Tân Nương Nóng Tính

Chương 34



Ngọ Lăng Phong bò lên bờ, cả người ướt đẫm làm nàng hết sức chật vật

“Chuyện gì xảy ra a? !” Sao chỗ nào cũng treo lồng đèn trắng thế ? Tâm Ngọ Lăng Phong chợt lạnh đi, chẳng lẽ, có người bị thiêu trong trận hoả hoạn kia …

Nhìn xung quanh, dấu vết bị cháy rụi vẫn còn khá nhiều, phòng ốc vẫn chưa được sửa sang lại

Sao lại không có người ? Mạc phủ náo nhiệt là thế, bây giờ lại trở nên yên lặng đến đáng sợ ! Đừng nói bóng người, ngay cả một chút thanh âm cũng không có ! Tuy bây giờ là buổi tối, nhưng cũng chưa đến nỗi khuya, hơn nữa, theo trí nhớ của nàng, giờ nào khắc nào cũng có tiếng náo nhiệt ồn ào, sao bây giờ lại yên lặng đến thế ?

Chờ một chút! Hình như có âm thanh ? ! Ngọ Lăng Phong loáng thoáng nghe được tiếng nỉ non, lần theo thanh âm đó mà đi

“Tiểu Thúy?” Đến gần một chút mới phát hiện là Tiểu Thúy, thấy nàng vừa khóc vừa đốt giấy tiền vàng bạc! “Ngươi làm gì đó? !” Chẳng lẽ thât sự có người chết trong trận hoả hoạn kia ?

Tiểu Thuý chậm rãi ngẩng đầu, nhìn thấy nàng sau, cả mặt liền hốt hoảng không thôi

“Tiểu ~ tiểu thư? !”

“Tiểu Thúy ~ là ai ~ mất?” Ngọ Lăng Phong không chú ý đến khuôn mặt trắng bệch của nàng, một lòng đều lo lắng cho người bất hạnh kia . Mặc dù không phải lỗi của nàng, nhưng vì nàng nên người ta mới chết, nàng khó có thể chối bỏ tội lỗi kia

“Tiểu ~ tiểu thư ~ ngươi ~ ngươi ~ ngươi ~ sao lại ở chỗ này ?” Tiểu Thúy bị doạ sợ đến nói lắp ! Tiểu thư đáng thương, có lẽ vì chết không cam lòng nên mới lưu luyến tại đây không rời

“Một lời khó nói hết!” Ngọ Lăng Phong cho là nàng chỉ ngạc nhiên chuyện mình mất tích rồi trở lại

“Ngươi nói cho ta biết là ai mất mạng trong trận hoả hoạn kia !” Đừng nói là chủ nhân của Mạc phủ nha, nếu không sao lại yên lặng đến đáng sợ như vậy ? Nhưng là ai mất, nàng cũng đều đau lòng

“Ô ~~ tiểu thư ~ ô ~ ngươi chết thật thê thảm nga ~ cũng là Tiểu Thúy vô dụng ~ không cứu được tiểu thư ~ ô!” Tiểu Thúy hung hăng khóc

Nàng? ! !

“Ai nói ta chết? !” Chẳng lẽ vừa rồi là đốt giấy tiền vàng bạc cho nàng sao ? ! Ôi … Ông trời ! Nàng cùng lắm chỉ trở về thế kỉ 21 một tháng mà thôi a !!!

“Ô ~ tiểu thư ~ ta biết ngươi không cam lòng ~ ô ~ ngươi cứ trở về đầu thai đi ~ nếu có kiếp sau, Tiểu Thuý nhất định hầu hạ ngươi thật tốt ~ ô!”

KHông cam lòng ?

“Ngươi thật là điên rồ, đầu thai thì phải đầu thai làm công chúa tiểu thư, sao lại muốn đầu thai làm người hầu chứ ?”

“Ô ~ ta biết rồi ~ ta nhất định ghi nhớ lời dạy của tiểu thư ~ ô ~ tiểu thư ~ Tiểu Thúy không nỡ rời bỏ ngươi!” Tiểu Thuý đang chìm trong đau khổ chân thành gật đầu

Trời ạ ~! Ngọ Lăng Phong xoa trán! Nàng thật sự không còn cách nào nữa!

“Im ! Khóc cái gì ~ Mạc Kính Phong đâu ?” Đừng nói hắn cũng nghĩ nàng đã chết a !!!

“Ô ~ thiếu gia ở trong phòng ~ ô ~ sắp chết ~ ô ~” Tiểu Thúy khóc không thành tiếng! Kể từ khi tiểu thư chết, thiếu gia giống như mất đi tính mạng vậy, không ăn không uống chỉ y phục của tiểu thư ngồi ngẩn người ! Có khi nửa đêm còn nghe thấy hắn rống lên như vợ mất chồng chồng mất vợ vậy !

Một tháng! Cho dù dùng cách gì cũng không thể đến gần hắn, người đụng vào hắn, hắn đều xem như kẻ thù mà đuổi giết ! Mọi người đến bây giờ mới biết thiếu gia chịu đựng được lâu như vậy, ngay cả Lâm thiếu gia cũng không vực dậy hắn được !

“Cái gì? !” Ngọ Lăng Phong cả kinh! Nhanh chóng chạy vào một gian phòng đang bật đèn mờ mờ, trực giác cho nàng biết là chỗ này

“Mạc … Kính Phong ? !” Ngọ Lăng Phong thật không dám tin vào mắt mình ! Mới một tháng! Nhìn xem hắn hành hạ bản thân mình như thế nào ! Đầu tóc xốc xếch, râu ria mọc dài, cả người không tinh thần trốn trong góc! Bốn phía đều là vò rượu trống trơn

Mạc Kính Phong nghe vậy thân thể chấn động một chút, rượu trong tay trong nháy mắt chảy xuống, chậm rãi giơ lên đôi mắt đầy tia máu nhìn nàng

“Ngươi ~ tới rồi!” Thanh âm khàn khàn

“Ngươi ~” Ngọ Lăng Phong đỏ mắt ! Sao hắn lại hành hạ mình đến như vậy ? Nàng thật không biết mình quan trọng với hắn như vậy , còn cho rằng sau một thời gian, nàng có thể quên hắn hắn cũng có thể quên nàng, nhưng nàng sai rồi ! Suýt chút nữa, nàng đã hại chết hắn !

Ngọ Lăng Phong đi tới, bỗng nhiên rất muốn ôm hắn

“Ngươi làm gì? !” Mạc Kính Phong giống như con thỏ sợ thợ săn, lui người về phía sau

“Ngươi ~ Mạc Kính Phong? !” Vòng tay Ngọ Lăng Phong cứng lại trong không trung, hắn lại sợ nàng ôm hắn !

“Sao ngươi muốn đụng vào ta ? Không phải ngươi đã nói vậy sao ? Ngươi không thích ta đụng ngươi ! ! !” Lần trước không cẩn thận đụng nàng, nàng giận hắn đến mấy ngày trời

“Ta ~ Mạc Kính Phong ~ ta không có chết! Thật ~ không có chết!” Ngọ Lăng Phong cũng nhịn không được nữa, nước mắt không ngừng chảy xuống! Đủ rồi! Cuộc đời có người đàn ông yêu nàng đến vậy, nàng còn do dự cái gì ! Chỉ cần có nam nhân nàng yêu, ở đâu cũng không quan trọng!

Ngọ Lăng Phong mặc kệ hắn phản ứng thế nào, chạy đến ôm chầm lấy hắn

“Ta chưa chết, ta chưa chết được chưa …” Nước mắt cứ rơi xuống, từng giọt từng giọt

“Ngươi gạt ta ! Lần nào cũng gạt ta ~ sau đó lại biến mất trước mặt ta , mỗi lần ~ lần nào cũng vậy ~ ta không muốn tin ngươi nữa ~” Mạc Kính Phong thất thần, lâm vào thống khổ vô tận, không thể kiềm chế ! Là hắn hại nàng a! Nếu ngày đó thuận theo ý nàng, đưa Đồng Hoa kính cho nàng, cũng sẽ không gây lộn với nàng , nếu như ngày đó không rời nàng… … Nếu hắn thuỷ chung tuân thủ lời hứa mãi mãi bảo vệ nàng, nàng cũng không bỏ hắn mà đi ! Vĩnh viễn… Không về được… Không về được…

Ai nói đàn ông không rơi nước mắt, chẳng qua là chưa đến lúc thương tâm mà thôi ! Trong đôi mắt trống rỗng của Mac Kính Phong bắt đầu chảy ra nước mắt, hoà tan với giọt nước trong ngực

“Đừng nói nữa !” Ngọ Lăng Phong ngăn miệng hắn lại, bá đạo đoạt lấy

Lòng của nàng đau quá!

Cảm xúc ấm áp khẽ lướt qua đầu lưỡi đã tê dại của hắn, lại nhớ về những ngày tháng vui vẻ lúc trước, Mạc Kính Phong không dám tin nhắm mắt lại

Cảm giác này … Rất chân thật

“Ngọ Nhi ~ “

“Là ta ~ ta đã về! Ta không chết ~ nghe chưa ?!” Ngọ Lăng Phong nhìn thẳng vào mắt hắn

“Thật ~ sao? !” Có phải đây là 1 giấc mộng không ? Mạc Kính Phong đột nhiên sợ run lên, theo bản năng ôm chặt lấy nàng

“Đừng đi nữa ~ van xin ngươi ~” hắn yêu nàng nha! Yêu say đắm vô tận ! Nếu đây là mộng, vậy vĩnh viễn hắn cũng không tỉnh dậy ! Không có nàng, hắn không còn ý nghĩa sống sót nữa

“Ta không đi nữa ~ ta thề!” Vì hắn, nàng nguyện ý sống ở Đường triều “hai bàn tay trắng” này

“Thật? !”

“Thật!”

Mạc Kính Phong lại ôm nàng thật chặc ! Sau đó mới an tâm nhắm mắt lại! Nhưng hai tay vẫn ôm chặt nàng, không chịu nới lỏng

“Ngọ Nhi ~ Ngọ Nhi ~? !” Sáng sớm, ánh mắt còn chưa mở ra, Mạc Kính Phong theo bản năng quơ quơ tay bên cạnh mình, nhưng vẫn chỉ là một mảnh lạnh băng

Chỉ là mộng … Một giấc mộng tuy đẹp mà buồn … Ngọ Nhi của hắn đã …

“Cái gì ?”

Một thanh âm quen thuộc cộng một gương mặt quen thuộc xuất hiện ở cửa ! Mạc Kính Phong lăng lăng nhìn nàng, hô hấp như ngừng lại !

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.