Tàn Ngọc Li Thương

Chương 17: Ám mắt (thượng)



Nghe tiếng. . Một cánh tay mảnh khảnh vén liêm trướng trên. Một vị nữ tử xinh đẹp đi ra. Người này đúng là tú bà, thấy Liễu Tàn Ngọc đang vuốt bức màn, liền mở miệng trước: “Công tử, ta có chuyện muốn thỉnh giáo. .” Tú bà cười nói.

“Nga?” Liễu Tàn Ngọc nhíu mày, lại làm như tò mò hỏi: “Không biết tú bà có chuyện gì thỉnh giáo Tàn Ngọc.”

Tú bà đột nhiên thu hồi tươi cười ban đầu. Ngược lại dùng khẩu khí nghiêm túc nói: “Công tử có phải là Ngọc Điệp của Huyết Sát Môn hay không.” Nói xong liền nhìn chằm chằm Liễu Tàn Ngọc, dường như sợ hắn có động tác gì.

“Nga.” Tay ngừng vuốt ve bức màn. Để chủy thủ trong tay áo vào trong tay, giương mắt nhìn tú bà. Trong mắt tràn ngập lãnh ý hoàn toàn không giống lúc trước: “Vậy thì thế nào. .”

Tú bà thấy đôi mắt lạnh như băng của hắn, còn chưa kịp phản ứng, cảm giác trên cổ có một cỗ cảm giác mát mát. Nguyên lai tay Liễu Tàn Ngọc đã kề chủy thủ lên cổ nàng: “Hảo thân thủ. . Không hổ là Ngọc Điệp. . Thật sự là danh bất hư truyền a. .” Tuy rằng sau lưng đã đổ mồ hôi lạnh, nhưng ngoài miệng vẫn kim lòng không được mà khen ngợi Liễu Tàn Ngọc. .

Liễu Tàn Ngọc cũng không vì được người khác khen ngợi mình mà động tâm. Dùng thanh âm băng lãnh mang theo một chút sát khí nói: “Nói. . Ngươi rốt cuộc là ai. .” Người biết hắn là Ngọc Điệp. Nhất định cũng hiểu biết về Huyết Sát Môn. Mà người trước mắt này hắn không biết có phải là người của Huyết Sát Môn hay không. Nếu như không phải. . Kia liền giết.

Lúc này thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng truyền đến. Du Lan tiến lên. Quỳ một gối xuống trước mặt Liễu Tàn Ngọc nói: “Hồng môn. . Nhị tịch. . Hạ Du Lan tham kiến Điệp môn chủ. .” (nhị tịch là cách sắp xếp thứ bậc.) Sau đó giương mắt nhìn chủy thủ vẫn kề lên cổ tú bà, tiếp tục kính cẩn nói: “Mạc Thiến chỉ là muốn xác nhận có phải là Điệp môn chủ hay không mới dùng chiêu này. . Thỉnh Điệp môn chủ hạ thủ lưu tình.” Không ngờ tới người trước mắt thật sự là Điệp môn chủ chỉ được nghe danh rất ít gặp. Ngẫm lại lúc trước thua Liễu Tàn Ngọc là tất nhiên . . Bởi vì có người nói qua. . Thủ khúc Điệp môn chủ gảy. . Nếu không phải là hắn, không người nào có thể rót được tình cảm vào khúc nhạc đó.

Nghe vậy. . Liễu Tàn Ngọc thu hồi chủy thủ. Không phải Liễu Tàn Ngọc tin tưởng bọn họ thật sự là người của Hồng môn. Mà là, lúc nãy hắn cố ý giả vờ không chú ý đến Du Lan, nếu như lúc ấy Du Lan rời khỏi phòng . . Hắn sẽ giết cả hai người. Cho dù hắn hiện tại không có nội lực nhưng thân thủ cũng không thay đổi. .

Mạc Thiến thấy Liễu Tàn Ngọc buông tay. Liền xoay người dùng tư thế đồng dạng với Du Lan quỳ xuống, sau đó chậm rãi nói: “Hồng môn nhất tịch Mạc Thiến tham kiến Điệp môn chủ.”

Liễu Tàn Ngọc lãnh mắt liếc hai người một cái. Hướng nội thất đi đến, chỉ lưu lại ba chữ: “Đứng lên đi. .” Mạc Thiến cùng Du Lan nhìn nhau, sau đó lập tức đi theo. .

Ngồi ở bên cạnh bàn, Liễu Tàn Ngọc rót chén trà cho mình. Qua hồi lâu mới từ từ hỏi: “Tìm ta có chuyện gì. .” Nếu dùng loại phương pháp này khiến cho hắn chú ý. . Thật đúng là kỳ lạ. .

Mạc Thiến lập tức tiến lên cung kính nói: “Hồng môn chủ nói. . Người sắp tới Dực Hoa trấn. Cho nên phân phó ta cùng Du Lan chú ý nhiều một chút. Tuy rằng ta đã thấy người nhưng vẫn không biết làm thể nào mới có khiến người chú ý tới nơi này. Cho nên liền để Du Lan khảy thủ khúc người đàn năm đó.”

Liễu Tàn Ngọc nghe xong, giương mắt nhìn Mạc Thiến, thản nhiên nói: “Ngươi gặp qua ta khi nào? Nếu gặp qua ta sao ta không nhận ra.”

“Người có từng nhớ ba năm trước đây. Khi người ở Dạ Vũ lâu, lần đầu tiên gảy đàn chứ. .” Nhìn nhìn Liễu Tàn Ngọc, Mạc Thiến nói. Thấy đối phương không có phản ứng gì liền tiếp tục nói: “Lúc ấy ta còn chưa được phân đến Diễm Tương lâu. . Cho nên may mắn nhìn thấy người gảy đàn. . Về phần dung mạo của người cùng lúc ấy khác biệt. Cho nên ta không thể xác định có phải là người hay không mới ra hạ sách này.” Ngày ấy vừa thấy thì vô pháp quên đi dung mạo cùng tiếng nói. Bây giờ xuất hiện lại kém rất nhiều. Cho dù vẫn là mục mâu tử sắc kia nhưng tình cảm trong đó lại biến hóa rất nhiều. Lấy năng lực của nàng vẫn không nhìn ra người trước mắt suy nghĩ cái gì.

Liễu Tàn Ngọc khôi phục biểu tình cười nhạt lúc trước. Chỉ chỉ đôi mắt chính mình nói: “Ta nghĩ đôi mắt này. . Trên đời không có mấy. .” Cố ý không để mắt đến chuyện ở Dạ Vũ lâu mà Mạc Thiến nói, hắn tiếp tục nói: “Vậy sao Du Lan biết gảy thủ khúc kia. .” Lúc ấy hắn không thấy Du Lan có ý thăm dò như Mạc Thiến. Vậy tại sao lại biết đàn? Liễu Tàn Ngọc có chút hứng thú.

“Du Lan là người mới từ Dạ vũ lâu đến. Lúc ấyHồng môn chủ thấy hắn đạn tranh liền để hắn gảy thủ khúc của người. Chẳng qua Du Lan mất nhiều năm mới có thể đàn đầy đủ. .” Mạc Thiến vừa nói vừa nhìn Du Lan, sợ hắn tức giận. Nhưng Du Lan lại một bộ dáng không sao cả. Bởi vì hắn sớm biết mình không sánh bằng người trước mắt. Hắn theo môn chủ vô số lần nghe qua chuyện của y. Tuy rằng rất ít nhưng mỗi lần môn chủ nói đến Điệp môn chủ, trên mặt của nàng sẽ xuất hiện biểu tình của một thiếu nữ hạnh phúc.

Biết Hồng Tú bốc đồng, Liễu Tàn Ngọc gật gật đầu: “Nàng bảo các ngươi nói cho ta biết cái gì?” Liễu Tàn Ngọc rốt cục đã hỏi tới trọng điểm. .

“Môn chủ nói người đến Lĩnh Việt sơn trang cứu nàng.” Du Lan nói, hắn không phải không biết môn chủ tùy hứng. Nhưng môn chủ mặc kệ ai đến cứu cũng không chịu đi, trừ người trước mắt này.

Liễu Tàn Ngọc thở dài, quả nhiên nàng cố ý bị bắt: “Khi chấp hành nhiệm vụ, không thể làm chuyện không liên quan đến nhiệm vụ. Các ngươi biết chưa?” Nâng mắt nhìn hai người, nói ra câu trả lời thuyết phục. Liễu Tàn Ngọc liền đứng dậy rời khỏi phòng.

Khi Liễu Tàn Ngọc đi tới trước cửa. Mạc Thiến đột nhiên kêu một tiếng: “Điệp môn chủ. .” Liễu Tàn Ngọc dừng bước, lại chọn mi hỏi nàng còn có gì muốn nói, Mạc Thiến vẻ mặt có lỗi: “Điệp môn chủ đừng để ý hành động của Phong Cần. Bởi vì Phong Cần không tìm ra chuyện của Tàn Nguyệt sơn trang cho nên mới muốn bắt tay vào làm từ nơi khác.”

“Bảo hắn không cần hỏi chuyện về Tàn Nguyệt sơn trang. Dù sao Liễu Thi Mặc cũng là con của Liễu Tàn Nguyệt, sẽ không ngốc đến trình độ như thế.” Nói xong liền ra khỏi phòng.

Nhìn thân ảnh Liễu Tàn Ngọc rời đi. Mạc Thiến thở dài, nàng rốt cục biết vì sao Hồng môn chủ chấp nhất vì Liễu Tàn Ngọc như thế.

Dựa vào trí nhớ trở về phòng lúc trước. Đẩy cửa ra chỉ thấy Hoa Mộ Diệp một mình ngồi trong này. Đi đến chỗ lúc trước mình ngồi, vốn định vì mình rót chén trà thì lại có một chén rượu đưa tới trước mặt mình. Giương mắt liền thấy Hoa Mộ Diệp nhìn mình.



Thân thủ tiếp nhận chén rượu. Thản nhiên nói: “Thi Mặc đâu. .” Kỳ thật Liễu Tàn Ngọc đã sớm đoán được. Nhưng nếu trầm mặc với người trước mắt chắc sẽ bị hỏi, chủ động hỏi sẽ dễ dàng nắm cục diện trong tay.

Hoa Mộ Diệp uống một hớp rượu: “Hắn cùng Phong Cần đi làm chuyện nên làm.”

Liễu Tàn Ngọc nhìn chén rượu. Không muốn uống chút nào: “Nga? . . Vậy sao ngươi không đi.”

Nhìn Liễu Tàn Ngọc trước mắt không muốn uống, trong lòng Hoa Mộ Diệp đột nhiên có một cỗ lửa giận vô danh. Hắn đứng lên đi đến phía sau Liễu Tàn Ngọc. Dùng hai tay cố định Liễu Tàn Ngọc trong ngực mình, đầu để sát vào bên tai Liễu Tàn Ngọc, từ từ nói: “Ta đang đợi ngươi a. Sao ngươi trở lại nhanh vậy….Du Lan không tốt sao.”

Liễu Tàn Ngọc đối với tư thế hiện tại phi thường bất mãn. Hắn chán ghét người khác đụng vào hắn. Mà nay lại có nhiều người tìm chết đụng vào hắn như vậy. Không thể vì chuyện cá nhân mà nhiệm vụ phá hư, mày liễu nhăn lại, xoay người nghĩ muốn đẩy Hoa Mộ Diệp ra. Sớm biết thế lúc trước trực tiếp trở về là được. Không ngờ khí lực của Hoa Mộ Diệp lớn đến kinh người, mặc kệ mình làm như thế nào đều không ra, giận trừng mắt nhìn Hoa Mộ Diệp, ngữ khí cũng trở nên không tốt: “Tránh ra. .”

Hành động của Liễu Tàn Ngọc làm lửa giận trong lòng người bùng phát, hiện lên một mạt tươi cười, khẩu khí tràn ngập tức giận: “Như thế nào. . Du Lan liền tốt như vậy? Trà của hắn ngươi uống, rượu của ta ngươi không chịu uống? Chẳng lẽ ta không sánh bằng một cái tên đứng đầu bảng như hắn sao. Vẫn là nói hắn có thể làm cho ngươi thoải mái?” Hoa Mộ Diệp càng nói càng giận. Cầm lấy chén rượu bị Liễu Tàn Ngọc buông. Một tay giữ cằm dưới của Liễu Tàn Ngọc. Một tay nâng cốc ngã vào trong miệng Liễu Tàn Ngọc.

Liễu Tàn Ngọc căn bản không biết Hoa Mộ Diệp đang nói cái gì. Còn chưa kịp phản ứng đã bị Hoa Mộ Diệp cứng rắn hạ một chén rượu. Trong mắt Liễu Tàn Ngọc dần hiện ra sát ý. Hắn chán ghét người này. Hung hăng đẩy bàn tay đang năm trụ hàm dưới. Dùng ngữ khí vô cùng băng lãnh: “Buông tay. . Bằng không ta sẽ giết ngươi.” Nhẫn nại của hắn đã đến cực hạn. Nếu y còn dám chạm vào hắn một chút. Hắn không cần quan tâm nhiệm vụ. Nhất định phải giết người này. .

Nhưng khiến Liễu Tàn Ngọc không ngờ chính là Hoa Mộ Diệp không thèm để ý lời của hắn, ngược lại đem hai tay của hắn ấn chế lên đỉnh đầu, đặt hắn trên bàn: “Nga. . ? . . Giết ta. . Dùng cái này sao?” Lắc lắc chủy thủ trong tay, Hoa Mộ Diệp nói.

Sơ suất . . Liễu Tàn Ngọc thầm kêu không xong. Xem ra mình quá coi thường người này. Vô cùng phẫn hận chính mình vì sao hiện nay không có nội lực. . Vặn vẹo cổ tay muốn giãy khỏi Hoa Mộ Diệp lại không có tác dụng. Mặt của Hoa Mộ Diệp nào có khủng khiếp như khí lực của y chứ. Chán ghét nhìn Hoa Mộ Diệp, trong đầu Liễu Tàn Ngọc nhanh chóng nghĩ nên thoát khỏi hắn như thế nào.

Nhìn thấy người dưới thân vẻ mặt chán ghét, Hoa Mộ Diệp càng không kiêng nể gì kéo xiêm y của Liễu Tàn Ngọc xuống. Da thịt trắng nõn, xương quai xanh tinh tế nhất thời bại lộ trước mặt Hoa Mộ Diệp. Nếu đã làm cho hắn chán ghét mình thì không cần để ý cái gì. Hoa Mộ Diệp nghĩ thầm. . Đúng vậy, từ lần đầu tiên nhìn thấy hắn đã bị Liễu Tàn Ngọc mê hoặc. Mặc kệ là y đạm mạc hay thản nhiên, ưu thương khi khảy đàn hay tà tà cười, còn có mục mâu tử sắc, hết thảy đều làm cho Hoa Mộ Diệp mê muội vì y. Muốn độc chiếm y muốn có được y. Loại tâm tình này không ngừng dâng lên trong lòng Hoa Mộ Diệp, khống chế tim của hắn. Mới nói mấy câu liền khiến hắn có cảm tình đặc biệt với Liễu Tàn Ngọc. Y như ác ma, đùa bỡn tâm người khác, người khác muốn tiếp cận y lại lui rất xa, như cố ý muốn xem người khác thống khổ. Không nhìn Liễu Tàn Ngọc giãy giụa, ở cổ của y, xương quai xanh của y để lại một đám dấu vết. Trong đầu tràn đầy ý nghĩ. Ngươi là của ta. . Ngươi là của ta. . . Không ngừng nghĩ. .


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.