Táo Bạo Khốc Nương Tử

Chương 8: Không thể trêu vào nữ nhân



Nhìn giai nhân nằm ở trên giường, Phương Chấn Hiên không rõ cảm giác của bản thân lúc này là cảm giác gì. Khi Bạch Mạn Điệp ban ngày ra ngoài mãi không thấy về, hắn bắt đầu lo lắng, lo lắng, thậm chí là tưởng niệm nàng. Mặc dù hắn luôn tự nói với mình, Bạch nha đầu phúc lớn mệnh lớn, chỉ là ham vui nhất thời, ra ngoài vui đùa đến không muốn trở về. Đến cuối cùng, hắn cũng không khống chế được bản thân, muốn ra ngoài tìm nàng. Bọn họ ở chung bất quá chỉ mới hai mươi ngày, hơn nữa nàng dường như chán ghét hắn. Thế nhưng, hắn tại sao lại thấy trong lòng bất an, thậm chí là lo lắng cho nàng? Có phải hắn đã có chút tình cảm với nàng không, chỉ là một chút.

Hắn phải thừa nhận, Bạch Mạn Điệp là một nữ nhân đặc biệt khác người. Có lẽ nàng không có dung nhan tuyệt thế, nhưng khí chất trên người nàng, không phải ai cũng có thể có được. Nàng hoạt bát, xinh đẹp, có phong vận rất đặc biệt. Hắn nổi danh là thanh niên tài tuấn, cho dù là võ lâm đệ nhất mỹ nhân cũng ngưỡng mộ hắn từ lâu. Đỗ Thanh Sương tuy đẹp, nhưng lạnh như băng, lúc nào cũng tự cho mình là đúng, bộ dáng tâm cao khí ngạo, hắn xưa nay rất ghét nữ tử như thế. Còn Bạch Mạn Điệp thì sao? Lời nói của nàng có thể quá khoa trương, thế nhưng hắn biết, nàng là vô tâm nói. Kỳ thực, nàng là một nữ tử rất tốt, tâm địa thiện lương, bất quá có hơi nhỏ mọn. Nàng có chút đơn thuần, đơn thuần đến ngây thơ, thậm chí đến mức ngu ngốc. Lần đầu tiên gặp nàng, nàng đối với hắn không hề phòng bị, hắn nghĩ như vậy. Bọn họ rốt cuộc chính là bằng hữu, nhưng hắn không biết nàng, không hiểu chút gì về nàng. Từ ngoài nhìn vào, Bạch Mạn Điệp có vẻ ngu ngốc, giống như bỏ nhà trốn đi, là thiên kim tiểu thư không rõ sự đời. Có đôi khi, nàng cũng rất bình tĩnh, còn khiến hắn nghĩ rằng nàng chính là thế ngoại cao nhân. Có lẽ, vẻ ngu ngốc của nàng chỉ là ngụy tạo? Cho dù hắn đã gặp qua vô số người, nhưng nhất thời cũng nhìn không thấu tiểu nữ tử thoạt nhìn có vẻ ngốc nghếch kia.

Kẻ muốn giả mạo làm vị hôn thê của Phương Chấn Hiên hắn nhiều vô số kể, hắn đều ngoảnh mặt làm ngơ, nhưng cuối cùng lại chọn một người thoạt nhìn rất bình thường như Bạch Mạn Điệp. Cho tới bây giờ, hắn cũng không hiểu rõ nguyên nhân. Lẽ nào thật sự bởi vì trong thời gian ngắn không tìm được nữ tử nào thích hợp sao? Không phải, chỉ cần hắn nguyện ý, bên người hắn có khi nào lại thiếu đi mỹ nữ. Có thể từ khi mới gặp nhau, hắn đã bị khí chất đặc biệt trên người nàng hấp dẫn. Hắn có một chút thích nàng, là từ khi nàng đối nghịch với hắn. Hắn là dự bị cho vị trí giang hồ đệ nhất mỹ nam, nữ tử ái mộ hắn nhiều không kể xiết, còn nàng? Tỏ vẻ khinh thường, thậm chí còn chán ghét hắn. Khí chất đặc biệt, hơn nữa còn có vẻ đối nghịch, khinh thường, khiến hắn xuất hiện khát khao chinh phục. Thế nhưng…từ khát khao chinh phục, vô duyên vô cớ trở thành chân tình, khiến hắn không thể buông tay với nàng? Bên người hắn có biết bao nữ tử, nàng không phải tốt nhất, nhưng lại là nữ tử hấp dẫn ánh mắt hắn nhất.

Khi hắn biết ở đây có một ác ba chuyên chà đạp nữ tử, hắn sốt ruột, mất đi lãnh tĩnh bình thường, xông vào Dương Uy đường. Khi biết nàng thật sự bị bắt, hơn nữa còn trúng mê dược, hắn càng thêm sốt ruột. Bạch Mạn Điệp là một nữ tử tốt, không nên bị chà đạp.

Hắn đẩy cửa phòng ra, nghe thấy một tiếng kêu thét run rẩy của nàng, rất nhiều cảm xúc bỗng nảy lên trong lòng. Trong khoảnh khắc nàng mềm mại ở trong ngực hắn, hắn đột nhiên có một loại dục vọng muốn bảo vệ nàng. Nữ nhân này là của hắn, hắn phải bảo vệ nàng, không để bất cứ ai chạm vào nàng. Hắn cũng bị ý nghĩ của bản thân mình làm cho buồn cười, nàng chỉ là vị hôn thê giả mạo của hắn, hắn làm sao lại xem nàng thật sự là nữ nhân của mình? Có thể, trong tiềm thức hắn từ lâu đã không xem nàng là giả. Rốt cuộc từ kháo khao chinh phục biến thành một tấm chân tình, hắn sớm cũng không ngờ…

Trong lúc mơ mơ màng màng, Bạch Mạn Điệp mở mắt, Phương Chấn Hiên có phải đã giết Dương Uy rồi không, đây mới là vấn đề nàng quan tâm nhất. Báo thù, nàng không muốn mượn tay người khác.

“Phương Chấn Hiên…” Giọng nói nàng suy yếu, thốt lên mấy chữ, suy yếu đến cực điểm.

“Ngâm Ngâm, nàng tỉnh.” Phương Chấn Hiên nâng Bạch Mạn Điệp lên.

Bạch Mạn Điệp chậm rãi ngồi dậy, Phương Chấn Hiên lấy một cái gối để nàng dựa vào cho thoải mái. Nàng hé môi định nói cái gì, nhưng nhớ tới cảnh y phục bị xé rách, lại hoảng loạn cúi đầu. Thấy trên người vẫn còn bọc khăn trải giường, nàng trầm tĩnh lại. Thẩn thể của nàng, có cho hắn nhìn một chút cũng không sao, nhưng còn… La sát kim kiếm, nàng không muốn bất cứ ai nhìn thấy.

“Nàng vẫn nắm chặt khăn trải giường mãi không buông, không có cách nào thay quần áo cho nàng.” Thấy bộ dạng chật vật của nàng, hắn bật cười. Nàng luôn luôn rất chật vật, giống như lần đầu gặp mặt. Thế nhưng, chưa từng có lần nào chật vật đến thế này. Bạch Mạn Điệp lúc nào cũng kiên cường cư nhiên lại khóc, có thể thấy nàng thực sự sợ hãi. Mà nha đầu ngu ngốc này, lại ngu ngốc cầu xin hắn buông tha cho kẻ đã tổn thương nàng.

Nếu Phương Chấn Hiên biết Bạch Mạn Điệp nguyên nhân thực sự nàng muốn hắn hạ thủ lưu tình, hắn sẽ có cảm giác gì?

Bạch Mạn Điệp hơi đỏ mặt, “Không cần, ta tự mình thay.” Lẽ nào hắn muốn tự mình động thủ? Nhân cơ hội đó lợi dụng nàng?

“Ngâm Ngâm, cần thay quần áo à? Ta giúp nàng.” Nàng cũng không phải không có tay có chân, tuy rằng đang trúng mê dược, cũng không đến mức ngay cả quần áo cũng không thay được.

“Không cần, ta trước tiên nghỉ ngơi một chút.” Nàng nhắm mắt lại.

“Ngâm Ngâm.” Hắn trầm thấp hô lên một tiếng.

“Sao?” Nàng vẫn nhắm mắt lại như cũ, lười nhác trả lời.

“nàng rốt cuộc muốn ta gọi nàng thế nào?” Đã nhiều ngày trôi qua, Bạch Mạn Điệp đối với hắn lúc nào cũng xa cách, đương nhiên đối với tiếng kêu của hắn cũng không có phản ứng gì, cơ bản là không đáp ứng.

Bạch Mạn Điệp diện vô biểu tình, quẳng cho hắn một cái trừng mắt thật to, “Họ Phương kia, ngươi ít đắc ý lại đi. Ta là nể mặt ngươi đã cứu ta, đối với ngươi đã khách khí lắm rồi. Kỳ thực ra rất phản cảm với cách gọi đó của ngươi, ta muốn ngươi gọi Bạch cô nương.” Nhìn xem, đây chính là chỗ độc đáo của nàng. Hắn đã gặp qua rất nhiều nữ tử mạnh mẽ, thế nhưng chưa từng gặp ai giống nàng.

“Bạch cô nương, cô nương thực sự ghét ta đến vậy sao?” Hắn biểu tình càng giống hồ ly.

Nàng nói giọng rất đương nhiên, “Vô nghĩa, xem sắc mặt của bổn cô nương thì biết. Ta trịnh trọng cảnh cáo ngươi, sau này lúc chỉ có hai chúng ta, gọi Bạch cô nương, chỉ khi trước mặt người ngoài, ngươi mới có thể gọi ta Ngâm Ngâm.” Bạch Mạn Điệp tuy rằng suy yếu, cũng bày ra bộ dáng mẫu hổ (cọp cái). Phỏng chừng từng tế bào trong cơ thể nàng đều là tế bào đối nghịch, cho dù là lúc này, cũng không quên phô trương thanh thế của mình. Nằm gọn trong lòng hắn khóc đã đủ mất mặt rồi, hiện tại hẳn nên lấy lại chút sỉ diện mới đúng.

Hắn cười cười, “Bạch cô nương nghỉ ngơi cho khỏe, ta đi trước, có gì cần dặn dò cứ nói.” Nói vậy cũng nghe, hắn có phải đầu óc có bệnh rồi không.

“Cút đi, không có lệnh của bổn cô nương, tốt nhất đừng bước vào.” Nếu nói lúc này nàng đang cầm dây cương, chắc hẳn mọi người sẽ tưởng rằng hắn là “thần thú tọa kỵ” (1) của nàng.

“Bạch cô nương…” Phát cáu dữ quá.

“Cút.”

Sau khi đuổi Phương Chấn Hiên ra ngoài, nàng trước tiên thay đổi y phục, tiếp tục bí mật cất giấu cho kỹ la sát kim kiếm. Nắm kim kiếm trong tay, Bạch Mạn Điệp trong lòng lạnh toát, Dương Uy phải không? Hắn không thể chết. Trước tiên không cần phải nói hắn phi lễ nhục nhã nàng, chỉ cần mỗi việc hắn biết thân phận của nàng là đã không thể để hắn sống tiếp được rồi. Không phải hắn chết thì là nàng chết. Giết đạo không giết bần đạo (2), luôn luôn là tôn chỉ của nàng. Nếu hắn không bắt nàng, không phi lễ với nàng, nàng sẽ bại lộ thân phận sao? Nói đi nói lại, không phải Bạch Mạn Điệp nàng lòng dạ độc ác, mà là hắn đáng đời.

Đương nhiên, một mình Bạch Mạn Điệp không có khả năng báo thù, chỉ có thể nhờ hai vị “muội muội.” Nàng không biết làm sao mới liên hệ được với hai vị muội muội này, thế nhưng nàng tin, hai muội muội nhất định sẽ đến tìm nàng. Đã được mấy ngày rồi, hai muội muội hẳn nên hồi âm cho nàng mới đúng. Vì để báo thù, nàng không thể làm gì khác hơn là vô đạo đức giả mạo tỷ tỷ người ta. Ắc, Bạch Mạn Điệp chân chính cũng đang ở hiện đại chiếm dụng người thân của nàng, cái này gọi là có qua có lại. Thế nhưng… đối với chuyện quá khứ nàng chẳng biết gì hết, nàng phải tìm một lí do thoái thác khiến người người đều tin mới được.

Vì báo thù không từ thủ đoạn, độc nhất lòng dạ đàn bà, đặc biệt là nữ nhân bạo lực. Ngàn vạn lần đừng chọc giận nữ nhân như vậy, nếu như chọc, trước tiên nên chuẩn bị trước quan tài, có lẽ tự sát là giải pháp tương đối thực tế. Dương Uy có thể đã tự sát hay chưa? Hay là Dương Uy đường tự sát tập thể? Đương nhiên không rồi, mới đây thôi, Dương Uy đường còn không biết mình đã chọc phải người nào, chỉ biết Dương Uy trốn mãi trong phòng không dám bước ra, thậm chí còn có dấu hiệu muốn chạy trốn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.