Táo Bạo Khốc Nương Tử

Chương 11: Trị giá con người đủ cao



Phương Chấn Hiên hồ nghi liếc mắt, quan sát Bạch Mạn Điệp, “Bạch cô nương, sao cô nương lại tức giận như vậy?”

Bạch Mạn Điệp chột dạ ho khan một tiếng, “Không có a, ta chỉ nghĩ các nàng không xấu, thế nhưng các ngươi tại sao lại mắng các nàng như vậy? Có phải mỗi người trên giang hồ đều gọi các nàng là ba yêu nữ không?” Có lộn hay không, giả mạo không được hiệp nữ thì thôi đi chứ, sao lại còn biến thành yêu nữ, đầu năm nay, người tốt không có quả báo tốt. (Sở Sở: Bạch cô nương, ngài là người tốt sao?)

Phương Chấn Hiên cau mày, “Bạch cô nương có điều không biết, ba yêu nữ kia quả thực là rất độc ác. Những việc các ả làm đều khiến người người căm phẫn, nếu là người tốt ai lại dùng thủ pháp giết người tàn nhẫn đến như vậy?”

Bạch Mạn Điệp không phục trả lời, “Đâu có, các nàng bình thường đúng là giết người, nhưng ta nghe nói các nàng ít khi dùng thủ pháp tàn nhẫn như vậy. Dương Uy kia là một tên bại hoại, không biết đã làm biết bao nhiêu chuyện xấu. Ngươi xem hắn cố ý bắt ta, còn có ý đồ cường bạo ta, đáng đời hắn a.” Họ Phương này quả nhiên là hạng “đứng nói không biết đau lưng” (1)

Hắn thở dài một tiếng, “Bạch cô nương, ta biết cô hận Dương Uy. Có người giúp cô báo thù, cô đương nhiên vui vẻ. Thế nhưng, cô nương không thể không phân biệt trắng đen như vậy được.”

Bạch Mạn Điệp lườm hắn một cái, “Ta làm gì mà không phân biệt trắng đen, trong mắt ta, các nàng không phải người tốt, nhưng cũng không phải người xấu. Chỉ là tương đối thích tùy tâm sở dục mà thôi. Các nàng thích tự do thì có gì sai chứ? Ta hỏi ngươi một vấn đề, nếu như Dương Uy có ý đồ cường bạo đại tỷ các nàng là Vô Ảnh La Sát, thậm chí còn tát Vô Ảnh La Sát một bạt tay, các nàng làm như vậy có hợp lý không? Ta biết thủ pháp giết người của các nàng rất tàn nhẫn, thế nhưng vẫn là do tức giận quá mức. Từ nhỏ đến lớn, không ai dám khi dễ Vô Ảnh La Sát. Đừng nói là đánh nàng, ngay cả mắng cũng không ai dám mắng, Hai vị muội muội vô cùng tôn trọng đại tỷ, tuyệt đối không cho phép có chuyện như vậy xảy ra. Nếu đại tỷ đối với ngươi ân trọng như núi bị khi dễ, ngươi sẽ làm thế nào? Đừng nói với ta ngươi sẽ đi nói lý lẽ với hắn. Ba người các nàng cho dù có tương đối tàn nhẫn, nhưng lúc giận phát điên thì làm như vậy cũng rất hợp lý. “ Bạch Mạn Điệp sắp bị cái tên bảo thủ chết tiệt này chọc tức chết rồi, nhịn không được nói năng thiếu suy nghĩ.

Một loạt câu nói của Bạch Mạn Điệp khiến Phương Chấn Hiên dở khóc dở cười, “Bạch cô nương, làm sao cô biết? Lấy võ công của Vô Ảnh La Sát, dễ dàng bắt được ả sao? Khinh công của ả có thể nói là độc nhất vô nhị trong thiên hạ, cũng có thể nói là thiên hạ đệ nhất.” Thiên hạ đệ nhất? Bạch Mạn Điệp nuốt nuốt nước bọt, bản thân mình lợi hại đến vậy sao? Ngoài trừ kim kiếm vô địch, khinh công cũng thuộc dạng thiên hạ đệ nhất, Bạch Mạn Điệp bây giờ trực tiếp muốn ngất xỉu.

Bạch Mạn Điệp bất đắc dĩ liếc hắn một cái, “Kỳ thực ta cũng không có ý gì khác, ta chỉ nghĩ các nàng quả thật đều là kỳ nữ.”

“Bạch cô nương, hình như cô nương rất hiểu các ả.” Hắn vờ như vô tình nói một câu. Cho tới bây giờ, tiểu nữ tử này luôn bảo vệ cho ba nữ nhân đó. Từ thái độ kích động vừa nãy của nàng phán đoán, cũng không hẳn các nàng thực sự có quan hệ. Nàng vừa nói cái chết của Dương Uy có quan hệ với Vô Ảnh La Sát, lại nói Vô Ảnh La Sát suýt chút bị cường bạo, còn bị đánh cho một bạt tay, Bạch Mạn Điệp trùng hợp cũng bị bắt, suýt chút bị cường bạo… chẳng lẽ… nữ nhân ngu ngốc này chính là võ lâm đệ nhất nữ sát tinh sao? Phương Chấn Hiên bị suy nghĩ của mình làm cho hoảng sợ, tuyệt đối không thể nào. Nàng nếu đúng là Vô Ảnh La Sát thì hắn chính là phương trượng Thiếu Lâm.

Bạch Mạn Điệp thấy thái độ trầm tư của Phương Chấn Hiên, chột dạ không nói lời nào. Cái tật xấu lỗ mãng làm hư chuyện này sao lại bỏ hoài không được? Nếu như thân phận bại lộ thì không xong rồi, không chừng nàng đang muốn chết sớm. Hiện tại chỉ hy vọng tên Phương Chấn Hiên kia là một tên ngốc, không nghi ngờ cái gì. Thế nhưng với tài trí của Phương Chấn Hiên, không phải là kẻ dễ bị gạt như vậy.

“Ta chỉ nói là nếu như, ngươi cũng biết, Dương Uy đối với ta như vậy. Cho nên, ta chỉ là giả thiết mà thôi. Ta mới ra giang hồ, không rõ vì sao các nàng lại làm như vậy. Chuyện đêm qua đối với ta chính là sỉ nhục nhất lớn nhất trong đời, cho nên…” Bạch Mạn Điệp cúi đầu, vài giọt nước mắt bỗng dưng rơi xuống. Để lừa gạt tên kia, nàng đành liều mạng.

Bạch Mạn Điệp cắn môi quá chặt, dung nhan trắng bệnh, vừa nói đến chuyện đêm qua liền khóc, e là thực sự sợ hãi. Phương Chấn Hiên cố gắng đè nén cảm xúc muốn kéo nàng vào trong ngực, ôn nhu nói, “Đừng khóc, ta biết, cô nương là tức giận quá. Kỳ thực nữ tử trong chốn giang hồ, ai cũng có ba phần kính nể các ả, cô nương là một tiểu nữ tử, ngưỡng mộ các ả cũng không có gì đáng trách. Thế nhưng ta muốn nói cho côn nương biết, ba ả đều không phải người tốt.”

Bạch Mạn Điệp lau khô nước mặt, quật cường nói, “Hai năm trước nếu không nhờ Vô Ảnh La Sát, nạn dân ở Quảng Dương phủ không biết đói chết biết bao nhiêu người. Nàng mạo hiểm cứu nhiều người như vậy, mọi người nhất định sẽ cảm kích nàng. Ngươi tại sao lại hận nàng, nàng chọc gì tới ngươi sao?” Cả người một bộ dáng thê thảm như hoa lê còn đọng lại vài giọt mưa, điềm đạm đáng yêu. Nếu có người biết Vô Ảnh La Sát lại có biểu hiện này, nhất định có thể cười đến rụng răng.

Phương Chấn Hiên thở dài một tiếng, “Ngâm Ngâm, nàng quá đơn thuần. Cái kia bất quá chỉ là Vô Ảnh La Sát nhất thời ham vui, chưa hẳn thực sự muốn cứu người.”

“Đúng vậy, chính là muốn đem sinh mạng ra đùa.” Nàng dùng sinh mạng để cứu người, hắn còn nói là nàng ham vui, hắn có lương tâm hay không chứ.

Phương Chấn Hiên nói, “Ai, một năm trước gia phụ trúng độc, trùng hợp đi ngang qua Linh Các, tới cửa cầu Độc Nương Tử giải độc. Bởi vì gia phụ xuất môn lâu ngày, trên người căn bản không có nhiều tiền, ả thà mở to mắt thấy chết không cứu. Gia phụ nội trong ba canh giờ sau kiếm đủ nghìn lượng hoàng kim, cuối cùng ả mới chịu giúp gia phụ giải độc…”

“Đó là quy củ của người ta a.” Thủy Tịch Linh lập ra quy củ này, đương nhiên có nguyên nhân của mình.

“Phương gia chúng ta mặc dù không phải giàu nhất thiên hạ, nhưng nghìn lượng hoàng kim không phải không có. Bởi vì đến trễ, độc dù được giải, nhưng gia phụ phải chịu mất một cánh tay.” Thì ra là thế, chả trách hắn hận các nàng như vậy.

Bạch Mạn Điệp lẩm bẩm, “Xin lỗi, không phải nói nàng độc gì cũng giải được sao, tại sao lại mất một tay chứ?”

“Gia phụ bị thương ở tay, Độc Nương Tử nhất thời không chịu giải độc, chỉ có thể chặt một tay để giữ mệnh. Nếu không chặt một tay, cũng không đợi được đến khi ả chịu giải độc.” Nói đi nói lại cũng có phải Thủy Tịch Linh chặt tay hắn đâu, hà tất phải tính toán chi li như vậy.

Bạch Mạn Điệp khẽ cắn môi, “Có thể các nàng không phải là trời sinh tàn nhẫn, hẳn là đã trải qua gia biến.”

Phương Chấn Hiên cười cười, “Không nói nữa, nàng nghỉ ngơi trước đi, sắc mặt nàng kém quá.”

“Thiếu gia, chúng ta phải làm sao bây giờ?” Bị xem là không khí lâu như vậy, Phương Hãn cuối cùng cũng có cơ hội nói chuyện.

Phương Chấn Hiên không để ý đến hắn, nhìn Bạch Mạn Điệp nói, “Ba yêu nữ kia làm hại võ lâm, ra tay tàn nhẫn. Nếu các ả cùng nhau xuất hiện, ta muốn truy tìm hành tung của các ả.”

“Tìm người ta làm gì?” Bạch Mạn Điệp có một linh cảm, tuyệt đối không phải chuyện gì tốt lành.

Hắn cười cười, “Mạng sống của Vô Ảnh La Sát trị giá một vạn lượng hoàng kim, ai không muốn bắt ả chứ. Hắc bạch lưỡng đạo, rất nhiều nhân sĩ võ lâm đều muốn tra ra hành tung của ả.” Ai cũng nghĩ không ra, Vô Ảnh La Sát lại đói đến chết khiếp. Dựa vào cách hóa trang hiện nay của nàng, cả đời cũng không ai có thể tìm ra.

“Triều đình treo thưởng?” Bạch Mạn Điệp hỏi.

“Triều đình treo thưởng vạn lượng hoàng kim, võ lâm bát đại thế gia dùng mười vạn lượng treo thưởng bắt ba yêu nữ này, riêng Phương gia ta treo thưởng ba vạn để tróc nã Độc Nương Tử.” Mạng của các nàng đáng giá vậy sao? Cầm tiền thưởng, có thể ăn sung mặc sướng cả đời.

Bạch Mạn Điệp thở phì phỉ trừng mắt nhìn hắn, “Ngươi muốn tìm Độc Nương Tử báo thù sao? Đó là quy củ của người ta, có trách thì trách lệnh tôn vận khí không được tốt.”

“Ba yêu nữ kia thủ pháp giết người quá mức tàn nhẫn, khiến võ lâm người người căm phẫn, lại không chút nhân tính. Bát đại thế gia muốn bắt các ả để giáo hóa nhân tâm, còn Độc Nương Tử…” Hắn cười cười, “Ta không có ý tứ gì khác, bất quá chỉ muốn hỏi ả, tại sao lại lập ra quy củ như vậy. Trang chủ Vạn Kiếm sơn trang, tại sao cũng không có ngoại lệ.” Giáo hóa? Đùa sao, ai cần giáo hóa chứ. Không cùng “thông đồng làm bậy” với đám chí sĩ võ lâm chính nghĩa các người thì nói các nàng là yêu nữ, quả thực là không có vương pháp mà.

Bạch Mạn Điệp cười nhạt, “Ngươi luôn miệng nói các nàng là yêu nữ, xem ra rất ghét các nàng đúng không? Còn nói cái gì điểm hóa, e rằng là muốn giết người ta, triệt để diệt trừ hậu hoạn thì có.” Nàng cũng không phải con ruồi, con gián, con chuột, con muỗi, thế nào lại thành “hậu hoạn” chứ?

Bạch Mạn Điệp lườm hắn một cái, “Ngươi có còn là nam nhân không? Quy củ của người ta chính là như vậy, hoàng để lão tử cũng không có ngoại lệ.” Hôm nào phải hỏi Thủy Tịch Linh một chút, tại sao lại đặt ra loại quy củ này.

“Toàn bộ võ lâm, không ai không nể mặt Vạn Kiếm sơn trang, ả là người đầu tiên. Bởi vì chuyện này, Phương gia trở thành trò cười cho thiên hạ.” Thần sắc hắn có chút không cam lòng.

“Thủy… Độc Nương Tử đang ở Linh Các, không phục cứ trực tiếp tới bắt người ta đi.”

“Linh Các cơ quan trùng trùng điệp điệp, độc trận vô số. Cho đến nay, đã có hơn 300 trăm người chết. Ngoại trừ cầu giải độc, không ai dám tới gần.” Thủy Tịch Linh, tỷ tỷ ta bây giờ rất bội phục muội.

Thực tế, những kẻ muốn bắt Độc Nương Tử rất nhiều, đáng tiếc tất cả đều thất thủ. Ngay cả Phương Chấn Hiên cũng từng thử qua hai lần, nhưng hai lần đều trúng phải kịch độc. Hai lần tìm được đường sống trong cái chết, bây giờ hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Từ sau sự việc của tên Phương nào đó, đến giờ không ai dám đến gần. Linh Các bây giờ, chính là nơi khiến võ lâm nhân sĩ vừa mừng vừa sợ. Mừng vì Độc Nương Tử có thể giải độc, nhưng sợ là sợ nàng hạ độc.

“Đi chết đi, các ngươi keo kiệt hết sức. Cho dù các ngươi có muốn tróc nã, nhưng ta có thể dùng đầu để đảm bảo, các ngươi vĩnh viễn cũng không bắt được các nàng. Cho dù nàng không ở trong Linh Các, các ngươi cũng không dám tới gần.” Bạch Mạn Điệp thở phì phì trừng mắt nhìn hắn, đúng là một nam nhân keo kiệt mà.

“Bạch cô nương có chỗ không hiểu rồi. Từ ngày Vạn Kiếm sơn trang thành lập đến nay, chưa ai dám tỏ ý khinh thị. Việc này liên quan đến danh dự Phương gia, Phương gia nhất định không bỏ qua cho ả.” Hắn thân là thiếu trang chủ, tuyệt đối không cho phép bất cứ ai khinh thị Vạn Kiếm sơn trang.

“Ngươi cho rằng Độc Nương Tử chỉ biết giải độc thôi sao?” Nàng tự phụ cười, “Khinh công nàng cũng rất giỏi.” Nhìn nàng ban nãy xuất chiêu thì biết, hơn nữa Bạch Mạn Điệp có thể khẳng định, Thủy Tịch Linh không chỉ biết khinh công.”

“Bạch cô nương…”

“Ngươi cứ đi tra các nàng đi, ta về phòng nghỉ ngơi đã.” Bạch Mạn Điệp lườm hắn một cái, kéo kéo y phục bước ra ngoài. Đúng là xú nam nhân, không có chút phong độ gì cả, xem hắn bắt người thế nào. Nàng dám lấy đầu ra bảo đảm, tuyệt đối không có ai bắt được ba tỷ muội các nàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.