Tần Giản

Chương 23: Nối liền không dứt



Lập Hạ, Tiểu Mãn, tiết Mang Chủng, hai mươi bốn thứ tiết lưu truyền dân gian thật đúng là chuẩn. Thuận theo qua tiết Mang Chủng, Hạ Chí càng ngày càng gần, khí trời cũng càng ngày càng nóng, người đến uống sữa đậu của nàng cũng ít. 

Hứa Hàn Phương cho hỏa kế một phần thời gian nghỉ, để cho bọn họ thay phiên nghỉ ngơi, lao dật ( lao động + thanh nhàn) kết hợp như vậy, hiệu suất càng cao. Nhưng mà tiền lương vẫn chiếu phát như thường không khác, điều này làm cho tất cả tiểu nhị đều vui mừng hớn hở, cảm động đến rơi nước mắt, người chủ săn sóc tốt như  vậy cho tới bây giờ bọn họ chưa gặp bao giờ.

Nhìn vẻ mặt vui đến nở hoa của mọi người, Hứa Hàn Phương cũng vô cùng hài lòng, nàng cũng không muốn làm nhà tư bản  bóc lột mồ hôi và máu của người dân lao động.

Hạo Nhiên bị hàng xóm Doanh Đức kéo đi uống rượu, vốn là hắn không muốn đi, nhưng Hứa Hàn Phương không muốn Hạo Nhiên mỗi ngày chỉ gần ở bên người nàng, nam nhân là cần phải có một bầu trời của chính mình. Hạo Nhiên cho mình một mảnh bầu trời tự do, mình cũng cần phải cho Hạo Nhiên có một mảnh bầu trời thuộc về nam nhân. Khích lệ Hạo Nhiên đi ra khỏi cửa, làm một ít giao tiếp và xã giao. Hạo Nhiên mới yên tâm rời đi.

Người chính là như vậy, lúc bận rộn mong muốn rãnh rỗi, rãnh rỗi thật nhưng lại cảm thấy vẫn là bận rộn tốt hơn. Vĩnh viễn cũng không có thời gian thỏa mãn. “Người bình thường biết đủ là vui vẻ’’ những lời này nói dễ làm khó.

Hứa Hàn Phương là sâu sách cũng không có sách nhìn, đầu năm nay nếu muốn nhìn ít đồ vật phải mang lên một giỏ trúc giản ( thời xưa dùng để viết) lớn. toàn sách là sách, học phú năm xe ở thời đại này cũng không tính là rất có học vấn chứ? Nếu như đem sách mình đọc ở thế kỷ hai mươi mốt đổi thành trúc giản, cũng không chỉ có mười xe đâu? Vậy mình chẳng phải là thành học giả thông thái? Ha ha!

Nhưng mà văn tự chi, hồ, giả , dả Hứa Hàn Phương nhìn đầu quả thực cũng to ra, hơn nữa còn là đủ loại thể chữ. xem ra chữ viết thống nhất ( là chữ người TQ dùng thời nay) đúng là một cống hiến lớn.

Khom lưng đùa với chó nhỏ, chó nhỏ chạy nhảy vui thích ở xung quanh nàng. Nàng lấy giày ném ra, lại huấn luyện chỉ huy tiểu cẩu đem giày nhặt trở về.  Một người một chó một ném tới một nhặt quay về liên tục, cũng bất diệc nhạc hồ. Chó đúng là bạn bè trung thành của loài người.

Hứa Hàn Phương đặt cho chó nhỏ một tên rất tục: Hoàng Mao ( lông vàng). Mấy tháng rồi, Hoàng Mao lớn lên không ít, cũng ăn béo tốt hẳn.

Hạo Nhiên từng cười nói:’’Chúng ta thì Hoàng Mao là ăn béo nhất.’’ Nhưng không phải là thế sao, nàng và Hạo Nhiên đều là ốm gầy, Hạo Nhiên gầy cứ gầy, nhưng gầy rắn chắc. nhưng mà nàng không chỉ một hai thịt không lớn thêm, ngay cả vóc dáng cũng không dài, thoạt nhìn nhỏ gầy thừa yếu. Hạo Nhiên đều đem thứ tốt để lại cho mình ăn, cũng không biết đều ăn đi nơi nào? May mà thân thể coi như khỏe mạnh. Thật buồn quá!

Đùa mệt rồi, Hứa Hàn Phương nhắm mắt lại nghỉ ngơi ở trên giường nhỏ, lại nhớ cuộc sống nhiều màu nhiều vẻ trước đây. Hạo Nhiên đã trở về, người mới vào cửa đã đợi không kịp nói:’’Phương, nàng xem ai tới đây?’’

Hứa Hàn Phương theo tiếng xem thế nào, hai người đi theo phía sau Hạo Nhiên, đằng trước là hàng xóm Doanh Đức, một người theo gót phía sau lại không quá quen thuộc. Nhìn kỹ càng một cái, nhảy dựng lên kêu:’’Vương Tiễn!’’

Người đến chính là Vương Tiễn. Một năm không gặp, Vương Tiễn lúc này vẻ mặt phấn chấn, sinh lực dồi dào.

Vương Tiễn đầy sinh lực mà đi tới, nghiễm nhiên đã có phong độ của đại tướng:’’Hàn cô nương, không nghĩ tới có thể nhìn thấy ngươi ở chỗ này.’’ Trong lời nói hết sức vui mừng.

Hứa Hàn Phương cao hứng nói:’’Đúng thế đúng thế! Thật không ngờ đến. Ngươi tới lúc nào? Bây giờ ở nơi nào? Làm cái gì?’’ Một hơi hỏi chuyện không ngừng.

“Ta đến đây năm tháng rồi, hiện tại đang đảm nhiệm chức võ tướng phó lang trung lệnh .’’ Vương Tiễn trả lời ít mà ý nhiều, nói tóm tắt đơn giản rõ ràng.

Hứa Hàn Phương tuy rằng không biết lang trung lệnh là làm cái gì, cũng không hỏi lại.

Hạo Nhiên cười đi chuẩn bị nước trà.

Phân chủ khách ngồi xuống, Vương Tiễn cười nói:’’Nhắc tới cũng khéo, ta cùng Doanh Đức huynh quen biết với nhau. Mấy ngày trước đây Doanh Đức huynh hẹn ta uống chút rượu, hôm nay ta rỗi thì đến. Không nghĩ tới lại đụng phải Hạo Nhiên huynh đệ. Ta chân còn chưa đứng vững, Hạo Nhiên huynh đệ đã chờ không kịp lôi kéo ta tới đây.’’

Hạo Nhiên cũng vui mừng bưng trà đi tới:’’Ta bảo hôm nay vì sao luôn thúc giục ta ra cửa nhỉ, thì ra Phương Phương đại nhân biết hôm nay ta đi ra ngoài sẽ gặp được Vương Tiễn huynh. Đặc biệt phái ta đi dẫn đường dắt người qua đây.’’

Hứa Hàn Phương liếc Hạo Nhiên một cái cười nói:’’Ta nào tiên tri tiên giác (đoán trước) được như thế? Hảo tâm cho ngươi ra ngoài đi chơi, ngươi lại đến nói móc ta?’’

Hạo Nhiên cười ha ha, tự mình đi châm trà cũng không đáp lời. Vương Tiễn nhìn bầu không khí ngọt ngào hạnh  phúc của hai người cũng thấy hài lòng.

Vương Tiễn lễ độ tiếp nhận chén trà Hạo Nhiên đưa qua, mỉm cười hỏi Hứa Hàn Phương:’’Dọc theo đường đi, nghe Hạo Nhiên nói phường đậu của các ngươi làm đến hữu thanh hữu sắc (có tiếng tăm).’’

Hứa Hàn Phương và Hạo Nhiên vui sướng mà nhìn nhau một cái nói:’’Cũng được lắm. Cũng ít nhiều người hàng xóm hỗ trợ. Doanh đại ca cũng giúp chúng ta không ít mà. Cũng không biết cảm tạ thế nào nữa!’’

Doanh Đức vội vàng khiêm nhượng mà cười cười, đáp:’’Ngươi nói nhiều chuyện xưa cho Bảo nhi và Bối nhi như vậy, bây giờ hai đứa trẻ nghe lời nhiều lắm, ta và tiện nội (vợ mình: cách xưng hô khiêm nhường) vẫn chưa cám ơn ngươi mà.’’

Hạo Nhiên ngắt lời nói:’’Được rồi, được rồi, các ngươi đây đó cũng không cần cảm tạ lẫn nhau. Nếu không thì không kết thúc đâu.’’

Mấy người cười vui vẻ.

Nói đùa một trận xong, Vương Tiễn hỏi:’’Hàn cô nương, cô tìm được người cô muốn tìm chưa?’’

Hứa Hàn Phương sửng sốt một chút trả lời:’’Vẫn chưa.’’ Nếu như hôm nay Vương Tiễn không đề cập đến việc này, nàng thậm chí đã quên dự tính ban đầu khi trước cấp thiết đến Hàm Dương.

Doanh Đức ở một bên chen lời:’’Trước đây, ta cũng từng hỗ trợ dò la, cũng chưa nghe nói qua người đó.’’

Vương Tiễn thoáng suy tư một chút nói:’’Nếu không thì, ta sẽ giúp cô hỏi thăm một chút?’’

Hứa Hàn Phương có lệ nói:’’A? À! Cảm ơn!’’ Ánh mắt lại không tự chủ được chuyển về Hạo Nhiên.

Hạo Nhiên mỉm cười, cúi đầu uống trà, nụ cười có chút gượng gạo.

Doanh Đức nhìn mặt trời bên ngoài, nói:’’Sắp trưa rồi, còn có bằng hữu  chờ buổi trưa gặp mặt. Chúng ta đi thôi?’’

Vương Tiễn lễ độ mà nói:’’Hàn cô nương, chúng ta đây cáo từ trước! Ngày khác trở lại đến  nhà bái phỏng.’’

“Được! Ngày đến nên mang theo Tiểu Vương Bí, nó chắc biết đi  rồi, thật là nhớ nó!’’ Hứa Hàn Phương vui vẻ đáp.

Vương Tiễn lễ phép gật đầu, cùng Doanh Đức đồng thời đứng lên. Hạo Nhiên nhìn sang Hứa Hàn Phương, dường như cõi lòng đầy tâm sự.

Hứa Hàn Phương cười giục:’’Mau đi đi, đi sớm về sớm, buổi tối ta chờ ngươi trở lại ăn cơm.’’ Nhìn khi Hạo Nhiên rời đi nhiều lần quay đầu lại, nàng sao có thể không rõ tâm sự của Hạo Nhiên?

Đoàn người Vương Tiễn đi rồi, trời nóng cũng không có hứng thú ăn cơm. Nhiều lần Hứa Hàn Phương nhìn mảnh thẻ tre bên mình, nghĩ chuyện của Tần Dục, khi trước là mong muốn hắn nhanh chóng xuất hiện một chút, bây giờ lại mong muốn hắn xuất hiện chậm chút. Chẳng lẽ không muốn về nhà sớm sao? Không, không đúng, rất nhớ ba mẹ! Rất muốn về nhà sớm một chút. Hay là không rời bỏ được Hạo Nhiên ư? Con người thật đúng là một cá thể mâu thuẫn!

Doanh Võ xách một cái  giỏ vào đến cửa. Chân vừa mới bước vào được mà bắt đầu hô to gọi nhỏ:’’Hàn Phương, Phương! Có ở nhà hay không?’’

“Ta ở đây!’’ Hứa Hàn Phương miễn cưỡng trả lời.

Lúc này Doanh Võ mới phát hiện Hứa Hàn Phương ngồi ở trong sân, bước nhanh tới cười nói:’’Vừa rồi hỏi tiểu nhị, tiểu nhị nói Hạo Nhiên đi rồi, ta cho là ngươi cũng đi rồi chứ?’’

Hứa Hàn Phương bởi vì suy nghĩ chuyện của Hạo Nhiên và Tần Dục có chút không vui, nghĩ đến có chút buồn ngủ và uể oải, dựa ỡ trên giường nhỏ chợp mắt, không đáp.

Doanh Võ nhìn ra Hứa Hàn Phương miễn cưỡng, quan tâm hỏi “Ngươi làm sao thế? Không khỏe sao?’’ Hắn tuy rằng cẩu thả, có đôi khi còn hơi thiếu đầu óc, nhưng mà kể từ sau biết Hứa Hàn Phương là con gái, đối với nàng còn đặc biệt chú ý, thỉnh thoảng cũng sẽ nói lời quan tâm. Người thiếu tâm thiếu phổi như hắn vậy, có thể làm được như vậy đã rất không dễ dàng.

Hứa Hàn Phương vẫn cám ơn sự quan tâm của Doanh Võ, nhắm mắt lại nói:’’Không sao cả! Chính là trời nóng lại chán, lười nhúc nhích.’’

Doanh Võ cười nói:’’Thật đúng là để cho anh ta nói chuẩn rồi.’’

“Nói chuẩn cái gì?’’ Hứa Hàn Phương vẫn đang chợp mắt.

“Anh ta nói ngày nóng, phỏng chừng ngươi không ăn uống cái gì, để cho ta đến đưa cho ngươi ít đồ.’’

Hứa Hàn Phương không hề hứng thú hỏi:’’Đồ gì thế?’’

“Tự ngươi nhìn!’’ Doanh Võ nói đem giỏ trúc giơ lên trước mặt Hứa Hàn Phương.

Hứa Hàn Phương miễn cưỡng mở mắt nhìn một cái, Doanh Võ cầm một làn đầy nước để trong giỏ trúc, quả đào vừa lớn vừa tròn trắng trắng hồng hồng, nhìn trong veo như nước, khiến người ta thèm nhỏ dãi.

“Oa! Quả đào?’’ Hứa Hàn Phương thoáng cái tỉnh táo tinh thần.

Nhảy lên một cái, múc chút nước từ trong vại, đem lông tơ quả đào rửa đi. Cầm lấy quả đào. Không chút do dự  mà cắn một cái, mùi thơm nơi ăn bay ra, ăn nước giàn giụa.

Doanh Võ ở một bên nhìn cũng hứng thú có vị, hăng hái bừng bừng.

Trong nháy mắt ba quả đào đã vào bụng. Hứa Hàn Phương được phình bụng,cảm thấy vô cùng dễ chịu, giương mắt thấy Doanh Võ đang nhìn nàng cười hì hì, hõi:’’Nhìn cái gì? Không thấy người khác ăn đồ.’’

“Thấy rồi, nhưng chưa thấy qua ăn đồ giống như ngươi vậy.’’ Doanh Võ gật đầu lại lắc đầu.

Hứa Hàn Phương chả trách:’’Chưa thấy qua? Ngày hôm nay để ngươi trông thấy!’’ Trong lòng vì bộ dáng ăn vừa rồi không có ý tứ, nhưng ngoài miệng rất cứng. Quả thực quả đào ăn ngon quá mà! Hơn nữa đã một năm chưa ăn.

Doanh Võ vuốt cằm nói:’’Anh ta đã nói, ngươi thấy quả đào nhất định sẽ vui vẻ. Hơn nữa sẽ tân tân hữu vị (say sưa + thú vị) ăn , nước giàn giụa, thật đúng là để cho anh ta nói trúng rồi.’’

“Hả? Muỗi nói như vậy?’’ Hứa Hàn Phương thầm nghĩ vì sao mọi chuyện đều bị hắn đoán trúng chứ? thật không thú vị! Thuận miệng hỏi:’’Muỗi làm sao không tới?’’

Doanh Võ uống liên tiếp mấy ngụm trà, hạ nhiệt một chút, lấy tay quạt gió nói:’’Oh, được rồi, anh ta để cho ta nói cho ngươi biết, đoạn thời gian này huyh ấy có chút việc, không tới được đâu.’’

“À!’’ Hứa Hàn Phương gật đầu, thầm nghĩ:’’Không đến thì không đến, không sao cả. Làm gì còn phải nói cho ta? Suy nghĩ một lát hỏi:’’Các ngươi đến tột cùng là làm gì?’’

Hứa Hàn Phương không phải là một người thích hỏi thăm chuyện người khác, nhưng mà vẫn không nhịn được hiếu kỳ. Hơn nửa năm bọn họ là ai, vẫn hoàn toàn không biết gì cả, hai người này giữ bí mật đến nước không lọt.

Doanh Võ cười hắc hắc, không đáp. Vẻ mặt kia đã nói cho Hứa Hàn Phương: Không nói.

Hứa Hàn Phương liếc Doanh Võ một cái:’’Không định nói!’’ Quay đầu đi giả vờ có vẻ tức giận.

Doanh Võ quả nhiên mắc lừa, vội vàng vòng đến trước mặt Hứa Hàn Phương:’’Phương, người đừng nóng giận, ta cho ngươi biết còn không được sao, nhà ta buôn bán.’’

“Hả?’’ Hứa Hàn Phương liếc nhìn Doanh Võ:’’Đừng đem ta coi như con nít ba tuổi dễ lừa gạt như vậy!’’ thầm nghĩ: Hừ! Qủy mới tin, kẻ có tiền còn mặc bố y?

Doanh Võ vẻ mặt khó xử mà nói:’’Không phải là ta không nói, thật sự là không thể nói, nói thì sẽ...’’ Nói lấy tay làm một tư thế mất đầu ở trên cổ, trong miệng còn bổ trợ tiếng mà so sánh.

Hứa Hàn Phương bị vẻ mặt của Doanh Võ chọc cười:’’Được rồi, được rồi, không làm khó ngươi nữa. Không nói nữa quên đi.’’

Doanh Võ như trút được gánh nặng:’’Anh ta nói, ngươi chính là không giống với người khác.’’

“Hả? Các ngươi không có việc gì sau lưng nói ta làm cái gì? Khẳng định nói xấu ta không ít.’’ Hứa Hàn Phương lại cho Doanh Võ một cái liếc mắt.

Doanh Võ nóng nảy phản bác:’’Không có! Cho tới bây giờ ta cũng chưa nói xấu ngươi. Ta xin thề!’’ Nói làm cho nghiêm túc tin tưởng mà giơ tay lên, làm dáng vẻ xin thề, lại cúi đầu nói:’’Hơn nữa, chúng ta cũng không thường xuyên nói tới ngươi, lúc trước anh ta cũng không nói tới nữ nhân, chính là gần đây thỉnh thoảng nói về ngươi một chút.’’

Hứa Hàn Phương cố ý hỏi:’’Vậy sao? Nói ta ra sao?’’ Nàng phát hiện nét mặt của Doanh Võ có chút cực kỳ giống Hạo Nhiên một năm trước, trong lòng cao hứng muốn đùa dai hắn một chút.

“Ừm...’’ Doanh Võ đảo mắt suy nghĩ một lát:’’Huynh ấy nói ngươi rất đặc biệt, còn nói ngươi là độc nhất vô nhị. Không có cái gì khác.’’

Mặc kệ lời thật giả này, dù sao Hứa Hàn Phương nghe rất hưởng thụ. Ta có thể không phải là độc nhất vô nhị thời đại này sao?

“A, không nói cho ngươi, ta còn có việc phải vội về mà. Đã quên anh ta vẫn chờ nữa...’’ Doanh Võ kêu to một tiếng nhảy dựng lên, nói cũng không quay đầu lại:’’Hôm nào ta trở lại thăm ngươi...’’ Nói xong người đã lủi nhanh như thỏ không thấy bóng dáng.

Hứa Hàn Phương nhìn bóng lưng Doanh Võ thẳng thừng cười ha ha, người này bao giờ cũng mao mao thao thao ( dài dòng), so với mình chỉ có hơn chứ không kém.

Doanh Võ chân trước vừa mới đi, hàng xóm Khuất Hoài chân sau lại đến. ôi, hôm nay là ngày mấy? Cũng thật náo nhiệt, người đến nhà hỏi thăm nối liền không dứt.

Khuất Hoài theo lễ tiết ngồi xuống nói:’’Ngày lễ quê nhà lại sắp đến rồi, ta lại đến đưa bánh chưng cho ngươi.’’

Hứa Hàn Phương cũng lễ độ ngồi xuống phía đối diện ở bàn nhỏ, cười nói:’’đến mà không đi cũng bất lịch sự, năm ngoái ta cũng là những lời này, chẳng qua năm nay ta có lễ có thể đáp,’’ cầm mấy quả đào đưa qua:’’Người khác mượn hoa hiến phật, ta mượn đào hiến hàng xóm.’’

“Đào?’’ Khuất Hoài lúng túng mà tiếp nhận.

Hứa Hàn Phương không hiểu cho nguyên do nhìn Khuất Hoài, vì sao vẻ mặt của hắn lúng túng như vậy?’’

Ngừng chỉ chốc lát, Khuất Hoài nói:’’Ngươi nhớ đến cố hương của chúng ta ư?’’

“Cố hương?’’ Hứa Hàn Phương kinh ngạc nói.

“Đúng vậy, lại sắp đến tiết Đoan Ngọ rồi. Lẽ nào ngươi không tưởng niệm cố hương của chúng ta ư?’’ Khuất Hoài đứng lên, đưa lưng về phía Hứa Hàn Phương, nhìn phương xa. Không biết là có phải đang nhìn về phía cố hương nơi xa hay không?

Suy tư trong chốc lát đã rõ, Hứa Hàn Phương tò mò hỏi:’’Vì sao ngươi nói ta là người nước Sở?’’

Khuất Hoài đưa lưng về phía Hứa Hàn Phương, không nhìn thấy vẻ mặt, nhưng thanh âm hơi run rẩy:’’Ở nơi này, có rất ít người biết bánh chưng, càng không có mấy người biết lai lịch ăn bánh chưng. Mà ngươi? Khi còn bé thì thích ăn, còn có thể tinh tường nói ra lai lịch tiết Đoan Ngọ, ngươi không phải người nước Sở sao hiểu rõ như vậy?’’

Hứa Hàn Phương ha hả cười gượng vài tiếng, không biết nên trả lời như thế nào.

“Bị ép xa xứ nhiều năm,  nhưng tình cảm tưởng niệm đối với cố hương chẳng mảy may thay đổi. tình kết nhớ nhà vẫn như cũ không thay đổi. Chỉ là, chẳng biết lúc nào mới có thể trở lại cố hương?’’ Trong thanh âm Khuất Hoài tràn ngập bi ai.

Hồi lâu, Khuất Hoài cũng không xoay người, quay về Hứa Hàn Phương nhẹ nhàng nâng tay lên, tựa hồ đang lau lau nước mắt.

Hứa Hàn Phương biết đoạn lịch sử bi thương khuất nhục của người nước Sở: Năm 278 trước Công nguyên, đại tướng nước Tần Bạch Khởi đánh vào Sính đô nước Sở, Khoảng Tương Vương chờ đại thần trốn đi Trần, cũng dời đô về đất Trần, Khuất Nguyên lại một lần nữa bị Khoảnh Tương Vương bài xích bên ngoài, chỉ có thể cùng dân chúng chạy đến phía đông nam nước Sở tị nạn, trằn trọc định cư ở bên dòng Mịch La. Khuất Nguyên mắt thấy tổ quốc của mình bị xâm lược, lòng đau như cắt, nhưng vẫn không đành lòng vứt bỏ tổ quốc của mình, lúc sống viết xuống tác phẩm cuối cùng ‘’Hoài Sa’’, ôm đá nhảy vào sông Mịch La mà chết, lấy tính mạng của mình viết nên một tổ khúc về lòng yêu nước tráng lệ .

Hứa Hàn Phương khó chịu trong lòng, biết trong lòng Khuất Hoài nhớ tổ quốc, thương tiếc Khuất Nguyên, chính là đau thấu xương như vậy, nàng có thể dùng lời nói gì  để an ủi?

Nhất thời bầu không khí rất nặng nề.

Một lúc lâu, Khuất Hoài đỏ mắt cáo từ, Hứa Hàn Phương để cho mang theo mấy quả đào.

Khuất Hoài cười khổ một tiếng nói:’’Nha đầu ngốc,  sau này không nên đưa quả đào cho người nước Sở có bối cảnh ly hương, vừa nhìn thấy quả đào, liền nghĩ tới đoạn lịch sử chạy trốn khuất nhục.’’

Hứa Hàn Phương ngạc nhiên: Đào (trốn)? Đào? Trong sử sách tại sao chưa nghe nói đến? Hay là trải qua hơn hai ngàn năm đã làm nhạt?

Tâm tình tốt ăn đào đầy trời, bị nước mắt ái quốc của Khuất Hoài cọ rửa đến không còn sót lại chút gì. Phiền muộn trong lòng. Nếu như mọi người biết bao nhiêu năm sau, Tần quốc càn quét sáu nước, thống nhất thiên hạ, lại làm thế nào? Không khỏi nghĩ: Đến tột cùng là Tần Thủy Hoàng chuyên chế khiến Tần triều nhanh chóng diệt vong? Hay là trong lòng mọi người đang chôn dấu mồi lửa ái quốc, làm ngọn lửa nhanh chóng cháy mạnh, sụp đổ đế quốc đại Tần? Hay là lưỡng giả kiêm hữu chi? ( cả hai đều có).

Sập tối, Hạo Nhiên rầu rĩ không vui mà trở về. Lúc ăn cơm càng không ngừng gắp đồ ăn cho Hứa Hàn Phương, nhưng lại không nói một câu. Nhưng mà tình cảm yêu thích đối  với nàng bộc lộ trong lời nói.

Hứa Hàn Phương biết, Hạo Nhiên ngoài miệng không nói, nhưng chuyện Tần Dục ở trong lòng Hạo Nhiên vẫn là một nút thắt. bộ dáng Hạo Nhiên ngây ngô hồn nhiên đã mất, thay vào đó là ổn trọng, thành thục và ẩn dấu thật sâu tâm sự của mình. Đây với hắn đến cuối cùng là chuyện tốt hay chuyện xấu?

Tục ngữ nói cởi chuông cần người buộc chuông, khúc mắt này là mình cho Hạo Nhiên, vẫn phải là mình đến tháo. Đau khổ suy tư một đêm, nên làm cái gì bây giờ?

Sáng ngày thứ hai, hướng về chậu nước chậm rãi chải đầu, thấy mái tóc tản ra ở bộ ngực, đột nhiên có chủ ý. Nữ vi duyệt kỷ giả dung ( người con gái làm dáng vì người yêu mình. Ta liền vì Hạo Nhiên trang điểm một phen. Miết mắt nhìn thấy trâm ngọc, linh cảm đến.

Kiểu tóc cố nhân thật đúng là chải không được, làm đi làm lại đầu đầy mồ hôi cũng làm không được. Vẫn cứ là tết cái đuôi nhựa thoải mái, sau đó đem ngọc trâm cài trực tiếp ở trên phía sau tóc, tuy rằng thoạt nhìn có chút chẳng ra cái gì cả, đạt được hiệu quả! Không có cách nào, ai bảo mình ngay cả kiểu tóc cũng không biết chải chứ?

Hứa Hàn Phương đi đến trước mặt Hạo Nhiên, cố ý đưa lưng về phía y, để cho hắn nhìn thấy trâm cài tóc đang ghim trên đầu mình.

Một chiêu này quả nhiên hữu hiệu, Hạo Nhiên sau khi nhìn thấy vui mừng lộ rõ trên nét mặt. Ngay cả tiếng bước chân bước đi cũng biến thành nhẹ nhàng. Còn thường thường ngẩng đầu nhìn trâm gài tóc Hứa Hàn Phương gài, sau đó cúi đầu len lén vui mừng cười.

Ve sầu trên cây bắt đầu kêu ‘’Chít chít”. Khí trời sáng sớm đã rất nóng bức. Hoàng Mao cũng nóng đến nằm trên mặt đất lè lưỡi, không muốn nhúc nhích.

Hứa Hàn Phương cầm một cây quạt ngồi ở dưới tàng cây hóng mát, nghe tiếng kêu ve sầu ồn ào tâm tư không bằng phiền muộn cái khác. Nếu có thể bơi lội, ,mặc một trang phục bơi thật tốt nha!

Một trận tiếng thét to, một chiếc xe ngựa dừng ở ngoài cửa, một người chậm chậm xuống từ trên xe, Hứa Hàn Phương ngửa mặt xem thế nào, người hảo bằng hữu cũng đã lâu chưa tới, đại mỹ nữ tuyệt thế - Lan nhi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.