Tàn Ngọc Li Thương

Chương 22: Lĩnh việt (hạ)



Lăng Tử Ngân thấy Liễu Tàn Ngọc đi tới. Rút kiếm ra chỉ thẳng vào hắn. Rốt cục gặp được, ta nhất định phải báo thù. Mà Liễu Tàn Ngọc lại tỏ ra dễ dàng. Hai người như vậy đánh. Người chung quanh đều khẩn trương. Sợ đao kia chém tới mình. Mà Liễu Tàn Ngọc không có ý định rút kiếm. Tựa như Liễu Tàn Ngọc không hề muốn cùng hắn dây dưa, trực tiếp đem Sở Hồng Tú mang về. Lăng Tử Ngân đi trước từng bước đến bên cạnh Sở Hồng Tú. Cầm kề vào cổ nàng: “Cho dù là cùng bạn tại đây. . Ngươi cũng dám lại đây sao.”

Đối mặt loại người nhát gan này Liễu Tàn Ngọc chỉ có tràn đầy khinh thường. Anh hùng cũng chỉ đến mức này mà thôi. Kỳ thật đều là đàn không tên. Thân hình chợt lóe, khi trở lại tay trái đã ôm Sở Hồng Tú. Lăng Tử Ngân ngốc lăng căn bản không thấy rõ hắn cướp Sở Hồng Tú bên cạnh mình như thế nào. Võ công của mình căn bản không thể so cùng hắn.

Thấy dây thừng trên người mình được Liễu Tàn Ngọc buông lỏng ra. Sở Hồng Tú vui vẻ ôm Liễu Tàn Ngọc nói: ” Biết ngươi nhất định sẽ tới cứu ta.”

Liễu Tàn Ngọc lạnh lùng nhìn Sở Hồng Tú một cái: ” Nếu không phải bang chủ giao nhiệm vụ. Ta sẽ không tới cứu ngươi.”

Sở Hồng Tú nghe vậy nhỏ giọng nói: “Không nên tức giận, ta cố ý bị bắt cũng là vì Ngọc a. .”

Liễu Tàn Ngọc chọn mi. . Nga. . Ngươi còn có đạo lý. .Ý bảo Sở Hồng Tú như vậy. Đã thấy mặt Sở Hồng Tú đột nhiên lạnh băng: “Ta không phục. Rõ ràng Ngọc lợi hạ hơn Tiêu Kình. Vì sao người khác chỉ biết đến Tiêu Kình mà không biết đến ngươi. Cho nên ta mới nghĩ đến phương pháp này. . Hơn nữa. . Đã lâu không thấy ngươi . .” Mặt đỏ ửng. Sở Hồng Tú ngượng ngùng nói. .

Bất đắc dĩ nhìn Sở Hồng Tú. Nàng tùy hứng mang đến cho mình không ít phiền toái . Liễu Tàn Ngọc chuẩn bị mang Sở Hồng Tú rời đi. Lăng Tử Ngân lại lần hướng Liễu Tàn Ngọc huy kiếm. Mang theo Sở Hồng Tú hiện lên. . Đôi mắt có chút giận dữ, mình đã nhẫn nại. Hắn liền muốn chết như vậy sao. .

Lăng Tử Ngân thấy hắn lại tránh thoát. Dùng ngữ khí cười nhạo nói: “Như thế nào Ngọc Điệp. . Vì sao che mặt. . Sợ người khác thấy sao. .” Lời còn chưa dứt lại lần nữa huy kiếm. Liễu Tàn Ngọc không biết Lăng Tử Ngân hận hắn, nghĩ lần này cũng hướng Sở Hồng Tú đánh tới. Mới dùng vỏ kiếm ngăn trở một kích kia. Lăng Tử Ngân đao phong vừa chuyển hướng trên mặt hắn đâm tới. Liễu Tàn Ngọc lấy đao đánh Lăng Tử Ngân đánh ngã xuống đất. Sa lụa che mặt cũng rơi xuống đất. Lúc mọi người nghĩ có thể nhìn thấy chân diện mục của Ngọc Điệp. Đèn dầu trong phòng lại đột nhiên tắt, lập tức tối sầm xuống căn bản nhìn không rõ. Sở Hồng Tú thấy thế lập tức nhặt sa lụa trên mặt đất lên đưa cho Liễu Tàn Ngọc. Chờ đèn dầu lại thắp sáng trở lại thì vô cùng thất vọng, Ngọc Điệp lại bịt kín mặt. Bất đồng là giờ phút này quanh thân hắn tràn ngập sát khí. Cầm kiếm hướng Lăng Tử Ngân đã ngốc lăng ngồi trên mặt đất. Cho dù không rút kiếm hắn cũng có thể giết người không biết tốt xấu này. Khi Liễu Tàn Ngọc chuẩn bị đâm xuống. Trong phòng lao tới một người: “Van cầu ngươi. . Thả Tử Ngân đi. .” Một nữ tử diện mạo ôn hòa rưng rưng nắm chặt tay Liễu Tàn Ngọc, chỉ sợ hắn giết con mình.

Nhìn nữ tử trước mắt. Liễu Tàn Ngọc ngẩn người ,trong đôi mắt lạnh lùng lộ ra một chút suy nghĩ nói không nên lời. Mà Sở Hồng Tú thấy diện mạo người tới khi không khỏi kinh hô, không dám tin nhìn nữ tử: “Ngọc. . Nàng là. .”

“Nàng không phải. .” Khôi phục lạnh lùng ban đầu. Liễu Tàn Ngọc nói. . Thoát khỏi tay vị phu nhân kia. Mà phụ nhân nhìn thấy khối ngọc điệp kia cũng lộ ra kinh ngạc: “Nguyên. . Nguyên lai. . Là ngươi. .” Trong lời nói mang theo một chút mừng rỡ. .

Nghi hoặc nhìn nữ tử trước mắt. Vì sao phải mừng rỡ. Chính là năm đó mình thả mẫu tử bọn họ? . Phụ nhân còn định nói cái gì đó.. Liễu Tàn Ngọc đột nhiên nâng thanh kiếm lên trước mắt nữ tử, “Keng”, một thanh chủy thủ rơi trên mặt đất. Nữ tử kinh hách nói không ra lời.

Liễu Tàn Ngọc nhìn vào trong, lạnh lùng nói: “Đi ra. .”

Chỉ thấy hắc y nhân đột nhiên xuất hiện: “Hừ. . Điệp môn chủ thấy hai người kia, nhưng hai lần cũng chưa giết, thực ngạc nhiên a. . Năm đó môn chủ giáo huấn ngươi còn chưa đủ sao. . Nếu ngươi còn muốn thử một lần. . Ta nghĩ môn chủ nhất định rất thích ý. .”

“Tiêu Vũ Thanh. . Ngươi có tư cách gì nói như vậy. . Ngươi chẳng qua là một cái nhị tịch nho nhỏ mà thôi.” Sở Hồng Tú thấy rõ người tới, liền lạnh lùng nói. .

Liễu Tàn Ngọc ngăn trở Sở Hồng Tú tiếp tục nói: “Ngọc. .” Kinh ngạc nhìn Liễu Tàn Ngọc. . Vì sao. . ? ? . . Mà Liễu Tàn Ngọc lạnh lùng nhìn Tiêu Vũ Thanh: “Nhiệm vụ chỉ nói đem Sở Hồng Tú mang về. .”

“Hừ. . Ta xem là ngươi đang tìm lý do. . Lúc trước rõ ràng muốn giết hắn, không phải sao. . Tại sao lại thay đổi. . Ta nghĩ ngươi hẳn là không quên năm đó ngươi để cho hắn chạy thoát. . Môn chủ đối đãi với ngươi như thế nào chứ. Hay ngươi muốn môn chủ cho ngươi hồi tưởng lại. Ha ha ha ha. ” Tiêu Vũ Thanh cười.

Mà Lăng Tử Ngân một bên nghe được lại không hiểu. Chẳng lẽ lúc trước hắn thả mình và mẫu thân là bởi vì mẫu thân cầu hắn sao? Tựa như vừa rồi dễ dàng thả mình? Theo cách nói của người kia, nói hắn trở về đã bị trừng phạt. Vì sao hắn tình nguyện bị phạt cũng không giết mình?

“Ngươi. .” Sở Hồng Tú tức giận nói không nên lời. Lúc trước không biết vì sao Liễu Tàn Ngọc thả đi: …Không để ý đến hậu quả. . Nhưng hiện tại nàng đã biết. Mà người cái gì cũng không biết lại dám vũ nhục Ngọc, không thể tha thứ, lạnh lùng trừng mắt nhìn Tiêu Vũ Thanh, hận không thể đem y chặt làm trăm mảnh.

“Như thế nào. .” Thấy Liễu Tàn Ngọc không nói lời nàoTiêu Vũ Thanh càng làm càn nói: “Bị ta nói trúng rồi. . Ngươi chẳng qua cũng là. . A. .” Lời còn chưa dứt, Tiêu Vũ Thanh liền hét thảm một tiếng. Nguyên lai chủy thủ trên mặt đất hiện tại đang cắm trên đùi y. Tiêu Vũ Thanh đau đớn ngồi trên mặt đất. Liễu Tàn Ngọc từng bước từng bước một hướng y đi đến. Mặt Tiêu Vũ Thanh càng ngày càng trắng. Hoảng sợ ngồi xuống, vội vàng nói: “Ngươi. . Nếu ngươi giết ta. . Liền không lấy được giải dược . .”

“Nga? . .” Cố ý kéo dài âm cuối. Liễu Tàn Ngọc vẫn từ từ tiêu sái đến trước mặt Tiêu Vũ Thanh. Từ trên cao nhìn xuống, con ngươi hồng sắc ẩn ẩn sát ý.

“Ngươi. . Ngươi giết ta..Lời của ta môn chủ không biết sao. . A. .” Lời còn chưa dứt Liễu Tàn Ngọc liền dùng nội lực đạp vỡ cổ chân không bị thương của Tiêu Vũ Thanh. Mọi người thấy được trong lòng đều cả kinh. Dễ dàng giẫm nát cổ chân một người như thế. Cảm giác giống như giết một con kiến. Người của Huyết Sát Môn kinh khủng đến vậy. Mọi người không ngừng sinh ra ý tưởng lui bước. Đi diệt trừ Huyết Sát Môn cùng đi chịu chết căn bản không khác nhau.

“Răng rắc. .” Là thanh âm xương sườn bị giẫm lên. Liễu Tàn Ngọc một cước lại một cước dẫm nát từng chỗ. Động tác thong thả mà tao nhã căn bản làm cho người ta hoài nghi hắn có phải đang giết người hay không. Nhưng thanh âm xương cốt vỡ vụn lại nhắc nhở mọi người. Thiếu niên trước mắt rất dễ dàng đưa một người vào địa ngục. Hơn nữa là đồng môn, ngay cả cái chớp mắt cũng không có liền giết người, thực sự đáng sợ. Nhưng người huấn luyện ra bọn họ còn đáng sợ hơn.

“Phốc. .” Một ngụm máu tươi theo miệng Tiêu Vũ Thanh phun ra. Nhiễm đỏ bàn chân trắng nõn của Liễu Tàn Ngọc. Liễu Tàn Ngọc cũng không dừng lại, động tác khiến Tiêu Vũ Thanh cảm giác được mình chưa bao giờ sợ hãi như vậy. Người trước mắt này rất đáng sợ, chính mình lúc trước chưa từng phát hiện, mình còn nhiều lần xúc phạm hắn. Nếu không phải lúc trước hắn có nhiệm vụ ở Tàn Nguyệt sơn trang, có lẽ chính mình sớm đã chết Chẳng lẽ hiện hắn thật sự giết mình. Tuyệt vọng sợ hãi lan tràn trong lòng Tiêu Vũ Thanh. Đúng lúc này Liễu Tàn Ngọc dừng chân, Tiêu Vũ Thanh thấy thế vội nói: “Van cầu ngươi. . Van cầu ngươi. . Không nên. .” Hắn nghĩ như vậy Liễu Tàn Ngọc sẽ bỏ qua cho hắn.

Nhưng hắn sai rồi. Bởi vì người Liễu Tàn Ngọc hận nhất chính là Tiêu Kình, mà người này lại nhiều lần ở trước mặt mình nhắc tới y. Sao mình có thể bỏ qua cho hắn, nụ cười yêu mị dưới lớp sa mỏng: “Chỉ là muốn cùng ngươi nói vĩnh biệt mà thôi. .” Nhìn cặp kia mắt nhất thời tràn ngập sợ hãi cùng kinh hoảng. Tiếu ý càng đậm. .

“Phốc. .” Tiêu Vũ Thanh ngay cả cầu xin tha thứ cũng chưa kịp nói ra liền chết trong sợ hãi.

Hắn hiểu biết lòng người. Có thể làm cho người ta thống khổ nhất là từ từ chết đi. Lạnh lùng nhìn người đã đoạn khí trước mắt. Đây là cái giá phải trả nếu đắc tội với hắn. Xoay người sờ soạng trên người Tiêu Vũ Thanh tìm ra giải dược. Nếu không có mười phần nắm chắc. Sao mình có thể dễ dàng ra tay. Đột nhiên một cỗ cảm giác mát mát dọc theo gương mặt trợt xuống. Rồi sau đó liền nghe thấy được rất nhiều thanh âm hút không khí: “Ngọc. . Hắn quả nhiên cho ngươi ăn cái kia. .” Thanh âm Sở Hồng Tú có chút run rẩy.

Cách sa mỏng uống xong giải dược. Lại cảm giác được ánh mắt lạnh như băng đang nhìn mình. Nhìn lại, là Liễu Tàn Nguyệt. Tuy rằng sớm đoán được sẽ gặp hắn. Lúc trước không chút nào không chú ý hắn. Nhìn con ngươi phỉ thúy mang theo sự tò mò. Xoay người đến bên Sở Hồng Tú cố ý bỏ qua tầm mắt kia.

Thấy Liễu Tàn Ngọc cố ý không trả lời mình. Sở Hồng Tú biết nơi này không nên ở lâu, lúc sau sẽ hỏi rõ ràng. .

Ôm Sở Hồng Tú hướng đại môn đi đến. Căn bản không đem mọi người để ở trong mắt. Vài người xúc động, thấy hắn khinh thường mình như thế, sao khởi kiếm trong tay hướng Liễu Tàn Ngọc chém qua.

“Đăng. . Đăng. . Đăng. . Đăng. .” Ngay cả kêu thảm thiết đều không có, chỉ có thanh âm thi thể ngã xuống. Thân kiếm trắng noãn không rảnh, giờ phút này có vết máu nhè nhẹ. Chung quanh tản ra hàn khí, máu tươi chậm rãi theo thân kiếm nhỏ giọt. Nhẹ nhàng vung lên, thân kiếm lập tức trắng noãn như ban đầu. Thu hồi kiếm trong vỏ. .

Lạnh lùng nhìn mọi người: “Cản ta là. . . . chết. .” Nói xong đi thẳng ra cửa.

Khi thân hồng sắc biến mất sau đại môn, mọi người ở đây mới nhẹ nhàng thở ra. Bọn họ đều tin, nếu vừa rồi mình xông lên, chết là điều không thể nghi ngờ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.