Tàn Tồn

Chương 67



Qua thật nhiều năm sau.

.

Gió táp mưa sa không còn liên quan đến họ, mây cuộn mây trôi, nhìn tẫn thiên hạ.

.

Đỉnh Thanh Phong, cổ tùng sừng sững, gió lạnh thổi qua.

.

Một thân thể gầy yếu hơi nghiêng người về sau, người sau lưng lập tức ôm chặt hắn vào lòng, dường như sẽ ôm thế này đến trăm năm, ngàn năm, vạn năm, và vĩnh viễn…

.

“Có còn nhớ không?”

.

“Ân, chuyện của chúng ta, ta vĩnh viễn sẽ không quên.”

.

“Có còn nhớ ta đã hỏi ngươi, ta có lười không, ngươi đáp…”

.

“Không lười.”

.

“Có còn nhớ khi ta bảy tuổi thì cầm đao gác lên cổ tiểu cô nương không.”

.

“Trước khi ngươi ngất xỉu, ngươi nói sát thủ giết cuối cùng là bản thân mình, khoảnh khắc ấy, ta sẽ không quên.”

.

“Có còn nhớ đã từng kêu ngươi câm miệng không?”

.

“Còn nhớ, lúc đó ta thật sự đã câm miệng rồi.”

.

“Có còn nhớ ngươi nói sẽ dạy ta võ công hay không?”

.

“Còn nhớ, nhưng ta lại không dạy được.”

.

“Có còn nhớ lần đầu tiên ta uống rượu?”

.

“Còn nhớ, lúc ấy ngươi còn muốn uống thêm.”

.

“Có còn nhớ…”

.

Từng nụ hôn nhẹ nhàng rơi trên vết sẹo dài khắc lên gương mặt tuyệt mỹ ấy, hôn dấu vết thật dài kia, hôn một lần, trong lòng lại đau đớn một phân, thương yêu dành cho đối phương lại tăng thêm một tầng, “Đứa ngốc, chuyện giữa ta và ngươi, ta vẫn đều nhớ rõ…”

.

Thái dương tượng trưng cho quanh minh chậm rãi mọc lên trước mắt, đây là lần đầu họ lên đỉnh núi để nhìn mặt trời mọc, là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng, nổi bật trong làn sương có vẻ càng thêm tươi đẹp, trong tầng mây rọi ra vòng ánh sáng nhàn nhạt, dần dần biến hóa, thái dương bắt đầu chói mắt hơn, chậm rãi mọc giữa không trung, mỹ luân mỹ huyễn, tuyệt mỹ chi cảnh, trăm năm một lần.

.

Nhìn tẫn thiên sơn vạn thủy, ngắm tẫn hoa rơi hoa tàn, xem tẫn nhân gian ấm lạnh, tất cả đã qua vào lúc này chỉ trở thành mây khói nhạt nhòa, ai sẽ ưu phiền vì những việc nhỏ ấy, ai sẽ nhắc lại chuyện cũ khiến người tan nát đoạn trường kia, ai sẽ đến quấy rối thiên địa lúc này chỉ còn hai người họ.

.

Rời xa mỹ cảnh, một cánh cửa đá bí mật trong rừng cây khe núi được mở ra, sau đó khép lại, mỹ nhân cao to hơn nắm chặt lấy bảo bối khó chiếm được này bước từng bước vào bóng tối, điểm từng ngọn nến để thắp sáng như ban ngày, tầng tầng lớp đá nặng nề hạ xuống sau lưng cả hai, cũng đã ngăn cách hai người họ rất xa thế giới, họ thâm tình nhìn nhau cười, sẽ không quay đầu lại nữa, hai tay nắm chặt nhau, mười ngón giao triền, tình ý cũng càng nùng thêm.

.

Khi tầng cửa đá cuối cùng nặng nề rơi xuống, hai người cùng nhau quay đầu nhìn về cánh cửa ấy, rồi cũng cùng quay đầu về nhìn rượu ngọt đã được đặt sẵn trên bàn đá từ lâu.

.

Lăng Nguyệt Vụ kéo Lăng Sương Nhược ngồi trên ghế đá, đôi mày mảnh mai khẽ nâng lên, mỉm cười như hoa, tự mình rót rượu cho hai người, đưa tới trước mắt Lăng Sương Nhược.

.

“Rượu giao bôi sao?” Thanh âm trầm thấp khàn khàn, nhưng lúc này lại nghĩ rất có mị lực.

.

Gật đầu, hé mở môi thắm, mỉm cười, không hề mang nửa phần âm lãnh, không hề có một tia máu tanh, không tồn tại một tia giả ý, vẻ diễm lệ bây giờ không vì dấu vết dài xấu ấy che khuất, trái lại càng tuyệt đại tao nhã hơn, ngón tay thon dài cầm lấy chén rượu, tay phải của hai người ***g qua nhau, hai chén khẽ chạm nhau, trước nhẹ sau nặng, sau đó uống cả chén vào người.

.

“Rượu ngọt.”

.

“Môi của ngươi cũng ngọt.”

.

Không biết từ bao giờ hai đôi môi không hề băng lãnh ấy đã dính chặt với nhau, không giận không hờn, không sâu không cạn, như khinh như trọng, giữa bầu thiên địa, chỉ còn hợp nhất.

.

Khi hai đôi môi ấy chia lìa, không thích cười như hai người kia lần thứ hai ăn ý mỉm cười nhìn nhau.

.

Gặp gỡ, giống nhau, quen biết, hiểu nhau, thân cận, yêu nhau, đây là lời thuyết minh cả trọn đời của hai người, đi tới đầu cùng, quay đầu lại mới phát sinh, mọi người cả đời xoay tròn quanh chữ yêu, xoay tròn cuối cùng vẫn trở về nơi cũ, có người choáng đầu, có người lấy lại thần, có người ngã xuống đất, có người tìm về người làm bạn, có người lại mất đi người bạn cả cuộc đời…

.

Lăng Sương Nhược bế Lăng Nguyệt Vụ đi đến nhà mới của họ, vừa vặn để hai người dùng chung, kích cỡ vừa đúng.

.

Lăng Nguyệt Vụ tựa trước ngực Lăng Sương Nhược, cọ cọ bên hõm vai quen thuộc kia, sau đó nhìn đối phương với nụ cười rực rỡ nhất kể từ khi chào đời.

.

“Hài lòng không?”

.

“Trước đây, ta không vui cũng không buồn phiền, bây giờ, ta muốn nói, ta rất hài lòng, cũng rất hạnh phúc, ngươi có vui không?”

.

“Ta, cũng vậy.”

.

Ngón tay có chút rét run nhẹ nhàng chạm vào gương mặt Lăng Nguyệt Vụ, vết sẹo ấy không tồn tại trong mắt hắn, đặt một nụ hôn dịu dàng lên má đối phương, sau đó Lăng Nguyệt Vụ cũng khẽ vuốt gương mặt hắn, cũng đặt một nụ hôn ở cùng vị trí như thế.

.

“Khi còn bé lần đầu tiên ra Lăng Lạc cung, ta nói ngươi lừa ta, hiện tại ta thu hồi câu nói kia, được không?”

.

“Vì sao?”

.

“Vì ta không muốn ở cầu Nại Hà ngươi bị nụ cười của kẻ khác câu dẫn.” Đôi mắt sâu thẳm chất chứa một chút ẩm ướt nhìn Lăng Sương Nhược. “Ngươi không dạy ta những điều hư hoa, nhưng dạy ta cách để cười, cười, có rất nhiều loại, có loại không cần hàm ý, thế nhưng đối với ngươi, ta chỉ muốn chọn cái đẹp nhất, chỉ muốn dành cho ngươi nụ cười thật nhất, ngọt nhất, mỹ nhất, thích nhất…”

.

“Khi ta hôn mê có một đứa ngốc đã nói với ta,” khóe mắt Lăng Sương Nhược cũng bắt đầu ướt át, “Càng yêu càng khổ sở, càng yêu tâm càng loạn, càng yêu càng đau lòng, ta chỉ là muốn, khi ngươi mọc ra sợi tóc bạc đầu tiên thì tận tay nhổ cho ngươi, khi ngươi ngủ thì dựa vào lòng ngươi ngửi lấy hương bạc hà nguyên thủy ấy, sau này chỉ có đứa ngốc đó ngủ ở trong lòng ta mà thôi, ai cũng không được phép đem đi.”

.

“Mãi mãi, thật lâu, thật lâu, thật lâu, vĩnh viễn…”

.

“Mãi mãi, thật lâu, thật lâu, thật lâu, cho đến vĩnh viễn…”

.

Căn phòng khép kín chỉ còn ánh nến vàng nhạt, chậm rãi đốt tàn, chậm rãi tiêu tan, hai chủ nhân cùng nằm lên hạnh phúc cuối cùng của họ, hưởng thụ tất cả những gì thế tục cho không được, hưởng thụ phân tình ít có ấy, thâm tình, triền tình, si tình…

.

Tựa như cảnh mơ, nhưng là chân thật.

.

Trải qua khổ đau, dành được chân tình.

.

Bụi trần lạc bình, chọn lựa trước mắt.

.

Tâm tùy ý trao, cùng nhau đồng hành.

.

Tàn tâm ý tẫn, là thanh là rõ.

.

Con đường hoàng tuyền, không còn đơn côi.

.

.

.

..

.

– T o à n V ă n H o à n –

.



Phiên ngoại 100 câu hỏi

Một ngày rãnh rỗi, đọc lại Tàn tồn, có điều gì đó cảm hứng làm ta viết những điều này, cứ coi như là một sự tự sướng, cũng coi như ta đang tự thỏa mãn bản thân :”> có nhiều lý do, ta ko nói hết được, tóm lại, hãy coi nó như là 1 fanfic mà thôi ^^~

100 câu hỏi này là viết trong khoảng thời gian Vụ Vụ còn chưa rời cung, hai người còn mật mật điềm điềm, khanh khanh ta ta X”D

Đã cố gắng dựa theo tính cách trong nguyên tác ^^ còn lại đều là chém gió =D ehehe

.

Tàn tồn – 残存.

Nguyên tác: Đoạn Loạn.

Chế: Ney.

100 CÂU HỎI PHỎNG VẤN.

.

.



Hôm nay trời trong nắng ấm, hoa nở chim hót, rất chi là thích hợp cho việc đào bới… à không, phỏng vấn. Ta mạn phép được chủ trì Chương trình đào bới … khụ khụ … phỏng vấn vinh quang này, cứ gọi là MC cho nó ngắn, tiện, gọn.

Và đây là hai nhân vật chính của chúng ta – mọi người nghiêng đầu theo tay MC, chỉ thấy một nam nhân bạch y, dung nhan tuấn mỹ lạnh lùng, toàn thân tản ra khí tức bất phàm, tóc đen lay động theo gió, tựa như trích tiên, mọi người ngơ ngẩn, ánh mắt bị nam nhân chiếm giữ không thể tự chế, thế nhưng khi đường nhìn rơi vào một thiếu niên trong lòng nam nhân thì, bất tự giác khóe môi co quắp, thiếu niên đang dùng ngón tay trắng nõn quấn lấy từng cuộc tóc của nam nhân, vô tư chơi đùa không để ý tới ai, nam nhân chỉ là dùng ánh mắt chuyên chú mang theo bất đắc dĩ cùng cưng chiều nhìn thiếu niên, cũng không thèm quan tâm tới ánh mắt của người xung quanh.

“Quả nhiên là phụ tử a…” MC thì thầm, đột nhiên toàn thân dựng thẳng lông tơ, quay đầu lại thì nhìn thấy Lăng Nguyệt Vụ đang dùng ánh mắt hờ hững nhưng đầy uy hiếp nhìn vào mình, cứ như đang muốn ‘tỏ bày’ [ Lăng Sương Nhược không phải phụ thân ta, ngươi nếu dám nói chúng ta là phụ tử, … *tự suy nghĩ* ]

MC ngậm miệng, mồ hôi lạnh chảy đầy mặt, ngoan ngoãn ngồi yên trên ghế, lẳng lặng chờ đôi phụ tử… ách… tình nhân đang chậm rãi nhập tọa.

1.Xin hỏi quý danh của nhị vị?

Lăng Sương Nhược [Sương Sương]: …

Lăng Nguyệt Vụ [Vụ Vụ]: …

MC: thôi để ta nói, vị nam nhân như trích tiên hạ phàm kia là Lăng đại cung chủ Lăng Lạc cung – Lăng Sương Nhược, vị thiếu niên ngồi [nằm] trong lòng nam nhân kia có danh xưng là bạch y thiếu niên, tứ thiếu gia Lăng Lạc cung, bạch hổ thiếu niên… – Lăng Nguyệt Vụ, bây giờ ta mới để ý là tên của Vụ Vụ cũng khá loạn a.

2.Niên kỷ?

Sương Sương *nhíu mày*: Ta cũng không rõ.

Vụ Vụ *ngước mắt nhìn Sương, sau đó lại tiếp tục cúi đầu quấn tóc đối phương, không trả lời*

MC: Cái này… cái này… thật ra thì tính theo tuổi của Thành Viên kiếp trước cho tới Lăng Nguyệt Vụ kiếp này thì, Vụ Vụ hẳn là lớn tuổi hơn Sương Sương a~ *chấm mồ hôi*.

3.Giới tính?

Sương Sương *cúi đầu nhìn thiếu niên trong lòng, không nói*

Vụ Vụ : … [không hiểu sao dù gương mặt không có biểu tình, thế nhưng ta lại nhìn thấy một tia trào phúng???]

MC: Câu này thật dư, cho qua.

4.Tính cách mỗi người?

Sương Sương: …

Vụ Vụ : …

MC: Ta thấy tựa đề bài phỏng vấn này nên đổi thành 100 câu hỏi cho MC *khóc thét*

5.Tính cách đối phương?

Sương Sương: Đến bây giờ ta cũng không hiểu Vụ nhi nghĩ gì, không thích tiếp xúc với người khác, không thích nói, ít ngôn quả ngữ… và có chút ít lười. [ không phải là chút ít đâu Lăng đại cung chủ ]

Vụ Vụ *trầm ngâm một chút, như đang nghĩ gì đó hết sức sâu xa*: ôn nhu [ thật ra cũng chỉ ôn nhu với một người thôi a ]

MC: *hắc tuyến*, tình nhân trong mắt hóa Tây Thi nguyên lai nghĩa là vậy…

6.Lần đầu gặp nhau là lúc nào, ở đâu?

Sương Sương: …

Vụ Vụ : …

MC: Lại thế T~T thôi ta biết bổn phận mà, gặp nhau trong Tiểu viện bị bỏ hoang, lúc đó Vụ Vụ mới bảy tuổi, bị một sát thủ bắt làm con tin, Sương Sương đi đến, rồi chuyện gì tới nó tới.

7.Ấn tượng đầu tiên/ Cảm xúc đầu tiên khi gặp đối phương?

Sương Sương *đưa tay xoa xoa đầu Vụ Vụ *: Tại sao trong mắt tiểu hài tử này không có sợ hãi, chỉ có lãnh tĩnh cùng lạnh nhạt, làm người khác khó hiểu nhưng lại hiếu kỳ.

Vụ Vụ *ngước nhìn Sương Sương*: hương bạc hà trên người hắn, dễ chịu.

8.Điểm thích nhất ở đối phương?

Sương Sương *cười nhẹ, như gió xuân ấm áp, khiến mọi người đều ngơ ngốc*: Vụ nhi ỷ lại vào ta.

Vụ Vụ *gương mặt không có biểu tình, thế nhưng trong mắt lại nhu hòa rất nhiều*: Sương chỉ ôn nhu với ta.

MC: *cắn chặt khăn, hai mắt rưng rưng*

9.Điểm ghét nhất ở đối phương?

Sương Sương: Không nói với ta trong đầu đang suy nghĩ điều gì [ thế nhưng mỗi lần nói đều làm người ta té ghế a ]

Vụ Vụ *hơi nhíu mày*: Có nhiều người. [ Ý là có nhiều người quấn quanh Lăng đại cung chủ, thật là một hài tử tiếc chữ như vàng a ]

Sương Sương *tự hỏi, ta có sao?*

10.Cảm thấy bản thân cùng đối phương có hợp nhau không?

Sương Sương: Nếu không có Vụ nhi, ta không nghĩ đời này ta sẽ gặp được ai khác thích hợp ta.

Vụ Vụ *vòng hay tay qua cổ Sương Sương, cọ cọ, ngáp một cái, sau đó mập mèm mở mắt*: Không… Chỉ có Sương. [ Ý là không còn ai khác thích hợp hơn Sương Sương Lăng đại cung chủ (_ _!! ]

11.Thường gọi [yêu] đối phương là gì?

Sương Sương: Vụ nhi.

Vụ Vụ : Sương.

MC: Cứ trả lời rành mạch vậy thì có phải tốt hơn nhiều không? *gạt lệ*

12.Mong đối phương gọi mình thế nào?

Sương Sương: Vụ nhi thích thì tốt rồi.

Vụ Vụ : …

MC: Sương Sương Lăng đại cung chủ a, ta hy vọng một ngày ngươi hiểu được cái gì là ‘chiều quá hóa hư’.

13.Nếu lấy một loài động vật so sánh, cảm thấy đối phương sẽ là?

Sương Sương: Bạch diệp.

Vụ Vụ *nhìn Sương Sương, trong mắt hiện lên khó hiểu*

Sương Sương *mỉm cười, vòng tay qua eo ôm Vụ Vụ vào lòng*: Ta chỉ là cảm thấy Vụ nhi lúc nào cũng đều có thể nhẹ nhàng bay đi.

Vụ Vụ im lặng không nói, dựa vào ngực Sương Sương không biết đang nghĩ gì.

MC: *lầm bầm* ta thấy giống mèo lười nhiều hơn a.

14.Nếu tặng quà cho đối phương thì sẽ tặng gì?

Sương Sương: Vụ nhi thích, ta sẽ tặng.

Vụ Vụ *ánh mắt trở nên mông lung*: Có thể tặng cả bản thân cho hắn…

MC: *mắt phát sáng, nước miếng chảy ròng, vẻ mặt *** dê, trong đầu vận hành những thứ cấm trẻ em dưới 18*

Lăng đại cung chủ đưa qua một cái mắt lạnh, MC bật người ngồi lại đàng hoàng.

15.Muốn được đối phương tặng gì?

Sương Sương *trong mắt đầy bất đắc dĩ*: Chỉ cần Vụ nhi đừng để ta lo lắng, đó là món quà lớn nhất rồi.

Vụ Vụ hơi nghiêng đầu, ý nói ‘Ta chưa từng làm gì để ngươi lo lắng’.

Sương Sương ôm Vụ Vụ, cười khổ.

MC: Vậy còn Vụ Vụ ngươi, muốn được cha… khụ… tình nhân tặng gì?

Vụ Vụ *liếc mắt MC một cái*: Hắn bình yên.

MC: *cảm động* Vụ Vụ a~~~~

16.Có bất mãn gì với đối phương không? Nếu có thì là gì?

Sương Sương *thở dài, vẫn là vẻ mặt tràn đầy bất đắc dĩ*: Không biết tự chăm sóc mình.

Vụ Vụ *đổi tư thế thoải mái hơn*: Có nhiều người. [ Ý tứ xin tìm hiểu lại câu 10]

17.Sở thích?

Sương Sương *lại tiếp tục xoa xoa đầu thằng nhỏ*: Chăm sóc Vụ nhi.

Vụ Vụ *mắt lim dim, ra mòi là sắp ngủ*: Quấn tóc Sương..

MC: …

18. Tật xấu của đối phương?

Sương Sương: Không hay nói, thích mang chân trần. [ Thật ra đa phần là do lười mang ]

Vụ Vụ *ngẫm nghĩ, nhíu mày, vẻ mặt không cam lòng, sau đó tựa như tìm được lý do nào đó hay ho, khóe miệng hơi mỉm cười*: Luôn nổi giận khi ta không mang giày.

MC: *nhìn về nơi viễn phương*

19.Không hài lòng khi đối phương làm gì?

Sương Sương: Thân thể Vụ nhi rất lạnh, thế nhưng luôn chỉ mặc áo đơn, ta nói sao cũng không nghe lời.

Nam Cung Phó dưới khán đài hét lớn: Nào có a, ta lúc nào cũng thấy tiểu Nguyệt Vụ toàn thân kín kẽ, nhiều lúc còn mặc hai, ba lớp áo, Cung chủ người thật là, sao không để tiểu Nguyệt Vụ mặc áo đơn cho… [ Chưa kịp hết lời đã bị hàn khí của Sương Sương làm sợ đến ngồi bệch xuống đất ]

MC: *bừng tỉnh đại ngộ* Ra là không thích Vụ Vụ mặc ít áo gặp người ngoài a, ta nghĩ Vụ Vụ mặc nhiều áo thế chắc là do bị ép … không, không, ý ta là được Sương Sương Lăng đại cung chủ ôn nhu phủ thêm.

Hàn khí của Lăng đại cung chủ không phải là có tiếng mà không có miếng a~~~ TT O TT

Vụ Vụ *đột nhiên nói*: Có nhiều người.

Mọi người song song thở dài, ai, mà thôi, mà thôi…

20.Đã làm chuyện gì khiến đối phương không hài lòng?

Sương Sương: Có lẽ khi ta vì Đồng Phượng, nổi nóng với Vụ nhi…

Vụ Vụ *đột nhiên giọng rất lãnh*: Không có.

Sương Sương *gương mặt tuấn mỹ hiện lên đau lòng, ôm Vụ Vụ chặt hơn*: Là ta sai…

Vụ Vụ *giãy ra khỏi cái ôm của Sương Sương, đi tới một ghế khác ngồi xuống*

Sương Sương *đưa tay ra kéo đối phương nhưng không kịp, chỉ là có thể ngồi đó nhìn Vụ Vụ*

Khán đài vắng lặng như tờ, không ai dám lên tiếng, bây giờ đang là mùa thu a, sao lại lạnh như rứa *khóc thét*

21.Quan hệ cả hai đã đến mức?

Sương Sương *lo lắng nhìn Vụ Vụ*:…

Vụ Vụ *ngáp một cái, miên man nhìn cửa sổ*:…

MC: *xoa trán* Có phải sau này không nên hỏi câu 20 nữa không?

22.Lần đầu tiên hẹn hò?

Sương Sương: Vụ nhi và ta lạc trong rừng.

Vụ Vụ: …

MC: Hẹn nhau trong rừng a, thâm sơn cùng cốc, màn trời chiếu đất … ai da~ ta đang nghĩ cái gì, câu tiếp theo.

23.Không khí lúc đó ra sao?

Sương Sương *nhìn Vụ Vụ, trong mắt hiện ra quyến luyến*: Rất yên lặng, nhưng ta chưa bao giờ cảm thấy thoải mái như thế.

Vụ Vụ *nhắm mắt, thần tình bình thản*: Tốt.

MC: Để cho Vụ Vụ nói ‘Tốt’ là chắc chắn phải vô cùng tốt a.

24.Đến cuối thì thế nào?

Sương Sương: Quyết định trở về nhà.

Vụ Vụ: Cuối cùng cũng về nhà.

MC: Hẹn hò mà cả hai ai cũng mong về là sao? ‘ _ ‘



25.Nơi hẹn hò thường xuyên?

Sương Sương: Lăng Lạc cung.

Vụ Vụ *hình như đã ngủ rồi*:…

MC: Á à, cuối cùng em đã hiểu :”>

26.Sẽ chuẩn bị gì vào sinh nhật đối phương?

Sương Sương *đi qua ôm lấy Vụ Vụ, quay lại chỗ ngồi, vẻ mặt thỏa mãn*: Ở một nơi chỉ có ta và Vụ nhi.

Vụ Vụ *chợt mở mắt*: Sinh nhật ngươi là ngày nào?

Mọi người hắc tuyến.

MC: Sương Sương a, số ngươi thật khổ *cảm khái*

27.Vậy là ai tỏ tình trước? [ câu này hay a, ta chấm]

Sương Sương, Vụ Vụ: …

MC: Hình như ta tìm mòn cả mắt cũng không thấy được một câu ‘Ta thích ngươi’ hay ‘Ta yêu ngươi’ a~, khổ não.

28.Thích đối phương nhiều không?

Sương Sương *ánh mắt nói lên tất cả*

Vụ Vụ *cử chỉ nói lên tất cả*

MC: *há hốc miệng’*

29.Như thế thì, có yêu không?

Khán đài yên lặng không có âm thanh, ai cũng mắt mở to hết cỡ nhìn chằm chằm hai nhân vật chính.

Sương Sương: Ta không biết yêu là gì, thế nhưng nếu là cảm giác đối với Vụ nhi, ta nghĩ đó là yêu.

Mọi người ồ lên, MC làm rớt micrô, vẻ mặt không thể tin tưởng Lăng đại cung chủ sẽ nói ra câu này.

Vụ Vụ *đôi mắt hiện lên nghi hoặc*: Nếu như thích nhiều đến không thể nhiều hơn, có được gọi là yêu không?

Mọi người gật đầu: Có a, Có a!!!

MC: Giời hỡi, cuối cùng ta đã đợi được đến ngày hôm nay *gào khóc*

30.Đối phương nói gì sẽ khiến ngươi không thể chống cự?

Sương Sương: “Sương…”

Vụ Vụ: “Vụ nhi…”

MC: Hai người này thiệt không có tiền đồ a, đúng là ái tình làm mờ mắt, ù tai. X”D

31.Nếu cảm thấy đối phương có biểu hiện thay lòng thì sẽ như thế nào?

Sương Sương *đột nhiên tản ra hàn khí bức người, gương mặt lạnh lùng đến tột đỉnh*: Ngươi nói gì?

MC *lắp bắp*: Lăng đại cung chủ, là ‘nếu’ a, là ‘nếu’… ~>A<~ Sương Sương: Vụ nhi thích gì ta cũng cho hắn, trừ điều này. Vụ Vụ *mặt lạnh*: Tùy hắn. Sương Sương *nắm chặt vai Vụ Vụ, hàn khí càng nặng hơn nữa* MC: Vụ Vụ, cứu mọi người a~~~ 32.Có thể tha thứ khi đối phương thay lòng đổi dạ hay không? [ Hỏi xong chân cũng hết đứng vững ] Sương Sương *rút tay về, hừ lạnh một tiếng*: Chuyện này sẽ không xảy ra, cần gì phải tha thứ hay không? MC *bò lên ghế*: may phước a, hàn khí giảm lại rồi. Vụ Vụ *hiện lên một nụ cười nhạt vô cùng hiếm thấy*: Sẽ không. … MC: Vụ Vụ, ngươi làm ơn đừng kích thích Lăng đại cung chủ nữa mà … TT O TT 33. Nếu hẹn hò mà hơn một giờ đối phương vẫn chưa đến? Sương Sương *hít một hơi, áp chế cơn giận trong lòng*: Vụ nhi lúc nào cũng ở cạnh ta. Vụ Vụ *ngước nhìn Sương Sương một cái*: Tìm. MC: Là lo lắng đó nha, ta hiểu, ta hiểu. 34.Thích nhất phần nào ở đối phương? Sương Sương: Tất cả. Vụ Vụ: Hắn rất ấm. MC: Lăng đại cung chủ chỉ vì rất ấm mới được Vụ Vụ thích thôi sao? *mút tay* Vụ Vụ *ngẫm nghĩ một chút*: Tất cả. MC: *lầm bầm* Nếu ta cũng ấm một chút, có khi nào Vụ Vụ… không, không, Lăng đại cung chủ ta không nói gì hết, câu tiếp!!! 35.Biểu cảm thích nhất ở đối phương? Sương Sương: Khi Vụ nhi vừa ngủ dậy, hắn sẽ ngồi dụi mắt, rất khả ái! *nói xong cúi xuống hôn trán Vụ Vụ một ngụm* ^ ♥ ^ Vụ Vụ *sờ sờ trán, không chịu thua, nhổm dậy hôn lên má Sương Sương một miếng* : Khi Sương nhìn chăm chú vào ta. MC: *bịt mũi* phi lễ vật thị, phi lễ vật thị… Mọi người dưới khán đài đổ mồ hôi, thế nhưng ai cũng đều nhìn hướng khác, giả vờ không nhìn thấy, bộ giỡn sao, là người ai mà không sợ chết a~ 36.Khi hai người cạnh nhau, có cảm giác được tim đang đập thình thịch hay không? Sương Sương: … Vụ Vụ: … MC: … Mọi người: … MC: Ta cảm thấy người ra câu hỏi này không được bình thường *gãi mặt* 37.Có từng lừa dối đối phương không? Có thường hay nói dối? Sương Sương: Không. Vụ Vụ: Không. 38.Lúc nào có cảm giác hạnh phúc nhất? Sương Sương: Ôm Vụ nhi. Vụ Vụ: Sương ôm ta. MC: Ai, hạnh phúc chỉ là đơn giản thế này thôi. 39.Đã từng cãi nhau chưa? Sương Sương: Chưa. Vụ Vụ: … Mọi người: *gật gù* tiểu Nguyệt Vụ toàn bỏ đi khi buồn bực không à, để cung chủ phải tìm một phen mới gặp được, mà gặp được toàn là cung chủ xuống nước, không tính là cãi nhau. MC: Làm sao mọi người biết được Vụ Vụ buồn bực? Ta nhớ không lầm thì Vụ Vụ có hiện cảm xúc ra ngoài bao giờ đâu? O_O Mọi người: Ách… cái này… chỉ là đoán, là đoán a, tại vì chúng ta toàn thấy cung chủ phải “ôn ngôn nhỏ nhẹ khuyên bảo” mỗi khi tìm được tiểu Nguyệt Vụ, nên chắc hẳn trước đó tiểu Nguyệt Vụ đang dỗi cung chủ, bỏ đi ra ngoài, chắc chắn là thế. MC: *bụm trán* Lăng Lạc cung thật là đứng đầu các cung trong giang hồ sao chời? Mọi người: Ê ê ê, ngươi đây là ý gì… $@#%^$$@$@ 40.Vì sao lại cãi nhau? Sương Sương *khẽ dựa đầu lên vai Vụ Vụ, nhắm mắt dưỡng thần* Vụ Vụ *ta quấn tóc, quấn a quấn* MC: Câu tiếp, tiếp tiếp. 41.Phương pháp hòa giả? MC: Bỏ qua *vẫy vẫy* 42.Nếu còn có kiếp sau, có mong muốn lại được làm người yêu? Sương Sương: Có. Vụ Vụ: Nếu có thể. Sương Sương *nắm tay Vụ Vụ*: Không gì là không thể, Vụ nhi, tin ta. Vụ Vụ không nói gì, đôi mắt trong veo nhìn Sương Sương. MC: Khả ái quá a~ *cắn bản thảo* 43.Khi nào cảm thấy mình được yêu? Sương Sương: Vụ nhi vòng hai tay qua cổ, sau đó vùi đầu vào ngực ta. Vụ Vụ: Sương nhìn ta. MC: ta hiểu, ánh mắt của Lăng đại cung chủ chỉ khi nhìn ngươi mới có cảm tình a… Mà cách thể hiện tình yêu của Vụ Vụ sao đáng yêu quá :”>

Mọi người: cái này thì bọn ta đồng ý.

44.Có lúc nào cảm thấy hắn không còn yêu ngươi không?

Sương Sương *nhìn Vụ Vụ, vẻ mặt cười khổ*: Ta vẫn không nắm giữ được tâm của Vụ nhi.

Vụ Vụ *cúi đầu xuống*: Vì người khác.

Sương Sương cả người cứng ngắc, mọi người dùng ánh mắt ‘tội nhân thiên cổ’ nhìn Đồng Phượng.

Đồng Phượng *chột dạ*: Ta thừa nhận là ta cố ý chia rẽ, nhưng mà thật là ta không phải cố ý… nhưng ta cũng có chút cố ý… thế nhưng không phải hoàn toàn cố ý… nhưng nhưng…

MC + mọi người: *hắc tuyến*

45.Phương pháp thể hiện tình yêu?

Sương Sương: Mọi thứ đều vì Vụ nhi. [ kể cả cưng chiều quá mức dẫn tới chứng bệnh cuồng lười của Vụ Vụ (_ _!! ]

Vụ Vụ: Sương bình yên, đáng giá tất cả.

MC: Phải nói cặp tình nhân này thế nào đây, ai~

46.Nếu chọn một loài hoa giống như đối phương, sẽ chọn hoa gì?

Sương Sương: Bồ công anh.

Vụ Vụ: Bạch mai.

MC: *há hốc mồm*

47.Có giấu diếm điều gì với đối phương không?

Sương Sương: Không.

Vụ Vụ *quấn a quấn, quấn a quấn*

48.Có bao giờ cảm thấy tự ti?

Sương Sương, Vụ Vụ *đồng thanh*: Tại sao?

MC: Ta cũng muốn hỏi tại sao lại có câu hỏi này a TAT

49.Mối quan hệ của cả hai là công khai hay bí mật?

Sương Sương: Ta không quan tâm.

Vụ Vụ *quấn quấn a quấn quấn*

Mọi người: Thật ra thì hai người họ không nói, mọi người cũng nhìn ra… ai~

MC: Nếu nhìn ra tại sao lại không để yên cho người ta, chia lìa làm mô rứa? *đập bàn đập ghế*

Mọi người: Là lỗi của chúng ta… *không khí đột nhiên đầy u buồn, thế nhưng hai diễn viên chính làm như không thấy*

MC: *thở dài*

50.Có duy trì được tới vĩnh viễn với nhau không?

Sương Sương *mỉm cười, ôm Vụ Vụ vào lòng*: Vĩnh viễn quá xa rồi, ta chỉ cần kiếp này, tâm không thay đổi.

Vụ Vụ *vòng hai tay qua cổ, vùi đầu vào ngực Sương Sương*: Có, Sương.

MC: *nước mắt rưng rưng* *bản thảo bị nhào nắn tới nát bây bấy*

.

.

~*~ Còn tiếp ~*~

100 CÂU HỎI PHỎNG VẤN.

(HẠ).

.

.

MC *trầm ngâm nhìn bản thảo, mặt lúc đỏ lúc hồng, hai mắt phát sáng, đỉnh đầu nhiều lúc còn bốc khói, nhìn dáng vẻ như vậy là biết trong đầu đang nghĩ mấy chuyện gì rồi*.

Nam Cung Phó: Uy! Ngươi muốn hỏi gì thì nhanh, gọn, lẹ, Lăng Lạc cung không có rảnh rỗi như ngươi, chúng ta phải về quậy phá… khụ khụ… làm việc nữa!

Mọi người song song cười nhạt, nghĩ thầm: Ngươi cũng biết làm việc? hừ…

MC *giật mình, ngồi lại ngay ngắn*: Ta chỉ là nghĩ, phần hai này có nhiều câu hỏi có chút mờ ám… ách… ý ta là riêng tư, có nên gọi khách mời ra ngoài hay không? Ta làm vậy là bảo vệ quyền riêng tư a *chấm mồ hôi*

Thanh Y *mở quạt che nụ cười nhạt ở khóe môi*: Nếu vậy thì mời ngươi ra ngoài luôn cho lành, đảm bảo riêng tư hoàn toàn.

MC: Ơ… sao lại nói như vậy được? Không lẽ để bản thảo ở đây cho hai người một hỏi một trả lời? [ Với tính tình hai vị kia làm sao có khả năng? ]

Mọi người: Nếu vậy thì mọi người cùng ở, bí mật của Lăng Lạc cung không thể để một mình ngươi biết. [ Bọn họ chỉ là lo lắng cung chủ với tứ thiếu gia mà thôi, tuyệt đối không tò mò, tuyệt đối không có ].

Trong lúc bên kia quyền đấm cước đá, à không, hữu hảo thương lượng, thì hai đương sự lại hoàn toàn không để ý tới, chỉ chìm vào thế giới của hai người.

Lăng Sương Nhược ôn nhu xoa xoa lưng Lăng Nguyệt Vụ, nhắm mắt vùi vào mái tóc đen mượt của Vụ nhi, gương mặt không còn lạnh lùng như thường ngày, mà là tràn đầy nhu tình hiếm thấy.

Lăng Nguyệt Vụ vòng hai tay ôm cổ đối phương, cái đầu nhỏ nhắn cọ cọ bên má Lăng Sương Nhược, khó chịu mở hai mắt.

Lăng Sương Nhược phát hiện Vụ nhi không bình thường, liền hỏi: Vụ nhi?

Lăng Nguyệt Vụ mở đôi mắt trong veo đang che lấp một tầng sương mù, vô cùng khả ái, thế nhưng đôi mày đang nhíu lại kia lại làm Lăng Sương Nhược quan tâm hơn, đồng âm khẽ nói: Sương, ồn.

Lăng Sương Nhược hiểu rõ, thương tiếc mà đem đối phương ôm vào lòng, mắt lạnh liếc ngang đại hội bầu cử kia, hàn khí lan tỏa, dám làm cho Vụ nhi của hắn khó chịu, ồn ào thành như vậy, chán sống?

Mọi người thoáng cái im bặt, ngoan ngoãn ngồi vào chỗ, không ai hó hé một lời, MC như một cái âm hồn, phiêu đãng trở về chỗ ngồi, mồ hôi lạnh chảy ròng.

Ta làm sao đã quên tính cách của hai vị này a *gào khóc*

[ Giữ trật tự 5 phút ]

.

.

.

.

.

.

51. Là công hay thụ?

Sương Sương, Vụ Vụ: …

MC: Ta đã nói mấy câu này riêng tư rồi mà T~T

52. Sao lại quyết định như vậy?

Sương Sương: Vụ nhi còn nhỏ.

MC: Hơ?

Sương Sương: … Mấy chuyện này Vụ nhi không hiểu.

MC *lẩm bẩm*: Thật ra Vụ Vụ có thể lớn tuổi hơn ngươi đó Lăng đại cung chủ à *liếc mắt Vụ Vụ một lát, tiếp tục lẩm bẩm* Ta nghĩ tất cả đều vì lười a~

53. Đối với tình trạng hiện tại, có hài lòng không?

Sương Sương: Có.

Vụ Vụ *ngẫm nghĩ một lát*: Ừm.

MC: Hình như có người khá bất mãn đó nha.

54. Địa điểm H đầu tiên?

Sương Sương: Bể tắm trong phòng ta.

Vụ Vụ *quấn tóc là một nghệ thuật*.

MC: Lý tưởng! *giơ ngón cái* > ω < 55. Cảm tưởng khi đó? Sương Sương: Nhận ra đối với Vụ nhi, ta từ lâu đã không thể buông tay. MC *tay cầm bản thảo run run* Vụ Vụ *ngừng quấn tóc, ngước mặt lên nhìn Sương Sương, ánh mắt hiện lên nhu hòa trăm năm khó gặp*: ‘Thích’ nguyên lai là như vậy, MC *xé luôn bản thảo* Bốn phía vang lên tiếng khóc, ai, người cô đơn có nỗi khổ của người cô đơn a~ thấy người ta ân ân ái ái thì… ai ai~~ 56. Thần sắc đối phương lúc đó? Sương Sương *hàn khí tản ra*: Ngươi muốn biết? MC: Là câu hỏi trên bản thảo nó như… như thế mà *khóc không ra nước mắt* Vụ Vụ *lấy tay vỗ vỗ lên mặt Sương Sương*: Rất đẹp. Sương Sương thu lại hàn khí, vẻ mặt cưng chiều nhìn đối phương, nhưng vẫn không trả lời. MC *gục đầu* Là ta hỏi sai rầu T^T Mọi người ở dưới nhìn hả hê. 57. Buổi sáng sau đêm đó, câu đầu tiên nói là? Sương Sương *mỉm cười*: Một bàn tay nhỏ nhỏ sờ loạn trên người ta. Vụ Vụ *ngước đầu, tiếu ý hiện ở khóe mắt*: Hắn cắn tay ta. MC: Ơ… hơ… Câu hỏi là ‘lời nói’ mà (_ _!! 58. Một tuần H bao nhiêu lần? Sương Sương *nhướng mi*: Nga? MC *khóc thầm*: Lăng đại cung chủ người không cần trả lời cũng được… Vụ Vụ *đột nhiên phát biểu*: Ít. MC *mắt phát sáng*: Vụ Vụ ngoan… ít là bao nhiêu? Một lần, hai lần… hay hai ba chục lần? Vụ Vụ *liếc MC một cái, không để ý nữa* Sương Sương: Vụ nhi vẫn còn nhỏ… ta không muốn Vụ nhi mệt mỏi *hơi cười khổ* Vụ Vụ nhìn chăm chú vào Sương Sương, không nói gì. 59. Một tuần H bao nhiêu lần là lý tưởng? Sương Sương *hừ lạnh, chén trà trên bàn nát ra*: Ta đã nói Vụ nhi còn nhỏ. MC: Ta biết, ta biết, câu tiếp câu tiếp!!! TT O TT 60. H như thế nào? [ Là ai ra câu hỏi này, muốn giết ta sao? ] Sương Sương: Ngươi hỏi nhiều lắm. MC *gật đầu như gà mổ thóc*: Ta biết, ta biết, ô… Vụ Vụ *nhíu mày*: Không giống như ta từng gặp *xoay qua nhìn Nam Cung Phó với Tuyết Lộ, sau đó quay lại nhìn Sương Sương*: Nhẹ hơn nhiều. MC + mọi người *lẩm bẩm*: Lẽ nào Vụ Vụ thích mạnh bạo? Lăng đại cung chủ mặt trầm xuống, ôm chặt Vụ Vụ hơn lúc nãy. 61. Nơi mẫn cảm nhât? Sương Sương: Không có. Vụ Vụ *vẻ mặt suy ngẫm*: tai trái. MC *ghi ghi chép chép* 62. Nơi mẫn cảm nhất của đối phương? Sương Sương: Nga? MC *gạt lệ*: Ta để ý mấy câu hỏi liên quan đến Vụ Vụ, Lăng đại cung chủ đặc biệt khó tính a~~ Sương Sương *cười nhạt*: Ngươi có ý kiến? MC: Không! Không! Câu tiếp!!! 63. Dùng một câu miêu tả đối phương khi H? Sương Sương *nhìn Vụ Vụ, đôi mắt hơi mơ màng*: Ngoài ta, ai cũng không thể nhìn thấy biểu tình của Vụ nhi như thế. MC *dù tò mò muốn chết, nhưng cho tiền cũng không dám hỏi* Vụ Vụ *mí mắt hơi buông xuống, không ai nhìn thấy hoang mang xẹt qua bên trong*: Ngoài ta… cũng có người nhìn thấy Sương trong hình dạng đó rồi phải không? Sương Sương mở to mắt, MC há to miệng, mọi người ngừng động tác, chưa bao giờ họ gặp được Vụ Vụ nhìn qua bất lực như vậy, thật… thật khả ái a, làm cho nhịn không được muốn một ngụm nuốt vào bụng >3< Sương Sương *cúi xuống hôn lên má Vụ Vụ, vẻ mặt hài lòng*: Ta chỉ như vậy với Vụ nhi mà thôi. Vụ Vụ ngước nhìn Sương Sương, không nói. Sương Sương: … Chỉ có Vụ nhi mới khiến ta mất đi lý trí, không còn ai khác. Vụ Vụ cúi đầu tiếp tục làm *nghệ thuật*, có điều khóe môi hơi nâng lên, nói rõ hắn đã bình thường trở lại. MC *vẫn còn há to miệng*: Ta cứ tưởng là chỉ có một mình Lăng đại cung chủ hẹp hòi thôi chớ… khụ khụ…. Câu tiếp |: D 64. Vậy, có thích H không? Sương Sương: Có, nếu đối tượng là Vụ nhi. Vụ Vụ *vẻ mặt vân đạm phong khinh*: Không phủ nhận. MC + mọi người *khóe miệng bất tự giác co quắp*. 65. Thường xuyên H nhất ở những nơi? Sương Sương *cười nhạt*: Ngươi nghĩ xem? MC: Lăng đại cung chủ, người nghĩ với cái đầu này ta có thể nghĩ ở những nơi nào? *chấm mồ hôi* Vụ Vụ *đột nhiên cảm giác được câu hỏi mà khiến Sương đổi sắc mặt rất thú vị*. 66. Có muốn thử ở nơi nào khác không? Sương Sương *nhìn Vụ Vụ, trong mắt hiện lên chờ mong, nhưng cuối cùng vẫn là thở dài không nói”. MC quay người tỉa vào Vụ Vụ, đôi mắt tràn trề tia sáng. Vụ Vụ *vẻ mặt vân đạm phong khinh tập hai*: Mái nhà. MC *té ghế*. Mọi người *há hốc miệng*. Sương Sương *cười nhẹ, ôm Vụ Vụ vào lòng*: Thật sự là ta cũng muốn thử như vậy. MC *giả vờ ho khù khụ, nghe được câu trả lời của Lăng đại cung chủ thì ho văng hàm răng PS ra ngoài*. 67. Tắm trước hay sau khi H? Sương Sương *vẻ mặt hiện lên nhàn nhạt thỏa mãn*: Ta thích tắm cho Vụ nhi. Vụ Vụ *nhìn Sương Sương, khóe môi hơi mỉm cười*. MC: Ta cứ nghĩ câu này sẽ được hai vị hoa lệ cho qua (_ _!! 68. Có quy ước gì trước khi H hay không? Sương Sương *thở dài, xoa đầu Vụ Vụ*: Ta luôn khắc chế không làm Vụ nhi mệt mỏi, thế nhưng… có lẽ ta đánh giá cao bản thân rồi. Vụ Vụ *vòng hai tay trắng trắng hồng hồng qua cổ Sương Sương, nhỏ giọng*: Ta không sao, Sương. Sương Sương *ôn nhu mỉm cười, vùi gương mặt vào hõm vai Vụ Vụ*. MC *lấy tay bịt máu mũi* 69. Đã từng làm gì quá mức với đối phương hay chưa? Sương Sương *phóng tới một cái mắt lạnh*: Nga? MC: Không phải ta muốn hỏi thế mà TT O TT 70. “Nếu đã không chiếm được tâm, ít nhất cũng phải có được thân xác”, đồng tình hay phản đối với quan điểm trên? Sương Sương: Nếu là xưa kia sẽ không. MC *mắt vụt sáng*: Nghĩa là bây giờ Lăng đại cung chủ đồng tình? Sương Sương *cười nhạt*: Ngươi hỏi nhiều lắm. MC *mồ hôi chảy đầy mặt*. Vụ Vụ *hình như có một cái gật đầu rất nhỏ*. Gió lạnh đảo qua… 71. Nếu có người dám cường bạo đối phương? Sương Sương *mỉm cười vuốt tóc cho Vụ Vụ, thế nhưng hàn khí mạnh hơn gấp mấy trăm lần vừa nãy, mọi người rét run*. Vụ Vụ *dựa đầu lên vai Sương Sương, hàn lãnh cũng không kém gì Lăng đại cung chủ*. MC *răng đánh lạch cạch*: Thật ra… cạch cạch… không ai ngu vậy đâu… cạch cạch cạch…mà… 72. Trước hoặc sau khi H, có cảm thấy xấu hổ không? MC: Ta nghĩ câu này không cần hỏi T^T. 73. Nếu một vị hảo bằng hữu nói “Ta rất tịch mịch, chỉ một đêm, hy vọng ngươi…” để cầu H, sẽ? Sương Sương: Có ai sẽ hỏi ta như vậy? MC *gật đầu khí thế*: Chắc chắc là không, Lăng đại cung chủ. Vụ Vụ: … MC *lẩm bẩm*: Ta nghĩ Vụ Vụ ngay cả liếc mắt cũng không cho người ta, nói chi là… ==! 74. Có thấy mình rất hiểu về H? Sương Sương + Vụ Vụ *làm lơ không nói*. 75. Còn đối phương? Sương Sương *vẻ mặt cưng chiều*: Ta đến là được rồi. Vụ Vụ *nhắm mắt, vân đạm phong khinh tập ba*: Tốt. MC *vuốt hãn*: Vụ Vụ có “chút ít lười” như vậy không phải là không có lý do a… 76. Trong lúc H thích được nghe đối phương nói? Sương Sương *cười khổ*: Nói gì cũng làm ta mất lý trí. Vụ Vụ: Sương tốt. MC: Vụ Vụ, ngươi hiểu sai câu hỏi nữa rồi (_ _!!) Vụ Vụ *liếc MC một cái, xoay mặt đi, lỗ tai hình như đỏ lên một chút*: … “Vụ nhi là của ta”. MC *rớt bản thảo, lệch mắt kính*. Mọi người *phun trà, rớt quạt, ngu người ngồi ngó*. Vụ Vụ *mặt lạnh*: Hừ… [ tại sao nghe cứ như là đang dỗi?] Sương Sương *ôm chặt Vụ Vụ hơn, trong mắt chứa đầy nhu tình*: Mỗi ngày ta sẽ luôn nói như vậy. Toàn trường đều rơi vào trạng thái ‘chờ tiêu hóa’. 77. Thích biểu cảm nào của đối phương khi H? Sương Sương *nhướng mày*: Nga? MC: Lăng đại cung chủ, người quả thật luôn khó tính khi câu hỏi liên quan đến Vụ Vụ a T^T Vụ Vụ *tiếp tục nhìn Sương thay đổi sắc mặt*. 78. Nếu không phải là người yêu, có thể H cùng hay không? Sương Sương: Ngày xưa ta không quan tâm, bây giờ ta chỉ có Vụ nhi. Vụ Vụ:…. [Vụ Vụ, dù ngươi hiện lên vẻ trào phúng như vậy vẫn làm người khác muốn nuốt ngươi vào bụng nga.] 79. Có hứng thú với SM? Sương Sương: Một vết thương cũng đừng mong xuất hiện trên người Vụ nhi. MC *vẻ mặt ngưỡng mộ*: Lăng đại cung chủ, người quả thật là điển hình của công sủng thụ >3< Vụ Vụ:… *dường như đang ngẫm nghĩ*. MC *hơi run*: Vụ Vụ, ngươi đừng nói là… – -||| 80. Nếu đột nhiên đối phương không đòi hỏi nữa? Sương Sương nhìn Vụ Vụ, Vụ Vụ nhìn Sương Sương, nhất thời không khí trở nên vô cùng mờ ám. MC: Ta hỏi sai điều gì sao?? 81. Cảm thấy thế nào về chuyện cường bạo? Sương Sương *nhíu mày*: Ta từ đầu không nên tới đây. MC *run run*: Kịch bản này không phải ta viết, ta cũng không muốn hỏi vậy a TAT Vụ Vụ: Ta muốn thử. *vẻ mặt không hề có biểu tình, ung dung cứ như đang nói ‘Khí trời hôm nay thật tốt, thích hợp H trên mái nhà’ * Sương Sương *xoay người nhìn chằm chằm Vụ Vụ, trong mắt hình như có lửa toát ra*: Thử? Với ai? Vụ Vụ *liếc nhìn Sương*: Ngươi. Sương Sương *lửa giận tán đi, nhưng lại có ngọn lửa khác đốt cháy trong đôi mắt*: Ta sẽ không cường bạo Vụ nhi. Ta sẽ không để Vụ nhi bị thương. Vụ Vụ *xoay mặt đi hướng khác, dường như có một tiếng thở dài rất nhẹ toát ra*. MC: Nãy giờ sốc nhiều quá rồi nên câu này cũng không gây chấn động nhiều lắm ==! [ Nhưng vẫn là muốn té ghế, Vụ Vụ a~] 82. Trong khi H, việc khổ sở nhất là? Sương Sương *mặt không đỏ, tim không đập*: Đấu tranh với lý trí. Vụ Vụ *quấn a quấn a*. MC: Ta hiểu = v = 83. Từ lúc bắt đầu H tới giờ, nơi nào khiến ngươi phấn khởi nhất? Sương Sương: Bể tắm trong phòng ngủ. Vụ Vụ: Che mắt. [ Ý tứ là khi H trong tình trạng bị che kín hai mắt, không biết đối phương đang làm gì.] Toàn trường một mảnh xôn xao, tất cả mọi người đều nhìn Lăng đại cung chủ với ánh mắt kì lạ. Sương Sương hoàn toàn không quan tâm, vẫn là vẻ mặt cưng chiều nhìn người trong lòng. MC *máu mũi văng không ngớt*. 84. Thụ đã từng chủ động H bao giờ chưa? Sương Sương *mắt lạnh bắn tới*: Ngươi quả thật hỏi rất nhiều. MC:… TT O TT 85. Phản ứng bên công khi đó? Sương Sương: Phòng tuyến tan tác. MC: Lăng đại cung chủ, thứ cho ta vô lễ, người đã không hề có phòng tuyến gì kể từ ngày gặp Vụ Vụ rồi. (_ _!! Vụ Vụ *chợt xen vào*: Đôi mắt Sương khi đó rất đẹp. Mọi người lại song song thở dài, dục hỏa, kinh diễm, quyến luyến… tất cả đều ở trong mắt, hiển nhiên là vô cùng đẹp a. 86. Công đã từng cường bạo? MC: Qua nhanh, qua nhanh!! 87. Phản ứng thụ khi đó? MC *phủi phủi*. 88. Đối tượng H lý tưởng là? Sương Sương *khóe mặt hiện lên nhàn nhạt nhu tình*: Vụ nhi. Vụ Vụ *bàn tay trắng nõn nắm lấy tay đối phương*: Sương. 89. Đối tượng hiện tại có hợp với hình mẫu lý tưởng? Sương Sương *nắm chặt tay Vụ Vụ*: Lý tưởng là gì? Ta chỉ có Vụ nhi. Vụ Vụ: Không phải Sương, không được. MC *cắn khăn*: Chịu không nổi nữa rồi TT^TT 90. Trong khi H, có sử dụng tới *công cụ* hỗ trợ? Sương Sương: … Vụ Vụ: … MC *nói thầm*: Khăn che mắt có tính là *công cụ* không? 91. Lần đầu H là? Sương Sương *nhìn Vụ Vụ, trong mắt hiện lên lo lắng*: Đã quên. Vụ Vụ *lại liếc nhìn Sương Sương một cái*: Bể tắm. MC *chấm mồ hôi* 92. Lần đó có phải đối phương hiện tại không? Sương Sương *lo lắng tràn đầy trong mắt*: … Không. Vụ Vụ *vân đạm phong khinh tập n*: Phải. Sương Sương *đưa tay kéo Vụ Vụ vào lòng*: Thế nhưng hiện tại ta chỉ có Vụ nhi. Vụ Vụ *khóe miệng nâng lên một nụ cười rất khó nhận thấy, vòng hai tay ôm cổ Sương Sương, nhỏ giọng nói*: Ta không nhỏ mọn như vậy. Mọi người lại song song thở dài… 93. Thích được hôn chỗ nào nhất? Sương Sương: Môi. Vụ Vụ *cọ cọ lên ngực Sương Sương, đưa tay để nhẹ lên môi*. MC kiêm phiên dịch gia: Cũng là môi a, ta hiểu (_ _!!) 94. Thích hôn nơi nào của đối phương? Sương Sương *vẻ mặt ôn nhu đến nỗi làm người ta không tin được đó là Lăng đại cung chủ*: Người Vụ nhi rất thơm, cả người ta đều thích. Vụ Vụ *ánh mắt hiện lên quyến luyến, tơ vương*: Gương mặt Sương. MC *gạt lệ*: Ái tình a… 95. Chuyện làm đối phương hài lòng nhất trong lúc H? Sương Sương *giọng nói mang theo không kiên nhẫn*: Nga? MC: Lăng đại cung chủ, còn vài câu nữa thôi là kết thúc mà… ô… 96. Trong lúc H thường hay nghĩ đến? Sương Sương *bất đắc dĩ*: Lãnh tĩnh của ta đang ở nơi nào? MC: O_O hơ? Vụ Vụ: Ta đang ở cạnh người ta ‘thích’. MC: OoO aa… 97. Một đêm H bao nhiêu lần? Sương Sương:… Vụ Vụ:… MC: Bí mật quốc gia TAT 98. Tự mình thoát y phục hay đối phương thoát? Sương Sương: Tự mình. Vụ Vụ *vừa quấn vừa nói* Sương thoát, ta muốn thử. MC *rùng mình*: Vụ Vụ ngươi quả là bé ngoan chăm học, điều gì cũng muốn thử, kể cả điều này cũng … – -||| 99. Đối với ngươi, H là? Sương Sương *mỉm cười, gác cằm lên vai Vụ Vụ*: Chỉ cần có Vụ nhi bên cạnh, không có nó cũng không hề gì. Vụ Vụ *đôi mắt to đen khẽ nhắm, thần tình bình thản*: Quên đi tất cả… chỉ có Sương. MC *cắn răng*: Hai người này a, ta biết phải nói sao bây giờ. 100. Cuối cùng, xin hãy nói một câu với đối phương. Vụ Vụ *hai mắt sương mù, vòng hai tay qua cổ Sương Sương, đồng âm non nớt vang lên*: Sương, đói. Hàng loạt tiếng té ghế cùng hưởng. Sương Sương *thương tiếc hôn lên trán Vụ Vụ, đứng dậy, bạch y phiêu nhiên trong gió*: Chúng ta về nhà. Trong nháy mắt, Lăng đại cung chủ cùng Vụ Vụ đã không gặp hình bóng. Người của Lăng Lạc cung đều là tinh anh trong tinh anh, phút chốc cũng lần lượt dùng phi công bay đi. Toàn trường không còn bóng người, chỉ còn MC đứng trơ như tượng đá, gió lạnh đảo qua… . . ~*~ 100 câu hỏi –

Hoàn ~*~

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.