Táo Bạo Khốc Nương Tử

Chương 62: Ai đó bị quên



“Cánh hoa giống như hoa sen, màu hồng phấn, tổng cộng tám cánh, chỉ có ba lá… Trời ạ, rốt cuộc là ở đâu?” Bạch Mạn Điệp đi lòng vòng trên núi, miệng lẩm bẩm một mình. Từ khi tới cổ đại này, nàng càng ngày càng thích lẩm bẩm, miệng cứ liên tục hoạt động, nếu nàng còn tiếp tục như vậy thì rất có khả năng cơ thể bị rút gân.

Thương Mang sơn không có người lạ đi vào, nếu Thủy Tịch Linh nói có Tam Diệp Liên, sao nàng tìm hoài không thấy? Kỳ quái, lẽ nào nàng tìm không đúng chỗ sao? Không được, phải tìm, có người còn đang chờ dược liệu của nàng.

Ai đó vận khí thực sự quá tệ a, nàng đã đi được hơn nửa ngọn núi, toàn thân vô lực, càng lúc càng hoa mắt nhức đầu mà ngay một cái bóng của Tam Diệp Liên cũng không thấy. Kỳ thực nàng đã đi ngang qua Tam Diệp Liên, chỉ là không nhìn thấy mà thôi.

Rốt cuộc là ở đâu? Nàng mất hứng cử động hai vai, vẻ mặt cầu xin, biểu tình thập phần khó xem. Không được, không thể bỏ cuộc được, Đông Phương Vũ còn chờ dược của nàng. Nàng cố gắng trấn tĩnh, tiếp tục mở to hai mắt đi tìm.

Nếu ở sườn núi không thấy, có phải sinh trưởng ở chỗ cao hơn không? Nàng cầm lấy một cây gậy, khập khiễng tiêu sái đi lên núi.

Một hồi lâu sau, có một vị phấn y nữ tử đang thở hổn hển đứng trên đỉnh núi.

“Con mẹ nó, có lộn hay không, lão nương bay qua bay lại khắp cả núi này mà ngay cả một cái bóng của Tam Diệp Liên cũng không tìm thấy. Ra đây cho ta, các ngươi chết đâu rồi?” May mà Thương Mang sơn không cao lắm, không tới mức thiếu oxy, cũng không phải đỉnh núi có tuyết, bằng không nàng sẽ càng khổ cực.

“Này, nữ hài tử đừng nên nói chuyện thô lỗ như vậy.”

“Mẹ nó, ta đây bây giờ đang tức giận có được không?” Nàng căn bản không chú ý tới ai đang nói, chỉ thuận miệng trả lời.

Người nọ thở dài, “Ai, nha đầu, ngươi bực tức cái gì? Đã ba năm rồi, tính tình của ngươi vẫn không thay đổi được chút nào sao?”

Hắn biết nàng a? Bạch Mạn Điệp nghi hoặc, “Ngươi là ai? Ở đâu? Ra đây mau?”

Người nọ lười nhác trả lời, “Ngẩng đầu lên.” Bởi vì hắn đang ngồi trên cây mà.

Bạch Mạn Điệp theo bản năng ngẩng đầu lên, “Ngươi là ai?” Không nhận ra, chưa thấy qua người ngày.

Lão đầu cười hắc hắc, “Vô Ảnh La Sát cô nương, không nhận ra ta sao?” Nàng không nhận ra hắn, thế nhưng hắn nhận ra nàng.

Lão nhân kia quần áo thoạt nhìn tiên phong đạo cốt, có chút phong thái ẩn sĩ. Vẻ mặt tươi cười gian trá, bày ra khuôn mặt khô khốc phụ trợ càng thêm nổi bật. Bởi vì đang cười, đôi mắt híp lại, ánh mắt rơi vào trên người Bạch Mạn Điệp.

“Ngươi rốt cuộc là ai?” Bạch Mạn Điệp nghi hoặc, lui ra sau vài bước, kỳ quái, lão nhân này tại sao lại biết nàng?

Quái nhân đầu tựa ở trên cay, thản nhiên nói, “Vô Ảnh La Sát, mới đây mà đã quên lão nhân ta rồi à?” Nàng là “vật” hắn muốn nghiên cứu, hắn đương nhiên không quên rồi.

Bạch Mạn Điệp nghiêm túc nói, “Xin lỗi, ta không nhận ra ngươi.” Vốn là không nhận ra.

“Tiểu nha đầu, ngươi thực sự không nhận ra ta?” Quái lão đầu vẫn híp mắt. Nha đầu kia trí nhớ có phải quá kém hay không? Ba năm không gặp là không nhớ nổi? Hắn là lão đầu hắn lớn lên quá tệ, nên nàng mới không nhớ rõ?

“Xin lỗi, bởi vì ta có bệnh nên mất đi trí nhớ, không rõ các hạ là ai.”

“A?” Quái lão đầu tựa hồ có hứng thú.

“Tiền bối, vãn bối đã mất trí nhớ, thoái ẩn giang hồ, mọi ân ân oán oán trong quá khứ không muốn nhắc nữa. Bất luận lúc trước vãn bối cùng tiền bối có ân oán gì, thỉnh tiền bối… đừng tính toán nữa được không?” Bạch Mạn Điệp lạnh lùng đánh giá quái lão đầu, thấy hắn cũng không phải người tầm thường, tốt nhất là đừng nên đắc tội.

Quái lão đầu cười ha hả, “Tiểu nha đầu, càng có lễ phép nha, thế nào? Bệnh nặng lắm sao?” Thoái ẩn giang hồ? Đúng lúc có thể cho hắn đem đi nghiên cứu.

Quái lão đầu nói khiến Bạch Mạn Điệp chấn động, hắn làm sao biết nàng có bệnh?

Nàng hỏi, “Bệnh? Bệnh gì?”

Quái lão đầu quay lại trợn mắt, “Làm sao ta biết?” Trước đây chỉ biết là kỳ quái, dự định tiếp cận nghiên cứu một chút, đáng tiếc bị nàng cự tuyệt. Nha đầu kia, nói nàng có bệnh nàng lại không chịu thừa nhận, cự tuyệt nghiên cứu trị liệu của hắn.

“Ngươi không phải nhiều lời vô ích?” Bạch Mạn Điệp bất đắc dĩ, “Tiền bối, vãn bối còn có việc, xin cáo từ.” Lão nhân này thực sự kỳ quái a, nàng lại đang có việc gấp, phải đi ngay.

“Nha đầu chờ một chút.” Thấy Bạch Mạn Điệp thực sự bỏ đi, quái lão đâu vội vàng gọi nàng.

“Vãn bối cáo từ.” Nàng không quay đầu lại, đi thẳng xuống núi.

Quái lão đầu cười hắc hắc, “Nha đầu kia, ba năm trước ngươi đã rất có cá tính, ta thích. Nói cái gì cũng không thể để ngươi chết, nhất định phải chữa khỏi cho ngươi.” Nói xong xoay người, chỉ thấy một bóng người lóe lên, hắn lập tức xuất hiện trước mặt Bạch Mạn Điệp.

“Ngươi muốn làm gì?” Bạch Mạn Điệp kinh ngạc, hắn rốt cuộc là ai a? Khinh công cao tới đang sợ, gần như ngang ngửa với nàng.

“Tiểu nha đầu, lão nhân ta rất cô đơn a, nói chuyện với ta đi.” Kỳ thực là muốn đem nàng về nghiên cứu. Hắn yêu độc thành si, tự nhiên cũng yêu y thành si, trước mắt có một vật thí nghiệm sống trăm năm khó tìm, đương nhiên phải nghiên cứu cho tốt. Ba năm trước không đem nàng về nghiên cứu, thực sự hối hận a. Hắn đuổi theo mấy nghìn dặm, thậm chí đuổi tới hoàng cung. Nếu không phải giữa chừng xuất hiện cái gì Sáo Ngọc Công Tử, hắn đã bắt được nàng rồi, thậm chí còn chữa khỏi bệnh trên người nàng.

“Vãn bối còn có việc, thứ lỗi không thể phụng bồi. Nếu tiền bối thực sự muốn ta bồi, xin chờ lúc vãn bối rảnh rỗi.” Bạch Mạn Điệp không lách khỏi hắn, tiếp tục đi.

Quái lão đầu vươn tay chỉ vào nàng, “Ngươi là phiến tử tiểu nha đầu, bồi lão đầu ta không được hay sao? Rõ ràng là khi dễ ta mà.” Là hắn khi dễ người ta có được hay không.

Bạch Mạn Điệp không nói gì.

Thấy Bạch Mạn Điệp không để ý tới hắn, quái lão đầu bắt đầu nổi giận, “Không được đi.” Nói rồi liền đuổi theo, đứng ngay trước mặt nàng.

Bạch Mạn Điệp bất đắc dĩ, “Tiền bối, ta thực sự có chuyện quan trọng.” Thực sự là một quái nhân mà.

“Ta quản ngươi làm gì, ngươi hôm nay không được đi.”

“Cáo từ.” Bạch Mạn Điệp lạnh lùng nhìn hắn, thi triển khinh công bay đi.

Quái lão đầu ha ha cười, “Nha đầu kia, quả là thích chạy.” Sau đó lập tức đuổi theo.

Bạch Mạn Điệp tuy rằng khinh công lợi hại nhưng quái lão đầu cũng chẳng kém, có thể nói là ngang ngửa với nàng. Hai người kẻ chạy người đuổi đã hơn nửa ngọn núi, vẫn duy trì nguyên dạng như cũ.

Quái lão đầu tròng mắt vừa chuyển, cười đến quỷ dị, từ trên người lấy ra ba cây mai ngân châm, bắn về phía Bạch Mạn Điệp.

Bạch Mạn Điệp đối với lão nhân này đã có tâm phòng bị, ngay khi hắn phát ra ngân châm, Bạch Mạn Điệp lập tức nghe được, nàng nhẹ nhàng né tránh, “Tiền bối, ngươi rốt cuộc muốn thế nào?”

“Ta tầm thường như vậy? Ta nhất định thắng ngươi. Lão nhân ta sống nhiều năm như vậy, sao lại thua trong tay ngươi được.” Quái lão đầu tựa như một hài tử đang giận dỗi.

“Tiền bối, ta chịu thua là được rồi.”

Quái lão đầu cười hắc hắc, lại đem ba cây mai ngân châm phát ra, “Tặng ngươi.”

Bạch Mạn Điệp nhảy lên một cành cây, cố gắng né tránh, “Tiền bối, ngươi nói đạo lý có được hay không, ta có chuyện phải làm, không rảnh hồ đồ với ngươi.”

“Tiếp chiêu.” Lão nhân kia lần thứ hai phát ra ngân châm.

Bạch Mạn Điệp không ngờ hắn lại đột ngột đánh lén, suýt chút nữa từ trên cây ngã xuống. Trong tình thế chỉ mành treo chuông, nàng rút kim kiếm ra, đem ngân châm đánh rớt.

Quái lão đầu hai mắt phát sáng, “Vô Ảnh Kim Kiếm.”

“Tiền bối, ta không muốn động thủ với ngươi, ngươi làm ơn đừng náo loạn được nữa không.” Bạch Mạn Điệp lần đầu tiên cảm thấy bất đắc dĩ, luôn là nàng bám theo phiền người khác, hiện nay đã có người bám theo phiền nàng.

“Vô Ảnh La Sát thực sự lợi hại như trong truyền thuyết hay sao?” Nếu nhu không được chỉ còn cách trực tiếp bắt nàng về nghiên cứu.

“Giống nhau cả thôi.”

“Vậy sao?” Lão đầu cười quỷ dị, nhặt lên một cành cây, phi thân thẳng hướng tấn công Bạch Mạn Điệp.

Bạch Mạn Điệp tiếp được mấy chiêu của hắn, ngã xuống mặt đất, “Tiền bối, ngươi còn như vậy ta không khách khí.”

Quái lão đầu thấy gian kế đã thực hiện được liền cười cười, “Ta là muốn ngươi không khách khí, lão đầu ta buồn chán, để ngươi chơi với ta.”

“Ngươi…” Bạch Mạn Điệp thở phì phì nắm chặt kiếm, toàn lực xuất chiêu.

Thấy Bạch Mạn Điệp tức đến mức không thể tức hơn, lão đầu vỗ vỗ hai tay, hưng phấn kêu lên, “Tốt.” Tiếp đó hai ngươi đánh nhau một trận.

Bạch mạn Điệp bài danh đứng trên đệ ngũ trong thập đại cao thủ, võ công không phải hư danh. Cho dù quái lão đầu rất lợi hại, nàng cũng cảm thấy không phải tốn quá nhiều công sức. Quái lão đầu võ công thực sự rất cao, nhưng vì lớn tuổi, thể lực không bằng nàng, dần bị đẩy vào thế hạ phong.

Quái lão đầu thấy mình sắp thua, nhẹ ngàng phất tay áo, lộ ra một nụ cười quỷ dị.

“Tiền bối, tại sao cứ bám lấy ta? Ta với ngươi có ân oán gì?” Bạch Mạn Điệp vừa xuất chiêu vừa hỏi.

“Nha đầu, không ân không oán. Trước đây ta thưởng thức ngươi, hiện tại lại càng thưởng thức, tiểu nha đầu, ngươi võ công không tệ, bái ta làm thầy được không?” Võ công không nên học lại, hắn dường như lại không phải đối thủ của nàng. Thế nhưng học có thể học cái khác, ví dụ như dụng độc? Ngoài trừ nghiên cứu nàng, cũng có thể tiện tay dạy nàng chút bản lĩnh, lấy tư chất, Quỷ Y tuyệt đối sẽ có người kế tục.

“Tiền bối, vãn bối chỉ có một sư phụ, chính là nương ta.” Thủy Phù Dung thật sự là một nữ nhân rất giỏi. Nàng võ công cao cường, khinh công xuất thần nhập hóa, công phu dụng độc lại càng lợi hại, thuật dịch dung có thể nói là thiên hạ đệ nhất. Nàng có thể dạy ra ba tỷ muội Bạch Mạn Điệp thành những nhân vật xuất sắc như vậy, nguyên bản quá xuất sắc làm ngươi ta phải sợ. Bạch Mạn Điệp thường mơ tưởng, nếu Thủy Phù Dung còn sống, nàng nhất định có nhiều thứ có thể học được.

Quái lão đầu mắng thầm, “Nha đầu, đừng có tuyệt vọng vậy chứ.”

“Đắc tội.” Bạch Mạn Điệp thu hồi kiếm, điểm huyệt đạo của hắn. Lão nhân này cứ bám riết lấy nàng, không điểm huyệt hắn tối nay nàng không đi được.

“Nha đầu, ngươi muốn làm gì?” Lão đầu bị điểm huyệt đạo, không thể động đậy.

“Tiền bối, vãn bối có chuyện rất quan trọng phải làm. Tiền bối cứ bám lấy ta như vậy, vãn bối bất đắc dĩ phải ra tay, thỉnh tiền bối thứ tội.” Nói nhiều ê răng, suýt chút nữa rớt cả hàm răng của nàng.

Bạch Mạn Điệp vừa nói vừa đi, dần dần chỉ thấy được bóng lưng.

“Ba năm không gặp, càng lúc càng có tính cách. Nữ tử này đích thực có tư cách làm đồ đệ của Quỷ Y ta, ha ha.” Nha đầu, ngươi chạy không thoát đâu, ta muốn bắt ngươi về nghiên cứu.

Thoát khỏi quái lão đầu, Bạch Mạn Điệp rất nhanh xuống núi.

Đột nhiên, trong đầu nàng mờ mịt, trước mắt là một trời những vì sao nhỏ li ti.

Nàng cúi đầu, lấy tay đỡ trán, dừng sức lay động. Nàng vừa định tiếp tục đi, lập tức mất đi ý thức, hai mắt tối sầm, sau đó ngã xuống.

Lúc nàng sắp cùng mặt đất tiếp xúc thân mật, lại rơi vào một vòng tay ấm áp. Bạch Mạn Điệp dùng hết sức nháy mắt, rốt cuộc cũng không rõ người trước mắt là cái bộ dạng gì. Nàng không kịp hỏi, triệu để ngất xỉu.

“Công tử, nàng làm sao vậy?”

“Nàng trúng một loại mê dược rất lợi hại.” Khoảng chừng sẽ mê man ba ngày.

“Công tử, tại sao lại cứu nàng?”

“Chuyện của ta đến khi nào tới phiên ngươi quản?”

“Công tử, nhưng mà nàng…”

“Câm miệng, xuống núi.”

“Công tử, không phải chúng ta đang truy đuổi Quỷ Y sao?”

“Không truy nữa.”

Không nói gì.

”Ăn nói thế nào với lão gia.”

“Không nói năng gì hết.”

“Nhưng mà…”

“Cùng lắm là tuyệt tình phụ tử.”

Lần thứ hai không nói gì, công tử gia nhà hắn quả nhiên đủ độc.

(Mọi người đoán xem, ai đã ôm Tiểu Điệp?)

***

Tùy rằng không biết đây là dạng tình huống gì, nhưng y thuật của Thủy Tịch Linh không phải đùa giỡn. Được mọi người ra sức nỗ lực, cùng với đôi tay kỳ diệu của Thủy Tịch Linh, độc trong người Đông Phương Vũ cư nhiên được bức đi sạch sẽ. Ba năm sinh tử đã giải hoàn toàn, nhưng quá trình lại thật là thống khổ.

Thủy Tịch Linh – Quân phu nhân trước đây chưa dùng qua hạt tuyết, căn bản không nghĩ dược lực lại mạnh đến vậy, tác dụng lại càng đủ chậm. Đem độc bức ra hơn phân nửa, vốn tưởng có thể yên tĩnh, vậy mà nửa canh giờ sau, cả người Đông Phương Vũ đột nhiên có biến hóa. Hết cách, tác dụng của giải dược thực sự quá chậm, chỉ có thể tiếp tục bức độc. Bằng không cả người khó chịu, giải dược bức độc ra khỏi cơ thể, một ít hỗn hợp độc tố cùng mồ hôi cũng sẽ tổn thương thân thể. Trải qua một ngày một đêm phấn đấu, Diệp Lăng Tương cùng ba nha hoàn mệt đến ngã vào bếp lò, Quân Tùy Phong cùng Lãnh Tuyệt Cuồng hầu như tiêu hao toàn bộ nội lực, Thủy Tịch Linh ngủ tại dược phòng, Vô Danh mệt quá đến độ ngất xỉu. Tất cả mọi người tự lo cho mình còn chưa xong, căn bản không ai chú ý tới Bạch Mạn Điệp.

Cho đến khi… nghỉ ngơi đã được một ngày đêm…

“Tỷ phu, huynh đã hoàn toàn không sao nữa rồi.” Sau khi bắt mạch, Thủy Tịch Linh thu nước lại. Đúng vậy, nàng có thể hoàn toàn khẳng định, trong người Đông Phương Vũ bây giờ một chút độc cũng không có, thậm chí do ngâm trong dược liệu trân quý đã khiến cho xương cốt hoàn hảo.

“Tam tiểu thư? Có thật hay không?” Lưu Ly tương đối ngốc, luôn hỏi những vấn đề kỳ quái.

“Không tin tưởng y thuật tam tiểu thư ngươi sao?” Quân Tùy Phong ho khan một tiếng, lười nhác trả lời. Hắn vẫn trợ giúp Đông Phương Vũ bức độc, nội lực tiêu hao quá độ, có điểm bị nội thương.

“Tam tiểu thư chỉ là cao thủ dụng độc, còn y thuật thì…”

Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt “Ngươi hết thuốc chữa.” nhìn Lưu Ly, chỉ có Phỉ Thủy là kiên trì giải thích: “Độc và y vốn cùng một nguồn gốc, mỗi một cao thủ dụng độc đều rất giỏi y thuật, giải độc không phải cũng là một loại y thuật sao? Cùng độc vật tiếp xúc là rất nguy hiểm, nếu không biết y thuật tùy thời đều có thể mất mạng. Cho nên, muốn học dụng độc, trước tiên phải học qua y thuật.”

Thủy Tịch Linh đứng lên, “Tùy Phong, chàng bị thương, ta đi sắc thuốc.” Loại chuyện này căn bản không cần nàng đích thân làm, Thiên Cơ các các chủ phu nhân, đâu cần đích thân sắc thuốc a, thế nhưng chăm sóc hắn đối với nàng là một loại lạc thú. Khi hai người mới quen nhau, luôn là nàng đánh hắn, hạ đủ loại độc kỳ quái với hắn, mà hắn vẫn tha thứ nàng, ôn nhu đối đãi nàng. Hiện tại nàng là độc của hắn, cũng đến lúc bù đắp rồi.

“Tam tiểu thư, để em đi.” Phỉ Thúy vội đứng lên, tam tiểu thư đã vất vả cả một ngày một đêm, không thể khỏe nhanh như vậy.

Nàng nói xong liền đi ra ngoài, Quân Tùy Phong vội hỏi, “Còn đơn thuốc a.”

“Tam cô gia, nếu như cả dược liệu bổ sung nguyên khí cũng không biết thì em không xứng làm thiếp thân nha hoàn cho Độc Nương Tử.” Phỉ Thúy không quay đầu lại, nhàn nhạt trả lời một câu.

Tiểu Sai nháy mắt mấy cái, “Nhị cô gia, người cũng uống một chén đi. Tuy rằng người không thụ thương, nhưng cũng tiêu hao rất nhiều nội lực.” Tiểu Sai cũng đứng dậy ra ngoài, nàng phải nhắc nhở Phỉ Thúy bỏ thêm dược liệu, tỷ như… Hổ Tiên hay gì đó…

Lưu Ly rốt cuộc cũng nói được một câu có nghĩa, “Đại cô gia có cần uống thuốc không?”

Thủy Tịch Linh thản nhiên trả lời, “Không cần, nội lực đại tỷ phu thâm hậu. Không sao hết, nghỉ ngơi vài ngày là được.”

“Ta không sao, mọi người đi nghỉ ngơi đi.” Mệt mỏi cả một ngày một đêm, mọi người tựa hồ không ngủ đủ giấc.

“Muội đi.” Diệp Lăng Tương tùy tiện ngáp một cái, mắt nhắm mắt mở đi ra ngoài. Lãnh Tuyệt Cuồng theo hộ bên người nàng, sợ nàng lại lỗ lỗ mãng mãng mà ngã trên mặt đất, thành ra một xác hai mạng.

Đông Phương Vũ đột nhiên nhớ tới Bạch Mạn Điệp, nghi hoặc hỏi, “Tiểu Điệp đâu?” Mọi người ai cũng có đôi có cặp, còn lão bà hắn đâu?

“Không biết.” Lãnh Tuyệt Cuồng rất hiếm khi nói chuyện, mà đã nói thì đáp án đủ tức chết người ta. Vị lão huynh này, trừ phi có chuyện cần, bằng không ngươi tốt nhất là nên câm miệng lại.

Thủy Tịch Linh không nhịn được “A” lên một tiếng, “Hôm qua muội đi tìm Tam Diệp Liên, đúng lúc đại tỷ tỉnh dậy, vừa nghe nói không có dược, lập tức chạy đi tìm.” Sau đó vì sự tình chuyển biến, tất cả mọi người đều quên mất nàng.

Có lộn hay không, Bạch Mạn Điệp cư nhiên bị những người thân cận nhất quên mất? Đây là điển hình của việc quen lầm người xấu, nhìn người không rõ.

Đông Phương Vũ bỗng dưng đứng lên, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ, “Nàng hôm qua lên núi phải không?” Đến bây giờ vẫn chưa trở về, có thể đã gặp rắc rối.

“Đại tỷ gặp nguy hiểm.” Nàng cùng Quân Tùy Phong đã từng trải qua, Thương Mang sơn thoạt nhìn thì rất an toàn, trên thực tế thì nguy cơ rình rập, “Mau đi tìm.” Nàng tuy rằng không phải là thiếu nữ tử, nhưng đến bây giờ vẫn chưa trở về, chắc chắn là đã có gì xảy ra.

Đông Phương Vũ không nói gì, nắm lấy sáo ngọc ở đầu giường, ưu nhã xoay tròn một cái, vắt tại hông rồi lập tức lao ra ngoài.

Mất tích là lão bà của hắn, sốt ruột nhất đương nhiên là hắn.

Diệp Lăng Tương đang buồn ngủ đã tỉnh hơn phân nửa, lôi kéo Lãnh Tuyệt Cuồng chạy đi, “Đi mau a.”

“Nàng đứng lại cho ta.” Lãnh Tuyệt Cuồng nguy hiểm nheo mắt lại, “Không được đi.”

Diệp tiểu thư – Lãnh phu nhân lên tiếng kháng nghị, “Này, đại tỷ ta bây giờ đang mất tích.” Nam nhân này có lương tâm hay không.

“Ta sẽ đi, nàng hiện đang mang thai, rất vướng bận.” Hắn ngữ khí rất xấu, hắn là vô tâm bởi tính cách hắn trước nay đã vậy. Rõ ràng là quan tâm, nhưng biểu đạt lại biến thành trách cứ. Tiểu nương tử hắn cũng không phải nữ nhân tầm thường, không chịu nổi thái độ này của hắn, Thiên Diện Tu La nổi danh tàn nhẫn Lãnh phu nhân nổi giận, “Chàng… Chàng hiện giờ chê ta vướng bận đúng hay không? Sao lúc mới quen nhau không thấy chàng phiền giận ta?” Nam nhân quả nhiên không có ai tốt mà.

Lãnh Tuyệt Cuồng trừng nàng hồi lâu, cuối cùng phóng ra thanh âm ôn nhu đầu hàng, “Không phải, ta sợ nàng bị thương.” Thê tử hắn quá lỗ mãng, hắn thực tình lo lắng.

“Ta là ai? Là Thiên Diện Tu La a, chàng nghĩ sao lại cho rằng ta dễ thụ thương như vậy? Nếu như ta ngốc đến thế, xứng đáng đứng hàng thập đại cao thủ sao.” Võ công nàng không được tốt lắm, nhưng khinh công cũng ở đứng nhất nhì, dễ dàng để ngã vậy sao.

Lãnh Tuyệt Cuồng bất đắc dĩ thở dài, nắm lấy tay nàng, “Đi thôi, không được lỗ mãng.” Mỗi lần thấy cách nàng bước đi, trong lòng hắn luôn luôn run sợ.

“Được.” Diệp Lăng Tương giãy khỏi tay hắn, nhất thời hưng phấn nhảy dựng lên.

“Cẩn thận.” Lãnh Tuyệt Cuồng kinh hô, chỉ là cho phép nàng đi tìm Bạch Mạn Điệp thôi mà, có cần hưng phấn vậy không? Cùng nàng ở chung, tim hắn sớm muốn cũng xảy ra chuyện, chính là vì bị nàng dọa.

Hắn tuy rằng thoạt nhìn hung ác, lại lạnh như băng, nhưng khi đứng trước mặt Diệp Lăng Tương, hoàn toàn thúc thủ vô sách, chỉ có thể bị nàng xỏ mũi dắt đi.

A, mặc kệ là ai xỏ mũi ai, hạnh phúc là tốt rồi.

“Nhị muội phu rất yêu nhị muội.” Luôn lãnh đạm như Thủy Tịch Linh cũng mỉm cười, hâm mộ nhìn theo bóng lưng bọn họ.

Kỳ thực nàng không cần hâm mộ, nàng cũng có một nam nhân toàn tâm toàn ý yêu nàng.

Quân Tùy Phong cười tà, tay đặt trên lưng nàng, “Ta không yêu nàng sao?”

Thủy Tịch Linh giờ vờ nói, “Không yêu.” Kỳ thực hắn tốt với nàng đương nhiên nàng biết.

Quân Tùy Phong lập tức không nể mặt, bày ra vẻ cầu xin, “Ta vì nàng cả mạng cũng không cần, vậy còn chưa đủ sao?”

“Tùy Phong Công Tử chàng đối với nữ nhân nào cũng tốt.” Ai kêu hắn trước kia phong lưu như vậy, có nhược điểm bị lão bà nắm trong tay.

Quân Tùy Phong ngượng ngùng ho khan một tiếng, “Tịch Linh, tất cả đã là quá khứ rồi, từ khi gặp nàng, ta chưa từng chạm qua nữ nhân khác.” Chạm nàng là đủ rồi.

“Hừ.” Thủy Tịch Linh hừ một tiếng, “Chúng ta thành thân đã được bao lâu? Chàng lại bắt đầu nghĩ tới nữ nhân khác?”

Quân Tùy Phong phủ nhận, “Không có.” Hắn làm sao dám a, sư phụ hắn, đại ca hắn, huynh đệ hắn, toàn bộ đều ủng hộ lão bà, nếu hắn có hoa tâm, nhất định bị đánh nát thành thịt vụn. Cho dù lão bà không động thủ, hai vị tỷ tỷ quái đản kia cũng không tha cho hắn. Vì một đóa hoa buông tay với cả khu vườn, lấy một lão bà như vậy có đáng hay không?

Đáp án là… đáng giá, nguyên nhân thì rất đơn giản – hắn yêu nàng. Tùy Phong Công Tử yêu Độc Nương Tử, nguyện vì nàng hồi tâm chuyển ý. Một ngày còn yêu, bất luận làm gì cũng đều đáng giá.

Bạch Mạn Điệp mất tích, Thủy Tịch Linh cùng Quân Tùy Phong ở đây nói chuyện yêu đương, thực sự có lỗi với nàng a.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.