Tân Nương Nóng Tính

Chương 13



Nàng vốn chỉ muốn đến Đông Lâm săn thú mà thôi. Cùng cực nhàm chán làm nàng không nhịn được đến đây thám hiểm, ai ngờ cánh rừng này lại sâu như thế, còn cái gọi là “có dã thú thường lui tới“, nàng chờ mỏi mắt cũng không thấy bóng dáng một con kiến a ! Hại nàng thất vọng đi dạo xung quanh một chút ! Ai ngờ vừa đi được mấy bước đã nghe thấy tiếng người ta nói chuyện . Có người ! Lòng hiếu kì là khó tránh khỏi ! Nàng vừa lúc “Tò mò” một chút! Không phải là cố ý nghe lén ! Mạc Kính Phong chết sống cũng không quan hệ đến nàng, bọn họ muốn hãm hại hắn ra sao nàng cũng không liên can ! Hắn bi đánh sưng mặt mũi nàng cũng đứng bên cạnh cười nói “Đáng đời” ! Nhiều tiền có gì tốt, giống như hắn nuôi “nội tặc” sao ! Nhưng người bên cạnh tên họ Ngô kia nàng cũng có chút ấn tượng, không phải là tên tiểu sinh thường đi theo Lí quản gia tính toán sổ sách sao ?! Bình thường nhìn an phận, không nghĩ lại thủ đoạn như thế !

“Ô ô ~!” Mau buông ! Ta sắp bị ngươi ám chết rồi ! Tiểu Thúyliếc mắt, không tiếng động kháng nghị!

“Đừng cãi ~! Bọn họ sắp đi!”

Tiểu Thúy nghe thấy thế câm miệng lại! Thiếu phu nhân sao lại lạnh nhạt như vậy chứ, nàng sắp bị hù chết rồi! Bọn họ đang nói chuyện hại thiếu gia nha ! Nếu phát hiện các nàng đang nghe lén, kết quả chắc chắn rất thảm ! Tên họ Ngô kia nàng biết, chính là Ngô thiếu gia Ngô Vạn Lợi a !

“Hô ~ người ta sắp chết rồi ~!” Rốt cục Tiểu Thuý cũng được tha, nàng hít một ngụm khí lớn, nhưng nghĩ đến chuyện vừa nghe được, nàng gấp đến độ giơ chân lên

“Thiếu gia ~ Aiz quên ~ tiểu thư, chúng ta mautrở về báo cho thiếu gia !” Vừa nói nàng vừa lôi kéo Ngọ Lăng Phong. Nhưng … nàng không nhớ đường về a

“Ô ~ tiểu thư! Chúng ta lạc đường rồi !” Tiểu Thúy cả kinh đến nước mắt chào trực ra ! Nhớ tới mấy lời đồn đãi trước kia nàng nghe được, cái gì chỉ có vào chứ không có ra, dã thú đủ loại … Ô ~ sớm biết vậy nàng đã không nghe lời thiếu phu nhân chạy đến đây ! Nàng không muốn chết ơ đây a !

Ngọ Lăng Phong trợn trắng mắt !

“Nếu muôn về nhà, hẳn là đi bên phải!” Đó là phương hướng các nàng vừa đi. Nàng đang nghi ngờ những lời đồn đãi về người chết ở đây. Bị dã thú ăn? Không hẳn vậy! Nàng tin tưởng mình chết vì bị hù, lời đồn đãi nhiều hại người, người vô tâm thêm mắm dặm muối vào câu chuyện hù chết người ta ! Người đi vào rừng, đầu tiên sẽ bị không khí âm lãnh hù đến, sau đó bắt đầu nhớ ra mọi lời đồn đãi, khi muốn trở về thì tâm hoảng đến mức không nhớ đường, sau đó dần dần mất phương hướng, cuối củng không chịu nổi đành bỏ mạng nơi đây

“Bên phải sao? Vậy chúng ta đi mau!” Tiểu Thuý lại “túm” Lăng Ngọ Phong lần nữa, nước mắt ban nãy thoắt biến mất

“Ngươi biết tên họ Ngô kia ?”

“Hắn là Ngô Thiếu gia Ngô Vạn Lợi a”

“Hắn là kẻ thù của thiếu gia nhà ngươi sao ?”

“Ta cũng không biết nữa! Nhưngnghe nói nhà bọn họ mấy tháng trước bị phá sản !” Tiểu Thúy làm hết phận sự cho nàng một chút thông tin nho nhỏ

“Phá sản?”

“Hình như là bán trân châu giả, bị phát hiện , nhiều người đòi bồi thường !” Nghe nói mọi thứ đáng giá trong nhà đều bị lấy đi hết ! Thật đáng thương! Nhưng nghĩ đến tên vừa rồi muốn hãm hại thiếu gia, sự đồng tình của Tiểu Thuý liền biến mất

Trân châu ? Mạc Kính Phong hình như cũng kinh doanh trân châu ?! Ngọ Lăng Phong đại khái cũng đoán được chuyện gì đã xảy ra !

“Ngọ Nhi ~!” Nữ nhân chết tiệt ! Nàng tốt nhất là không có chuyện gì, nếu không hắn nhất định dùng thân phận trượng phu giáo huấn nàng một phen !

“Ngọ Nhi ~ Ngọ Lăng Phong ~! Chết tiệt! Chạy đi đâu rồi!” Mạc Kính Phong cỡi ngựa, không dám xem thường, nhưng cũng không dám la lớn, sợ kinh động đến Ngô Vạn Lợi đang ở trong rừng ! Hắn đã sớm biết Ngô Vạn Lợi ẩn nấp ở đây, chẳng qua chỉ muốn chờ thời cơ để gã kia tự sa đầu vào lưới ! Ngàn vạn cũng không ngờ lại gặp chuyện này !

“Tiểu thư ~ hình như ta nghe được tiếng kêu ~!”

“Có không ~?” Sách sách! Tìm nhanh quá ! Nàng còn muốn chơi một chút ! Nhưng hắn la lớn như vậy, không sợ địch nhân phát hiện sao ?

“Không có sao ~ lạinữa ~ hình như là thanh âm của thiếu gia ~!” Thanh âm càng lúc càng lớn, muốn người ta không nghe được cũng kho !

“Ngọ Nhi ~ ngươi ở đâu? Chết tiệt ~!” Hắn tuyệt đối sẽ trừng phạt nàng ! Dám tuỳ hứng làm bậy như thế, nàng không biết hắn lo lắng cỡ nào sao ! Càng đi sâu vào rừng, sắc mặt Mạc Kính Phong càng âm trầm. Mặc kệ lời đồn đãi thật hay giả, hắn cũng không muốn đem tinh mạng của nàng ra đùa giỡn

Xem ra tức giận không nhỏ!

“đợi một chút! Tới đây ~!” Ngọ Lăng Phong muốn cản lại Tiểu Thuý. Nàng quyết định, nàng muốn thử một chút can đảm của hắn !

“Tiểu thư ~ sao vậy ! Thiếu gia giống như đang gấp lắm a !” Hơn nữa còn rất tức giận ! Tiểu Thúy không hiểu tại sao Ngọ Lăng Phong lại không chịu đi ra ngoài, còn núp sâu hơn! Thiếu gia rõ ràng đang ở phía trước, nàng nghe được tiếng vó ngựa càng lúc càng gần !

“Hư ~!” Ai bảo hắn luôn chọc nàng giận ! Không trả thù không phải phong cách của nàng !

“Ngọ ~ “

“Uống ~ “

Đột nhiên có người chạy ra làm Mạc Kính Phong sợ hết hồn, hắn thình lình vung cương lên dừng ngựa lại. Suýt nữa thì Ngọ Lăng Phong đã nằm dưới gót của Mã nhi (tên con ngươi ^^)

“A ~!” Tiểu Thuý hét chói tai

“Đáng chết ~!” Mạc Kính Phong nắm chặt dây cương, chuyển sang hướng khác

“Thở dài ~ “

Vất vả lắm mới trấn an, làm cho Mã nhi yên tĩnh lại ! Mạc Kính Phong cũng không khống chế được nhảy xuống ngựa !

“Ngươi đang làm gì đó? !” Mạc Kính Phong dùng sức lay động bả vai Ngọ Lăng Phong ! Khí lực lớn đến làm cho Ngọ Lăng Phong cau mày

“Ngươi làm gì thế! Đau a ~!” Vai nàng chắc chắn sưng lên rồi ! Nhìn tên này bình thường cà lơ phất phơ không ngờ khi nổi giận cũng doạ người như thế !

“Đau? ! Nếu không phải ta phản ứng nhanh, ngươi có chắc bây giờ ngươi chỉ thấy đau hay không !” Nghĩ đến một màn nguy hiểm vừa rồi, lònG hắn vẫn kinh hãi mãi không thôi ! Chỉ thiếu chút xíu nữa! Nàng đã có thể phanh thây dưới vó ngựa !

“Rống ~ takhông có việc gì! ” ‘Triệu Ngọ Tịch Dạ dù sao cũng đã qua huấn luyện đặc biệt! Đừng nói là ngựa, xe tăng tông đến nàng cũng có năng lực tránh ra

Nhưng sự tự tin của nàng lại như sự bất cần đời trong mắt Mạc Kính Phong ! Nàng không thương tính mạng làm cho Mạc Kính Phong đỏ cả hốc mắt

“Không có việc gì! Vậy ngươi nghĩ thế nào mới được gọi là có việc ? Chết sao? ! Nếu ngươi cảm thấy mạng ngươi thấp giá như vậy, tại sao không giao nó cho ta ?! Ngươi biết rõ ta xem tính mạng ngươi còn trọng yếu hơn tính mạng của mình, ta một lòng đều đặt vào ngươi, còn ngươi? ! Ngươi cho rằng ngươi muốn làm gì thì làm sao ! Ngươi nói đi ! Ngươimuốn ta làm sao bây giờ!” Tức giậnthiêu hủy lý trí Mạc Kính Phong! Nghĩ đên nàng phát sinh chuyện nguy hiểm gì, lòng hắn lại đau thắt lại

“Ách ~ ta ~ “

“Tại sao lại đùa giỡn với tính mạng của mình! Ngươi có biết ta sẽ đau lòng hay không ! Hay là… Ngươi căn bản không để ý đến !” Mạc Kính Phong vẻ mặt chân thật, nói một câu làm cho Ngọ Lăng Phong đau lòng

“Mạc Kính Phong ~” Ngọ Lăng Phong không biết nên nóigì cho phải! Thành thật mà nói , hắn đột nhiên biểu lộ làm nàng không biết làm gì,qua một thời gian dài, trốn tránh vẫn không giải quyết được gì! Nàng cho là chỉ cần tránh mặt hắn, quan hệ của họ chỉ dừng lại ở mức đó, cho đến khi nàng tìm được cách trở về thế kỉ 21. Không cho phép động tâm với hắn, cũng khôngcho hắn có cơ hội đặt quá nhiều tình cảm vào mình, như vậy , khi rời đi, nàng cũng sẽ không cảm thấy đau thương, hắn cũng sẽ không quy luỵ vì nàng ! Không ngờ, đó chỉ là ý nghĩ của một mình nàng, hắn đã sớm trút xuống cho nàng quá nhiều tình cảm , mà nàng… Nàng còn có thể tiếp tục lừa mình dối người sao? Người không phải là cỏ cây, cùng hắn ở chung lâu như vậy, căn bản không thể không động tâm ! Nhưnghắn muốn nàng làm sao bây giờ! Nơi này dù sao cũng không thuộc về nàng, nàng từ thế kỉ 21 đến đây, sớm muộn gì cũng phải trở về ! Nàng không muốn, thật sự không muốn làm cả 2 đều đau lòng …

Ngọ Lăng Phong trầm mặc làm tâm tình Mạc Kính Phong chìm đến đáy cốc! Thì ra, tất cả đều là ý nghĩ của hắn! Nàng không giống hắn nghĩ … Cho là nàng có nỗi khổ nên mới do dự, không ngờ, hắn sai hoàn toàn .

Liếc nhìn nàng một cái, Mạc Kính Phong cũng không nói gì nữa, xoay người rời đi …

Tay Ngọ Lăng Phong run lên một cái, cuối cùng cũng không vươ ra. Hắn bỏ cuộc ! Điều này rất tốt a, không phải như nàng mong muốn sao ? Nhưng … Sao tâm nàng lại đau như thế chứ ?

Thật xin lỗi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.