Tặng Cho Thẩm Hữu Bạch

Chương 6: Ngũ giác (1)



Edit: Mộc

Chu Khải Đường bước vào phòng học, Từ Phẩm Vũ đã thay đổi tư thế, nằm nhoài người đầy chán chường trên bàn.

Cậu đi tới đã lên chân ghế của cô.

Từ Phẩm Vũ định chửi rủa một câu, là đứa nào không có mắt thế, không thấy lớp trưởng đang buồn phiền à.

Vừa ngẩng đầu lên thấy Chu Khải Đường, kiêu ngạo hung hăng lập tức bị đè xuống.

Cô tức giận nói, “Làm gì thế!”

Chu Khải Đường thấy vẻ mặt ấm ức của cô liền nở nụ cười, “Chủ nhiệm lớp tìm cậu đấy.”

“Không đi!”

Từ Phẩm Vũ nói vậy nhưng vẫn đứng lên.

Ánh mắt Chu Khải Đường đi theo bóng lưng cô, “Không phải vừa nói là không đi à?”

Đúng là Từ Phẩm Vũ không muốn đi, nhưng nghĩ kĩ thì nếu đi có thể thấy Thẩm Hữu Bạch, còn có thể vờ vịt đi ngang qua phòng học của anh. Nếu may mắn, Thẩm Hữu Bạch còn có thể nhìn cô hai giây.

Mười phút trước, hoa hồng bị vứt bỏ, vậy mà đảo mắt một cái đã không sao rồi, người này chỉ có thể là Từ Phẩm Vũ.

Lâm Hoành gọi cô tới là để hỏi xem trong lễ đón học sinh mới, lớp họ sẽ làm gì.

Từ Phẩm Vũ không hề khách sáo kéo một cái ghế tới ngồi cạnh anh ta, bắt đầu khoác lác.

Lớp bọn họ sẽ làm một buổi biểu diễn nho nhỏ, bởi vì hát, chơi đàn, gõ trống, loại nào lớp họ cũng có người biết.

Từ Phẩm Vũ bốc phét tới mức pháo hoa tung tóe, Lâm Hoành nghe đến mơ hồ, “Dừng dừng dừng, tôi hiểu rồi, chẳng phải chỉ là hát mấy bài sao.”

Cô im lặng một chút rồi gật đầu, “Đúng thế.”

Tới khi Từ Phẩm Vũ ra khỏi văn phòng, chuông vào lớp đã vang lên, mục đích đạt thành một nửa rồi. Cô vội vàng rẽ vào WC, xoay người trong gương kiểm tra lại đồng phục, sửa sang lại tóc.

Lúc cô tới cửa lớp A thì nghe được giọng của một giáo viên nam, “Có bạn nào muốn nói không?”

Anh ta đi chậm rãi giữa các dãy bàn, “Cứ nói những gì các em thích, ví dụ như lời thơ, câu nói trong phim ảnh, cái gì cũng được.”

Từ Phẩm Vũ nấp vào một góc, nhìn lên bảng đen, trên đấy có viết mấy từ đơn tiếng Anh.

Các học sinh đứng lên đều nói tiếng Anh. Từ Phẩm Vũ chỉ nghe thôi cũng choáng váng, đúng là cô vẫn nên chỉ giả vờ đi ngang qua là được rồi.

“Hội trưởng cũng nói đi.”

Thầy giáo nói, Từ Phẩm Vũ vui mừng vì mình còn chưa đi mất.

Thẩm Hữu Bạch từ từ đứng lên, cái ghế ma sát lên sàn nhà tạo ra tiếng vang. Anh nói:

Love exists but with an absence of eternity.

Psychologically, lunacy, emptiness, panic, delusions that the moment will last forever.

I hide behind my back and postpone all answers.

I ‘m seized by desire.

Thầy giáo sửng sốt một chút, sau đó mỉm cười nói, “Perfect, mời ngồi.”

Đây là lần đầu tiên anh ta thấy kiểu biểu đạt trắng trợn mà lại vặn vẹo tối nghĩa như thế này.

Từ Phẩm Vũ tỉnh táo lại, bấm nút dừng ghi âm.

Giọng nói của anh vẫn lạnh như băng, giống như cục đá trong miệng, trước khi tan hết còn ma sát với cổ họng, phát ra âm thanh.

Thật sự quá kích thích thính giác rồi.

Có điều Từ Phẩm Vũ cảm thấy mình rất thông minh, ngay lập tức đã nghĩ ra là phải dùng điện thoại để ghi âm.

Cô cẩn thận cất điện thoại đi, sau đó kiểm tra lại tóc rồi đi về phía khu A.

Hồn vía cô đã bay đi đâu mất, cả ngày chỉ muốn biết ý nghĩa những câu Thẩm Hữu Bạch nói. Nên vào tiết cuối, chỉ còn mấy phút nữa là hết giờ, Từ Phẩm Vũ giơ tay nói đau bụng.

Thật ra là cô đến thư viện.

Cô tìm từ điển tiếng Anh, ngồi xuống, đeo tai nghe vào. Cô nghe đi nghe lại các từ đơn, viết ra giấy, rồi lại đối chiếu với từ điển để dịch. Cuối cùng cũng xong.

Tình yêu xuất hiện rồi lại biến mất trong cuộc đời.

Lòng tôi thất thường, trống vắng, khủng hoảng, ảo tưởng rằng thời điểm này sẽ kéo dài mãi mãi.

Tôi trốn sau chính mình, trì hoãn tất cả những lời muốn nói.

Nhưng tôi đã bị dục vọng nắm giữ rồi.

Từ Phẩm Vũ trừng mắt, tại sao mà dịch xong rồi lại càng khó hiểu vậy. Hay là tra từ điển không đúng?

Thẩm Hữu Bạch không ngờ sẽ thấy cô ở thư viện.

Cô đang nhìn giá sách, khom lưng xuống, đồ lót bị lộ ra bên dưới váy.

Anh đứng sau lưng Từ Phẩm Vũ, ánh sáng chiếu vào từ ngoài cửa sổ làm áo sơ mi của cô trở nên trong suốt.

Nếu như cô lại cúi thêm một chút, không những nhìn thấy da dẻ sau lưng mà còn có thể thấy cả đường sống lưng.

Thẩm Hữu Bạch nhìn chằm chằm một lúc lâu, cuối cùng lên tiếng: “Váy.”

Từ Phẩm Vũ nghe thấy tiếng động thì lập tức đứng thẳng. Cô xoay người lại, thấy Thẩm Hữu Bạch, vốn dĩ phải ngây ngẩn một lúc nhưng đầu óc cô đã nhanh chóng lắp lại lời nói của anh.

Theo bản năng, tay cô nhét áo sơ mi vào trong váy, sau đó mới nhận ra rằng còn có một người đứng trước mặt mình.

Cô đường hoàng ngẩng đàu nhìn Thẩm Hữu Bạch, ánh mắt anh vẫn ở lại eo cô, sau đó từ từ đi lên trên, mãi tới khi nhìn vào mắt cô.

Từ Phẩm Vũ không tìm được từ nào để hình dung về ánh mắt anh, hơn nữa không hiểu sao cô lại nghĩ tới những gì anh nói.

I ‘m seized by desire. Ta đã bị dục vọng nắm giữ.

Dường như có bàn tay cầm khối băng sát lên eo của cô.

Từ Phẩm Vũ luôn cảm thấy tư tưởng của mình rất trong sáng, nhưng sao mỗi khi thấy Thẩm Hữu Bạch thì cô đều liên tưởng lung tung như vậy.

Cô âm thầm hít một hơi, chuẩn bị trả lời, vậy mà anh lại bỏ đi.

Không thở ra được khiến Từ Phẩm Vũ bị tức ngực.

Ngụy Dịch Tuần đứng ở cửa lớp K, thấy người đang đi tới thì ngạc nhiên, “Sao cậu lại đi từ phía đó ra?”

Tâm trạng Từ Phẩm Vũ không tốt, trả lời yếu ớt, “Mình đi thư viện.”

Trần Tử Huyên vô cùng sợ hãi, hỏi: “Lẽ nào núi lửa sắp phun trào?”

Ngụy Dịch Tuần cau mày, tỏ vẻ thâm sâu, “Cũng có thể Godzilla được thả ra.”

Phản ứng của hai người này làm cô không còn gì để nói, “Thôi đi, chẳng qua mình chỉ đi thư viện thôi mà.”

Trần Tử Huyên lắc đầu, “Cậu có nói với mình hôm nay là tận thế thì cũng không chấn động bằng việc cậu đi thư viện.”

Từ Phẩm Vũ chán không thèm lườm nữa.

Theo thường lệ, cô tạm biệt Trần Tử Huyên ở chỗ tàu điện ngầm.

Cô nhìn vào khoảng không tối tăm đến xuất thần, Ngụy Dịch Tuần đang nói chuyện thì phát hiện ra người bên cạnh hoàn toàn không nghe cậu.

Cậu huých tay vào Từ Phẩm Vũ, “Sao thế.”

Từ Phẩm Vũ lập tức xoay người, nghiêm túc nhìn Ngụy Dịch Tuần. Sau mười mấy giây, cô vẫn bình tĩnh mím môi, một câu cũng không nói.

Ngụy Dịch Tuần bị cô nhìn chăm chú đến mức hoảng hốt, “Cậu làm sao thế?”

Từ Phẩm Vũ giơ tay lên xem đồng hồ, đếm nhịp tim của chính mình. Tất cả đều bình thường. Cô nhìn Ngụy Dịch Tuần thì không có cảm xúc đặc biệt gì.

Từ Phẩm Vũ cúi đầu, thở dài một tiếng.

Gương mặt không có biểu cảm gì của Thẩm Hữu Bạch lại trở thành mị dược với cô.

Ở gần một chút, cô đã nghĩ sẽ cởi cúc áo sơ mi của anh, muốn lưu lại dấu răng trên cổ họng anh, muốn ngón tay của anh trượt xuống dưới bụng cô.

Nghĩ… Không thể nghĩ thêm nữa.

Đâu chỉ là đáng sợ.

Thẩm Hữu Bạch ở trong phòng khách không bật đèn, gạt tàn trên sa lông đầy tàn thuốc lá. Anh hút thuốc rất sạch sẽ.

Sạch sẽ, giống như tấm lưng trắng nõn của cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.