Tân Nương Nóng Tính

Chương 21



“Sao vậy ?” Mạc Kính Phong không hiểu sao nàng cứ nhìn chằm chằm vào cái giường của hắn, chậm chạp không chịu động thủ !

“Ngươi có muốn đổi tấm ra giường mới hay không !” Tốt nhất là đổi cả cái giường đi !

“Đổi lại giường ~~” nhìn nét mặt của nàng, Mạc Kính Phong lập tức hiểu có chuyện gì đang xảy ra! “Không cần, ta ngủ rất thoải mái!” Tâm tình Mạc Kính Phong thật tốt, nàng có phát giác mình đang ăn dấm chua hay không a ! Ha hả! Có lẽ ngay cả nàng cũng không biết dục giữ lấy của nàng mạnh đến mức nàng ! Nàng nhất định cho là trên giường của hắn từng có nhiều nữ nhân ngủ qua, thật ra thì đem những nữ nhân đó về nhà cũng chỉ vì muốn kích thích nàng, nhưng cho tới bây giờ, ai cũng chưa từng vào phòng hắn, bình thường hắn cố ý cùng các nàng ở ngoài phòng lớn tiếng tán tỉnh, sau đó cũng là bọn họ rời đi, chẳng qua là nàng không chú ý thôi

Ngủ rất thoải mái? ! Quả nhiên là nam nhân chỉ biết dùng nửa thân dưới suy nghĩ ! Hắn không sợ bị mắc bệnh hoa liễu (*tựa như AIDS bây giờ) sao ?

Ngọ Lăng Phong nhanh chóng vén chăn lên một góc, sợ ô uế tay mình!

Mạc Kính Phong buồn cười nhìn nhất cử nhất động của nàng! Đã lâu không cùng nàng có cảm giác tự nhiên như vậy ! Cảm giác… Thật hoài niệm!

“Nhìn cái gì vậy!” Ngọ Lăng Phong xoay người đã thấy hắn dùng ánh mắt “si” nhìn nàng! Lại càng tức giận ! Có phải lúc nào hắn cũng dùng ánh mắt này với những nữ nhân kia không ?

Ngọ Lăng Phong đột nhiên hung hăng đẩy hắn một phen, vốn định đẩy hắn lên giường, để hắn ngủ nhanh một chút, nàng cũng hoàn thành công việc sớm, ai ngờ Mạc Kính Phong lại để tay bên hông nàng, hai người nhất thời mất cân bằng cùng nhau ngã xuống giường !

Mạc Kính Phong bắt đầu hối hận ! Hai người dán chặt chung một chỗ, hắn có thể cảm nhận được bộ ngực mềm mại của nàng, đồng thời, thân phía dưới của hắn cũng bắt đầu có chút biến hoá

Đáng chết!

“Nhanh vậy đã muốn hiến thân rồi sao ?” Mạc Kính Phong nhìn nàng, ánh mắt âm trầm, đôi tay không tự chủ được di dời trên người nàng

“Ngươi ~~~” Tâm Ngọ Lăng Phong như loạn lên ! Mặt thoáng đỏ bừng!

“Chết đi!” Hung hăng đập hắn một cái, Ngọ Lăng Phong như bị hoả thiêu, nhảy dựng lên

“Đừng để ta khi tỉnh lại thì không nhìn thấy ngươi!”

Ngọ Lăng Phong không để ý tới hắn, hoả tốc xông ra, đóng sầm cửa phòng! Đáng chết ! Sao nàng lại đỏ mặt chứ ?!

Mà bên trong , nhìn bộ dạng nàng chạy trối chết, Mạc Kính Phong không nhịn được cười ra tiếng!

Đã lâu ~ nụ cười của hắn!

“Châm trà!”

Người nào đó trợn mắt nhìn người nào đó một cái, sau đó chậm rãi đứng dậy

” này!”

Đặt bình trà xuống, người nào đó trở về chỗ cũ, nhắm mắt lại

Một lát sau.

“Mài mực!”

Người nào đó lại chậm rãi mở mắt, theo bản năng làm theo, sau đó lại nhắm mắt lại

Mạc Kính Phong thật bội phục bản lĩnh vừa mài mực vừa ngủ của nàng ! Buổi sáng nghiêm chỉnh ngây ngốc cùng hắn trong thư phòng, cũng khó trách nàng buồn ngủ ! Nhìn bộ dạng nàng khi ngủ thật nhu hoà, khác hẳn so với tính tình nóng nảy khi thức dậy làm người ta không nhịn được mà thương tiếc! Đã lâu không nhìn nàng như vậy, hắn cũng không nỡ dời tầm mắt đi, cứ như vậy thất thần nhìn nàng

Người nào đó đang rình coi nàng! ! Đây là một chút ý thức còn sót lại của Ngọ Lăng Phong, nàng vốn rất thích ngủ, nhưng nhiệt độ trên mặt ngày càng tăng cao, nàng sắp không chịu được nữa . Chết tiệt ! Ngủ cũng không cho người ta ngủ yên !

“Nhìn đủ rồi chưa! Có thời gian thì ta đề nghị ngươi nên để ý mớ sách kia thì hơn!” Mau hoàn thành nhanh một chút để nàng còn trở về ngủ. Thử nghĩ xem, phía ngoài ánh nắng tươi sáng, gió nhẹ từ từ, chính là để hưởng thụ khi ngủ, mà cả một buổi sáng nàng chỉ có thể ngơ ngác ở trong thư phòng, hắn ít ra còn có việc để làm, còn nàng thì sao ? Hết đếm ghế lại đến bàn, đếm xong bàn lại đếm sách, cuối cùng đếm tới con số mấy mươi ngàn, nàng mới quyết định “nghỉ ngơi” một chút, không ngờ ngủ chưa được bao lâu lại bị hắn đánh thức

“Ta nghĩ ngươi ngủ thiếp đi!” Bị bắt tại chỗ, Mạc Kính Phong cũng không kiêng kỵ, tự nhiên hào phóng thừa nhận.

Là muốn ngủ thiếp đi! Nếu hắn không dùng ánh mắt kia “đốt cháy” khuôn mặt nàng

“Nếu đại nhân ngươi chịu độ lượng thả ta về ngủ thì ta sẽ vô cùng cảm kích”

“Nếu như ngươi muốn bỏ qua cho Đồng Hoa kính thì cứ việc !” Cho đến bây giờ, hắn cũng không hiểu sao nàng lại muốn “đồng hoa kính”, mặc dù đó là di vật của tổ tiên Mạc gia, nhưng cũng lắm cũng chỉ là một cái gương cổ mà thôi, xứng đáng để nàng hạ mình thế sao ?

Ngọ Lăng Phong trừng mắt hắn một cái, trơ trẽn hừ lạnh một tiếng. Đây chính là nơi tiểu nhân nhất của hắn, biết nàng cần còn cố ý lấy ra hù doạ nàng ! Còn cách nào chứ ! Ai bảo nàng cần cái gương này .Nhưng nếu không phải hắn hèn hạ đem giấu cái Đồng Hoa kính thì nàng cũng đâu có khổ cực như vậy! Nhớ tới liền tức giận, đêm hôm đó nàng lẻn vào phòng của hắn, vừa đụng đến cái Đồng Hoa kính thì bị hắn bắt quả tang, sau đó cái gương liền mất tích, nói cái gì chỉ cần nàng hầu hạ hắn hài lòng thì hắn sẽ cho nàng mượn ! Hừ ! Đúng là nam nhân nói thật thì heo nái biết lên cây ! Muốn hắn hài lòng thì không có gì khó, trực tiếp lên giường chờ hắn là được rồi ! Càng làm nàng tức giận chính là danh hiệu “thần thâu độc nhất giang hồ” của nàng lại bị bại trong tay hắn ! Nếu truyền về thế kỉ 21, nhất định sẽ làm trò cười cho người ta !

“Uy! Ngươi hào phóng cho ta mượn một chút cũng không được sao ? Dù sao nó cũng vô dụng với ngươi, cũng không phải là ta mượn rồi không trả !”

“Đích thực, nó vô dụng với ta, nhưng rất trọng yếu với ngươi, không phải sao !” Mạc Kính Phong tựa vào ghế, ôm ngực, vẻ mặt bắt đoán không ra!

“Có ý gì? !” Cũng vì nó trọng yếu với nàng thì không cho nàng mượn sao ?

“Tại sao muốn ‘Đồng hoa kính’ ?” Vốn muốn đợi giải quyết xong chuyện Ngô Vạn Lợi mới hỏi nàng, nhưng bây giờ hỏi cũng không sao. Tránh cho tâm thần không yên! Không sai! Tâm thần không yên! Hắn cảm thấy nàng muốn Đồng Hoa kính không phải chuyện tầm thường, chẳng qua là bình thường hắn không có thời gian đi tìm hiểu mà thôi. Dù sao bây giờ đồng hoa kính “Đã an toàn”, không sợ nàng sẽ tìm được! Nhớ đến sự việc ngoài ý muốn hôm đó, nếu không phải hắn quên đem một quyển sách trọng yếu trở về phòng lấy, cũng sẽ không phát hiện nàng đang vụng trộm “chạm vào” cái gương, mặc dù nàng luôn kiên trì đó chỉ là “nhìn một chút” mà thôi !

“Điều này không trọng yếu, được chưa ! Ngươi chỉ cần cho ta mượn là được rồi !” Về phần cái gương thì sau này hãy nói !

Mạc Kính Phong nhìn nàng một cái, đột nhiên dựa sát vào

Cảnh tượng này rất quen thuộc ! Ngọ Lăng Phong nuốt nuốt nước miếng , không lên tiếng chờ đợi động tĩnh của hắn

“Thành thật mà nói, trong gương này có phải chứa bảo bối gì hay không ?”

“Rống ~! Ta nào biết! Đây không phải là gia bảo gia truyền của ngươi sao ? ” có bảo bối hay không hắn rõ ràng hơn nàng ! Còn nữa, nói chuyệ thì nói, có cần dựa sát vào không ! Hại nàng bị doạ nhảy dựng lên !

“Vậy, rốt cuộc ngươi muốn Đồng Hoa kính làm chi ?” Mạc Kính Phong trở lại tư thế cũ.

“Ai nha! Đã nói không quan trọng mà, sao ngươi lại phiền vậy a !” Thoải mái đưa cho nàng không phải đã xong chuyện rồi sao ! Nàng cũng rất phiền, được chưa ?! Nàng còn phải thêu dệt đủ loại lí do cho hắn, duy chỉ có lí do chân chính là nàng không thể nói !

MẠc Kính Phong vì lời nói của nàng mà sắc mặt trở nên âm trầm

“Nếu không quan trọng, vậy ta cũng không có lí do phải cho ngươi mượn, không phải sao ?!” Không chịu nói cũng không sao cả! Dù sao hắn không đưa cho nàng gương là được rồi ! Trực giác cho biết, nếu hắn cho nàng mượn gương, hắn chắc chắn sẽ hối hận ! Vậy thì không cho mượn còn hơn !

“Ngươi ~! Mạc Kính Phong, ngươi đúng là quá đáng !” Lừa nàng làm trâu làm ngựa lâu như vậy lại muốn ăn quịt ! Ngọ Lăng Phong kích động đứng dậy, trừng mắt nhìn hắn

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.