Tân Nương Nóng Tính

Chương 36



“Ta cũng nghĩ là mình hoa mắt, nhưng tiểu thư còn cười với ta, còn bảo đưa mọi người đến …”

Không đợi Tiểu Hồng nói xong, Mạc phu nhân cùng một đám nha hoàn vội vàng đi đến phòng Mạc Kính Phong

Là thật hay giả, tự mình nhìn sẽ biết!

“Tiểu Ngọ? !” thật sự là nàng! Nàng còn sống ?

“Này ~ Mạc mỹ nữ! Mấy ngày không gặp, ngươi lại có thêm mấy cây tóc bạc nữa rồi a !” Ngọ Lăng Phong đặt chén cháo xuống, quay mặt lại nói với mọi người

“Ngươi còn nói nữa, không phải tại ngươi sap ?!” Mạc phu nhân đi tới tay nàng lên, nàng còn sống thật, không phải do người khác giả mạo

“Sách sách! Thì ra ngươi cũng thâm tình như vậy với ta a !” Ngọ Lăng Phong vẫn cà lơ phất phơ như cũ ! Gặp lại lần nữa, giống như đã mấy thế kỉ vậy

Đã lâu không thấy bọn họ !

“Ba hoa!” Mạc phu nhân giả bộ trợn mắt nhìn nàng một cái! Nhưng sau đó, trong lòng hiện lên vô số nghi vấn

“Sao ngươi lại ở đẩy, không phải ngươi …” Nhận được ánh mắt như muốn giết người của con, nàng biết điều im miệng lại

“Ta mạng cứng Diêm vương không dám nhận a!”

“Vậy thi thể kia là ai ?” Nàng đã điều tra cẩn thận qua, trong Mạc phủ không có tỳ nữ mất tích, vì vậy mới khẳng định là nàng a !

“Thi thể? !” Ngọ Lăng Phong nhìn Mạc Kính Phong, sao hắn không nói cho nàng biết a ?

“Cho nên các ngươi mới nghĩ người gặp xui xẻo là ta ?”

“Ai ~ dù sao cũng không tìm thấy ngươi !”

Ngọ Lăng Phong nhịn không được khinh thường, đây chính là nhược điểm của cổ đại. Nếu ở thế kỉ 21, chỉ cần đi xét nghiệm ADN một cái là xong, khỏi cần phải suy đoán lung tung gì hết

“Nếu như ta không đoán sai, thi thể kia là của tên thích khách xui xẻo!” Ở thế kỉ 21 là “sát thủ”

“Thích khách? !” Mạc Kính Phong nãy giờ lẳng lặng ôm nàng không nói gì kinh hô lên !

“Không sai ~ ngày đó khi ngươi tiêu sái bước ra phòng…” Nói tới chỗ này Ngọ Lăng Phong nhìn hắn một cái, tầm mắt của mọi người cũng di chuyển đến Mạc Kính Phong, thì ra trong này có nội tình a !!!

“Sau đó, đột nhiên có mùi dầu hoả nức lên, khi ta phản ứng thì cả phòng đã cháy rồi …” Ngọ Lăng Phong tiếp tục miêu tả tình huống lúc đó, dĩ nhiên sẽ lược bớt những tình tiết nguy hiểm, để mấy người nhiều chuyện này khỏi chuyện xé bé ra to ! Vô duyên vô cớ suýt nữa bị chết cháy, nàng mà bỏ qua cho người khởi xướng chuyện này mới là lạ ! Đại nạn không chết nàng dĩ nhiên phải hảo hảo “Hồi báo” , nếu không nhất định sẽ sinh linh đồ thán, không còn cha mẹ ! Tránh để người ta nghĩ nàng tốt mà khi dễ

“Vậy thế nào nữa ? Ngươi làm sao mà trốn ra được ?”

Ngọ Lăng Phong nhìn về phía mọi người, biết điều một chút ~! Trọng điểm tới rồi ! Nàng nên nói thế nào đây? Trơ mắt nhìn Mạc phu nhân, hy vọng nàng ta có trí nhớ tốt, có thể nhớ đến chuyện hôm đó nàng nói ! Nhưng đối phương lại không chịu kết hợp, trừng lại không thua gì nàng !

“Khụ khụ ~ mỹ nữ ~ ngươi có nhớ chuyện lúc trước ta nói với ngươi không !” Ngọ Lăng Phong lên tiếng nhắc nhở

“Chuyện? Chuyện gì ~… Ngươi là nói…” Mạc phu nhân hậu tri hậu giác mới nhớ đến nguyên nhân con mình bị cự tuyệt, chẳng lẽ …

“Ta về nhà!” Như vậy hiểu chưa ?! Nhưng mọi người ở đây cũng chỉ có Mạc phu nhân là hiểu !

“Ngọ Nhi ~ có phải có chuyện ngươi chưa nói với ta không ?!” Người đầu tiên kháng nghị là Mạc Kính Phong, lại tới nữa, cảm giác không nỡ rời bỏ này !

“Khụ khụ ~ lần sau ta sẽ nói cho ngươi biết!” Bây giờ không phải lúc! Nàng cũng không muốn nhiều người biết chuyện này !

“Ngọ Nhi ~ “

“Kháng nghị không có hiệu quả!”

Trải qua lần này mất mà được lại, Mạc Kính Phong lệ thuộc càng sâu vào Ngọ Lăng Phong! Thời thời khắc khắc đều đi theo như vợ nô vậy! Khi không thấy người liền thấy bất an, chỉ mong nàng đừng gặp nguy hiểm

“Ngọ ~ cần giúp đỡ sao?” Trong Đồng Hoa kính, Triêu Hiểu Đồng mỉm cười

“Không cần ~ đợi đến đến ngày 15 là được rồi!”

“Vậy cũng không cần đến 15 nữa a!” Một khuôn mặt dị thường khả ái chen vào

“Ngươi đừng nói nhảm…” Chưa tới 15 thì làm sao mà xuyên qua được, nàng còn chưa nói xong đã bị kinh hoảng đến không biết nói gì nữa

“Hướng tiểu đần! ?”

Tiếp theo

“Tịch? !”

Một cái chớp mắt

“Dạ? ! … Ông trời ! Các ngươi làm sao…” Làm sao có thể? ! Các nàng thật xuyên không ?

“Không có gì là chúng ta làm không được”

“Các ngươi làm sao mà đến ? !” Không phải nói đêm 15 mới có thể xuyên qua được sao ?

“Ngươi hỏi tiểu đần đồng chí đi ! Là nhờ nàng đấy !” Diệp Tĩnh Tịch cười ưu nhã! Sách sách! Toà nhà đúng là khá lớn a !

“Hướng tiểu đần? !” Ngọ Lăng Phong nhìn về phía Triêu Hiểu Đồng, sau đó người này lại nhìn đông nhìn tây, từ từ chậm rãi nhìn nàng

“Ngươi gọi ta phải không? !”

“Làm sao ngươi làm được ? ! Đồng hoa kính!”

“A ~ cái này ~ người ta cũng không rõ ~ chỉ là soi gương dưới ánh trăng ~ sau đó ~” là xuyên được rồi ! Tuy nói rất đơn giản nhưng nàng phải mất đến 4 ngày 4 đêm để tạo thiết bị kia, sau đó phải chỉnh chỉnh sửa sửa, rốt cuộc cũng tìm được thông số mạnh nhất !

Ngọ Lăng Phong quái dị nhìn nàng , thật nghi ngờ nàng có phải là người ngoài hành tinh đến hay không

“Các ngươi là ai? !” Đột nhiên xuất hiện 1 thanh âm hấp dẫn

“Ách ~ Mạc Kính Phong? !” Không phải hắn ngủ thiếp đi rồi sap ? Nàng mất rất nhiều “sức lực” để dỗ hắn ngủ a ! Chỉ có như vậy nàng mới có thể len lén lấy gương ra hàn huyên cùng các nàng

“Các nàng là ai ? !” Mạc Kính Phong trầm mặt! Hắn tỉnh lại không thấy người liền quýnh lên, nhanh chóng đi tìm nàng, không ngờ lại nhìn thấy nàng cùng 3 nữ nhân khác nói chuyện

“Ách ~ các nàng ~” rống ~ nên nói như thế nào đây ~

“Ngươi không nói cho hắn biết lai lịch thật của ngươi ? !” Hiên Viên Dạ nhíu mày

“Chưa!” Lần trước tại vì không muốn cho nhiều người biết, sau đó lại quên mất, tất cả cũng tại hắn !

“Lai lịch cái gì ? Ngọ Nhi, có phải ngươi đang giấu ta điều gì không ?”

“Ai ~ đừng kích động! Bây giờ nói là được!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.