Táo Bạo Khốc Nương Tử

Chương 44: Bỏ nhà trốn đi




Bạch tiểu thư xưa nay nói được làm được, mới sáng sớm đã thu dọn đồ đạc xong xuôi. Kỳ thật cũng chẳng có gì để thu dọn, chỉ có vài bộ y phục, một ít trang sức lấy đi từ Đông Phương gia, còn có hai tờ ngân phiếu năm trăm lượng. Nói một cách nghiêm túc, đồ vật của nàng toàn là từ Đông Phương gia mà ra. Kể cả quần áo đang mặc trên người, từ trong ra ngoài đều mang đi từ chỗ của Đông Phương gia. Đúng là không may mà, lẽ nào cả đời nàng, đã định trước là cùng Đông Phương gia dây dưa không rõ?

Từ khi bị Đông Phương Vũ uy hiếp, Quân Tùy Phong đã mấy ngày không dám lộ diện, Bạch Mạn Điệp không còn cách nào khác là tự tìm tới cửa nhà.

Nàng chưa từng đến Thiên Cơ các, nhưng nàng không phải bị mù, có thể nhìn được. Thiên Cơ các ở phía bắc ngoại thành Thương Mang trấn, diện tích thập phần rộng lớn. Bên trong ngoại trừ một lượng lớn lầu các, còn có vườn rau, đồng ruộng, bãi cỏ (đương nhiên là chuyên môn dùng để nuôi ngựa, làm phương tiện đi lại, trinh thám, phương tiện giao thông là rất trọng yếu), thậm chí có cả một cái sân rộng lớn, chuyên nuôi bồ câu. Thiên Cơ các tuy rằng gọi là “các”, nhưng quy mô của nó y như một thôn trang, hơn nữa còn là một thôn trang khổng lồ.

Thiên Cơ các tứ đường, Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ.

Thanh Long đường phụ trách tài vụ, đương nhiên cũng gánh luôn danh nghĩa quản lý sản nghiệp của Thiên Cơ các, công tác thực tế cùng thương nhân không khác nhau mấy, cũng khó trách giấc mơ trở thành đại hiệp võ công cao cường, tính tình ngạo mạn của Thanh Long ôm hận. Cửa hàng trải khắp thiên hạ đúng là rất tốt, tin tức linh thông. Thanh Long đường ngoại trừ buôn bán bên ngoài, còn ra ngoại thành buôn bán tin tức, công trạng đúng là cao nhất trong tứ đường.

Bạch Hổ đường thì chuyên tìm kiếm đủ loại tin tức bát quái, thiên hạ không có gì có thể thoát được tai mắt của Bạch Hổ đường. Bạch Hổ đường mật thám vô số, chỉ cần là tin tức thì có thể đến Bạch Hổ đường mua. Trong các nội tổng đường, Bạch Hổ đường ở nam lăng là xa tổng bộ nhất, Bạch Hổ đường chủ tọa ở trấn Nam Lăng, rất ít khi trở về. Bạch Hổ đường chủ trời sinh phóng khoáng, không thích trói buộc, đảo lộn cả đại giang nam bắc chính là sở thích của hắn.

Chu Tước đường sở trường là theo dõi, chuyên thay cố chủ điều tra người khác. Ngoại trừ tổng đường ở đây, Chu Tước đường ở kinh thành còn có một tổng đường khác. Chu Tước đường chủ xinh đẹp tuyệt luân, là nữ nhân duy nhất trong tứ đường. Mấy năm trước phạm sai, bị phế võ công giáng chức làm nha hoàn đã nhiều năm, mấy ngày trước lại một lần nữa tái nhiệm chức vị. Chu Tước đường chủ cũng ở kinh thành, ít khi trở về, nghe đồn là gần đây gặp phải chút phiền toái, hình như trở thành phu nhân của Hàn Phi, đang trong thời gian hòa giải.

(TN: Chậc, nghe vậy chắc mọi người cũng đoán được Chu Tước đường chủ này là Lương Ngọc Phượng – sư muội của Đông Phương huynh, người “tri kỉ” được Đông Phương huynh dẫn bỏ trốn ngay ngày hôn lễ. Lương Ngọc Phượng cũng là mẫu thân của Hàn Oanh, Hàn Lạc, ai có đọc Vương Phi Thất Sủng sẽ biết hai vị Oanh, Lạc này :D)

Huyền Vũ đường chủ chủ yếu phụ trách đồ vật trong Thiên Cơ các, đảm bảo an toàn. Đệ tử của Huyền Vũ đường đa số đều là cao thủ võ lâm, không phải mật thám. Chỉ có khi thời gian chỗ Mật Thám môn gặp rắc rối, cao thủ của Huyền Vũ đường mới ra tay. Từ khi Huyền Vũ đường chủ hai năm trước mang theo tân hôn thê tử thoái ẩn giang hồ, đến nay Huyền Vũ đường do một vị phó đường chủ chủ sự. Vị phó đường chủ kia cái gì cũng tốt, chỗ không tốt duy nhất là một thư sinh trói gà không chặt, nên vô phương đảm nhiệm chức vị đường chủ. Tác dụng Huyền Vũ đường cũng giống như cục bảo an. Đường chủ nhất định phải có võ công phi thường. Trừ việc giải quyết mấy chuyện phiền phức, Huyền Vũ đường cũng phụ trách một số việc sinh hoạt. Nếu nói Thanh Long đường chủ là quản gia thì Huyền Vũ đường chủ chính là tổng quản. Nói tới công tác, Chu Tước đường chủ và Bạch Hổ đường chủ là nhẹ nhàng nhất, tự do tự tại.

“Đại ca, Bạch Mạn Điệp muốn gặp các chủ của các ngươi, phiền đi thông báo một tiếng.” Đừng quên, Bạch tiểu thư là tới nương nhờ Quân Tùy Phong, người đứng dưới mái hiên, không thể không cúi đầu.

Thủ vệ kia tựa hồ không chào đón nàng, liếc nàng một cái, “Ngươi là ai, các chủ chúng ta chẳng lẽ muốn gặp là gặp được hay sao.” Không phải tình nhân cũ chứ? Mỗi ngày đều có tình nhân cũ của các chủ tới tìm, hắn đều chết đứng.

Bạch Mạn Điệp tốt bụng mỉm cười giải thích, “Ta là bằng hữu của hắn.” Hơn nữa còn là đại tẩu.

Thủ vệ kia đưa cho nàng một tấm ngân phiếu, “Đi thôi đi thôi.” Các chủ gần đây đang dỗ ngọt vị mỹ nhân kia, đặc biệt phân phó không thể để cho tình nhân cũ tìm tới cửa.

Bạch Mạn Điệp không tiếp nữa, lườm hắn một cái, “Vậy Thanh Long đường chủ tuần tra cửa hàng đã về chưa?” Không gặp được các chủ, gặp đường chủ chắc được chứ, đừng nói rằng nàng không có tư cách đó.

“Không có không có.” Kỳ quái, nàng thế nào biết Thanh Long đường chủ ra ngoài?

Bạch Mạn Điệp bấm bấm ngón tay, “Không có sao? Quân Tùy Phong không phải nói hắn mười ngày nữa về à? Tính toán thời gian, bây giờ cũng đã đến lúc.”

“Tên các chủ chúng ta là để ngươi gọi sao?”

“Vô nghĩa, hắn còn bảo ta gọi hắn Tiểu Phong đây.”

“To gan…”

Bạch Mạn Điệp lấy xuống một cây kim trâm, thập phần tức giận, “Cái này đưa hắn, được chứ.” Lấy uy danh của Vô Ảnh La Sát, lẽ nào không có tư cách gặp Thiên Cơ các chủ?

Thủ vệ kia nhất thời ngây ra, lão thiên à, nếu nhìn không sai, hẳn đây là Truy Hồn Đoạt Mệnh trâm trong truyền thuyết, nàng chính là… Hồ đồ ơi là hồ đồ, gần đây giang hồ không phải đồn đại Vô Ảnh La Sát họ Bạch sao, lúc nàng tự nói phương danh, hắn thế nào lại không nghi ngờ. Người ta đồn La Sát cô nương tính tình phi thường không tốt, ngàn vạn lần đừng giận chó đánh mèo hắn a.

“Cô nương mời, cô nương mời…” Thủ vệ cúi đầu khom lưng, một đường dẫn nàng đi vào.

Thiên Cơ các do năm bộ phận hợp thành, đông tây nam bắc phân biệt ở bốn phương chính là tứ đường, ở giữa là Vân Tiêu viện. Tất cả mọi chuyện đều được xử lí ở tứ đường, Vân Tiêu viện rất ít người lui tới. Vân Tiêu viện mặc dù được gọi là “viện”, nhưng lại là một tòa nhà rộng lớn, là khu vực cá nhân của các chủ mỗi đời. Đi một đường qua một cái sân, gã thủ vệ đưa nàng ngồi lại phòng khách. Thiên Cơ các quả nhiên là Thiên Cơ các, đúng là tráng lệ a.

Bạch Mạn Điệp đem theo túi hành lý, hiếu kì nhìn khắp nơi.

“Đại tẩu, sao rảnh rỗi tới gặp ta vậy.” Quân Tùy Phong phe phẩy cây quạt, mỉm cười xuất hiện.

Bạch Mạn Điệp bày ra bộ dạng bị chồng ruồng bỏ, vẻ mặt đau khổ, “Tùy Phong, ta bị đại ca ngươi đuổi ra ngoài, xin nhận ta.” Phải nói chính là nàng bỏ trốn.

“Đại tẩu, tẩu một mình chạy tới Thiên Cơ các sao?” Đại ca không biết có nghĩ hắn dụ dỗ đại tẩu, ra sức đánh cho một trận không đây?

Bạch Mạn Điệp phất tay, “Đừng nói nữa, đêm qua ta bị người khác bắt ra ngoại thành, một vị mĩ nam hoàn hảo đã cứu ta, đại ca ngươi giận, mắng ta một trận xối xả, vì vậy ta với hắn giận nhau, trước tiên ở đây vài ngày, chừng nào hết giận ta về.”

Quân Tùy Phong xếp lại cây quạt, ngồi bên cạnh Bạch Mạn Điệp, nói một cách chậm rãi, “Còn anh tuấn tiêu sái hơn ta sao?” Hắn chính là võ lâm đệ nhất mĩ nam, còn có người đẹp trai hơn hắn á? Ai lợi hại quá vậy?

“Không phải đẹp bình thường a, hơn nữa võ công lại siêu cấp lợi hại, ai không biết còn tưởng hắn là thần.” Bạch Mạn Điệp nguyên một vẻ sùng bái.

Quân Tùy Phong nhận một đả kích lớn, bi ai dùng tay nâng trán, “Không phải chứ?”

“Đúng vậy nha, thực sự rất tuấn tú, anh tuấn đến xinh đẹp. Không phải ta muốn đả kích các chủ ngươi, cùng võ lâm tứ đại mĩ nam các ngươi, tối đa là ngang nhau. Luận về võ công, hắn cư nhiên có thể trích diệp phi hoa (phóng lá cây).”

Quân Tùy Phong khóc không ra nước mắt, “Đại tẩu, cho ta mượn cây đao.” Hắn muốn tự sát quá, sống trên đời hơn hai mươi năm, không ai trước mặt đả kích hắn như vậy.

“Chi vậy?”

Quân Tùy Phong khóc thét, “Tự sát.” Uổng cho hắn là đệ nhất mĩ nam, cả một điểm phong độ cũng không có.

“Biến, không chút phong độ, hắn không những anh tuấn, võ công cũng rất lợi hại nha.”

“Trích diệp phi hoa, Tùy Phong công tử ta có thể, đại ca có thể, đại tẩu cũng có thể, có gì lạ lắm đâu.” Thập đại cao thủ toàn bộ đều có thể.

“Ta biết, nhưng lá cây đó cắm vào trong cây cột, rất sâu, khoảng mấy tấc đó.”

“Cây cột kia chắc chắn là gỗ mục.” Hắn sắp không qua nổi rồi, “Đại tẩu, không ngã đè trúng tẩu chứ.” Xuyên sâu vài tấc hắn đúng là không làm được, có lẽ câu cột kia đã có mấy trăm năm lịch sử rồi.

“Thôi thôi thôi, đừng ganh tị mà, giúp ta điều tra, trên giang hồ có người như vậy hay không.” Một nhân vật anh tuấn tiêu sái như vậy, cư nhiên lại không nằm trong tứ đại mĩ nam? Võ công cao như vậy, lại không nằm trong thập đại cao thủ? Quá khả nghi.

Quân Tùy Phong lười nhác cười, “Khỏi cần điều tra, nếu trên đời có người như vậy, hắn nhất định là Minh Vương.” Chính là Minh Vương thần bí nhất chốn giang hồ.

Bạch Mạn Điệp hiếu kì truy vấn, “Minh Vương? Vị kia trong lòng đất đó hả?”

Quân Tùy Phong tùy tiện giơ lên một ngón tay, nhàn nhã mở miệng, “Tẩu đi về hướng này, đến bến tàu tìm một chiến thuyền, theo hướng bắc, có thể ngươi sẽ thấy một tiểu đảo, chính là Minh đảo đó. Nhưng mà, chỗ đó sương mù dày đặc, có đi không có về. Minh đảo rốt cuộc ở chỗ nào, tẩu tự đi tìm đi.” Thực tế hắn cũng không biết Minh đảo ở đâu, mật thám Thiên Cơ các chỉ thấy người của Minh Cung theo hướng kia rời bến, còn những chuyện khác hoàn toàn không biết gì cả.

Bạch Mạn Điệp đột nhiên hiểu ra, “Ta hiểu rồi, hắn là chủ nhân Minh đảo, nên người ta xưng hắn là Minh Vương?”

“Đúng vậy.” Cũng không đến nỗi ngốc.

“Minh Vương kia lợi hại như vậy, đẹp kinh khủng như vậy, sao lại không được xếp vào tứ đại mĩ nam, hay thập đại cao thủ?”

Quân Tùy Phong ho khan một tiếng, “Bởi vì, Minh Vương không muốn, người trong võ lâm càng không muốn.”

“Có ý gì?”

“A, ta biết rồi, có phải hắn làm gì xấu hay không?”

“Đại tẩu, tuy là mất trí nhớ, nhưng đầu óc cũng không tệ.”

Bạch Mạn Điệp lườm hắn một cái, “Trông ta giống thằng ngốc lắm sao?”

“Không giống.”

Bạch Mạn Điệp vô cùng bất mãn bóp cánh tay hắn, “Vậy ngươi nói mấy thứ vô nghĩa làm gì?”

Quân Tùy Phong đứng dậy, “Ai da, mưu sát a…”

“Thôi, nói cho ta biết, tại sao mọi người đều không ưa Đoạn đại ca?” Đoạn Tiêu tám phần mười là thủ lĩnh của một tổ chức nào đó, mà tổ chức đó trùng hợp lại là ma giáo.

Quân Tùy Phong cười đến lười nhác, nhìn có chút hả hê, “Bởi vì… võ lâm lục đại môn phái đều thần phục Minh cung. Đương nhiên, bọn họ thần phục là vì bị Đoạn đại ca của tẩu ép buộc, nên cũng không phải thật lòng thần phục. Bề ngoài thì tôn hắn là Minh Vương, sau lưng lại gọi hắn đại ma đầu. Ta đoán, mục tiêu tiếp theo của đại ca ngươi chính là bát đại thế gia. Không biết Thiên Cơ các có nằm trong tầm ngắm của hắn hay không, tẩu nói xem tình huống này thế nào?” Đoạn Tiêu thoạt nhìn rất ôn nhu, như một người tốt, tại sao… Quên đi, mấy danh môn chính phái này cũng không phải người tốt.

“Quân Tùy Phong, ngươi nói cho rõ ràng, ngươi có biết đang lãng phí thời giờ lắm không?” Bạch Mạn Điệp muốn bóp chết hắn, nói năng ấp a ấp úng, y như đàn bà.

“Chẳng ai biết Minh vương họ gì, cũng chẳng phải ai cũng may mắn như tẩu, gặp được Minh Vương còn có thể lông tóc vô thương mà trở về. Nghe nói là, ngay thời điểm đánh lục đại môn phái, hắn đích thân xuất trận, thế nhưng những người gặp qua hắn toàn bộ đều đã chết. Hắn tuấn mỹ thế nào, lợi hại thế nào, không ai rảnh rang mà phái đệ tử trước khi chết cung cấp manh mối…”

Bạch Mạn Điệp ném túi hành lý xuống, không nhịn được hét to, “Quân Tùy Phong, lập tức vào đề…” Bạch Mạn Điệp thật sự bội phục bản lĩnh dông dài của Quân Tùy Phong.

Ngay lúc nàng hét lên, Quân Tùy Phong đang chuẩn bị uống trà, nghe thấy tiếng Bạch Mạn Điệp, tay hắn khẽ run, trên người đọng lại một vệt trà.

“Được được, ta nói.” Quân Tùy Phong phẩy phẩy nước trà trên y phục bắt đầu giải thích.

Mấy năm trước, trong giang hồ xuất hiện một người là đệ tử Minh cung. Không ai biết Minh cung ở đâu, chỉ nghe nói là trên một hòn đảo ngoài biển. Tiểu đảo kia khắp nơi tràn ngập cơ quan cạm bẫy, xung quanh trăm dặm Minh đảo sương mù dày đặc cả bầu trời, trừ khi có người dẫn đường, bằng không không ai có thể tới Minh đảo. Thời điểm cái tên Minh cung này lần đầu tiên xuất hiện tại giang hồ, hướng Vô Địch môn, một trong võ lâm lục đại phái, bắt sống không còn một người, bức Vô Địch môn thần phục Minh cung. Lần thứ hai, Minh cung lần lượt tấn công năm đại môn phái khác. Nói đến thế lực nổi danh nhất chốn giang hồ, phải nói đến lục đại môn phái. Bát đại thế gia tùy nói là võ lâm thế gia, nhưng ngoại trừ Thiên Kiếm sơn trang Phương gia, Thanh Thủy sơn trang Vân gia, Huyền Vũ sơn trang Đỗ gia, Càn Khôn bảo Mộ Dung gia, Liệt Diễm bảo Cung gia, tam đại thế gia còn lại lấy kinh thương làm chủ, huống chi Tống gia đã sớm thoái ẩn giang hồ. Bát đại thế gia hôm nay, chỉ còn trên danh nghĩa, trong chốn võ lâm ảnh hưởng không lớn lắm. Minh vương sau khi bức được lục đại môn phái thần phục, chẳng khác nào võ lâm bá chủ. Mấy năm qua, càng ngày càng có nhiều người của Minh cung đi lại trên giang hồ, nhưng người của Minh cung làm việc quỷ dị, hung tàn độc ác. Có người nói, Minh Vương hữu hộ pháp – Ảnh Tử, bởi vì mâu thuẫn trong lời nói, đã diệt hết hơn ba trăm mạng của một kỹ viện. Minh Vương càng bởi vì lớn lên quá tuấn mĩ, giam cầm biết bao trái tim thiếu nữ. Thế nhưng hắn trời sinh lãnh khốc, tổn thương biết bao trái tim nữ nhân. (Nói đến đây, Quân Tùy Phong cố ý nhắc nhở Bạch Mạn Điệp) Lén xưng Minh vương là ma cung, Đoạn Tiêu là ma vương. Lục đại môn phái tuy rằng bề ngoài tỏ ra thần phục, nhưng vẫn lén lút đối phó Minh Cung. Vào ngày mười lăm tháng tám hằng năm (lúc này vào khoảng tết Trung thu), sẽ có người mời đại diện các đại môn phái đến Minh đảo cử hành đại hội võ lâm, các môn phái kiêng kị Minh cung, nên đều ngoan ngoãn nghe lời. Nhưng không hiểu vì sao, Minh Cung lại duy nhất không mời võ lâm bát đại thế gia, hình như có ý muốn cô lập họ, Minh Vương lại chưa bao giờ công khai lộ diện, cho dù là đại hội võ lâm, cũng do một tay tả hộ pháp Ám Dạ, hữu hộ pháp Ảnh Tử, cùng Tôn lão giả chủ trì. Minh Vương xem thường người trong giang hồ xưng hắn làm cái gì thập đại cao thủ, lại càng không muốn làm cái gì mĩ nam tử, hắn rất không ham. Quả thật người trong giang hồ tuy rằng thần phục Minh cung, nhưng lại lén cho rằng hắn không đủ tư cách, nên hắn không có tên trong bảng.

“Theo lời ngươi nói… Đoạn đại ca rất có danh tiếng a? Tại sao trên giang hồ không nghe ai nhắc đến hắn chút nào?’ Bạch Mạn Điệp nâng cằm phân tích.

“Lục đại môn phái thất bại thảm hại dưới tay Minh cung, mất hết sĩ diện. Trừ khi có đại sự gì, bằng không sẽ không tùy tiện nhắc tới Minh Vương.”

“Ta đoán, mục tiêu tiếp theo của Đoạn đại ca chính là bát đại thế gia. Võ lâm đại hội hắn cố ý không mời bắt đại thế gia, rõ ràng là khiêu khích.”

Quân Tùy Phong trêu chọc, “Chuyện đó ai chả biết, Minh Cung tiểu công chúa.” Tất cả mọi người đều biết mục tiêu của Minh Cung chính là bát đại thế gia, nhưng đều thúc thủ vô sách.

Bạch Mạn Điệp cất tiếng cười to, “Tiểu công chúa? Haha, một lần bị bắt lại rơi xuống cho ta một vị ca ca. Có Đoạn đại ca làm chỗ dựa, ta muốn ngang ngược thế nào chẳng được.”

“Hai người mới gặp qua một lần.”

Bạch Mạn Điệp cười đắc ý, “Ngươi không biết sao? Đoạn đại ca nhận ta làm muội muội.”

“Chúc mừng chúc mừng, tiểu công chúa.”

Bạch Mạn Điệp ngáp một cái, “Đừng nói nhiều lời vô ích, ta mệt chết rồi, sắp xếp cho ta một chỗ nghỉ ngơi. Ta muốn tắm, sau đó ăn cơm, rồi đi ngủ.”

“Thỉnh.”

“Chờ chút đã…” Bạch Mạn Điệp đột nhiên nhớ ra một chuyện, “Ta quên hỏi ngươi, vị cô nương kia của ngươi sao rồi? Ta tò mò vị cô nương chỉnh ngươi thảm như vậy là ai? Ta muốn gặp.”

“Ắc… Bây giờ không tiện lắm.” Nếu cô nương kia hiểu lầm nàng là hồng nhan tri kỉ của hắn, đại tẩu lại cố tình phá rối… Không nghi ngờ gì nữa, lấy hiểu biết của hắn về đại tẩu, hắn tin đại tẩu sẽ làm như vậy.

Bạch Mạn Điệp nhăn mặt, “Keo kiệt.” Không phải là gặp một lần, cũng sẽ không ăn nàng.

“Hì hì, đại tẩu, thỉnh vào trong.”

Quân Tùy Phong trong lòng suy xét kĩ, phải mau chóng gọi đại ca thỉnh nàng trở về. Hắn hầu hạ một mẫu lão hổ cũng đã muốn chịu không nổi rồi, nếu có tới hai người… có khả năng lật tung Thiên Cơ các.

—–

“Lý thúc, Lâm Thúy Uyển là ai vậy? Ta có thị thiếp sao?” Sau khi cãi nhau với Bạch Mạn Điệp đêm qua, Đông Phương Vũ vô cùng phiền muộn. Lâm Thúy Uyển rốt cuộc là ai a? Hắn có thị thiếp hả? Còn tới chín người, thế là hắn quyết định đi hỏi quản gia.

Lý quản gia mỉm cười, “Ngài đã quên rồi sao? Lâm Thúy Uyển là thiên kim của Lâm Đàn Lâm lão bản, hai người có gặp qua một lần rồi.”

Lâm Đàn thì hắn biết, còn Lâm Thúy Uyển thì không nhận ra, “Vậy hả? Còn chuyện ta có chín tiểu thiếp là sao?” Đôi lông mày hắn nhăn lại dữ dội.

“Gia, Lâm Thúy Uyển tiểu thư cùng với ba vị tiểu thư khác, đều là thiên kim phú gia, bởi vì thích gia, nên mượn cớ trụ lại Thương Mang sơn trang. Còn năm vị tiểu thư khác, có hai vị là bán mình chôn thân nhân, hai vị còn lại là do ta cứu được từ tay của bọn ác, vị còn lại là do bị cha nàng bán vào thanh lâu, ta không đành lòng, đem chuộc nàng ra. Gia ngài tạm thời không có ý định thành thân, bên người không có nữ nhân thật sự không đúng lắm, hơn nữa các vị cô nương kia đều không phải báo ân, ta tự ý thay ngài thu nhận các nàng. Bốn vị thiên kim biết ta thay ngài nhận thiếp, ầm ĩ muốn ta thu nhận các nàng.”

“Sao ngươi không hỏi ý ta?” Đông Phương Vũ rốt cuộc hiểu rõ vì sao Bạch Mạn Điệp lại nói thị thiếp của hắn sinh khí (tức giận). Đối với một nữ nhân như nàng, gả cho một nam nhân có cả đàn thê thiếp quả thật chính là vũ nhục.

Lý quản gia cười mỉa, “Gia, ngài vẫn luôn không có hứng thú với nữ nhân, ta muốn chờ ngài phát hiện ra các nàng, hơn nữa cho ngài một kinh hỉ. Kỳ thực lần này trở về, ta đã định nói cho ngài hay. Nhưng ngài lại đưa tới một phu nhân, ta nhất thời không biết nên nói thế nào. Gia, kì thực tam thế tứ thiếp cũng là chuyện thường tình, nhất là đối với nam nhân như gia vậy, ta tin phu nhân hiểu được mà. Gia ngài sản nghiệp khổng lồ, hẳn nên có nhiều nhi tử.”

Đông Phương Vũ bất đắc dĩ che đầu, “Lý thúc, ngươi có biết phu nhân là ai không?”

“Không biết.” Lý quản gia nghi hoặc.

“Phu nhân chính là Vô Ảnh La Sát, ngươi để nữ nhân như nàng cùng thờ một chồng với người khác? Nàng sẽ giết ta.” Ở Thương Mang sơn trang, Lý quản gia là người duy nhất biết thân phận của hắn. Lý quản gia trước đây là một thương nhân, đắc tội quan phủ, toàn gia xử trảm. Nhờ có Đông Phương Vũ cứu hắn, lại giết hôn quan vì cả nhà tám mươi sáu mạng của hắn báo thù, từ đó về sau hắn xưng nô bộc, đi theo bên người Đông Phương Vũ. Hắn là một thương nhân khôn khéo, Đông Phương Vũ có thể trong một thời gian ngắn xưng bá thương giới, không thể không kể công hắn.

“Ngài nói phu nhân là vị kia trong truyền thuyết…” Lý quản gia lập tức cười cười, “Kỳ thực phu nhân không có xấu như vậy, nàng rất đơn thuần, chỉ là quá mạnh mẽ.”

“Ta biết, nàng không có xấu, dọc đường, nàng không ngừng cứu giúp khất cái, đối với ai cũng vẻ mặt ôn hòa.” Duy chỉ có đối với hắn là bất hảo.

“Phu nhân ôn hòa, nhưng tính tình hiếu thắng, nếu như cùng mấy phu… cô nương đụng chạm…” chắc chắn là bạo phát thế chiến.

Đông Phương Vũ nhịn không được phất tay, “Đưa bạc cho các nàng, toàn bộ tống đi.”

”Vâng.”

“Khoan đã.” Hắn gọi quản gia lại, “ngoại trừ Lâm Thúy Uyển.”

“Vâng.” Lâm tiểu thư ngươi tốt số, đừng trở thành bia luyện kiếm cho phu nhân. Tiểu thư ngươi nóng nảy, phu nhân lại càng không dễ chọc.