Táo Bạo Khốc Nương Tử

Chương 54: Là đúng hay sai?



Không có trời, không có đất, xung quanh không có một cảnh vật, dưới chân chỉ là một thềm đá sâu vô cùng, Bạch Mạn Điệp cảm thấy banr thân hoàn toàn bị bao quanh bởi một vùng đất hỗn đột. Kỳ quái, đây là đâu? Sao nàng lại đến được đây.

Nàng rõ ràng là bị Tống phu nhân độc hại, sau đó té xỉu, chẳng lẽ là… đã chết? Đã đến âm tào địa phủ để báo danh?

Bạch Mạn Điệp men theo thềm đá chậm rãi đi, từ xa lại thấy một thiếu nữ giống hệt nàng đi tới. Càng đến gần thiếu nữ kia, đôi mắt nàng trừng càng lức càng lớn, đến khi thấy rõ dung mạo của người đó, Bạch Mạn Điệp không nhịn được kêu to, “Má ơi, ngươi là ai a?” Sao lại giống nàng như đúc, ai không biết còn tưởng hai người là chị em song sinh, nhưng nàng nhớ kỹ lão mụ mình chỉ sinh mỗi mình nàng mà. Không đúng, trên đời lại có hai người lớn lên giống hệt nhau, chẳng lẽ nàng là… chủ nhân của thân thể này?

“Bạch cô nương, ngươi nói ta là ai?” Bạch Mạn Điệp cổ đại cười hỏi nàng.

“Ắc, đại tỷ, ngươi không phải là chủ nhân của cái thân thể hiện nay của ta chứ? Đương nhiên, chúng ta là trùng tên, ta thực sự không biết xưng hô với ngươi thế nào.”

Bạch Mạn Điệp cổ đại nháy nháy mắt, “Chính là ta a, ngoại trừ ta ra còn ai nữa?”

“Đây là đâu? Tại sao hai người chúng ta lại ở đây?”

“Đây là thời không giao giới, một bên thông với cổ đại, một bên thông với hiện đại.”

“A? Ngươi không phải muốn cùng ta trao đổi lại thân thể chứ?” Bạch Mạn Điệp hiện đại khẩn trương hỏi.

“Không phải trao đổi, mà là hoàn nguyên (1). Chúng ta đã trai đổi một lần rồi, ngươi quên sao.”

“Nhiệm vụ của ta hoàn thành rồi hả?” Khuôn mặt Bạch Mạn Điệp có chút biến trắng. Lão Thiên à, lẽ nào nàng thực sự phải về hiện đại?

Bạch Mạn Điệp cổ đại cười nói với nàng.

“Phải, hoàn thành rất khá.”

“Ta…”

“Ngươi không muốn đổi trở về, đúng không? Ngươi muốn tiếp tục dùng thân thể của ta?” Cổ đại Bạch Mạn Điệp nói rất chắc chắn.

Bạch Mạn Điệp mơ hồ lắc đầu, “Ta không biết.” Sống trong cổ đại nửa năm, ai cũng tốt với nàng, nàng đã xem cổ đại là nhà của mình, xem Diệp Lăng Tương cùng Thủy Tịch Linh là thân nhân của mình, trái lại bằng hữu thân nhân ở hiện đại đều bị nàng quên lãng. Nàng càng ngày càng lưu luyến cuộc sống ở cổ đại, lưu luyến người ở cổ đại, nhất là nam nhân đã khiến nàng động tâm kia, nàng có thể ung dung quay về hiện đại được sao? Buông tay phần tình cảm kia sẽ không hối hận?

“Ngươi động tình rồi đúng không?”

Bạch Mạn Điệp thẳng thắn, “Đúng.”

Bạch Mạn Điệp cổ đại thở dài một tiếng, “Nếu động tình rồi cũng không dễ dàng quên như vậy, có về hiện đại không tự ngươi quyết định đi. Nếu ngươi muốn ở lại cổ đại thì xoay người trở về, nếu muốn quay về hiện đại thì cứ đi thẳng về phía trước, tự mình chọn đi.” Bạch Mạn Điệp cổ đại đứng sang một bên, bày ra tư thế nhường đường.

“Mấy ngày nay ngươi sống ở hiện đại đúng không?” Bạch Mạn Điệp hỏi Bạch Mạn Điệp cổ đại.

“Không sai.”

“Vậy ngươi có yêu thích nam nhân nào không?”

“Nếu có thì sao?” Nàng căn bản không có quyền lựa chọn, toàn bộ đều nằm trong tay vị Bạch Mạn Điệp hiện đại kia.

“Nói xem.” Nhìn phản ứng của nàng, xem ra là có rồi.

“Ban đầu bà ngoại ngươi cho chúng ta trao đổi linh hồn, ba hồn bảy phách của ngươi toàn bộ đi về cổ đại, còn ta chỉ có hai hồn sáu phách đến hiện đại, vẫn còn một hồn một phách lưu trong thân thể kia. Ta chỉ là một người không có linh hồn hoàn chỉnh, cho dù muốn ở lại hiện đại cũng không được. Ngươi là người hoàn chỉnh, muốn thân thể người nào cũng được.” Nàng cười khổ, “Ngươi chọn rồi, thân thể còn lại mới là của ta.”

“A? Sao có thể như vậy được?” Bạch Mạn Điệp khẽ cau mày, bà ngoại cũng khi người quá đáng nha.

Nàng vẫn như cũ là một bộ dạng không thể nói, “Không có gì, ai kêu bà ngoại ta không phải pháp sư.”

“Ngươi muốn ở lại cổ đại hay hiện đại?” Bạch Mạn Điệp lấy ra dũng khí hỏi nàng.

“Hiện đại.” Nàng mỉm cười, “Ta thế ngươi trở thành huấn luyện viên võ thuật, võ công ta ngươi cũng biết, hiện này đã có chút danh tiếng nha. Có hôm ta đi làm về, giúp đỡ cảnh sát bắt được một tên tội phạm giết người, cùng vị cảnh sát kia… trở thành hảo bằng hữu.”

Bạch Mạn Điệp nhìn ra manh mối, trêu chọc nói, “Chỉ là hảo bằng hữu thôi sao? Đã lên giường chưa vậy? Ta còn là xử nữ, đừng phá hư thân thể ta.” Nàng đã phá hư thân thể người ta rồi còn gì.

Nàng vội vàng lắc đầu, “Chúng ta đúng là người yêu, nhưng hai người lúc đó vẫn rất thuần khiết.” Nàng thủy chung vẫn là cổ nhân, tư tưởng so với hiện đại vẫn còn bảo thủ một chút.

Bạch Mạn Điệp cười khổ, “Nhưng… thân thể này của ngươi đã không còn thuần khiết nữa rồi.” Nàng đột nhiên cảm thấy tội lỗi nặng nề.

“Hả?” Nàng ngạc nhiên, tự nhiên vô duyên vô cớ trở thành tàn hoa bại liễu?

Bạch Mạn Điệp có vài phần xấu hổ, “Ắc, xin lỗi đi, ta cũng đâu phải cố ý. Ta vô tình cứu Sáo Ngọc Công Tử, đem hai ba thứ dược cho hắn ăn, kết quả lại biến thành xuân dược. Ắc, cho nên… mới có cái kia… thân thể ngươi là bị hắn chiếm đoạt.”

Nàng bất đắc dĩ cười, “Không sao, không trách hắn được. Nếu như ta đoán không sao, người ngươi thích chính là hắn. Nghe bà ngoại nói, ngươi đến cổ đại là vì Đông Phương Vũ, sao lại cùng với hắn?”

“Ai, đừng nói nữa. Ai mà ngờ, Đông Phương Vũ chính là Sáo Ngọc Công Tử, cũng chính là Thương Mang trấn Kim lão bản, có nhiều thân phận.”

“A? Ngươi gả cho hắn rồi đúng không?” Trước khi nàng xuyên qua đã ngồi trên kiệu hoa rồi, nếu như đoán không sai thì đã thành thân xong.

“Chính xác, nhưng chúng ta hai người cùng nhau đào hôn. Chạy trốn được nủa ngày thì lại gặp nhau, xú nam nhân kia cưỡng bức xong đòi chịu trách nhiệm, ép ta đi với hắn.”

“Chúc mừng, hắn nhất định rất thích ngươi. Chuyện của ngươi ta cũng biết chút chút, ngươi là một nữ tử rất đặc biệt.”

“Ngươi vẫn thích Sáo Ngọc Công Tử, không muốn đổi về sao?”

“Ta đã có hắn rồi.” Hắn, đương nhiên là chỉ vị cảnh sát đại ca kia rồi.

“A? Thế ý ngươi là không muốn quay về cổ đại?” Bạch Mạn Điệp đột nhiên hưng phấn hỏi.

“Không sai, nếu như ngươi kiên quyết muốn đổi trở lại, ta cũng không còn cách nào khác.”

“Không đổi không đổi.” Bạch Mạn Điệp gục đầu xuống, “Ngươi giúp ta chiếu cố tốt người thân, được không? Nhân tiên nói cho bà ngoại biết, ta quyết định ở lại.”

“Ngươi yên tâm, ta nếu đã chiếm dụng thân thể ngươi thì người thân cuat ngươi chính là người thân của ta, cảm tạ ngươi nhượng bộ.”

“Không, ta không nhượng bộ. Ngươi có hạnh phúc của ngươi, ta có hạnh phúc của ta, nếu chúng ta đều hạnh phúc, hà tất phải đổi lại? Ở cổ đại hay hiện đại thì có phân biệt gì, chỉ cần hạnh phúc là tốt rồi.”

“Không sai, hai vị muội muội không hiểu chuyện kia của ta phiền ngươi rồi.”

“Không phiền chút nào, ta đã xem hai người là thân muội muội của mình rồi.”

“Ngươi thực sự quyết định vĩnh viễn ở lại cổ đại?”

Bạch Mạn Điệp thật sâu hít một hơi, “Đúng vậy, phiền ngươi nói với cha mẹ, ta sống rất tốt, gả cho một nam nhân có võ công thiên hạ đệ nhất, là đương triều phú khả địch quốc, còn quen biết một vị đại ca độc bá võ lâm. Ta bây giờ muốn tiền có tiền, muốn quyền có quyền, tột đỉnh uy phong.”

“Được, ta sẽ chuyển cáo cho họ.”

“Được rồi, ngươi còn một hồn một phách trong cơ thể ta, muốn thế nào lấy lại đây? Ta có đôi khi nhớ tới một số việc, theo bản năng phản ứng sử dụng võ công, có phải ý thức còn sót lại của ngươi?”

“Đúng mà cũng không đúng.”

“Nếu như linh hồn của ngươi hoàn toàn rời khỏi ta, có phải ta một chút võ công cũng không biết?” Vấn đề này thì nghiêm trọng a.

Nàng cười cười, “Sao lại vậy được? Thân thể ta ba tuổi đã bắt đầu tập võ, nhiều năm thân kinh bách chiến (2), thân thể sớm đã quen với rất nhiều chiêu thức, biết nên thế nào xuất thủ, thế nào đánh nhau với đối phương. Ngươi có thể sử dụng võ công của ta, hoàn toàn do thân thể phản ứng, không liên quan đến linh hồn. Ta chỉ còn một hồn một phách lưu lại thân thể, căn bản không có tác dụng gì, chỉ là thỉnh thoảng nhớ lại một số chuyện mà thôi. Thứ ta nói thẳng, võ công ngươi không tệ, đáng tiếc một chút nội lực cũng không có. Võ công của ta không có nội lực căn bản không sử dụng được, nên ta phế nó đi. May mà ta ghi nhớ tâm pháp, có thể từ từ luyện lại.”

“Nói cách khác, ngươi đến hiện đại chỉ có thể sử dụng võ mèo ba chân của ta, còn ta không công lấy một thân tuyệt thế võ công của ngươi?”

“Trong cuộc sống hiện đại của ngươi, võ mèo ba chân cũng đủ rồi, nếu ta lấy một thân võ công đến hiện đại mới đáng sợ chứ.”

“Nói cũng đúng, nếu như ngươi dùng đệ nhất kiếm pháp thiên hạ vô song, nhất định sẽ có người thưa ngươi dùng hung khí đặc biệt, nếu sử dụng khinh công, có thể hù chết người.”

“Nói có lý.”

“Ta vẫn muốn hỏi ngươi, ngươi có biết mình có bệnh hay không? Mỗi đên trăng tròn sẽ phát cuồng?”

“Không biết.”

“Thôi quên đi.” Ai, gặp phải một thân thể ốm yếu, sau đó lại phải nỗ lực gấp đôi đi tìm cách giải lời nguyền.

“Còn gì muốn hỏi không, ta phải đi rồi.”

“Còn hồn phách của ngươi làm sao bây giờ?”

“Bà ngoại sẽ giúp ta thu về.”

“Ừ. Ắc, ngươi có thể cho ta biết một chút chuyện trước đây của ngươi được chứ?”

Nàng lắc đầu, “Chúng ta tuy rằng đổi nơi sống, nhưng ngươi vẫn là ngươi, ta vẫn là ta. Ngươi chỉ là ngươi, đừng mang theo cả quá khứ của ta. Dùng cách sống của bản thân mình, quá khứ nên để nó qua đi.” Lời nàng nói xong khiến Bạch Mạn Điệp rất xấu hổ, uổng cho nàng là người hiện đại, cũng không nghĩ thông suốt thế này.

“Cũng đúng.” Lựa chọn thân thể tùy thời có thể phát bệnh liệu có đúng hay không? Có đáng giá hay không?

“Được rồi, nếu ngươi thật sự muốn biết, có thể hỏi Lưu Ly.”

“Ta sẽ hỏi.”

”Ngươi quay đầu trở lại đi, nhắm mắt đi vẫn trở về cổ đại, nếu có duyên, ngày sau gặp lại.”

“Ừ, được.”

Bạch Mạn Điệp nhắm mắt lại, một bước trở về. Vận mệnh của nàng giờ khắc này biến hóa long trời lở đất, nàng mất đi cha mẹ hiện đại, mất đi tư cách trở về hiện đại. Nàng không còn là khách qua đường đến cổ đại nữa, mà chân chân thật thật trở thành người cổ đại. Nàng chọn con đường này đến tột cùng là đúng hay sai? Mặc kệ đúng hay sai, chỉ có tiếp tục đi mới biết được kết cục sau cùng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.