc phải nhận, chị nhìn em, " ánh mắt hình viên đạn" các thím ạ, em chưa bao giờ cảm thấy lạnh lẽo như cái nhìn chỉ có mấy s đấy của chị!

Chị bật khóc, khóc ào lên như 1 đứa bé sau đấy... 1 cái tát như trời giáng vào măt e!

C: -Truyện của tôi mà cậu xen vào làm gì?

- Cậu nghĩ cậu là ai mà đánh người ta?

- Cậu là cái thá gì hả? hả? hả?

- Cậu có biết cậu làm cái truyện điên dồ gì không?

Lại 1 cái tát nữa vào mặt em, em vẫn ngồi im lặng nghe chị nói!

C: - Tại sao cậu lại đánh anh ấy hả?

- Bảo vệ tôi hả? Tôi có nói là cần cậu bảo vệ hả?

- Tôi bao cậu đừng đi theo tôi mà!

Caí tát thứ 3 vào mặt em! các thím ạ, mạnh đấy cơ mà lúc đấy em chẳng thấy đau 1 chút nào!

C: - Sao cậu làm vậy?

- Cậu yêu tôi à? Tôi biết là cậu yêu tôi mà!

- Đừng có suy nghĩ vớ vẩn như vậy, cậu là cái gì mà yêu tôi cậu có cái gì để tôi yêu cậu chứ? Tiền? Quyền? hay cái gì?

- Cậu đừng cố xen ngang vào cuộc đời tôi có được không?

- Tôi xin cậu đấy! Cậu làm ơn cút khỏi cuộc đời tôi có được không?

Chị nói như hét lên, may lúc đưa chị vào phòng em có đóng cửa mà phòng là phòng cách âm không chắc cả nhà em chạy lên mất!

Nói tới đấy chị im lặng gục đầu xuống chăn khóc nức nở, chị cũng chẳng đuổi em ra ngoài cứ vậy chị khóc tới 1rưỡi sáng có lẽ mệt quá chị ngủ mất!

EM trong lúc chị khóc thì vẫn im lặng ngồi bên cạnh chị thôi! Em loạn hết cả đầu chẳng biết nói gì cả!

Chị ngủ, em lấy chăn đắp cho chị, phòng chị bật điều hòa mà! Lấy tay, vuốt qua cái vết đỏ mà chị bị thằng dog kia nó tát, vẫn mềm mại, mịn màng cơ mà chắc chị đau lắm, đau cả trong lẫn ngoài! Ngồi ngắm chị ngủ 1 lát, nhìn khuân mặt chị vẫn còn vương mấy giọt nước mắt chưa khô trên má em lạ thấy thương chị với thù cái thằng cẩu Phúc kia!

Về phòng ngồi type cho các thím trong tâm trang đang rất rối loạn! Chẳng biết phải làm sao nữa! Chẳng biết chuyện này sẽ đi đến đâu đây?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.